Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 24: Thư ký Hứa nhậm chức

Việc chăm nom mẹ bỉm và em bé đã có bảo mẫu lo liệu hết thảy. Có bà ấy ở đây, mọi việc đều được sắp xếp đâu ra đấy, không cần phải sốt sắng hoảng loạn. Tống Mạch Xuyên và Hứa Niệm Sênh cũng vì thế mà rảnh rỗi hơn hẳn. 

Anh cúi người lay nhẹ vai cô gái nhỏ. Hứa Niệm Sênh mơ màng ngẩng đầu, nhìn anh bằng đôi mắt lim dim, còn khẽ “ưm” một tiếng, thanh âm mơ màng nghe có chút đáng yêu.

Tống Mạch Xuyên nói nhỏ với cô: “Sênh Sênh, chúng ta ra khách sạn gần bệnh viện thuê một phòng, em đến đó nghỉ tạm đi?”

Hứa Niệm Sênh phải mất vài giây mới hiểu được lời anh nói. Vừa rồi họ đã cùng nhau trải qua quá trình dài chờ đợi người thân, bạn bè vượt cạn, trong lòng cũng sinh ra chút tình đồng chí cách mạng, thế nên cô tự nhiên cũng không xem anh là ông chủ nữa. Cô lắc đầu: “Không đi đâu, tôi ở đây trông đêm.”

Cậu út của cô không có mặt ở đây, lỡ nửa đêm mợ út tỉnh dậy mà không thấy người nhà thì sao?

“Thế thì tới ngồi ghế đi, đừng ngồi dưới đất.”

“Vâng.” Hứa Niệm Sênh ngoan ngoãn đứng dậy. Đột nhiên nhớ ra một chuyện quan trọng, cô ngước mắt nhìn Tống Mạch Xuyên: “À phải rồi, tối nay đã làm phiền chú rồi, hay là bây giờ chú về nghỉ đi?”

Dù gì anh cũng không phải là người trong nhà, không thể nào bắt anh ở đây cả đêm thế được.

Tống Mạch Xuyên nghe cô nói vậy, khẽ cười: “Qua cầu rút ván nhanh thế à?”

Cô còn chưa kịp nói gì, anh đã tiếp tục: “Tôi không về đâu, trực giúp cậu của em một đêm. Người lớn nhà em đều không có ở đây, mình em trông thì có ích gì?”

“Tôi không phải là con nít nữa.” Hứa Niệm Sênh phản bác còn cố ý nói nhỏ, sợ rằng sẽ làm phiền tới giấc ngủ của Tô Tiểu và bé con.

Tống Mạch Xuyên đáp lại một câu hờ hững: “Sau này dù gì đứa bé cũng gọi tôi là bố nuôi, tôi ở lại trông chừng đêm đầu tiên thì cũng có sao đâu. Em đừng lo chuyện người lớn nữa.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cô cũng đành chịu, chẳng quản được anh.

Sau đó, trên hàng ghế chờ, Hứa Niệm Sênh nhắm mắt nghỉ ngơi, Tống Mạch Xuyên cũng ngồi bên cạnh. 

Sau khi được theo dõi và xác nhận sức khỏe không có vấn đề, Tô Tiểu được chuyển về phòng đơn hạng sang. Chẳng bao lâu sau bé con khóc, Hứa Niệm Sênh tỉnh dậy, bảo mẫu ôm em bé lên cho cô bế rồi xoay người đi pha sữa bột. 

Thấy Hứa Niệm Sênh cứ nhìn chằm chằm em bé trong lòng một lúc lâu, Tống Mạch Xuyên hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”

Cô buột miệng: “Hơi xấu, đang nghĩ lại kiến thức sinh học.”

Theo lý mà nói thì không nên xấu thế này.

Tống Mạch Xuyên khẽ bật cười: “Mới sinh thì thế thôi, nuôi một thời gian nữa sẽ khác.”

Bảo mẫu pha sữa xong đã quay lại, bế em bé lên cho bú sữa, động tác rất thuần thục.

Khoảng ba giờ sáng, bố mẹ đẻ của Tô Tiểu có mặt. Hai ông bà sống ở thành phố bên, vừa nhận được tin báo liền tức tốc chạy đến ngay trong đêm, trên đường bị kẹt xe đã làm tiêu tốn không ít thời gian. Nhưng vì giữa đường nhận được tin báo bình an vô sự, mẹ tròn con vuông, thế nên dù hơi vất vả nhưng sắc mặt của cả hai vẫn rất rạng rỡ tươi vui. Khi họ đến bệnh viện, Tô Tiểu và bé con đều đã ngủ say, hai mẹ con nằm sát cạnh nhau, trông ấm áp vô cùng. 

Trong phòng có nhiều người hơn, Hứa Niệm Sênh cũng đã qua cơn buồn ngủ, cô nhường không gian cho hai người lớn đang nóng lòng gặp con gái và cháu ngoại, bèn cùng Tống Mạch Xuyên đi ra ngoài. Cô đi rửa mặt cho tỉnh táo. Giờ này cũng hơi khó xử, nói ăn sáng thì sớm quá, mà ăn khuya thì đã muộn quá rồi. Nhưng Tống Mạch Xuyên dường như chẳng bận tâm, anh nói sẽ đưa cô đi ra ngoài ăn chút gì đó. Hứa Niệm Sênh cũng lười tranh cãi với anh, thức trắng đêm đã khiến cô phờ phạc, mặc dù không đến mức nằm xuống là có thể ngủ ngay được, nhưng đầu óc quả thật nặng như chì. Thôi thì anh muốn đưa cô đi đâu thì đưa.

Hai người cũng không đi đâu xa. Tống Mạch Xuyên lái xe đưa Hứa Niệm Sênh tới một quán vỉa hè ở gần bệnh viện. Giờ này không có nhiều quán ăn còn mở cửa, họ cũng không mất nhiều công sức tìm kiếm. Nhìn dáng vẻ công tử hào hoa nho nhã của Tống Mạch Xuyên, Hứa Niệm Sênh bỗng thấy anh ngồi trong quán ăn này trông có vẻ không ăn nhập. Xung quanh còn có mấy người uống say bí tí, đừng nói là anh, ngay cả cô cũng thấy không hợp. Nhưng không hợp không có nghĩa là không quen. Trước đây cô cũng đã từng các bạn cùng phòng nửa đêm dắt nhau đi ăn đồ nướng cho bõ thèm, chỉ khác ở chỗ, họ chưa từng thử ra ngoài lúc ba bốn giờ sáng, vừa ngồi xuống đã lập tức gọi món thế này.

Đối diện với ánh mắt của Hứa Niệm Sênh, Tống Mạch Xuyên hỏi: “Nhìn chằm chằm tôi thế làm gì?”

Cô lẩm bẩm: “Ông chủ lớn như anh cũng ăn hàng vỉa hè sao?”

Tống Mạch Xuyên khẽ cười: “Sao nào? Em nghĩ bình thường tôi chỉ ăn gió uống sương thôi à? Tôi với cậu út của em dù gì cũng là bạn cùng phòng, cậu ta thích ăn thịt nướng vỉa hè đấy, em không biết sao?”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cậu út nhà cô đúng là từng rất thích ăn đồ nướng, nhưng dạo gần đây đã chuyển qua chế độ ăn uống dưỡng sinh rồi, rất chú trọng sức khỏe, hiếm khi ăn những món này. Có lẽ đây chính là biểu hiện của sự trưởng thành chăng?

Chủ quán nhanh chóng lên đồ ăn cho họ. Cả hai đều không uống rượu. Thực ra Hứa Niệm Sênh hơi thắc mắc, nếu thấy cô uống rượu, liệu Tống Mạch Xuyên có xem cô là trẻ vị thành niên dùng chất k*ch th*ch không?

Đồ ăn họ gọi ra không nhiều, chủ yếu đủ lấp đầy bụng đói là được. Ăn xong, cả hai cùng quay trở lại bệnh viện. 

Lúc này trời đã gần sáng, Tô Tiểu đã tỉnh, đang nói chuyện với bố mẹ đẻ. Em bé cũng đã tỉnh, nhưng chỉ phát ra những tiếng ư ử rất đáng yêu, biên độ cử động cũng rất nhẹ nhàng. Bữa cơm cữ dành cho Tô Tiểu do cô giúp việc chuẩn bị ở nhà đang được gửi đến, chắc là cũng sắp tới nơi. Ông bà ngoại của em bé vui mừng khôn xiết, bế bảo bối mãi không rời tay.

Tô Tiểu gửi lời cảm ơn tới Tống Mạch Xuyên: “Mạch Xuyên, tối qua may mà có cậu giúp đỡ. Nghe dì Khương nói cậu đã túc trực ở đây suốt đêm không về. Bây giờ cậu và Sênh Sênh cứ về nghỉ ngơi đi nhé.”

Nói đến đây, cô ấy lại nói với Hứa Niệm Sênh: “Sênh Sênh, lát nữa tài xế tới đây, cháu cũng theo về luôn đi.”

“Không có gì,” Tống Mạch Xuyên nhẹ nhàng đáp lại, “Tôi chỉ là tới đúng lúc thôi. Không có tôi, chị và Sênh Sênh vẫn sẽ tự lo được.”

Vừa nói anh vừa nhìn điện thoại, “Tôi chờ thêm một lúc nữa. Cẩm Ngôn vừa xuống máy bay rồi.”

Thực tế chứng minh, trong khoản kết bạn, Hứa Cẩm Ngôn quả thực rất có mắt nhìn người. Tống Mạch Xuyên từng rót vốn đầu tư cho dự án, giúp chăm nom cháu gái, bây giờ còn đưa vợ của bạn đi sinh, tiện thể còn kiêm luôn trực đêm, quả thực là một người bạn vàng. Dù rằng anh cũng là bạn của Tô Tiểu, nhưng Hứa Niệm Sênh vẫn cảm thấy anh là một người rất tận tâm, hết lòng.

Hứa Cẩm Ngôn về tới nơi lúc bảy giờ sáng, trên người vẫn còn mang hơi lạnh của gió sương. Nhìn thấy vợ con, anh ấy xúc động đến mức bước chân loạng choạng. Tô Tiểu lúc đó đang ăn sáng, thấy chồng xuất hiện trước cửa phòng bệnh với đôi mắt đỏ hoe, bước đến bên cạnh giường, vừa lau nước mắt vừa nói với cô ấy: “Vợ ơi, em vất vả rồi.”, bên cạnh là đứa con trai bé bỏng vừa chào đời chưa đầy hai mươi tư tiếng của họ, còn có người anh em tốt và đứa cháu gái đang giả vờ tàng hình.

Tô Tiểu: “…”

Thật là mất mặt. Cũng may lúc ấy ông bà ngoại của em bé đã ra ngoài rồi.

Hứa Cẩm Ngôn còn chưa nói được mấy câu đã bị vợ sai bế con đưa cho y tá tắm rửa. Lần đầu làm bố dĩ nhiên sẽ vui mừng đến kích động, anh ấy phấn khích lấy điện thoại ra chụp ảnh bé con. 

Hứa Niệm Sênh và Tống Mạch Xuyên hết việc để làm, thế là một người tự lái xe về, người kia được tài xế đón. Những việc còn lại ở bệnh viện, Hứa Cẩm Ngôn tự mình lo liệu. Kết quả là ông bố trẻ sau mấy lượt chạy đi chạy lại đã mệt đến mức gục xuống bên giường vợ ngủ gà ngủ gật, đến cả mặt mũi con mình trông ra sao cũng chẳng nhớ nổi. 

Hơn một ngày nghỉ lễ còn lại, Hứa Niệm Sênh ở nhà bận rộn lật từ điển đặt tên. Cô vẫn ghé qua bệnh viện thăm mợ út và em bé, nhưng việc trông nom đã có Hứa Cẩm Ngôn cùng bố mẹ vợ của anh ấy thay phiên nhau, cộng thêm việc trong nhà không chỉ có một cô giúp việc, thế nên mọi việc căn bản không cần cô đụng tay vào. Hứa Niệm Sênh chẳng giúp được gì cả, thỉnh thoảng lại lật giở từ điển, trong bụng thầm nghĩ đặt tên cho một người sao mà khó khăn đến thế. Haiz, cô vẫn còn ít tuổi, việc này hay là cứ để bố mẹ em bé tự lo đi.

Tống Mạch Xuyên, với tư cách là bố nuôi của em bé, cũng rất có trách nhiệm. Quà mừng Tết Dương lịch do anh biếu tặng còn chưa được cất đi thì đã có thêm một đống đồ anh mua tặng em bé được mang tới. 

Hai ngày nay, Hứa Niệm Sênh đã dần quen với việc ở nhà tiếp khách rồi. Người đến tặng quà mừng không chỉ có mình Tống Mạch Xuyên, quà tặng không chỉ dành cho Hứa Cẩm Ngôn mà còn tặng cả Tô Tiểu. Tuy rằng ngành nghề của họ có chút liên quan đến nhau, nhưng dù gì cũng không phải là đồng nghiệp.

Ba ngày Tết Dương lịch, trong nhà có thêm một thành viên nhí. 

Một ngày trước khi Hứa Niệm Sênh đi làm lại, Hứa Cẩm Ngôn đưa vợ con và bố mẹ vợ cùng một đống đồ đạc lỉnh kỉnh từ bệnh viện về nhà. Em bé nhỏ xíu, mềm nhũn như người không xương, phần lớn thời gian Hứa Niệm Sênh sẽ ngồi bên nôi lấy tay chọc má, khều tay em bé, thi thoảng lại kiểm tra móng tay mình, sợ rằng sẽ làm đau c* cậu. 

Em bé xíu xiu đáng yêu vô cùng tận, nhưng cô chị họ lớn hơn hai mốt tuổi thì vẫn phải đi làm. Tối ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, Hứa Niệm Sênh quay trở về căn hộ đang thuê, sáng hôm sau đúng giờ đi làm. Thư ký Lê đã chính thức nghỉ phép, thư ký Hứa chính thức nhậm chức.


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 24: Thư ký Hứa nhậm chức
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...