Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 17: Bánh trôi lộ nhân

Tống Mạch Xuyên kịp về đến nhà trước mười hai giờ đêm, nhìn thấy món quà sinh nhật dành cho anh là một bức tranh, đã được treo lên tường rất ngay ngắn. Bức tranh đó vẽ một em bé mũm mĩm mặc yếm đỏ, khuôn mặt em bé bầu bĩnh, rất vui tươi, nhưng bức tranh ấy có kích cỡ không nhỏ, cũng không hề hợp với tổng thể phong cách trang trí nội thất tối giản trong nhà của anh, ngược lại còn có chút kỳ quái. Nhìn chữ ký ở góc dưới bức tranh, là tác phẩm của một họa sĩ nổi tiếng. Rõ ràng là bố mẹ anh đã phải hao tâm tổn trí rất nhiều với món quà này. Theo lời bố anh nói, khi ông bằng tuổi Tống Mạch Xuyên bây giờ, con trai đã đi học tiểu học rồi, ấy vậy mà đứa con trai ông đặt rất nhiều kỳ vọng nay đã hai mươi tám xuân xanh vẫn còn đơn côi lẻ bóng. Tuy rằng đứa con này có nghiêm túc và đứng đắn hơn đám công tử con nhà giàu khác chỉ mải ăn chơi trác táng, nhưng cũng khó tránh khỏi khiến người làm bố mẹ như họ nóng ruột.

Tống Mạch Xuyên khe khẽ thở dài nhưng cũng không gỡ bức tranh xuống. Anh chậm rãi tháo khuy măng sét, tháo đồng hồ, rồi thả mình vào chiếc ghế đơn hình tròn trong phòng khách, nhắm mắt lại, hai tay buông lơi ra ngoài tay vịn. Đồng hồ treo tường đang tích tắc từng nhịp, kim giờ kim phút dần dần chỉ đúng mười hai giờ.

Chúc mừng sinh nhật.

Anh tự chúc mình như thế.

Điện thoại đột nhiên rung lên một cái, anh mở mắt cầm điện thoại nhìn lướt qua, phát hiện tên người gửi khá quen thuộc.

Em gái Niệm Sênh.

Tin nhắn đối phương gửi đến chỉ vỏn vẹn dòng chữ [Chúc mừng sinh nhật], thời gian gửi đúng vào phút cuối, 23:59, chỉ chậm một chút nữa thôi sẽ qua mất sinh nhật của anh rồi.

Tống Mạch Xuyên khẽ bật cười, cầm điện thoại lên trả lời lại một câu:

[Đành lòng kéo sếp ra khỏi danh sách đen rồi à?]

Lúc này đây, Hứa Niệm Sênh đang ở trong căn hộ thuê cách đó xa xa thoáng rơi vào trầm mặc. Phải, dù đã vào công ty thực tập được hơn một tháng nhưng cô vẫn cứng đầu cứng cổ không chịu gỡ tên anh ra khỏi danh sách đen. Mãi cho đến hôm nay, ngay trong tiệc sinh nhật của mình, ông chủ của cô vẫn quan tâm đến cô thực tập sinh nhỏ bé chưa được ăn no bụng, chút lương tâm hiếm như sao trời của Hứa Niệm Sênh bất chợt lóe lên một cái. Thế là, sau khi về đến nhà, hoàn thành quy trình tẩy trang rửa mặt, thậm chí còn kịp đăng một bài lên vòng bạn bè nhận một đống lời khen ngợi, cuối cùng Hứa Niệm Sênh cũng quyết định kéo Tống Mạch Xuyên ra khỏi danh sách đen, và một lần nữa gửi đi… lời chúc “chân thành” của cô. Nhưng cô nào có thể ngờ được, Tống Mạch Xuyên gửi lại một câu hỏi quá sắc bén. Ừ thì, cô chính là cô thực tập sinh ngông cuồng gan to bằng trời dám chặn sếp suốt mấy năm trời đấy. Tuần sau tới công ty, nói không biết chừng cái “nồi cơm” này cũng rơi bể mất thôi.

Suy đi nghĩ lại, cô lạch cạch gõ trên điện thoại một chuỗi chữ Hán đẹp đẽ, gửi đi: [Tống tổng phong lưu phóng khoáng, anh tuấn tiêu sái, chí lớn tài cao, chắc sẽ không chấp nhặt chuyện nhỏ nhặt này với một cô thực tập sinh bé nhỏ chứ ạ?]

Nịnh bợ ton hót thôi mà, ai mà chẳng biết? Dù gì cô cũng đã lăn lộn trên thế giới mạng suốt bao nhiêu năm, nghệ thuật ngôn từ cô còn lạ gì chứ.

Một lúc lâu sau đó, đối phương gửi đến một câu: [Khen thật lòng à?]

Hứa Niệm Sênh: [À đúng đúng đúng]

Tống Mạch Xuyên: [Khen thêm vài câu, tăng lương cho em.]

Hứa Niệm Sênh: “…”

Của bố thí này, dễ gì cô nhận?

Khoảnh khắc tiếp theo…

[Tống tổng quả thực rất xứng với câu “Đá kết như ngọc quý, thân tùng như ngọc xanh. Vẻ đẹp riêng một cõi, thiên hạ chẳng người tranh”.]

Hứa Niệm Sênh dạo này rất thích vừa ăn vừa xem các bộ phim điện ảnh và truyền hình kinh điển. Câu cô vừa nhắn chính là một câu thơ ca cổ từng được nhắc đến trong số những bộ phim cô từng xem, nếu nhớ không lầm thì là từ “Nhạc Phủ Thi Tập”, lúc này dùng để nịnh hót sếp vừa khéo đúng dịp.

Bên kia im lặng không đáp lại hồi lâu. Hứa Niệm Sênh chuẩn bị đi ngủ, trước khi ngủ nhìn điện thoại lần cuối, đúng lúc điện thoại rung lên một cái, sau đó có tin nhắn bật lên. Cô bấm vào xem, nội dung tin nhắn ngắn gọn súc tích: [Khen hay đấy, tăng lương.]

Niềm vui khi nịnh nọt ông chủ, cuối cùng cô cũng được nếm trải phần nào rồi.

Dù rằng mối quan hệ với Tống Mạch Xuyên đã có chút cải thiện, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến Hứa Niệm Sênh. Dù gì cô cũng chỉ là một thực tập sinh nhỏ bé, lời Tống Mạch Xuyên nói sẽ mở cửa sau cho cô chẳng qua cũng chỉ là một câu nói đùa.

Sau khi kéo Tống Mạch Xuyên ra khỏi danh sách đen trên WeChat, mức độ tương tác của hai người dường như còn ít hơn. Hứa Niệm Sênh không có tâm trạng để than thở, bởi vì dù sao thì ông chủ đã thật sự tăng lương cho cô rồi. Số tiền cô kiếm được nhờ vào lời ngon tiếng ngọt đương nhiên cũng chẳng mang chút gánh nặng tâm lý nào.

Công việc của Hứa Niệm Sênh ở Hành Xuyên thuận lợi hanh thông cứ như cá gặp nước. Bản thân cô đã có nhiều mặt ưu thế, câu nói xin đi cửa sau cô từng nói trước đây, giờ đây xem ra càng giống một câu nói đùa tùy tiện.

Cái lợi của công ty đông người chính là vào đây làm chưa được hai tháng, Hứa Niệm Sênh chỉ mỗi việc hóng dưa từ đồng nghiệp cũng đã no kềnh bụng. Ví dụ như chiến công vĩ đại của một quản lý nào đó từng hám thành tích mà “bán thân” trong thời gian tại chức, một câu chuyện bi tráng khiến người nghe rơi lệ, chỉ là sau đó bị vợ cũ làm to chuyện, bung bét hết cả ra, đến công việc cũng không giữ được. Hứa Niệm Sênh nghe xong, càng có động lực làm việc hơn. Cạnh tranh khốc liệt thế này, cô mà còn không cố gắng thì sớm muộn gì cũng phải cuốn gói rời đi mất thôi.

Nhưng chẳng bao lâu sau đó, có cơ hội do người khác chủ đích sắp xếp tìm đến cô.

Ở văn phòng tổng giám đốc có một nữ thư ký sắp nghỉ thai sản, có lẽ là do năng lực của cô thư ký đó quá xuất sắc, Tống Mạch Xuyên không nỡ thay người, nhưng trong thời gian cô ấy nghỉ thai sản, quả thực vẫn cần có một người khác thay cô ấy lo liệu công việc. Vì sếp không định đề bạt người lên, cũng không định tuyển dụng nhân sự mới, nên cuối cùng Giang trợ lý đề xuất chọn một thực tập sinh trong số những thực tập sinh của công ty để tạm thời thay thế công việc của cô thư ký đó. Chuyện này Hứa Niệm Sênh hoàn toàn không hề biết trước, dù gì thực tập sinh các cô cũng chỉ là những viên gạch, thiếu chỗ nào thì thế vào chỗ đấy mà thôi.

Sau khi trời trở lạnh, Hứa Niệm Sênh quay về trường một chuyến, chuyển gần hết quần áo mùa đông của cô về căn hộ đang thuê. Trong số đó có một chiếc áo khoác đen trắng, thiết kế khá độc đáo, hướng thiết kế chủ đạo là tranh thủy mặc, trên nền trắng lớn được điểm xuyết những vệt mực đen, mang đậm phong cách Trung Hoa mà cô rất thích. Ngày hôm sau, cô khoác luôn chiếc áo ấy đến công ty, còn tự tán thưởng mình trông rất ngầu. Các anh chị đồng nghiệp nhìn thấy đều khen, cô rất thích. 

Cho đến trưa, Hứa Niệm Sênh đến phòng trà pha một ly cà phê, đột nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên từ bên ngoài hành lang: “Tống Mạch Xuyên, tôi hoa mắt rồi sao? Sao tôi thấy hình như trong công ty của cậu có viên bánh trôi lộ nhân đang động đậy thế nhỉ?”

?

Giọng của Hứa Cẩm Ngôn.

Làm gì có bánh trôi lộ nhân nào chứ?

Hai người dường như vừa đi ngang qua hành lang vừa nói chuyện, Hứa Niệm Sênh lấy cà phê xong thì trở về chỗ ngồi.

Lý Nhất Nhiên ở bên cạnh đột nhiên hỏi: “Vừa rồi cậu có để ý thấy ai cùng Tống tổng đi ngang qua đây không?”

Hứa Niệm Sênh thành thật lắc đầu, không thấy.

Lý Nhất Nhiên tiếp tục buôn chuyện: “Nghe nói là Hứa tổng của Công nghệ Viễn Hàng đấy. Anh ấy và sếp chúng ta có quan hệ khá tốt, trước đây thường xuyên qua chơi, hóa ra còn đẹp trai thế kia.”

“Lý Nhất Nhiên, cậu buôn chuyện nhiều thế làm gì?” Lý Tư Cửu hừ một tiếng, “Nhầm nghề rồi à?”

Lý Nhất Nhiên lại lấy đó làm vinh dự: “Cậu đừng nói thế, ước mơ hồi nhỏ của tôi là làm paparazzi, ai ngờ điểm thi đại học cao quá, bố tôi nói nếu tôi đi làm paparazzi thì sẽ đánh gãy chân tôi.”

“…”

Cậu ta dường như còn lấy đó làm tự hào.

Nhưng những người buôn chuyện không chỉ bao gồm mấy thực tập sinh này, mà còn có cả các chị gái đã vào làm chính thức.

“Hứa tổng dù đẹp trai đến mấy cũng vô dụng thôi, người ta kết hôn rồi,” Vẻ mặt các chị đồng nghiệp kia rất khó tả, “Trước đây thấy anh ta cứ hẹn Tống tổng suốt, bọn chị còn tưởng…”

Còn tưởng cái gì? Nói rõ ra đi chị ơi!

Hứa Niệm Sênh không ngờ có ngày lại hóng được chuyện của cậu út mình qua con đường này, sao có thể không lập tức gia nhập hàng ngũ “ăn dưa” chứ? Nhưng kết quả là đang hóng chuyện dở thì cấp trên tìm đến.

Lâm Huyên đi đôi giày cao gót bảy tám phân đi tới, chỉ vào Hứa Niệm Sênh: “Hứa Niệm Sênh, em đi theo chị.”

Mấy thực tập sinh khác ngơ ngác không hiểu chuyện gì, Hứa Niệm Sênh cũng vậy, nhưng cô vẫn rời khỏi chỗ ngồi, đi theo chị ấy vào thang máy. Nhìn Lâm Huyên bấm thang máy đi lên, con số hiển thị trông có vẻ quen mắt. Cho đến khi cô phát hiện Lâm Huyên dẫn mình đến phòng thư ký ngay trước văn phòng tổng giám đốc.

“Chị Lê, đây là thực tập sinh chị cần. Em ấy nắm bắt, tiếp thu công việc khá nhanh nhạy, dưới sự hướng dẫn của chị, chắc chắn em ấy sẽ sớm quen việc thôi.”

Hứa Niệm Sênh: “?”

Cô còn chưa kịp phản ứng, cấp trên trực tiếp của cô đã để cô lại một mình ở nơi xa lạ này. Trước mặt cô là một người phụ nữ sành điệu đang mang thai tháng thứ bảy, dù đang mang bụng bầu vượt mặt nhưng vẫn không át đi được khí thế của một người phụ nữ mạnh mẽ.

“Hứa Niệm Sênh phải không?” Đối phương quét mắt nhìn cô từ trên xuống dưới, sau đó gật đầu nói: “Từ nay cô sẽ theo tôi.”

Hứa Niệm Sênh không ngờ lại có chuyện này,ngây người tại chỗ, nghĩ rằng ít nhất cũng nên thông báo trước một tiếng, kết quả là người phụ nữ trước mặt đột nhiên lại hỏi một câu: “Sao thế, không muốn à?”

Hứa Niệm Sênh lắc đầu lia lịa. Không sao hết, miễn lương không giảm là được.

“Vậy thì theo tôi vào gặp Tống tổng một chút.”

Thế là, Hứa Niệm Sênh lại cun cút theo chân cấp trên mới toanh đi tới trước văn phòng của Tống Mạch Xuyên, gõ cửa.

Trong văn phòng Tống Mạch Xuyên còn có người khác, nhưng chị Lê vẫn công khai giới thiệu cô: “Tống tổng, bắt đầu từ tháng sau, công việc của tôi sẽ do Tiểu Hứa tạm thời tiếp quản, sếp nhận mặt trước nhé.”

“Tiểu Hứa?” Một người khác trong văn phòng đột nhiên mở lời, dùng giọng điệu trêu chọc nói: “Đấy, bảo sao tôi lại thấy trong công ty các cậu có một viên bánh trôi lộ nhân biết động đậy mà.”

“…”

Chị Lê không rõ chuyện gì nên cũng không nghĩ nhiều, chỉ là chưa kịp phản ứng thì có người khác trong văn phòng đã chủ động lên tiếng chào hỏi trước: “Hứa tổng.”

Họ Hứa cũng không phải là họ hiếm, nếu có người trùng họ thì cũng là chuyện bình thường.

Hứa Cẩm Ngôn nói chuyện tự nhiên như người nhà: “Thư ký Lê, bầu bí cũng sắp bảy tháng rồi, đừng tự làm khó mình quá. Dù gì cũng có người thay thế rồi, có việc gì cô cứ giao xuống cho cô bé kia làm, tranh thủ nghỉ ngơi cho tốt.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Đúng là cậu ruột của cô.

Chị Lê nghiêm túc cảm ơn sự quan tâm của Hứa Cẩm Ngôn, sau đó lại dẫn theo cô thực tập sinh nhỏ đi ra.

Kể từ đó, cô thực tập sinh nhỏ tên Hứa Niệm Sênh chính thức tiếp nhận công việc của một thư ký. Vốn dĩ cô cho rằng mình không đúng chuyên ngành, tuy rằng trước khi đi thực tập cô cũng đã nghĩ chưa chắc đã được làm việc liên quan đến kỹ thuật, nhưng đột nhiên trở thành thư ký thực tập thì vẫn là một chuyện hết sức bất ngờ. 

Sau khi tiếp xúc, Hứa Niệm Sênh mới phát hiện thư ký Lê không chỉ làm công việc thư ký. Tất cả các dự án trước khi được gửi tới văn phòng của Tống Mạch Xuyên đều phải qua tay cô ấy thẩm định xem xét trước. Những nội dung kỹ thuật liên quan đến mỗi dự án cô ấy cũng có thể xem. Ngồi ở vị trí này được hai ngày, Hứa Niệm Sênh mới biết thư ký Lê là đàn em khóa dưới của Tống Mạch Xuyên, bản thân cô ấy vốn học kỹ thuật, trước đây cũng được điều chuyển từ phòng ban khác sang, được xem là ứng cử viên sáng giá của vị trí phó tổng một phòng ban nào đó trong tương lai. Rất có khả năng sau khi sinh con không lâu, cô ấy sẽ được thăng chức. Đây chính xác là một người phụ nữ mạnh mẽ, là một nữ chiến binh sáu cạnh toàn năng thực thụ.

Buổi chiều hôm đó, Hứa Cẩm Ngôn ra về từ lúc nào không biết, Hứa Niệm Sênh vẫn đang miệt mài học việc. Thư ký Lê gửi cho cô cả đống tài liệu, giảng giải tỉ mỉ cặn kẽ từng chút một cho đến khi chồng cô ấy tới đón. Cô vẫn ngồi lại một mình tự học, đèn trong văn phòng cái sáng cái tắt, các đồng nghiệp khác dần rời khỏi vị trí làm việc để tan ca. Một nữ đồng nghiệp ở gần đó trước khi ra về còn tốt bụng nhắc cô tan làm sớm một chút, sau đó thong thả rời đi.

Đợi đến khi Hứa Niệm Sênh tắt máy tính chuẩn bị đứng dậy, đằng sau bỗng nhiên có tiếng cười khẽ. Đối phương cất giọng hỏi cô: “Tan làm rồi à, bánh trôi lộ nhân?”

Hứa Niệm Sênh quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt đang cười đó, chủ nhân đôi mắt mặc một chiếc áo khoác dài, trong ánh đèn mờ ảo, có một sức quyến rũ khó tả.


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 17: Bánh trôi lộ nhân
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...