Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Chương 100: Ngoại truyện 4: Tình yêu là khi luôn cảm thấy mình mắc nợ
Hứa Niệm Sênh và Tống Mạch Xuyên đều vô cùng cưng chiều con gái. Công chúa nhỏ vừa chào đời không lâu, Hứa Niệm Sênh vẫn còn nằm trong bệnh viện, các cô dì chú bác muốn đến thăm bé đông không ngớt. Cuối cùng, Tống Mạch Xuyên phải lên tiếng không cho họ đến làm phiền bệnh viện nữa, chuyện này mới tạm dừng lại.
Hứa Niệm Sênh bận rộn nghỉ ngơi dưỡng sức, gia đình đã mời đủ loại chuyên gia điều dưỡng về cho cô.
Việc đặt tên cho cô con gái nhỏ đã làm khó cả nhà. Việc lật từ điển đã bắt đầu từ trước khi đứa trẻ chào đời, lúc đó chưa biết là trai hay gái nên họ đã chuẩn bị sẵn vài cái tên cho cả hai trường hợp. Nhưng đến khi đứa trẻ ra đời, nhìn vào những cái tên đó, họ lại cảm thấy đều thiếu chút ý nghĩa gì đó. Cuối cùng, Hứa Niệm Sênh và Tống Mạch Xuyên thức trắng đêm, chốt được tên chính thức cho con gái: Tống Đàn Cẩm, còn tên ở nhà sẽ là Tống Hâm Hâm. Lý do là sau khi Hứa Niệm Sênh và con gái cùng xuất viện, bà Triệu đã đi tìm thầy xem mệnh cho cháu nội, thầy nói ngũ hành của bé thiếu “Kim”. Nghe thì có vẻ hơi vô lý, với đẳng cấp đầu thai như cô công chúa nhỏ này, sao có thể thiếu tiền bạc được chứ? Thế nhưng, con người ta khi dành tình yêu thương quá mức cho con cháu thì rất dễ “mê muội”, cuối cùng, con gái cưng của Hứa Niệm Sênh đã nhận được một cái tên ở nhà có tới sáu chữ “Kim” (vì chữ Hâm – được tạo thành từ ba chữ Kim – ).
Sức khỏe của Hứa Niệm Sênh hồi phục khá tốt, một phần là do nền tảng thể chất của cô ổn, thứ hai là đôi khi tiền bạc thực sự có thể giải quyết được phần lớn vấn đề. Sau khi con chào đời, những chuyện như cho bú hay dỗ ngủ đều không cần cô phải lo lắng. Tống Mạch Xuyên làm bố rất có trách nhiệm. Anh tự tay làm rất nhiều việc, thậm chí trong thời gian Hứa Niệm Sênh ở cữ, anh ít khi đến công ty, phần lớn thời gian đều làm việc trực tuyến.
Lần đầu làm cha mẹ, cả Hứa Niệm Sênh và Tống Mạch Xuyên đều cảm nhận rõ một điều: sợi dây liên kết giữa cha mẹ và con cái thực sự cần phải được xây dựng từng chút một. Đương nhiên, đây là con ruột của họ, từ giây phút chào đời đã định sẵn họ sẽ yêu con, nhưng sự gắn kết giữa cha mẹ và con cái còn vượt xa hơn cả một tầng quan hệ huyết thống.
Trong thời gian ở cữ, Hứa Niệm Sênh nhìn con gái mình lớn dần lên từng ngày. Bé Tống Hâm Hâm nhanh chóng bộc lộ ưu thế di truyền từ nhan sắc của bố mẹ, cô bé dần trở nên trắng trẻo mập mạp, đôi mắt đã mở to, vô cùng đáng yêu. Một cục bông nhỏ nhắn, không ai là không yêu thích.
Ngày Tống Hâm Hâm đầy tháng, với tư cách là mẹ ruột, Hứa Niệm Sênh đương nhiên cũng trở thành một trong những nhân vật chính của bữa tiệc. Cô mặc một bộ lễ phục màu đỏ rượu vang, vóc dáng đã hồi phục gần như ban đầu, sắc mặt hồng nhuận, ánh mắt tràn ngập vẻ dịu dàng. Sức quyến rũ của một mỹ nhân dịu dàng như thế thật khiến người ta mê mẩn. Nhiều người bỗng nhiên hiểu được tại sao Tống Mạch Xuyên lại yêu cô đến vậy. Hai người đứng cạnh nhau thực sự rất xứng đôi, ai nhìn thấy cũng phải cảm thán cả hai đều là những người “số hưởng”. Tống Hâm Hâm giống như một điểm tham quan “phải đến”, đón nhận rất nhiều ánh mắt đánh giá. Hôm đó bé con đã òa khóc hai trận. Trận đầu tiên là vì người cậu tên Hứa Tri Hoài cứ bám lấy nôi em bé nói muốn bế bé về nhà nuôi. Hứa Tri Hoài tám tuổi là một cậu bé nói là làm, định bế là bế thật, nhưng bên cạnh có người lớn, đương nhiên không để cậu làm loạn. Trong quá trình người lớn và trẻ con “đấu lý”, Tống Hâm Hâm đã… đi, khóc òa lên rất vang, cái miệng nhỏ nhắn mà uy lực thật lớn. Người giúp việc vội vàng đưa bé con đi xử lý.
Hứa Cẩm Ngôn giảng đạo lý với con trai: “Có còn muốn bế con gái của chị con về nhà nữa không? Bế về rồi thì việc thay tã này là con làm đấy biết chưa?”
Thế nhưng lúc này Hứa Tri Hoài chẳng nghe vào tai lời bố mình nói, trong đầu chỉ có một yêu cầu duy nhất là muốn nuôi một đứa bé.
“Bố ơi, con sẽ chăm sóc Hâm Hâm.”
Hứa Cẩm Ngôn không biết tại sao, như thể nhìn thấy hình bóng của chính mình và Hứa Niệm Sênh trên người con trai vậy. Tâm trạng anh ấy rất phức tạp. Một lúc sau, Hứa Cẩm Ngôn khẽ cười nhạt: “Con tưởng cháu gái dễ nuôi thế à? Chỉ có bố con mới có thực lực đó thôi, con còn đang cần bố mẹ nuôi mà đã đòi nuôi cháu gái, cái đầu nhỏ này của con suốt ngày cứ nghĩ cái gì thế hả?”
Rõ ràng, ý nghĩ chưa chín chắn này của Hứa Tri Hoài đã bị ông bố ruột vô tình bác bỏ. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cậu nhăn lại, có vẻ hơi uất ức, nhưng về khoản lý luận thì cậu không tài nào thắng nổi bố mình.
Đương nhiên Hứa Cẩm Ngôn không thể lúc nào cũng dán mắt vào con trai. Hứa Tri Hoài đã hơn tám tuổi, đây là nhà của chị gái cậu, cậu cũng thường xuyên đến đây nên coi như là địa bàn của mình. Thế là, trong lúc Hứa Cẩm Ngôn mải trò chuyện với đối tác, con trai cưng của anh ấy đã đi đâu không biết. Lát sau, anh ấy lại thấy Hứa Tri Hoài hớn hở dắt tay người từng là bố nuôi, nay là anh rể đi tới, dõng dạc nói với bố ruột như thể tìm được chỗ dựa: “Bố ơi, con không về nhà nữa đâu, sau này con sẽ ở lại nhà chị, như thế con có thể ở bên cạnh Hâm Hâm mãi mãi!”
Giọng điệu của Hứa Tri Hoài vui vẻ cứ như đang nói “Bố mẹ ơi, con sắp đi viễn chinh đây”.
Hứa Cẩm Ngôn: “?”
Anh ấy ngước nhìn Tống Mạch Xuyên, giọng đầy khó tin: “Tống Mạch Xuyên, cậu cứ để mặc cho nó làm loạn thế à?”
Tống Mạch Xuyên bây giờ, với tư cách là một người đàn ông thành đạt đã gia nhập hàng ngũ “vợ con đề huề”, toàn thân toát ra vẻ chín chắn của một người chồng, người cha. Anh rất thong dong, thậm chí còn đưa tay xoa đầu Hứa Tri Hoài, nói: “Sao thế, nhà chúng tôi đâu phải không nuôi nổi thêm một đứa trẻ, Tri Hoài muốn ở thì cứ ở thôi.”
Thủ khoa ngành đầu thai Hứa Tri Hoài từ nhỏ đã thích bám lấy những người đẹp, thật không khéo làm sao, chị gái và anh rể cậu lại chính là hai trong số đó. Nói thật, khí thế hiện tại của Tống Mạch Xuyên bên ngoài khá dọa người, nhưng Hứa Tri Hoài là đứa trẻ lớn lên dưới tầm mắt anh nên đã “miễn dịch” từ lâu. Trong nhà có một Hứa tổng và một Tô tổng còn chẳng ảnh hưởng gì đến cậu, nói gì đến anh rể.
Hứa Cẩm Ngôn không ngờ đi uống rượu đầy tháng mà suýt mất luôn con trai, anh ấy nhếch môi cười khẩy một cái, một tay xách con trai qua.
“Hứa Tri Hoài, có phải dạo này bố và mẹ con quá nuông chiều con rồi không?” Hứa Cẩm Ngôn mắng con, “Lại còn dám tìm chỗ dựa cơ đấy, con tưởng cậu ta thực sự bảo vệ được con à? Con đúng là ngứa đòn rồi, hết đòi bế em bé về nuôi lại đòi ở lại đây, có phải tưởng bố không dám đánh con chắc?”
Hứa Tri Hoài định mặc cả với bố: “Vậy bố và mẹ sinh cho con một đứa em gái được không?”
Có thể thấy cậu nhóc thực sự rất thích đứa bé mà chị mình sinh ra, nhưng đồng thời cũng thật sự coi em bé như món đồ chơi.
Lần này Hứa Cẩm Ngôn không nhịn được, gõ nhẹ vào cái đầu nhỏ của con trai: “Cái thằng nhóc này, con còn dám gọi món nữa à? Con muốn là bố mẹ sinh được ngay chắc? Lại còn nhất định phải là em gái, con đang mơ mộng gì thế? Con có biết nuôi mỗi mình con đã tốn sức thế nào không?”
Cái đầu nhỏ của Hứa Tri Hoài đã hiểu được ý của bố, tóm lại là chuyện sinh em gái không có cửa để thương lượng. Cậu có chút thất vọng, nhưng rõ ràng cũng hiểu một sự thật: đối đầu trực diện với bố mình chẳng bao giờ có kết cục tốt đẹp. Một cậu nhóc tí tuổi đầu mà đã nhìn thấu được địa vị gia đình của mình, thật sự không dễ dàng gì.
Tống Hâm Hâm đầy tháng đã trông rất đáng yêu, một em bé nhỏ xíu như vậy hầu như ai gặp cũng thích. Các bậc tiền bối bên nhà họ Tống từng hối thúc vợ chồng Tống Mạch Xuyên sinh con, nay nhìn thấy bé con cũng rất hài lòng. Hứa Niệm Sênh nhận được không ít đồ tốt, cô không rõ đây là quà tặng hay là phần thưởng, nhưng có những chuyện không nên quá khắt khe, nếu không sẽ mất vui.
Đương nhiên, sau khi cô sinh xong và có thể xuống giường đi lại, Tống Mạch Xuyên đã mang hẳn máy tính bảng đến cho cô chọn quà. Những thứ trong buổi đấu giá mà Hứa Niệm Sênh lỡ nhìn thêm vài lần, hay các mẫu túi xách, trang sức, quần áo, giày dép mới ra của các hãng đều được anh chốt ngay lập tức. Bất kể bây giờ cô có dùng đến hay không, chỉ cần nhìn thấy mà cô vui là món quà đó đã hoàn thành sứ mệnh.
Tuy nhiên, một vài âm thanh khó chịu vẫn khó tránh khỏi. Hứa Niệm Sênh vừa ra tháng đã nghe được vài câu đại loại như: “Cố gắng dưỡng sức, tranh thủ sinh thêm một đứa con trai.”
Tiểu Hứa bây giờ không còn là Tiểu Hứa của ngày xưa nữa. Hứa Cẩm Ngôn nuôi chiều cháu gái bao năm, Tống Mạch Xuyên luôn ủng hộ việc học và sự nghiệp của cô, không phải để cô phải chịu uất ức mà im lặng. Hứa Niệm Sênh đã đáp trả ngay tại chỗ. Tóm lại, ai chọc cô tức giận thì người phải lo sợ cuối cùng tuyệt đối không phải là cô. Nhắc chuyện sinh con thứ hai với một người phụ nữ vừa mới vượt cạn xong, bất kể thân phận hay tâm địa gì, không ngu thì cũng là ác.
Không lâu sau tiệc đầy tháng, đã có người dẫn theo phu nhân đến tận nhà xin lỗi. Hứa Niệm Sênh không biết đây có gọi là “cáo mượn oai hùm” hay không, nhưng đúng là cô có chỗ dựa là cậu, mợ và chồng. Người ta xin lỗi vì sợ cô tùy tiện mách lẻo với một trong ba người đó. Cô tất nhiên không kém cỏi, chỉ là so với họ, đẳng cấp của những người thân trong gia đình cô đều cao hơn cô rất nhiều. Tống Mạch Xuyên dĩ nhiên cũng nghe chuyện này, trước tiên anh khen ngợi hành động đáp trả của cô, tiện thể nói với cô lần sau không cần cho họ cơ hội đến nhà xin lỗi, cứ để họ lo lắng bất an là được. Dù sao cũng chẳng có mấy ai mà họ nhất định phải nể mặt. Hứa Niệm Sênh có chút cảm thán, giao tiếp thực sự là một môn học phải học cả đời.
Mặc dù có vài người chăm sóc bé Tống Hâm Hâm, nhưng với tư cách là cha mẹ, Hứa Niệm Sênh và Tống Mạch Xuyên vẫn phải tốn nhiều tâm sức. Khi Tống Hâm Hâm được khoảng nửa tuổi, bé được nuôi dưỡng rất tốt, dáng vẻ tròn trịa, mũm mĩm, đúng kiểu em bé mà giới trẻ ngày nay đều muốn “bắt trộm” về nuôi. Da trắng hồng, mắt to tròn, giống như một cục bánh bao đáng yêu.
Ông bà nội bé đến thăm rất thường xuyên, bên nhà cũ cũng hay gọi điện mong hai người bế con về cho ông cụ Tống xem. Ông cố cực kỳ thích đứa chắt gái này. Tháng trước ông cụ vừa tặng cho chắt gái một căn biệt thự ở trung tâm thành phố. Tống Hâm Hâm mới sinh ra đời được mấy tháng, tài sản đứng tên đã là con số mà rất nhiều người cả đời cũng không kiếm nổi.
Buổi tối, bé Tống Hâm Hâm hiếm khi ngủ yên ổn trong phòng của mình, có người giúp việc trông nom. Hứa Niệm Sênh và Tống Mạch Xuyên đã lâu không mặn nồng ân ái. Tống Mạch Xuyên dường như đã quay trở lại thời kỳ “ăn chay trường” hai mươi tám năm trước của mình, từ lúc vợ mang thai đến nửa năm sau sinh, anh nhịn đến mức chính anh cũng thấy không giống mình. Hơn nữa, sau khi con gái đầy tháng, anh còn đi bệnh viện làm một tiểu phẫu thắt ống dẫn tinh, sau này sẽ không sinh nữa.
Đêm nay hai người thực ra nói rất ít, anh tập trung làm việc của mình, thỉnh thoảng chú ý đến cảm xúc và cảm nhận của cô. Nụ hôn của anh rơi xuống, lướt qua từng tấc da thịt của cô. Khi ánh mắt chạm vào vết sẹo ở bụng dưới, Tống Mạch Xuyên khựng lại một chút. Thực ra kỹ thuật khâu của bác sĩ đã rất tốt, vết sẹo bây giờ mờ đến mức gần như không thấy nữa. Hứa Niệm Sênh không phải cơ địa bị rạn da, những việc chăm sóc trong thai kỳ như bôi dầu chống rạn đều được Tống Mạch Xuyên tự tay làm mỗi ngày, hiện giờ vóc dáng của cô đã hồi phục gần như cũ. Nhưng anh hiểu rõ, về bản chất, mang thai sẽ gây tổn thương cho cơ thể phụ nữ. Anh đã vô số lần cảm thấy may mắn rồi lại hối hận. May mắn vì anh không thiếu tiền để cho cô sự chăm sóc tốt nhất, nhưng lại hối hận vì đã để cô mang thai, để cô trở thành một người mẹ. Trên con đường nhìn cô trưởng thành, anh luôn hy vọng người mình yêu có thể trưởng thành đến mức tự lập một phương, nhưng lại mâu thuẫn hy vọng cô mãi giữ được sức sống như trước kia. Họ đã có con gái, Tống Hâm Hâm là kết tinh của tình yêu, anh cũng yêu con gái mình. Nhưng đến tận hôm nay, Tống Mạch Xuyên mới thấm thía một câu nói: Yêu là khi luôn cảm thấy mình mắc nợ đối phương. Đôi khi anh cảm thấy cấu tạo sinh lý nam nữ thật là một sự bất công to lớn của tạo hóa. Để cô phải chịu đựng sự khó chịu của kỳ kinh nguyệt mỗi tháng, lại để cô gánh vác nỗi khổ sinh nở. Anh thấy mình đúng là một gã tồi.
Tống Mạch Xuyên đặt một nụ hôn thành kính lên vết sẹo đó, Hứa Niệm Sênh khẽ hỏi anh bị làm sao. Trong bóng tối, Tống Mạch Xuyên ghé sát vào mặt cô, ánh mắt tràn ngập tình yêu nồng đậm, anh khẽ nói: “Không có gì, chỉ muốn nói với em một câu, anh thực sự rất yêu em.”
Lời yêu đương trên giường anh chưa bao giờ thiếu, nhưng câu nói này dường như có chút khác biệt. Hứa Niệm Sênh đưa tay xoa mặt anh, hôn anh một cái và đáp lại: “Em cũng rất yêu anh.”
Vẫn còn cả một đời để yêu nhau thật tốt mà.
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
