Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 10: Cậu ơi, đói quá, cần bao cơm!

“Tiêu rồi, vừa nãy chắc chắn bị Tống tổng nghe thấy rồi, kỳ thực tập này của chúng ta có khi nào bị cắt ngang không?” 

Lý Nhất Nhiên mếu máo, bắt đầu hối hận vì cái miệng hóng hớt thích đi chơi xa của mình. Đáng đời cậu ta, ai bảo rảnh rỗi sinh nông nổi, cứ phải tò mò xem một cô gái xinh đẹp nghĩ gì về một ông chủ thành đạt làm cái gì. Nhưng giá mà Hứa Niệm Sênh trả lời là “không nghĩ gì cả” hay “không dám mơ tưởng đến Tống tổng” thì tốt. Đằng này cô lại buông ngay một câu “thích người ít tuổi hơn.” Lý Nhất Nhiên khóc thầm trong lòng, tự trách mình dại dột đi hỏi những chuyện không đâu.

Khác với những người đồng nghiệp đang run rẩy lo lắng, Hứa Niệm Sênh vẫn cúi đầu ăn cơm một cách ngon lành. Những lời chua chát cô từng nói khi tỏ tình, Hứa Niệm Sênh vẫn còn nhớ rõ. Ba năm trôi qua, những lời đó đã trở thành dĩ vãng đen tối của cô. Nếu bây giờ cố ý chạy đến trước mặt Tống Mạch Xuyên nói lại thì lại thành ra cô thua kém, tự hạ thấp mình. Nhưng hôm nay, vô tình để anh nghe được việc mình không thích anh nữa, cũng coi như đã gỡ gạc `được một ván cho mình, thế nên cô cảm thấy rất hả dạ.

“Hứa Niệm Sênh, sao cậu vẫn ăn được ngon lành thế?” Lý Tư Cửu không thể hiểu nổi cô, “Cậu không lo sao?”

“Lo cái gì?” Hứa Niệm Sênh cười khẽ, “Nếu Tống tổng chỉ vì chuyện nhỏ này mà gây khó dễ cho thực tập sinh thì bụng dạ cũng quá hẹp hòi rồi. Đến lúc đó các cậu cứ nhân cơ hội mà nhảy việc đi.”

Những người khác không thể cười nổi. Hứa Niệm Sênh không những không sợ, cô còn tiện thể đội nồi lên đầu ông chủ nữa. Đúng là chỉ có cô mới dám.

Hứa Niệm Sênh ở bên này vẫn ăn uống ngon miệng, nhưng không có nghĩa là Tống Mạch Xuyên không có phản ứng gì. Trợ lý Giang đi theo sếp, đợi khi mọi người lục tục rời đi gần hết, anh ấy mới do dự lên tiếng: “Tống tổng, lời của mấy thực tập sinh vừa rồi… anh có nghe thấy không ạ?”

Tống Mạch Xuyên liếc mắt nhìn sang: “Tôi đã già đến mức tai không còn thính nữa rồi à?”

Trợ lý Giang: “…”

Nghe ngữ khí của sếp, có vẻ như không phải là không để tâm.

“Tống tổng, họ vẫn còn là sinh viên, mồm miệng nói năng chưa suy nghĩ, anh đừng chấp nhặt làm gì.”

Dù sao Hứa Niệm Sênh cũng là do anh ấy tiếp nhận. Trợ lý Giang cảm thấy cô gái này tuy nói năng không được khéo léo, nhưng tính nết không tồi. Năng lực làm việc tuy chưa thể hiện rõ, nhưng vì đó là sinh viên do giáo sư Trần giới thiệu nên chắc chắn có tiềm năng.

Ai ngờ vừa nói dứt câu, anh ấy lại thấy ông chủ bỗng bật cười.

Trợ lý Giang: “…”

Ý gì đây?

“Được rồi, tranh thủ chạy giúp tôi một việc,” Tống Mạch Xuyên cầm một túi hồ sơ đưa cho anh ấy, “Mang đến cho Hứa tổng của Viễn Hàng, nói là thủ tục đã hoàn tất, phần còn lại để cậu ta tự xử lý.”

Trợ lý Giang không hiểu lắm, nhưng cũng biết Hứa tổng bên công ty Viễn Hàng kia với ông chủ của anh ấy có quan hệ rất tốt. Anh ấy nhận lấy tập tài liệu, lắc lắc, phát hiện bên trong còn có thứ khác, giống như một chiếc chìa khóa. Nhưng thân là một trợ lý chuyên nghiệp, anh ấy không tò mò nhiều, buổi trưa tranh thủ chạy đến công ty Viễn Hàng.

Hứa Cẩm Ngôn vừa nhìn thấy trợ lý Giang liền trêu chọc: “Ồ, trợ lý Giang hôm nay rảnh rỗi thế? Hay là đã nghĩ thông rồi, không làm cho tên họ Tống kia nữa, muốn nhảy việc sang chỗ tôi hả?”

Trợ lý Giang: “!”

Đùa kiểu này không vui chút nào, lỡ để sếp anh ấy nghe thấy thì anh ấy mất chén cơm thật đấy.

Trợ lý Giang trưng ra vẻ mặt khiêm nhường của một người làm công: “Hứa tổng cứ đùa tôi ạ.”

Hứa Cẩm Ngôn: “Đùa đâu mà đùa. Lương tôi trả chắc chắn cao hơn cậu ta. Lần sau cậu có thể dùng chuyện này mặc cả tăng lương với sếp cậu.”

Trợ lý Giang: “…”

Đúng là người tốt!

“Hứa tổng, đây là tài liệu Tống tổng bảo tôi mang đến cho anh, anh ấy còn có một câu muốn tôi chuyển lời,” Trợ lý Giang thoáng chốc chìm đắm trong tưởng tượng về viễn cảnh tăng lương, rồi sực nhớ ra trách nhiệm công việc của mình, đấu tranh một lúc, vẫn quyết định làm tốt vai trò của một người làm thuê, “Tống tổng nói, chuyện của anh tự anh đi mà làm, đừng có ôm con bỏ chợ như thế.”

Hứa Cẩm Ngôn: “?”

Một câu nói bình thường nhưng nghe kiểu gì cũng có mùi oán trách.

Hứa Cẩm Ngôn mở tập tài liệu, bên trên là một bản hợp đồng thuê nhà, ở dưới có chữ ký như rồng bay phượng múa có đề tên Tống Mạch Xuyên. Anh ấy lặng im nửa ngày, cuối cùng bảo trợ lý Giang quay về. 

Ngay khi trợ lý Giang bước ra khỏi cửa văn phòng, anh ấy lập tức gọi cho Tống Mạch Xuyên: “Tống Mạch Xuyên, cậu thần kinh à? Nhà là cậu tìm, hợp đồng thuê là cậu ký, người cũng ở bên công ty của cậu. Đợi lúc tan làm, cậu dẫn con bé đi xem nhà chẳng phải là xong à?”

Người ở đầu dây bên kia cất giọng lười biếng: “Tôi mà đưa đi thì cô ấy chưa chắc đã chịu ở đâu. Đừng có nói với cô ấy là tôi tìm nhà cho đấy.”

Hứa Cẩm Ngôn nghe ra điều gì đó khác lạ: “Sao vậy, cái con bé Hứa Niệm Sênh đó cãi nhau với cậu à? Gan cũng to phết đấy chứ, dám cãi nhau với cả sếp, không hổ là con cháu nhà họ Hứa.”

Tống Mạch Xuyên đáp lại một câu ẩn ý: “Cũng phải.”

Giữa chốn ba quân thiên hạ lại ngang nhiên chê sếp già khú đế, cũng chỉ có cô dám làm thế thôi.

“Đó là cháu gái của cậu, chuyện chuyển nhà cho cô ấy, tự cậu đi mà làm đi.” Tống Mạch Xuyên nói.

Hứa Cẩm Ngôn lại không khách khí: “Anh em với nhau mà, Tết đến nhà cậu chúc Tết, dì còn bảo xem tôi như con trai thứ hai của dì đấy. Cậu cứ coi con bé Hứa Niệm Sênh là cô cháu gái không máu mủ ruột rà với cậu là được rồi.”

Tống Mạch Xuyên: “…”

Nhớ lại tiếng “chú Tống” và câu “thích người trẻ tuổi hơn” cách đây không lâu, anh mới nhận ra bản thân quả thực rất để tâm đến chuyện vai vế và tuổi tác. 

“Hứa Cẩm Ngôn, cô cháu gái này, cậu tự lo lấy đi.”

Phúc phận đó cứ để một mình Hứa Cẩm Ngôn hưởng hết đi.

Hứa Cẩm Ngôn ù ù cạc cạc không hiểu vì sao Tống Mạch Xuyên lại đột ngột cúp điện thoại của mình. 

Nhưng đây không phải là chuyện lớn. Sau khi xem hợp đồng, Hứa Cẩm Ngôn liền chuyển trả lại tiền thuê nhà và tiền đặt cọc mà Tống Mặc Xuyên đã trả hộ, nhưng anh nhất quyết không nhận.

Hứa Cẩm Ngôn “chậc” một tiếng, gửi một tin nhắn: [Mồm thì bảo không nhận cháu gái nhưng tiền thì không chịu nhận. Con bé Niệm Sênh không gọi cậu một tiếng “chú” thì không phải phép rồi.]

Tống Mạch Xuyên liền nhận tiền.

Hứa Cẩm Ngôn: “…”

Cũng chỉ có anh ấy mới làm được thế này thôi.

Buổi chiều cùng ngày, Hứa Niệm Sênh tan làm. Lần này không có xe của Tống Mạch Xuyên chờ cô, nhưng lại một chiếc Rolls-Royce màu đen khác rất quen mắt. Cô đi tới gõ cửa kính xe, cửa kính từ từ hạ xuống, để lộ một khuôn mặt tuấn tú.

“Cậu út, sao cậu lại đến đây? Bàn công chuyện hả?”

“Không, lên xe đi đã.”

Hứa Niệm Sênh liền leo lên xe. Vừa khéo ở đằng sau cô có mấy thực tập sinh cùng khóa đi qua. Một thực tập sinh của bộ phận khác là bạn học của Lý Tư Cửu không nhịn được cảm thán một câu: “Đó chẳng phải là thực tập sinh đi cửa sau vào bộ phận của các cậu sao? Xe này đâu phải ai cũng ngồi được đâu nhỉ?”

Câu nói này thực ra không chỉ là suy đoán về gia cảnh của Hứa Niệm Sênh, mà còn ngầm dò xét mối quan hệ của cô với người ngồi trong xe.

Lý Tư Cửu làm sao không biết ý đồ của đối phương, cô khựng lại: “Không liên quan đến bọn mình.”

Hứa Niệm Sênh vừa ngồi lên xe của cậu út đã thả người nằm dài theo kiểu Cát Ưu. Hứa Cẩm Ngôn đẩy đầu cô, chê bai cực độ: “Con gái con đứa, lớn tướng rồi, chú ý hình tượng đi!”

Đồng chí Tiểu Hứa mới chập chững bước vào công cuộc làm nô bộc cực kỳ mệt mỏi, than thở: “Mệt chết đi được.”

“Mới đó đã kêu mệt, đợi sau này kiếm nhiều tiền còn mệt hơn.” Cậu út cô thuận miệng đáp một câu, kết quả lại nhận được ánh mắt nhìn mình đăm đăm như nhìn tội phạm.

“Nhìn cậu như thế làm gì?” Hứa Cẩm Ngôn lập tức cảnh giác.

“Cậu ơi, đói quá, cần bao cơm!”

Hứa Cẩm Ngôn: “!”

“Mày lại còn định ăn bám cậu đấy à? Cậu còn đang chờ mày nuôi dưỡng về già đấy nhá!”

Hai cậu cháu bốn mắt nhìn nhau, những toan tính trong lòng quá rõ ràng.

Hứa Niệm Sênh lập trường kiên định: “Sau này mỗi bữa cháu chỉ ăn một bát cơm thôi.”

Hứa Cẩm Ngôn: “…Cậu ngược đãi mày à?”

Chiếc xe từ từ dừng lại, sự chú ý của Hứa Niệm Sênh chuyển hướng: “Đây là đâu?”

“Nhà thuê cho mày đấy, cách Hành Xuyên chỉ khoảng bảy, tám phút đi bộ thôi. Vào xem có thích không.”

Hứa Niệm Sênh: “!”

Cậu út muôn năm!

Thấy Hứa Niệm Sênh bắt đầu làm trò cảm động các thứ, Hứa Cẩm Ngôn liền ngăn lại: “Dừng! Xem nhà nhanh lên, cậu đưa mày đi ăn xong sẽ chở về trường. Cậu còn phải về nhà nữa. Đàn ông có vợ rồi, làm gì cũng phải có giờ giấc.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Lại còn khoe ân ái trước mặt cháu gái, đây là suy đồi đạo đức hay vặn vẹo tính người hả?

Căn hộ thuê cho cô nằm trong một khu chung cư, là kiểu hai phòng ngủ một phòng khách, ở tầng chín, có thang máy, trang trí đã khá tươm tất, có thể dọn vào ở ngay.

“Thời gian ngắn như vậy mà cậu đã thuê nhà xong cho cháu rồi, đúng là cậu út của cháu.” Hứa Niệm Sênh vui vẻ, mắt sáng rực nhìn ngắm khắp nhà.

“Nhà này không phải…” Hứa Cẩm Ngôn mở miệng định nói gì đó, rồi đột nhiên khựng lại.

“Không phải gì ạ?”

“Không có gì,” Hứa Cẩm Ngôn vỗ đầu cô, “Xem có thích không, không có vấn đề gì thì ở đây đi, sống ở đây trong thời gian thực tập. Ngày mai cậu sẽ cho người đến trường chuyển đồ giúp cháu, hai ngày nữa là có thể dọn vào ở.”

Hứa Niệm Sênh làm sao có thể nói “không” được chứ. Căn nhà này sạch sẽ đến bất ngờ, chắc là đã tìm người dọn dẹp trước rồi, hơn nữa còn đã tính đến các vấn đề như môi trường, an toàn, đi lại…

“Tiền thuê chắc đắt lắm nhỉ?” Cô hí hửng hỏi.

“Con nít con nôi, quan tâm tiền thuê làm gì.” Đầu cô lại bị vỗ một cái.

Hứa Niệm Sênh thầm nghĩ, có cậu thì như có bảo bối, hehe.


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 10: Cậu ơi, đói quá, cần bao cơm!
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...