Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian

Chương 94

Diêu Viễn đang xem bản đồ đầu tư ngành y tế trên máy tính của Thương Kha. Mật độ thông tin cực kỳ cao, được sắp xếp trật tự và ngăn nắp, chủ nhân của chiếc máy tính này chắc chắn là một cao thủ về tư duy hệ thống.

Đầu tư ngành y tế được chia làm ba mảng lớn: dược phẩm, thiết bị y tế và dịch vụ y tế. Mỗi loại lại mở rộng ra vô số nhánh nhỏ, khoanh vùng rà soát toàn bộ để chốt lại những thông tin cốt lõi của ngành. Các nhánh trên sơ đồ tư duy đều có tài liệu tương ứng. Thương Kha đưa cho Diêu Viễn xem những dự án mà công nghệ xử lý hình ảnh có thể chuyển đổi trực tiếp để sử dụng, đặc biệt là tại các thị trường mới nổi, những sản phẩm thiết bị y tế có rào cản vô hình tương đối nhỏ.

Cuối tuần, Thương Kha đưa Diêu Viễn đi xem một số dự án thiết bị y tế tại địa phương ở Kinh Châu, nơi mà công nghệ xử lý hình ảnh có thể được chuyển đổi và ứng dụng.

Dự án vừa mới xem xong, họ bước vào cửa công ty nhìn thấy một bể cá rồng huyết long siêu dài, huyết long phối với cá thần tiên. Nhà sáng lập vừa lần tràng hạt vừa nói đây là cách bài trí theo ngũ hành, nuôi huyết long để chiêu tài.

Từ phân xưởng đi ra, nhà sáng lập dẫn họ lên sân thượng nhà máy. Phía sau nhà máy là một sườn núi, thế núi thoai thoải trải dài. Trên đỉnh sườn núi có một bãi cỏ rộng lớn, trời xanh cỏ biếc, khiến lòng người thư thái.

Nhà sáng lập gọi đây là mảnh đất phong thủy bảo địa, có tựa sơn. Sản phẩm của công ty này không để lại ấn tượng gì cho Diêu Viễn, nhưng sự nghiên cứu về phong thủy của nhà sáng lập lại khiến người ta phải bái phục.

Ra khỏi nhà máy, bên đường có lối đi bộ lên núi, ven đường có xe đạp công cộng. Thương Kha đỗ xe trên đường vành đai núi, thời tiết đẹp nên ven đường có khá nhiều xe đậu.

Lối đi bộ và đường vành đai núi giao nhau tại một ngã tư. Hai người đi về phía lối đi bộ, bỗng có một đứa bé chừng năm sáu tuổi mặc áo hoodie ngắn tay chạy từ phía lối đi bộ ra.

Thương Kha và Diêu Viễn đang nắm tay nhau, đứa bé lao tới lướt qua người họ. Thương Kha bỗng buông tay, xoay người với tốc độ cực nhanh túm lấy mũ áo đứa bé, kéo giật ngược lại về phía lối đi bộ. Ngay sau lưng, một chiếc xe con lao vút qua theo chiều ngang, Diêu Viễn nín thở, tim đập thình thịch.

Ven đường vành đai núi vốn dĩ đã đỗ kín xe, xe đi ngang qua bị khuất tầm nhìn tạo thành điểm mù. Đứa bé lao ra với tốc độ rất nhanh, tình huống quá sức nguy hiểm. Phụ huynh đuổi theo tới nơi rối rít cảm ơn, Thương Kha chỉ nói không sao là tốt rồi.

Sau khi chuyện này xảy ra, Diêu Viễn bắt đầu thấy bồn chồn không yên, không còn tâm trạng đạp xe vòng quanh núi nữa. Cô chỉ nằm nghỉ một lát trên bãi cỏ dưới chân núi, Thương Kha bảo ra xe lấy chai nước.

Thời gian gần đây, Diêu Viễn lần lượt nhận được lời hỏi thăm từ nhà cung cấp, đồng nghiệp, khách hàng, lãnh đạo và bạn bè. Không ít người biết tin Diêu Viễn sắp rút khỏi Công nghệ Ba Quang.

Thỏa thuận rút vốn cổ phần của Công nghệ Ba Quang Diêu Viễn vẫn chưa ký, cô vẫn luôn đợi Trần Nhược Hư đến tìm mình. Không đợi được Trần Nhược Hư, nhưng bất ngờ lại đợi được cuộc điện thoại của Lương Ninh.

Lương Ninh chưa nhận được thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần của Trần Nhược Hư nên gọi điện cho anh ta: “Trần Nhược Hư, hiệu suất làm việc của anh bây giờ chỉ thế này thôi sao?”

Trần Nhược Hư nghe điện thoại rồi nói: “Đợi thêm chút nữa .”

Nghe câu này, Lương Ninh biết ngay phía Diêu Viễn đã xảy ra vấn đề. Cô ấy không nói gì thêm mà cúp máy, tình hình bên phía cô ấy đã không thể đợi thêm được nữa.

Cô ấy gia nhập Hoa Đạt đảm nhiệm chức Tổng giám đốc vận hành, cố nhiên là vì nể tình nghĩa năm xưa với Chủ tịch. Cô ấy cũng đã tận tâm tận lực làm tốt vai trò của một giám đốc chuyên nghiệp, đối ngoại thì kiếm đơn hàng, đối nội thì cải thiện quy trình công nghệ, chấn chỉnh đội ngũ. Cầm cự được ba năm năm coi như đã xứng đáng với Chủ tịch, nhưng sau ba năm năm nữa thì sao? Lương Ninh cũng buộc phải tính toán xa hơn.

Việc chuyển đổi mô hình của nhà máy Hoa Đạt là xu hướng tất yếu, chẳng qua cũng chỉ có hai con đường, nâng cấp nhà máy thông minh hoặc xây dựng thương hiệu độc lập. Dù là con đường nào cũng đều phải đầu tư một lượng vốn khổng lồ. Khoản đầu tư lớn như vậy có thể thúc đẩy sự ra đời của một công ty thiết bị có giá trị thương mại đủ lớn, đây chính là đường lui của Lương Ninh sau khi kết thúc nhiệm kỳ tại Hoa Đạt. Ai sẽ là nhà cung cấp hợp tác chiến lược này? Đầu tiên phải biết rõ gốc rễ, thứ hai phải có năng lực và kinh nghiệm. Lương Ninh đã rà soát và khảo sát không ít nhà cung cấp, chốt lại được ba nhà, còn việc cuối cùng chọn nhà nào thì phải xem cơ duyên. Vừa khéo Diêu Viễn rút khỏi Công nghệ Ba Quang, Trần Nhược Hư lại chìa cành ô liu ra mời gọi.

Lương Ninh muốn hoàn tất việc góp vốn vào Công nghệ Ba Quang trước khi Hoa Đạt khởi động dự án chuyển đổi nội bộ. Trong từ điển của cô ấy không có hai chữ “chờ đợi”. Trần Nhược Hư không giải quyết được thì để cô ấy làm, cô ấy gọi điện trực tiếp cho Diêu Viễn.

Diêu Viễn không ngờ tới nội dung của cuộc điện thoại này: “Alo, Lương Ninh?”

Lương Ninh không lãng phí thời gian: “Nghe nói cô vì sai lầm quyết sách nên phải từ chức để nhận lỗi, chủ động rút khỏi Công nghệ Ba Quang à?”

Sai lầm quyết sách, từ chức để nhận lỗi… Bên tai Diêu Viễn vang lên tiếng động cơ xe gầm rú trên đường vành đai núi, giọng cô trở nên sắc nhọn: “Cô nghe ai nói?”

Lương Ninh đáp: “Không quan trọng, cô không quan tâm xem nhà đầu tư như tôi có đủ tiền hay không sao? Cô nhường nền tảng thương mại lại cho Trần Nhược Hư, cô có cam tâm không?”

Diêu Viễn nhìn núi xa cỏ biếc, bình tĩnh nói: “Lương Ninh, cô muốn làm gì, cứ nói thẳng cho tôi biết.”

Lương Ninh nói: “Tôi muốn cô từ chối phương án của Trần Nhược Hư, tôi sẽ mua lại một phần cổ phần trong tay Trần Nhược Hư để giảm tỷ lệ nắm giữ của anh ta. Cô lo liệu cậu Hai nhà họ Thương, Giáo sư Hầu thì chúng ta không làm phiền ông ấy, chúng ta ba đánh một, thấy thế nào?”

Những lời này của Lương Ninh chứng tỏ cô ấy đã điều tra và tìm hiểu rất kỹ về cơ cấu cổ phần hiện tại và bối cảnh các cổ đông của Công nghệ Ba Quang. Diêu Viễn nói: “Nếu tôi vì lợi ích kinh tế của Công nghệ Ba Quang thì đã chẳng cần rút lui vào lúc này. Không có Trần Nhược Hư thì sẽ không có Công nghệ Ba Quang, tôi chẳng có gì là không cam tâm cả. Mục tiêu của cô và Trần Nhược Hư là nhất quán, cô chẳng qua chỉ muốn dùng tôi để kiềm chế Trần Nhược Hư nhằm tranh thủ lợi ích lớn hơn mà thôi.”

Người thông minh nói chuyện với nhau thật sảng khoái, Lương Ninh không hề cảm thấy bị mạo phạm: “Cô không cần vội trả lời tôi, ít nhất đây cũng có thể coi là một lựa chọn của cô.”

Lương Ninh quá hiểu đám người xuất thân kỹ sư này, Diêu Viễn chắc chắn không thể chịu đựng được việc Trần Nhược Hư hắt nước bẩn lên người mình, bốn chữ “sai lầm quyết sách” là đủ rồi. Trần Nhược Hư đúng là thiên tài đâm sau lưng.

Lương Ninh quá hiểu tâm cơ thủ đoạn của Trần Nhược Hư. Cô ấy muốn dùng Trần Nhược Hư để đạt được mục đích của mình, nhưng lại không chắc có kiểm soát được Công nghệ Ba Quang hay không.

Phía Diêu Viễn lâu như vậy chưa ký thỏa thuận rút lui tức là không đồng ý, sự không đồng ý này đã mang lại cơ hội cho Lương Ninh.

Nếu Diêu Viễn và Trần Nhược Hư có thể kiềm chế lẫn nhau, Diêu Viễn giữ lại một phần cổ phần, giảm tỷ trọng cổ phần của Trần Nhược Hư, thì ưu thế bên A của cô ấy mới có thể thực sự phát huy tác dụng.

Cúp điện thoại, Diêu Viễn tiếp tục nằm trên bãi cỏ, hai tay gối sau đầu.

Gió nhẹ lướt qua mặt, những đám mây mềm mại.

Trên bãi cỏ có người đang thả diều, dây của hai con diều quấn vào nhau, lao thẳng xuống đất.

Diêu Viễn và Trần Nhược Hư bao nhiêu năm nay xa cách không thân thiết, cũng là vì quá hiểu nhau, cả hai đều có ý thức chừa lại không gian nhượng bộ để tránh xung đột trực diện.

Diêu Viễn không ngờ Trần Nhược Hư lại nói ra những lời như vậy trước mặt Lương Ninh. Sai lầm quyết sách, Diêu Viễn nghiền ngẫm bốn chữ này, đầu lưỡi dâng lên vị đắng chát, thật sự phải đi đến bước đường này sao?

Ngoài sự đắng chát còn có nỗi phẫn nộ, Trần Nhược Hư và Lương Ninh coi Công nghệ Ba Quang là cái gì chứ?

Diêu Viễn nhìn Thương Kha đi tới từ con đường vành đai quanh núi, anh đưa chai nước cho cô rồi ngồi xuống bên cạnh.

Diêu Viễn nhận lấy chai nước, nói: “Anh nhìn cái cây kia xem, lá cây rơi xuống tựa như những mảnh vàng vụn lấp lánh vậy.”

Thương Kha không nhìn thấy cái cây đó, anh nằm xuống bên cạnh Diêu Viễn, nhìn theo góc độ của cô. Không biết đó là giống cây gì, cành lá rủ xuống, lá đã ngả vàng, ánh nắng chiếu lên những tán lá rồi xuyên qua kẽ hở rọi xuống đất: “Nếu có một chiếc flycam thì có thể ghi lại cảnh tượng này rồi.”

Diêu Viễn nói: “Em phải về Nam Giang một chuyến trước rồi mới đến Thâm Quyến tìm anh, được không?”

Thương Kha đáp: “Được.”

Khi Diêu Viễn trở lại Nam Giang thì trời đã vào giữa hạ. Thời gian qua cô liên tục đi xem đủ loại dự án, xem một dự án cũng giống như trải nghiệm cuộc đời của một người khởi nghiệp. Người khởi nghiệp khó tránh khỏi việc phóng chiếu nhân cách của mình lên doanh nghiệp. Công nghệ Ba Quang mang quá nhiều sự phản chiếu nhân cách của Diêu Viễn, và cô đã bắt đầu chủ động rèn giũa hình thái nhân cách của mình từ rất sớm.

Hình thái nhân cách lý tưởng trong cô là khách quan, lý trí, phát huy tiềm năng, giữ vững sự chân thực và cảm nhận vẻ đẹp của sự hài hòa. Khi phóng chiếu vào Ba Quang, cô hy vọng doanh nghiệp công nghệ này sẽ tạo ra những sản phẩm xuất sắc, không ngừng đột phá ranh giới của các lĩnh vực ứng dụng, các thành viên trong đội ngũ hợp tác bình đẳng, hiệu quả, duy trì mức lợi nhuận hợp lý. Đó là một Utopia – vùng đất lý tưởng dành cho các kỹ sư.

Quẹt thẻ bước vào công ty, cô nhận thấy nhân sự đông hơn hẳn, các kỹ sư từ dự án X2y cũng đã lục tục rút về. Dọc đường có người chào hỏi cô. Khi đi ngang qua bức tường văn hóa, cô phát hiện có thêm một tấm ảnh mới, ảnh chụp chung các thành viên cốt cán của dự án X2y, Trần Nhược Hư ngồi ở vị trí trung tâm, và trong bức ảnh đó không có cô.

Cô lên tầng ba, đẩy thẳng cửa bước vào văn phòng Trần Nhược Hư. Trọng Hải Minh và Chu Châu đồng loạt ngẩng đầu nhìn cô.

Ba người đang thảo luận về việc sắp xếp nhân sự cho dự án X2y trong văn phòng. Lam Úy đề xuất xin nghỉ việc, Tiểu Lỗi không đủ sức thuyết phục mọi người, Đổng Lam thì thâm niên quá ít, năng lực kỹ thuật lại không đủ.

Chu Châu nói: “Tôi cảm thấy Giám đốc dự án không nhất thiết phải có năng lực kỹ thuật quá mạnh, chỉ cần tư duy rõ ràng, biết quản lý vận hành là được.”

Trọng Hải Minh không nhịn được cười, đây chẳng phải là phong cách của chính Chu Châu sao? Nhắc đến thì Đổng Lam chính là Giám đốc dự án giống Chu Châu nhất, thúc đẩy công việc đâu ra đấy, thủ đoạn cứng rắn nhưng thái độ ôn hòa, đối nhân xử thế chu toàn khéo léo.

Trần Nhược Hư hỏi: “Lam Úy nghỉ việc vì lý do gì?”

Chu Châu liếc nhìn Trọng Hải Minh một cái. Lý do nghỉ việc bọn họ cũng chỉ là đoán mò, Lam Úy là người kín miệng, những gì anh ấy không muốn nói thì cạy miệng cũng không ra nửa chữ: “Chúng tôi đoán là do lý do cá nhân. Công ty không khuyến khích yêu đương nơi công sở, Lam Úy hình như đang theo đuổi Đổng Lam nên cậu ấy đành phải nghỉ việc.”

Trần Nhược Hư cau mày, trong lòng càng thêm chán ghét hành vi ấu trĩ tùy hứng này của Lam Úy, anh ta đã đánh đồng Lam Úy với loại người không làm nên trò trống: “Công ty không khuyến khích nhưng cũng không cấm đoán. Các anh đi tìm hiểu rõ nguyên nhân cụ thể đi. Vấn đề xây dựng đội ngũ nhân tài kế cận của Khối sự nghiệp rất lớn, Giám đốc dự án không trưởng thành được, người phụ trách dự án không ổn định sẽ ảnh hưởng đến việc chỉ huy thống nhất và hiệu quả đối với khối trung và hậu phương. Các anh về suy nghĩ kỹ lại đi.”

Câu nói này còn chưa dứt thì Diêu Viễn đẩy cửa bước vào. Bình thường cửa văn phòng Trần Nhược Hư cũng mở, cửa đóng nghĩa là bên trong có người, nhưng Diêu Viễn không quan tâm đến những điều đó.

Trọng Hải Minh và Chu Châu thấy Diêu Viễn, người đã vắng mặt ở công ty một thời gian xuất hiện ở cửa văn phòng thì theo phản xạ đứng dậy, mỉm cười chào hỏi. Vừa khéo cuộc trò chuyện cũng đã kết thúc, họ bước ra khỏi văn phòng và khép cửa lại.

Trọng Hải Minh nói: “Diêu Viễn vẫn chưa chính thức hoàn tất bàn giao sao? Lúc chụp ảnh dự án X2y không đợi cô ấy về chụp cùng.”

Chu Châu đáp: “Cái này phải hỏi Đinh Hạ Nghiêu, bên cậu ấy tổ chức mà.”

Bên trong, Diêu Viễn bước vào văn phòng, đứng đối diện Trần Nhược Hư, đặt bản thỏa thuận rút vốn cổ phần mà cô đã sửa đổi lên bàn làm việc.

Trần Nhược Hư ngẩng đầu nhìn cô. Diêu Viễn nói: “Anh không nên nói những lời đó với Lương Ninh.”

Áp suất không khí chậm rãi nhưng mãnh liệt bóp nghẹt từ trường, khiến những cảm xúc tiêu cực lan tràn trên diện rộng.

Cuối cùng cũng đến khoảnh khắc này. Biểu cảm trên gương mặt Trần Nhược Hư, Diêu Viễn lại chẳng hề thấy xa lạ, cô nghĩ có lẽ cô đã tưởng tượng ra cảnh tượng này quá nhiều lần rồi.

Trần Nhược Hư khoanh hai tay trước ngực, người ngả ra sau, một tư thế từ chối cuộc trò chuyện: “Chẳng có gì là nên hay không nên cả. Em không muốn người ta đánh giá thì phải xem giá trị thương mại em tạo ra có đủ để khiến người ta ngậm miệng hay không. Không có giá trị thương mại, lý tưởng của em chẳng đáng một xu.”

Câu nói này xé nát sự bình tĩnh và lý trí của Diêu Viễn, cơ mặt cô căng cứng. Mặc kệ cái sự thể diện chết tiệt đó đi, cô không cần. Âm lượng của cô cao lên vài tông, tốc độ nói cực nhanh: “Những lời này anh muốn nói từ lâu rồi phải không? Anh quá tự phụ rồi. Giá trị thương mại mà anh muốn chưa bao giờ là thứ tôi theo đuổi. Tâm nguyện ban đầu khi tôi khởi nghiệp là mở rộng biên giới ứng dụng của công nghệ xử lý hình ảnh trong lĩnh vực kỹ thuật, tạo ra một Utopia thu nhỏ cho các kỹ sư. Anh và tôi quan điểm bất đồng, tư duy kinh doanh khác biệt thì chúng ta đường ai nấy đi. Tôi ghét nhất việc anh dùng tiêu chuẩn của anh để soi xét và đánh giá các quyết sách của tôi. Đến tận hôm nay anh vẫn chỉ có hai câu đó: tôi không đủ tư cách, tôi sai lầm trong quyết sách. Tôi không kiện anh tội tung tin đồn nhảm và phỉ báng đã là nể tình hợp tác nhiều năm nay rồi. Giai đoạn đầu khởi nghiệp, đúng là anh lớn tuổi hơn tôi, có kinh nghiệm, có tài nguyên, giúp đỡ tôi rất nhiều, nhưng anh hãy tự vấn lương tâm xem, bao nhiêu năm qua anh có coi tôi là đối tác không?”

Cảnh tượng này đã trở nên quá khó coi. Đến nước này, Diêu Viễn và Trần Nhược Hư đã hoàn toàn trở mặt, phủ nhận toàn bộ ý nghĩa của việc hợp tác trong suốt nhiều năm qua. Giờ đây, những lời công kích lẫn nhau này biến thành con bài để tranh quyền đoạt lợi, biến thành những lưỡi dao sắc bén phóng về phía đối phương. Khi tuyết lở, không có bông tuyết nào là vô tội và cũng chẳng có bông tuyết nào có thể may mắn thoát thân.

  1. Utopia là thuật ngữ do nhà tư tưởng Thomas More tạo ra vào năm 1516 thông qua tác phẩm cùng tên, bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp mang nghĩa là “không nơi nào” hoặc “nơi tốt đẹp”, dùng để mô tả một xã hội lý tưởng với hệ thống chính trị và pháp lý hoàn mỹ mà con người luôn khao khát đạt tới.

Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian Truyện Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian Story Chương 94
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...