Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian

Chương 104: Hoàn chính văn

Cách mở chiếc hộp này rất đặc biệt. Phải tìm thấy cái núm xoay ở bên cạnh, xoay ngẫu nhiên vài vòng cho đến khi nghe tiếng “tạch” khẽ vang lên thì nắp hộp mới mở ra. Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương nạm vòng quanh, những viên kim cương tròn cỡ lớn được sắp xếp theo thứ tự từ nhỏ đến lớn. Khi xoay nhẹ, những tia lửa lấp lánh như dải ngân hà rực rỡ hiện ra, vô cùng đẹp mắt.

Diêu Viễn hỏi: “Căn hộ của anh có két sắt không?”

Những dịp cần dùng đến sợi dây chuyền như thế này đối với Diêu Viễn là không nhiều. Cô không có thói quen mua sắm hay sử dụng hàng phẩm xa xỉ và trang sức quý giá, cũng không nghiên cứu sâu về giá trị thương mại của loại dây chuyền kim cương này, nhưng cô vẫn hiểu rõ cơ bản rằng nó chắc chắn không hề rẻ.

Thương Kha đáp: “Không có, để anh đeo cho em.”

Thương Kha lấy sợi dây chuyền ra khỏi hộp, đứng sau lưng Diêu Viễn đeo cho cô. Chiều dài sợi dây vừa vặn chạm đến xương quai xanh. Diêu Viễn hỏi: “Đẹp không anh?”

Thương Kha dắt Diêu Viễn đến trước chiếc gương lớn trong phòng thay đồ. Dưới ánh đèn rọi hai bên, sợi dây chuyền trên cổ cô lấp lánh như một dải sao trời đang chuyển động, cực kỳ ăn nhập với chiếc váy liền thân trơn màu của Diêu Viễn, chiều dài rất vừa vặn, trông sang trọng nhưng không quá phô trương.

Diêu Viễn nghĩ đến mấy bộ đồ leo núi mình mua cho Thương Kha, chợt thấy hơi buồn cười: “Em có mua cho anh mấy bộ đồ leo núi, anh có muốn thử không?”

Thương Kha nhìn Diêu Viễn qua gương, từ phía sau vòng tay ôm lấy cô, cúi người áp sát vào mặt cô: “Lát nữa hãy xem.”

Bàn tay Thương Kha đặt bên eo Diêu Viễn khẽ v**t v* làn da nơi ấy, một động tác đầy tính ám muội. Hơi thở ấm nóng của anh phả bên tai cô rồi chậm rãi di chuyển xuống cổ.

Diêu Viễn tựa vào lòng Thương Kha, lắng nghe nhịp tim mỗi lúc một nhanh của anh. Cô ngước nhìn sống mũi và bờ môi của người đàn ông trong gương, khẽ hỏi: “Anh có yêu em không?”

Thương Kha vừa hôn lên tai Diêu Viễn vừa đáp lại: “Anh yêu em.”

Diêu Viễn nhìn anh qua gương, đưa một bàn tay lên v**t v* gương mặt anh, khẽ nghiêng đầu và ngước mắt. Ngay giây tiếp theo, cô đã bị anh xoay người lại, bế bổng lên để cô dựa hẳn vào người mình. Trong tầm mắt cô, chiếc gương phản chiếu trọn vẹn cảnh tượng cô bị anh ghì chặt để trao nụ hôn sâu. Đầu lưỡi quấn quýt, mềm mại đến lạ kỳ, sự giao hòa ướt át đầy tình tứ khiến nụ hôn trở nên vô cùng nồng cháy.

Tay Thương Kha nắm lấy cổ chân cô, những ngón tay m*n tr*n dần lên phía trên. Diêu Viễn khẽ th* d*c, đuôi mắt ửng hồng, một lớp nước mỏng phủ lên đôi đồng tử, hàng mi run rẩy. Ánh mắt cô chẳng biết đặt vào đâu, tay nắm chặt lấy áo Thương Kha, có chút thẹn thùng chưa thực sự thả lỏng.

Thương Kha nói: “Phản ứng của em hôm nay… rất đặc biệt.”

Diêu Viễn cắn môi, khẽ r*n r* nhỏ nhẹ: “Có cảm giác mới mẻ, lại có chút căng thẳng.” Cô không dám nhìn nhiều vào gương để thấy cách Thương Kha đang hôn và âu yếm mình.

Thương Kha vùi lên người Diêu Viễn cười trầm đục. Hơn nửa năm không gặp, anh hận không thể ăn tươi nuốt sống cô. Suốt cả quá trình anh đều rất cuồng nhiệt, hôn từ phòng thay đồ vào tận đến giường, cơ thể quấn quýt lấy nhau, nóng bỏng như thiêu như đốt.

Xong việc, Diêu Viễn đến một ngón tay cũng chẳng buồn động đậy, cả người như muốn rã rời. Cô ôm chặt lấy chăn, nhất quyết không chịu đi tắm. Thương Kha v**t v* lưng cô, hỏi: “Đồ chơi của em đâu rồi?”

Diêu Viễn chịu thua, vùi mặt vào chăn cười: “Em muốn đi tắm.”

Thương Kha xả nước trong phòng tắm rồi bế cô vào, kết quả lại khiến nước văng tung tóe khắp nơi. Diêu Viễn dùng chất giọng mềm yếu khẽ khàng xin tha, mãi mới được chợp mắt một lúc.

Đến nửa đêm, cô lại bị những nụ hôn làm cho tỉnh giấc trong cơn mơ màng. Thương Kha nửa đè lên người cô, Diêu Viễn thốt lên: “Anh còn thế nữa là em báo cảnh sát đấy.”

Thương Kha đáp: “Ồ.” Anh đành định rời khỏi người Diêu Viễn, nhưng lại chẳng đi được vì chân cô đã quấn lấy anh, hiện tại người phụ nữ này chẳng mặc gì trên người cả.

Anh đưa tay chạm nhẹ một cái, thế là chẳng cần đến khúc dạo đầu nữa. Thương Kha ôm Diêu Viễn từ phía sau, Diêu Viễn cấu anh một cái để cảnh cáo: “Lần cuối đấy nhé.”

Thương Kha mặc cả: “Chúng ta ra ghế bành đi.”

Ở trên chiếc ghế bành, cô ngồi trên người Thương Kha, anh ôm lấy cô từ phía sau. Cô chẳng kiên trì được bao lâu, lần nào cũng mềm nhũn và ướt át đến hỗn loạn, mà Thương Kha lại đặc biệt thích điều đó, cảm giác sảng khoái không thôi.

Diêu Viễn ngủ một mạch từ ba giờ sáng đến tận mười giờ rưỡi trưa. Toàn thân cô đau nhức, nhất là phần eo và chân, khiến cô tức đến mức muốn mắng người: “Tối nay chia phòng ngủ đi.”

Thương Kha nói: “Không chia được đâu, trừ khi em đồng ý dọn về sống chung.”

Diêu Viễn hỏi: “Anh đang đe dọa em hả?”

Giọng Thương Kha chợt mềm mỏng lại: “Anh đang thỉnh cầu em mà, muốn ở bên bạn gái mỗi ngày thì có gì sai đâu.”

Trái tim Diêu Viễn bỗng chốc mềm nhũn, bao nhiêu nguyên tắc đều bị vứt lên tận chín tầng mây: “Vậy nếu chúng ta cãi nhau thì sao?”

Thương Kha đáp: “Thì cứ cãi thôi, có gì quan trọng đâu.”

Diêu Viễn nói: “Anh không cần đưa em đi làm đâu.”

Thương Kha bảo: “Để chú Trần đưa đón em, anh ít khi dùng đến xe.”

Chú Trần đã quen đưa đón Thương Kha từ thời trung học. Sau khi Thương Kha về nước, Lý Quần Phi vẫn bảo chú Trần đến Thượng Hải. Thương Kha nếu không đi công tác thì chỉ cần đi bộ là tới chỗ làm, thỉnh thoảng có việc đi các thành phố lân cận mới cần chú Trần lái xe.

Diêu Viễn khẽ đáp: “Vâng.”

Thương Kha chỉ còn biết dùng hành động để bày tỏ tâm tình, anh lại rướn người tới định hôn Diêu Viễn thì cô đã nhanh nhẹn bật dậy khỏi giường: “Mau dậy ăn trưa thôi.”

Hai ngày nghỉ ngơi ở nhà mà còn mệt hơn cả đi làm, vậy mà Thương Kha vẫn còn dõng dạc lý sự, bảo rằng tại lâu quá rồi không gặp thôi, nếu sống chung thì sẽ không đến mức này đâu.

Sau bữa trưa, Diêu Viễn phải đến công ty một chuyến. Thương Kha đề nghị đưa cô đi, bảo rằng anh vẫn chưa có dịp ghé thăm nơi làm việc của cô.

Trên đường đi, Diêu Viễn nhận được điện thoại từ môi giới bất động sản, thông báo rằng căn hộ của cô đã thương thảo xong xuôi và gửi hợp đồng qua cho cô.

Thương Kha nói: “Diêu Viễn, chúng ta đã giao kèo rồi đấy, không được nuốt lời đâu.”

Diêu Viễn nói: “Em có nuốt lời đâu, chỉ là nếu hôm nào tăng ca muộn quá không về kịp thì ở bên đó sẽ thuận tiện hơn chút.”

Thương Kha nói: “Nếu em thường xuyên tăng ca thì chẳng phải sẽ thường xuyên không về nhà sao?”

Diêu Viễn: “…”

Người đàn ông này nếu mà làm kỹ sư phần mềm viết mã code thì chắc chắn cũng là tay cực giỏi, vì anh rất biết cách chặn đứng mọi lỗ hổng logic.

Nhà xưởng tiêu chuẩn mà Diêu Viễn thuê dưới sự hỗ trợ của Cục xúc tiến đầu tư Trương Giang gồm có hai tầng. Tầng một là văn phòng và xưởng sản xuất, tầng hai là văn phòng và kho bãi. Cô đã ký một thỏa thuận đánh cược về doanh thu hóa đơn và tiền thuê nhà, nếu doanh thu đạt mức chỉ định, tiền thuê nhà sẽ được hoàn lại.

Đội ngũ nghiên cứu và phát triển bên Đức sẽ lần lượt chuyển về nước. Hiện tại công ty chưa có quá nhiều người. Văn phòng của Diêu Viễn nằm ngay phòng đầu tiên bên tay trái sau khi bước vào cửa, cách bài trí vẫn giản dị như mọi khi, phía sau là bàn ghế làm việc, bên cạnh đặt một bộ sofa.

Diêu Viễn dẫn Thương Kha đi một vòng quanh công ty, bắt đầu từ phòng trưng bày. Ở đó đang đặt vài mẫu thiết bị kiểm tra bán dẫn với các model khác nhau. Chuyên viên Tư vấn kỹ thuật cứ ngỡ Diêu Viễn dẫn khách hàng đến tham quan nên đã thực hiện một buổi thuyết trình, thao tác mẫu rất chi tiết và chuyên nghiệp. Đúng lúc bộ phận Marketing đang quay phim quảng bá, họ đã dùng ống kính ghi lại khoảnh khắc Diêu Viễn cùng “vị khách” đang cúi đầu quan sát hiệu quả chạy thử của máy.

Giám đốc R&D là Trọng Hải Minh nhìn thấy Diêu Viễn liền đứng đợi ở một bên. Diêu Viễn hỏi: “Có việc gì vậy?”

Trọng Hải Minh đáp: “Hôm nay có mấy ứng viên phỏng vấn vị trí kỹ sư thuật toán, cô có thời gian xem qua không?”

Trọng Hải Minh về nước trước Diêu Viễn để xây dựng đội ngũ thuật toán. Thị trường kỹ sư thuật toán ngành bán dẫn ở Thượng Hải hai năm nay vô cùng sôi động, các bên đều tranh giành những người có năng lực xuất sắc và tư duy đột phá. Hơn nữa, độ sâu và độ chính xác của thuật toán trong ngành bán dẫn cao hơn hẳn một bậc so với ngành điện tử tiêu dùng, vì thế anh ấy rất cần những ý kiến chuyên môn từ Diêu Viễn.

Diêu Viễn tháo thẻ từ ra đưa cho Thương Kha: “Em đi phỏng vấn đây, lát nữa sẽ quay lại tìm anh.”

Thương Kha đáp: “Được.”

Sau khi xem xong buổi giới thiệu và bước ra khỏi phòng trưng bày, Thương Kha thấy hai nhân viên đeo thẻ tên, tay cầm máy ảnh đang đứng vây quanh màn hình lớn ở sảnh chính để xem lại những bức ảnh vừa chụp. Phim quảng bá của công ty sẽ được phát xoay vòng trên màn hình này, nên việc chọn ảnh phải đảm bảo chất lượng và góc độ tối ưu nhất. Màn hình lúc này đang dừng lại ở bức ảnh chụp chung khi anh và Diêu Viễn cùng cúi đầu xem máy móc.

“Hình xăm trên cánh tay của Diêu Viễn là gì thế?”

“You are the love of my life.” (Người là tình yêu của đời tôi.)

“Phía dưới hình như còn có dãy số nữa?”

“Trông giống như ngày sinh nhật ấy.”

“Vị khách này sao cũng có hình xăm nhỉ?”

Thương Kha nhìn sang, hình xăm của anh bị tay áo che mất một nửa. Anh đứng sau lưng họ, cũng nhìn lên màn hình lớn rồi thản nhiên góp lời: “Đúng vậy, vị khách này cũng có một hình xăm y hệt, dãy số là 0612.”

“Ồ, hèn gì, hóa ra là xăm đôi. Sinh nhật của Diêu Viễn chính là ngày 12 tháng 6 mà.”

Người vừa nói bỗng nhận ra có giọng nói của người thứ ba xen vào, đột ngột ngẩng đầu lên. Chẳng phải đây là vị khách trong ảnh sao? Người đó lộ ra nụ cười gượng gạo đầy bối rối: “Chào… chào ngài.”

Thương Kha điềm tĩnh nói: “Tôi thấy bức ảnh này chụp rất đẹp.”

“Vâng… vâng ạ.”

Trước khi Diêu Viễn đi Đức, hai người đã quyết định đi xăm. Mong muốn của Diêu Viễn là xăm một chuỗi chữ dài trông như một chiếc lắc tay, còn yêu cầu của Thương Kha thì phức tạp hơn một chút, phải thể hiện được tình yêu và phải có tính duy nhất. Cuối cùng, phiên bản được chốt chính là câu nói mà Diêu Viễn đã gửi cho anh từ chuyến công tác Đức nửa năm trước:

You are the love of my life.

You are the love of my life
– 0612 –
You are the love of my life

– 1017 –

Rời khỏi công ty để đến dự tiệc tối cảm ơn nhân dịp lên sàn chứng khoán của Công ty Công nghệ Tinh Sách, cả Diêu Viễn và Thương Kha đều đang mặc đồ khá thoải mái. Diêu Viễn lên tiếng: “Hay là chúng mình về thay đồ trước nhé?”

​Thương Kha đánh lái một vòng vô lăng, đáp: “Được thôi.”

​Trên đường về nhà, Diêu Viễn nhận được điện thoại từ một công ty đầu tư mạo hiểm. Số tiền cô có được sau khi rút khỏi Công nghệ Ba Quang hầu như đã tiêu sạch vào việc thu mua công ty bán dẫn của Đức. Doanh nghiệp thiết bị bán dẫn lại vốn là “cỗ máy ngốn tiền”, số vốn hiện có trong tay Diêu Viễn chỉ như muối bỏ bể. Hơn nữa, với tư cách là cổ đông sáng lập của Ba Quang, cô bị ràng buộc bởi thời hạn phong tỏa cổ phiếu ba năm nên chưa thể bán tháo để xoay dòng tiền.

​Phía công ty đầu tư hẹn gặp Diêu Viễn, cô đưa ra một mốc thời gian, hai bên nhanh chóng chốt lịch.

​Vừa gác máy, Thương Kha đã lên tiếng: “Cũng phải đến lượt anh rồi đúng không?”

​Diêu Viễn hỏi lại: “Cái gì đến lượt anh?”

​Thương Kha nói: “Em đừng có giả ngốc. Ngay từ đầu anh đã muốn đầu tư cho em rồi. Số vốn rút ra sau khi Ba Quang lên sàn vừa hay đang để trống. Em đã để Trần Nhược Hư góp vốn, sao lại không cho anh vào?”

​Diêu Viễn không nhịn được bật cười. Thật là chuyện nọ xọ chuyện kia, tỷ lệ góp vốn của Trần Nhược Hư không cao, đó cũng là điều kiện để cô mời được Trọng Hải Minh về đầu quân.

​Diêu Viễn nói: “Mời Diệp Đạo Sinh đến làm đánh giá và thẩm định chuyên sâu đi, hai ta có quan hệ lợi ích với nhau, phải né ra đấy.”

​Thương Kha nói: “Anh sẽ góp vốn với danh nghĩa cá nhân, không thông qua Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ, để tên anh xuất hiện trực tiếp trên cấu trúc cổ phần của công ty em.”

​Khóe môi Diêu Viễn khẽ nhếch lên: “Anh lén lút đọc tiểu thuyết tổng tài bá đạo sau lưng em phải không?”

​Thương Kha đáp: “Cần gì phải đọc chứ.”

​Diêu Viễn: “…”

​Sau khi thay đồ xong, hai người rời nhà. Diêu Viễn diện một chiếc váy liền thân khoác ngoài là blazer thanh lịch, còn Thương Kha thì lịch lãm trong bộ âu phục ba mảnh.

​Diêu Viễn được mời lên phát biểu khai mạc quan trọng cho bữa tiệc, chia sẻ về quá trình trưởng thành của công ty, tiếp sau đó là Trần Nhược Hư chia sẻ về quy hoạch tương lai và ý nghĩa của việc niêm yết.

​Khi Diêu Viễn tiến về phía màn hình lớn để mở bản trình chiếu, đây là lần thứ hai Thương Kha ngồi dưới khán đài ngắm nhìn cô diễn thuyết. Anh chẳng mảy may chú ý đến nội dung, chỉ cảm thấy vô cùng tự hào, người phụ nữ đang tỏa sáng rực rỡ kia chính là người mà anh yêu sâu đậm nhất.

​Thực tế Diêu Viễn không hề thích diễn thuyết trước đám đông. Cô thường có thói quen tìm một tiêu điểm ở xa trong hội trường để khóa tầm mắt lại, tránh đối diện trực tiếp với những ánh nhìn xa lạ. Nhưng khi ánh mắt tình cờ lướt qua Thương Kha, người đang nhìn cô với vẻ tự hào, tán thưởng và đầy trìu mến, lòng cô bỗng ấm áp lạ thường, sự căng thẳng tan biến, cô bắt đầu trình bày phóng khoáng hơn hẳn.

​Kết thúc bài phát biểu, khi những người bên phía công ty chứng khoán và kiểm toán tiến tới chào hỏi Diêu Viễn, Thương Kha không chen lấn vào mà cầm ly rượu lẳng lặng bước ra ban công.

​Một lúc sau Diêu Viễn đi ra, Thương Kha nhìn cô, lấy trong túi ra một tấm danh thiếp đưa cho cô.

​Diêu Viễn đặt ly rượu lên bậu cửa sổ, nhận lấy tấm danh thiếp: “Đây là gì thế?”

​Thương Kha nói: “Lần đầu tiên thấy em diễn thuyết ở hội nghị thượng đỉnh, khi em vừa dứt lời đã rời đi rất nhanh, tấm danh thiếp này của anh vẫn chưa kịp đưa ra.”

​Diêu Viễn cười hì hì: “Chẳng lẽ anh yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên hả?”

​Khách sạn này nằm ở tầng cao, từ đây có thể phóng tầm mắt bao quát cảnh đêm phồn hoa của đô thị Thượng Hải, những tòa nhà rực rỡ ánh đèn, dòng xe cộ qua lại như thoi đưa giữa những mảng sáng tối phân minh.

​Gió trên ban công rất lớn. Lại một mùa xuân nữa về trên đất Thượng Hải, trong không khí thoang thoảng hương hoa.

​Thương Kha khẽ nói: “Diêu Viễn, anh nghĩ rằng anh đã yêu em ngay từ lúc bắt đầu.”

​Bữa tiệc tối vẫn vô cùng náo nhiệt, tiếng người xôn xao. Việc lên sàn chứng khoán là thời khắc huy hoàng của doanh nghiệp, và Diêu Viễn cũng có thời khắc huy hoàng của riêng mình.

​Mỗi khi Thương Kha bày tỏ tình yêu, trái tim Diêu Viễn như có dòng điện chạy qua, cô nghe mãi cũng không thấy chán. Cô thường cảm thấy bản thân mình cực kỳ may mắn.

​Diêu Viễn nói: “Em cũng yêu anh lắm. Em thấy mình thật hạnh phúc, chúng mình phải mãi mãi bên nhau nhé.”

​Tay Diêu Viễn đặt lên vai Thương Kha, họ rời ban công chuyển vào một góc khuất không người. Diêu Viễn tựa lưng vào tường, người đàn ông ấy nâng lấy gương mặt cô, đặt lên môi cô một nụ hôn sâu. Tiếng th* d*c quẩn quanh bên tai, lẫn trong đó là tiếng trò chuyện từ sảnh tiệc vọng lại. Ngoài sự náo nhiệt của hội trường, còn có tiếng còi xe trên đường phố, tiếng xe buýt báo trạm, hòa quyện cùng tiếng nhạc du dương.

​Diêu Viễn hỏi: “Anh có nghe thấy gì không?”

​Thương Kha đáp: “Cái gì cơ?”

​Diêu Viễn thì thầm: “Anh nghe này.”

​You are the love of my life
I knew it right from the start
The moment I looked at you
You found a place in my heart.

​(Người là tình yêu của đời tôi
Tôi đã sớm biết ngay từ lúc bắt đầu
Ngay khoảnh khắc tôi nhìn về phía người
Người đã tìm thấy một chốn trong tim tôi.)

​Hết.


Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian Truyện Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian Story Chương 104: Hoàn chính văn
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...