Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian
Chương 100
Chu Châu và Đổng Lam đến Mỹ, hẹn gặp Lisa Davis. Lisa Davis đã đặt trước phòng họp nhưng cuộc họp trước đó ở bên trong vẫn chưa kết thúc. Lisa nhìn đồng hồ rồi gõ cửa, người bên trong liền bước ra.
Lisa chỉ đặt phòng họp này trong vòng mười phút. Cô ấy đi thẳng vào vấn đề: “Công nghệ Ba Quang sẽ không còn cơ hội tham gia dự án X3y cũng như bất kỳ dự án nào của SOLA nữa. Chúng tôi lựa chọn nhà cung cấp chủ yếu dựa trên danh tiếng trong ngành, năng lực kỹ thuật và sản phẩm, mức độ kiểm soát chi phí và quản lý vận hành. Danh tiếng hiện tại của Ba Quang quá tệ, các nhà máy hạ nguồn không còn tin tưởng các vị.”
Câu nói này chẳng khác nào tuyên án tử cho Ba Quang. Chu Châu không phản bác mà chỉ nói: “Với tư cách là đơn vị kiểm tra bên thứ ba, Ba Quang xin chịu trách nhiệm về việc chưa làm tốt công tác bảo mật dữ liệu dẫn đến rò rỉ. Về sau, có thể xem xét phương án không để dữ liệu đi qua nhà máy mà tải thẳng lên hệ thống quản lý dữ liệu nhà máy của SOLA theo thời gian thực. Đối với dự án X2y, chúng tôi vẫn sẽ tiếp tục cung cấp hỗ trợ dịch vụ kỹ thuật.”
Đổng Lam nhìn sang Chu Châu, thầm nghĩ sếp quả nhiên là sếp. Những lời này nói ra quá có trình độ, nắm bắt chừng mực vô cùng chuẩn xác. Anh ấy vừa không đối đầu gay gắt với đánh giá tiêu cực của Lisa, vừa phản hồi lại những tin đồn chưa được kiểm chứng nhưng không gánh lấy trách nhiệm ngoài phạm vi, khéo léo quy kết tin đồn Ba Quang làm giả số liệu thành vấn đề rò rỉ dữ liệu, đồng thời lại đưa ra được một giải pháp tránh gây tranh cãi cho khách hàng.
Những lời này cũng khiến Lisa có thêm vài phần thiện cảm với Chu Châu. Khi Ba Quang xảy ra chuyện, Lisa với tư cách là người phụ trách thu mua thiết bị đã bị truy cứu trách nhiệm đầu tiên trong nội bộ SOLA. Trong lúc làm kiểm điểm nội bộ, cô ấy cũng đã đề xuất xây dựng hệ thống quản lý dữ liệu nhà máy chuyên nghiệp. Về vấn đề làm giả số liệu, nhà máy Hoa Đạt từ chối phối hợp điều tra, lời khai đơn phương của nhà máy hạ nguồn tuy không đủ làm bằng chứng nhưng cũng đã là một vết nhơ rõ ràng. Xét trên nhiều phương diện, họ sẽ không tiếp tục sử dụng một nhà cung cấp có rủi ro cao và danh tiếng có vấn đề.
Lisa nói thêm một câu: “Khoản thanh toán cho dự án X2y đã đi vào quy trình phê duyệt. Các vị có thể cân nhắc hợp tác với các nhà máy gia công trong nước trước để cứu vãn danh tiếng.”
Bước ra khỏi phòng họp, Chu Châu và Đổng Lam đi bộ một mạch đến bãi đậu xe của SOLA Park. Chu Châu móc bao thuốc từ trong túi ra, lên xe châm lửa, hạ cửa kính xuống một chút, một tay lái xe, một tay kẹp điếu thuốc.
Lời khuyên của Lisa không phải là không làm được, mà là con đường đó quá dài. Mảng kinh doanh với các nhà máy gia công trong nước có quan hệ nhân sự phức tạp, biên lợi nhuận bị ép xuống cực thấp. Nếu Ba Quang đi đường vòng làm ăn với các nhà máy gia công chỉ để được hợp tác lại với SOLA thì cái giá phải trả là quá lớn.
Dữ liệu tài chính trong ba năm trước khi lên sàn của Ba Quang bắt buộc phải duy trì tỷ lệ tăng trưởng nhất định. Dự án X2y đã mang lại sự tăng trưởng số liệu tài chính, bây giờ chỉ có những dự án với quy mô đơn hàng tương đương X3y mới có thể duy trì đà tăng trưởng tịnh tiến. Trong thời gian ngắn biết đi đâu để tìm được một dự án có giá trị trên hai trăm triệu tệ như X3y?
Khối sự nghiệp hiện tại có các bộ phận trung gian và hậu cần được xây dựng chuyên biệt để quản lý theo chiều ngang, tổng cộng gần ba trăm người. Sáu mươi phần trăm nhân sự của công ty đều đang treo dưới trướng Khối sự nghiệp 3C. Công nghệ Ba Quang không thể không làm dự án của SOLA.
Chu Châu gọi điện báo cáo cho Trần Nhược Hư: “Ba Quang không thể làm dự án của SOLA được nữa. Muốn khởi động phương án mới thì cần anh và Diêu Viễn sang California một chuyến.”
Phương án mới chính là đổi tên Công nghệ Ba Quang, thông qua các dự án bên phía Ken để thâm nhập lại vào hệ thống của SOLA. Trần Nhược Hư chưa từng gặp Ken, tốt nhất là Trần Nhược Hư và Diêu Viễn cùng đến đàm phán với Ken. Nếu không được thì phương án dự phòng là Trần Nhược Hư cùng anh ấy đi gặp Ken. Ken có nền tảng kỹ thuật nên phản ứng hóa học với Diêu Viễn sẽ tốt hơn. Những thao tác này vốn không thể đưa ra ánh sáng, đương nhiên cũng chẳng cần quan tâm đến cái gọi là công tư phân minh nữa, cách nào có lợi thì làm.
…
Việc Diêu Viễn rút khỏi bộ máy quản lý điều hành của Ba Quang ảnh hưởng lớn nhất đến đời sống thường ngày là việc thay đổi số điện thoại. Sau khi Ba Quang chuyển về Nam Giang đã làm thủ tục đăng ký số điện thoại tập đoàn, Diêu Viễn dùng số của công ty. Trong mấy ngày nghỉ ngơi ở Nam Giang, cô đã làm lại số điện thoại cá nhân, tài khoản WeChat vẫn giữ nguyên. Cô muốn được yên tĩnh một thời gian nên không công khai số điện thoại mới.
Từ Đinh Kiều nhắn tin WeChat hỏi thăm tình hình gần đây của cô. Diêu Viễn bảo đang ở Thâm Quyến, Từ Đinh Kiều nói mời cô uống cà phê, cô đồng ý rồi bắt taxi qua đó.
Đến quán cà phê mới phát hiện đó là một buổi salon về ngành bán dẫn. Diêu Viễn cũng ngồi xuống nghe vài câu, nhưng mật độ thông tin của kiểu chia sẻ diễn thuyết công khai này rất thấp.
Uống cà phê xong, cô cùng Từ Đinh Kiều đến tham quan nhà máy khách hàng của công ty anh ấy. Cô nhắn tin cho Thương Kha: [Tối nay em ăn cơm bên ngoài, đừng đợi.]
Thương Kha hỏi: [Là cái người đàn anh cùng đi xem triển lãm tranh đó hả?]
Diêu Viễn đáp: [Từ Đinh Kiều.]
Thương Kha nhắn: [Ồ.]
Diêu Viễn nhìn chữ “Ồ” này, sao cứ cảm thấy có chút chua chua thế nhỉ, cách màn hình điện thoại mà cũng ngửi thấy được, cô nghi ngờ khứu giác mình có vấn đề.
Thương Kha lại nhắn: [Tối anh đến đón em nhé?]
Diêu Viễn trả lời: [Vâng.]
Từ Đinh Kiều đưa Diêu Viễn đi ăn tại nhà ăn của khách hàng. Đó là một công ty thiết bị bán dẫn có vốn tại Đức. Sản phẩm của doanh nghiệp Đức làm rất tốt, các chi tiết thiết kế cơ khí có tiêu chuẩn sai số cực thấp và gu thẩm mỹ rất tốt, không có những chức năng lòe loẹt vô dụng.
Trụ sở chính và bộ phận thiết kế đặt tại Đức, họ xây dựng một nhà máy nhỏ trong nước để sản xuất hàng loạt, giao hàng và cung cấp dịch vụ kỹ thuật. Thời gian giao hàng mất tới tám tháng, trong khi hai năm gần đây trong nước đã xuất hiện các thiết bị có chức năng tương tự, độ chính xác chỉ kém hơn một chút nhưng thời gian giao hàng chỉ mất ba tháng.
Nhu cầu của khách hàng trong nước phản hồi về trụ sở Đức, phía Đức lại bảo nhu cầu khách hàng không hợp lý nên không chấp nhận, bắt đội ngũ tại đây phải thuyết phục khách hàng trong nước. Logic kiểu đó làm sao thuyết phục được ai, khách hàng đành bỏ đi tìm nhà cung cấp khác.
Từ Đinh Kiều nói: “Bọn họ vừa muốn thị trường trong nước lại vừa không theo kịp nhịp độ trong nước, việc vận hành bản địa hóa chưa đủ triệt để. Trong nước muốn làm một số yêu cầu tùy chỉnh trên thiết bị đều phải phản hồi về Đức trước. Phía Đức không hiểu nhu cầu khách hàng nơi này, cứ đem kinh nghiệm và logic của Đức ra làm việc, khiến đội ngũ trong nước bị kẹp giữa trụ sở và khách hàng, chịu đủ mọi ấm ức khó chịu.”
Diêu Viễn hỏi: “Giá trị sản lượng hàng năm của doanh nghiệp này là bao nhiêu?”
Từ Đinh Kiều đáp: “Khoảng mười triệu Euro, là doanh nghiệp gia đình, nằm ở một thị trấn phía tây nam Hannover của Đức. Họ đã làm trong lĩnh vực chuyên sâu kiểm tra tấm wafer được hai đời rồi mà quy mô vẫn chỉ thế này.”
Diêu Viễn nói: “Giúp em hỏi thăm xem họ có ý định bán không, nếu có ý định thì em sẽ sang trụ sở chính tham quan một chuyến.”
Từ Đinh Kiều đáp: “Được.”
Ăn cơm xong họ bước ra khỏi công ty, Từ Đinh Kiều hỏi: “Anh đưa em về nhé?”
Diêu Viễn lắc đầu: “Không cần đâu, bạn trai em đến đón.”
Từ Đinh Kiều có chút ngạc nhiên nhưng cũng không nói thêm gì nữa, trong lòng chất chứa tâm sự. Anh ấy và bạn trai cũ của Diêu Viễn là Bành Hữu Thừa vốn là anh em tốt. Lần trước tình cờ gặp Diêu Viễn ở An Ảnh Medical, sau đó lại gặp cô ở buổi họp mặt cựu sinh viên tại Bắc Kinh, anh ấy từng nhắn tin hỏi Bành Hữu Thừa xem mình có thể theo đuổi Diêu Viễn được không.
Bành Hữu Thừa chỉ trả lời vỏn vẹn ba chữ: [Đệt mợ mày!]
Từ Đinh Kiều nhắn lại chửi: [Chuyện của hai người đã qua bao nhiêu năm rồi, năm xưa mày đi Mỹ cũng chẳng có lời giải thích nào với người ta, tao nói với mày một tiếng là vì nể nang khách sáo thôi, mày tưởng mày là cái thá gì chứ.]
Bành Hữu Thừa đáp: [Mày thì tính là anh em cái đéo gì! Việc mày làm có phải việc của con người không?]
Từ Đinh Kiều không ngờ phản ứng của Bành Hữu Thừa lại gay gắt đến vậy, nâng cao quan điểm đến mức có còn là anh em hay không. Thêm vào đó, Diêu Viễn không ở Thâm Quyến, cách xa cả ngàn cây số nên anh ấy cũng tạm gác lại ý định đó, chỉ âm thầm quan tâm đến tình hình của Diêu Viễn. Biết cô hứng thú với các doanh nghiệp thiết bị bán dẫn, thi thoảng anh ấy lại gửi cho cô vài thông tin liên quan. Mẹ kiếp thằng Bành Hữu Thừa, đúng là đồ kỳ đà cản mũi, giờ người ta đã có bạn trai rồi.
Từ Đinh Kiều tức tối nhắn tin cho Bành Hữu Thừa: [Đệt! Làm lỡ dở đại sự cả đời tao!]
Năm xưa khi phòng thí nghiệm mới thành lập, anh ấy là người dìu dắt Diêu Viễn. Có lẽ trong lòng người đàn ông nào cũng có hình bóng một cô tiểu sư muội, vừa khéo tiểu sư muội ấy lại trẻ trung, xuất sắc, người bình thường ai mà chẳng thích. Anh ấy là một người đàn ông rất bình thường, ngặt nỗi tiểu sư muội lại thích Bành Hữu Thừa chứ không thích đại sư huynh, anh ấy cũng đành bó tay.
Sau này anh ấy cũng ra nước ngoài, lần gặp lại Diêu Viễn tiếp theo chính là ở Thung lũng Silicon. Diêu Viễn thay đổi quá nhiều, anh ấy không kìm được mà nhìn thêm vài lần, quả thực rất xinh đẹp. Anh ấy tò mò về cuộc sống những năm qua của Diêu Viễn nên đã bảo trợ lý mua hai vé xem triển lãm nghệ thuật. Về nước lại tình cờ gặp thêm hai lần nữa, anh ấy mới nhắn tin hỏi Bành Hữu Thừa. Giờ nghĩ lại thấy mình nhắn cái tin đó làm gì không biết, chỉ muốn tự tát cho mình một cái.
Diêu Viễn nhắn tin cho Thương Kha xong thì đứng bên đường đợi xe, cô hỏi: “An Ảnh Medical bây giờ là khách hàng của các anh rồi à?”
Từ Đinh Kiều nói: “Lãnh đạo cấp cao của An Ảnh đã trao cơ hội đấu thầu cho ba dự án, bọn anh trúng thầu một cái, đang trong quá trình bàn giao. Chuyện này vẫn phải cảm ơn em.”
Diêu Viễn đáp: “Vậy là tốt rồi.”
Diêu Viễn nhìn thấy xe của Thương Kha đang quay đầu phía trước, bèn đi ra sát lề đường.
Từ xa Thương Kha đã nhìn thấy Diêu Viễn và Từ Đinh Kiều đứng ở ngã tư. Anh lái xe tới, dừng bên lề đường rồi mở cửa bước xuống.
Từ Đinh Kiều nhìn một cái là nhận ra ngay, đã gặp hai lần và lần nào cũng là đi cùng Diêu Viễn. Sau này anh ấy cũng dò hỏi xem vị lãnh đạo cấp cao nào đã giới thiệu cơ hội đấu thầu, đối phương nói cho anh ấy biết là họ Thương. Gần đây An Ảnh Medical lại có tin đồn cậu Hai nhà họ Thương sắp tiếp quản, xâu chuỗi tất cả lại với nhau, bạn trai của Diêu Viễn há chẳng phải là vị lãnh đạo cấp cao của An Ảnh Medical đó sao.
Anh ấy không thể vừa mất cơ hội có bạn gái lại vừa mất đi mối làm ăn tốt được, bèn hào phóng bước tới nói: “Tổng giám đốc Thương, cảm ơn anh đã trao cơ hội đấu thầu ba dự án.”
Thương Kha cười nhạt: “Không cần khách sáo, cảm ơn anh đã đưa bạn gái tôi đi xem dự án. Có trúng thầu hay không vẫn phải dựa vào thực lực của các anh.”
Trong mắt Từ Đinh Kiều thoáng qua một tia chột dạ. Vế đầu tiên mang hàm ý tuyên bố chủ quyền và ngầm cảnh cáo khiến anh ấy không biết phải đáp lại thế nào. Nhưng dù sao cũng lăn lộn thương trường nhiều năm, anh ấy phản ứng lại ngay, chỉ tiếp lời vế sau: “Nhất định sẽ dựa vào sản phẩm và dịch vụ kỹ thuật để giành được sự công nhận của khách hàng.”
Thương Kha đưa tay phải ra, Từ Đinh Kiều vội vàng đưa tay bắt lấy, một cái bắt tay xã giao thân thiện, hài hòa và đúng chuẩn mực.
Diêu Viễn nói: “Bọn em đi trước đây, có tin tức gì thì gọi điện cho em nhé.”
Từ Đinh Kiều đứng bên đường tiễn hai người rời đi. Sau khi Diêu Viễn lên xe, Thương Kha từ ghế lái nghiêng người qua, xoa đầu cô: “Anh ta gọi điện cho em làm gì?”
Diêu Viễn đáp: “Doanh nghiệp thiết bị bán dẫn của Đức vừa xem ấy, em hỏi người ta có bán không.”
Thương Kha đánh tay lái, nói: “Ồ, anh ta từng theo đuổi em à?”
Diêu Viễn cảm thấy khứu giác của mình không hề sai, chuyện này vẫn chưa qua được sao: “Từ Đinh Kiều á? Anh đang nghĩ gì thế, bọn em là bạn học cao học, quen biết bao nhiêu năm rồi. Anh ấy biết em hứng thú với các doanh nghiệp thiết bị bán dẫn, có cơ hội hợp tác nên hôm nay mới đưa em đi xem nhà máy khách hàng của anh ấy. Doanh nghiệp Đức làm sản phẩm rất tốt nhưng làm thị trường trong nước lại không tốt.”
Thương Kha đáp: “Ồ.”
Diêu Viễn giải thích một tràng dài, Thương Kha lại chỉ đáp một chữ “Ồ”. Ồ cái gì mà ồ? Diêu Viễn cảm thấy chuyện đó là không thể nào, Thương Kha không biết Từ Đinh Kiều là bạn tốt của bạn trai cũ cô. Diêu Viễn không nói thêm nữa, tránh lôi người không liên quan vào làm mọi chuyện phức tạp thêm.
Thương Kha còn định nói gì đó thì điện thoại reo, điện thoại đã kết nối với màn hình xe, trên màn hình hiển thị ba chữ: Trần Nhược Hư.
Nhìn thấy ba chữ này, mí mắt Diêu Viễn giật một cái, tâm trạng phức tạp.
Thương Kha ấn nghe, Trần Nhược Hư hỏi: “Diêu Viễn có ở cạnh anh không?”
Thương Kha dùng ánh mắt dò hỏi, Diêu Viễn không lên tiếng. Thương Kha nói: “Tôi có thể chuyển lời.”
Trần Nhược Hư nói: “Tuần sau nếu có thời gian thì cùng đi Mỹ một chuyến, chi tiết xem trong email.”
Sau khi cúp điện thoại, Diêu Viễn lấy điện thoại ra. Hòm thư của Công nghệ Ba Quang vẫn còn giữ, cô đăng nhập vào tìm thấy email Triệu Tân Thành gửi, bên trong có lịch trình chi tiết và bối cảnh sự việc.
Diêu Viễn nhìn thấy dòng chữ Công nghệ Ba Quang bị phong sát trong hệ thống SOLA, cần phải đổi tên để nhập cuộc lại từ đầu. Cô đọc đi đọc lại đoạn này hai lần rồi tắt màn hình điện thoại.
Vì công việc kinh doanh với SOLA, cái tên Công nghệ Ba Quang vốn dĩ chẳng quan trọng. Muốn làm mảng tùy chỉnh trong lĩnh vực điện tử tiêu dùng thì phải chấp nhận làm những việc không sạch sẽ. Đã nhúng chàm thì phải luôn trong tư thế đấu đá để giữ vững lợi thế, không được để ai nắm thóp, một khi bị nắm thóp thì chỉ có nước làm lại từ đầu.
Kiểu kinh doanh như vậy hoàn toàn không thể tích lũy được uy tín và giá trị thương hiệu, về mặt sản phẩm và kỹ thuật cũng chẳng có sự lắng đọng hay rào cản nào.
Bất kể lợi nhuận thế nào, chỉ cần có dòng tiền khổng lồ là có thể vận hành doanh nghiệp, doanh nghiệp vận hành được thì sẽ có cơ hội thu về các mối quan hệ và lợi ích. Đó cũng là đạo sinh tồn của rất nhiều doanh nghiệp, Diêu Viễn không bình phẩm, chỉ là con đường đó không phù hợp với cô.
Về đến dưới khu chung cư, Thương Kha chỉ vào một chiếc xe bên cạnh rồi nói: “Sáng nay anh bảo người mang tới đấy, để tiện cho em đi lại.”
Diêu Viễn nhìn qua, là một chiếc xe hạng B thiên về phong cách thương mại, cô đáp: “Được ạ.”
Thương Kha ném chìa khóa xe lên tủ huyền quan rồi đi vào trong. Diêu Viễn ngồi trước máy tính mở email ra xem lại lần nữa, quay đầu nói với Thương Kha: “Công nghệ Ba Quang phải đổi tên.”
Thương Kha bước tới, Diêu Viễn cho anh xem màn hình máy tính.
“Em muốn qua Mỹ một chuyến sao?”
Diêu Viễn đáp: “Tuần sau em sẽ đi.”
Giữa Diêu Viễn và Trần Nhược Hư không có ân oán cá nhân, chuyện không vui cũng chỉ là việc công. Hiện tại Công nghệ Ba Quang đang ở thời khắc sinh tử tồn vong, cô vẫn là cổ đông của công ty, về tình về lý đều phải giúp Ba Quang vượt qua cửa ải khó khăn này. Ngoài ra, cô còn cần hỏi xin Trần Nhược Hư một người.
Ken được xem là nguồn tài nguyên quan hệ của Công nghệ Ba Quang tại SOLA, hai bên đều có ý định hợp tác cá nhân. Đội ngũ cũng đã thể hiện được năng lực sản phẩm, dịch vụ kỹ thuật và trình độ quản lý vận hành đáng tin cậy qua dự án X2y. Hiện tại là tình huống đặc biệt, mối quan hệ hợp tác cá nhân với Ken ngược lại có thể càng chặt chẽ hơn.
Cô trả lời email: [Tôi sẽ xuất phát từ Thâm Quyến, hẹn gặp ở California.]
Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian
