Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Chương 38: Con Người Bình Thường Nông Cạn Này Của Cậu, Nguyện Dùng Cả Mạng Sống Để Chen Chân Vào Thế Giới Của Hàn Cừ
Buổi chiều trong làng, thỉnh thoảng vọng lại vài tiếng chó sủa. Lúc Lẫm Đông lái xe đi ngang qua nhà ông lão Hoàng, cậu bất giác nhìn vào gương chiếu hậu, ông lão Hoàng đang ung dung nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế trước cửa nhà phơi nắng. Lẫm Đông đạp phanh, ông lão mở mắt, nhìn về phía chiếc xe.
Lẫm Đông ngồi trên ghế lái do dự một chút, không biết Hàn Cừ sẽ còn ở thị trấn Sa Vũ bao lâu, cậu muốn mua chút đồ ăn đồ dùng để sẵn trong nhà. Nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy không cần thiết, Hàn Cừ ở một mình, chắc chắn sẽ không tự nấu ăn ở nhà, có lẽ cũng sẽ không về nhà ở nữa. Cậu tiếp tục lái xe về phía trước, nhưng chỉ đi được khoảng mười mét lại lùi xe về trước cửa nhà ông lão Hoàng.
Ông lão Hoàng đã ngồi dậy, thấy cậu xuống xe, “Uầy, cậu chủ Lẫm, đang tập lái xe đấy à?”
Lẫm Đông mỉm cười, “Cháu đến mua ít đồ.”
“Ồ, toàn là cậu chủ Hàn đến ủng hộ việc buôn bán của tôi thôi, sao hôm nay cậu lại đến đây?” Ông lão Hoàng dẫn cậu vào tiệm.
“Anh ấy…” Lẫm Đông nhìn kệ hàng, đây chỉ là một tiệm tạp hóa nhỏ trong thôn, bán ít đồ ăn vặt cho trẻ con, dầu muối gạo mì, những thứ khác gần như không có. Lẫm Đông lấy mỗi thứ một ít, lúc tính tiền lại nói: “Ông Hoàng ơi, cháu phải đi công tác một thời gian, anh, anh Hàn nếu có cần gì, ông giúp cháu để ý một chút nhé.”
Ông lão Hoàng cười phá lên, “Cậu chủ Hàn lớn tướng thế kia, cần ông già này chăm sóc à? Cậu chủ Lẫm, cậu đúng là lo bò trắng răng!”
Lẫm Đông đặt ba túi đồ lớn mà Hàn Cừ có lẽ sẽ chẳng bao giờ dùng đến lên ghế sau, lái xe về nhà, cậu mở cổng ra, nhìn những dây đèn nháy nhỏ chưa bật, chiếc tủ được che bằng tấm nhựa, bỗng dưng sống mũi cậu cay cay.
Cậu gần như chưa bao giờ về vào giờ này, từ sau khi Hàn Cừ đến ở thì lại càng chưa từng. Cậu đi sớm về khuya, mỗi tối về, chào đón cậu luôn là ánh sáng ấm áp trong sân và những dây đèn nháy nhỏ lấp lánh đủ màu. Lúc này trời sáng rõ, những hạt bụi lơ lửng cũng thấy rõ mồn một, nhắc nhở cậu rằng, nơi đây sẽ sớm trở lại như lúc Hàn Cừ chưa từng đến.
Cậu cúi đầu thở dài, tự nhủ phải nhanh chóng thu dọn. Cậu không giỏi nói lời tạm biệt, đặc biệt là khi đối tượng tạm biệt lại là Hàn Cừ. Cậu không thể đối mặt với ánh mắt của Hàn Cừ mà thản nhiên nói lời tạm biệt được, vậy nên chỉ có thể lén lút quay về, gọi một cuộc điện thoại cho xong chuyện. Không, ngay cả điện thoại cậu cũng không muốn gọi, có lẽ gửi một tin nhắn ngắn gọn thông báo là lựa chọn khả thi duy nhất đối với cậu.
Lẫm Đông bước vào căn phòng Hàn Cừ đang ở – phần lớn quần áo của cậu vẫn để ở đó, cậu cố gắng không nhìn ngang liếc dọc mà kéo ra một chiếc vali, nhét vài bộ quần áo vào, nhìn chiếc tủ đã được lấp đầy ắp, cậu đứng bất động hồi lâu. Quần áo trước mặt có một số mua lúc còn ở viện điều dưỡng, Hàn Cừ đều đã chuyển về cho cậu, cũng bởi vì tủ quần áo không đủ chỗ mà Hàn Cừ mới quyết định làm cho cậu một cái tủ mới.
Cậu từ từ kéo một ngăn kéo ra, nhìn thấy chiếc mũ len màu tím xám và hồng nhạt. Đầu ngón tay lại được bao bọc bởi lớp lông mềm mại, hơi thở cậu trở nên gấp gáp, cậu cầm nó lên, ôm chặt vào lòng mình.
“Xin lỗi.” Cậu lẩm bẩm một mình, “Xin lỗi.”
Thu dọn xong bộ quần áo cuối cùng, lúc sắp đóng vali lại thì nửa mảnh giấy nhỏ lộ ra từ một chiếc áo. Cậu nhặt lên, mở ra, “A…”
Đó là sau khi cậu bị thương, Hàn Cừ phải đến cục trị an từ sớm nên để lại giấy nhắn cho cậu, nhưng còn chưa viết xong thì cậu đã từ phòng ngủ đi ra. Vì vậy câu cuối cùng trên mảnh giấy là “Đợi trưa tôi”.
Đợi trưa tôi về.
Lẫm Đông cảm thấy như có một cơn lốc xoáy đang đè nặng lên ngực mình, cậu vội vàng nhét mảnh giấy lại chỗ cũ. Cậu sẽ không đợi Hàn Cừ về nữa, cậu lại sắp làm kẻ nhát gan chạy trốn trong hoảng loạn nữa rồi.
Sân huấn luyện của cục trị an vang lên tiếng reo hò, Luke tưởng ai đó biểu diễn xuất sắc, chạy đến xem náo nhiệt, lại phát hiện hoàn toàn ngược lại, Hàn Cừ bị lỗi khi đang thị phạm, ngã từ thang mây xuống, lăn một vòng trên đất. Luke cũng hùa theo trêu chọc, “Hàn tiên sinh, anh cũng có lúc mắc lỗi à!”
Hàn Cừ phủi cỏ trên người, cười nói: “Tôi ngã mà các cậu vui thế à?”
“Chưa thấy bao giờ mà!” Các cảnh sát đặc nhiệm nói: “Làm lại lần nữa đi! Thêm lần nữa!”
“Không làm nữa.” Hàn Cừ vẫn giữ nụ cười trên môi, “Xem các cậu đi, ai cũng ngã một cái cho tôi cười với.”
Các cảnh sát đặc nhiệm thì ngã nhiều hơn, nhưng Hàn Cừ xem một lúc, nụ cười ban đầu cũng dần tắt, anh dần dần có chút lơ đãng, mấy lần nhìn ra ngoài sân huấn luyện. Cảm giác bị nhìn lúc trước đã không còn nữa, nhưng anh rất để tâm. Ánh nhìn đó không có ác ý, là Lẫm Đông đi ngang qua sao? Anh tranh thủ liếc nhìn điện thoại, không có tin nhắn nào.
Nửa tiếng trước khi kết thúc huấn luyện, nhiệm vụ hôm nay đã hoàn thành, Hàn Cừ nói với một tổ trưởng cảnh sát đặc nhiệm rồi rời đi sớm hơn mọi ngày. Anh có chút bồn chồn không yên, trên đường về làng, mí mắt giật ngày càng mạnh, đầu ngón tay đặt lên mí mắt như chạm vào một mặt trống nhỏ đang được gõ liên hồi.
Lúc vào làng, tốc độ xe chậm lại, bên ngoài tiệm tạp hóa, ông lão Hoàng đang cho vịt ăn, bị đàn vịt chặn đường, Hàn Cừ buộc phải dừng lại. Ông lão Hoàng vừa thấy, “Cậu chủ Hàn, sao giờ này cậu lại về?”
Hàn Cừ nghe ra sự khác thường, “Ông Hoàng, Lẫm Đông về rồi à?”
“À, về rồi. Nhưng lại đi rồi.”
“Đi rồi?”
“Ừ, vừa mới đây thôi, còn mua khối đồ ở chỗ tôi, bảo tôi chăm sóc cậu đấy!”
Hàn Cừ lập tức lấy điện thoại gọi cho Lẫm Đông, máy bận, anh gọi lại, vẫn máy bận. Trong lòng anh có ý nghĩ muốn quay đầu xe đuổi theo ngay lập tức, nhưng nghĩ lại, vẫn lái về ngôi nhà nhỏ trước.
Mọi thứ trong ngôi nhà nhỏ vẫn như thường, nhưng trên mặt đất có vết kéo vali. Hàn Cừ vừa gọi điện cho Bạch Nhất vừa kéo tủ quần áo ra, quần áo của Lẫm Đông thiếu mất mấy bộ, ngăn kéo đựng mũ trống không.
“Anh Hàn!” Giọng Bạch Nhất truyền đến.
“Tiểu Bạch.” Giọng Hàn Cừ vẫn bình thường, “Lẫm Đông đang ở cùng cậu à?”
Bạch Nhất khựng lại, “Anh của em, anh của em không có ở cùng em, sao vậy anh Hàn?”
Hàn Cừ hỏi: “Cậu ấy đi công tác rồi à?”
“Cái này…” Bạch Nhất ấp úng, “Anh của em không nói với anh à?”
Hàn Cừ im lặng.
“Tụi em có một dự án ở thành phố Thiên Sơn, là cái khu vui chơi ấy, bên đó giục anh của em qua mấy lần rồi, anh ấy đã đồng ý đến xem.” Bạch Nhất nói: “Anh ấy, chắc là anh ấy bận quá quên mất. Anh ấy bận thật mà.”
“Được rồi, tôi biết rồi.” Hàn Cừ đặt điện thoại xuống, nửa phút sau, lại gọi cho Lẫm Đông lần nữa, lần này không phải máy bận, nhưng mãi đến lúc sắp tự động ngắt máy Lẫm Đông mới nghe.
“Đội trưởng Hàn.” Giọng Lẫm Đông có vẻ hơi gấp gáp.
Hàn Cừ nói: “Tôi vừa về, cậu đi công tác rồi à?”
“Ừm, không báo trước cho anh, xin lỗi, bên đó giục gấp quá, bắt tôi phải qua ngay hôm nay.” Lẫm Đông nói rất nhanh, cuối giọng mang theo sự run rẩy mà chính cậu cũng không nhận ra, “Buổi chiều anh đang huấn luyện, tôi không gọi điện, anh, sao hôm nay anh kết thúc sớm vậy?”
Hàn Cừ không nói về sớm là vì cậu, “Ừ, không có việc gì nên về sớm. Cậu đến đâu rồi?”
“Vẫn đang trên đường, trước khi trời tối chắc chắn sẽ đến được thành phố Thiên Sơn.”
Hàn Cừ cau mày, anh biết Lẫm Đông không nói thật. Ông lão Hoàng nói Lẫm Đông mới đi không lâu, vậy thì chắc vẫn còn ở thị trấn Sa Vũ, đoạn đường giữa thị trấn Sa Vũ và thành phố Thiên Sơn rất tệ, tuyệt đối không thể đến nơi trước khi trời tối được.
“Chỗ ở bên đó đã sắp xếp xong chưa?” Hàn Cừ hỏi.
“Sắp xếp xong hết rồi, Đội trưởng Hàn, anh yên tâm.” Giọng Lẫm Đông nhỏ dần.
Hai bên đều im lặng, Hàn Cừ rất muốn vạch trần lời nói dối của Lẫm Đông, nhưng trước khi anh kịp mở lời, đột nhiên Lẫm Đông lại nói: “Trên đường tín hiệu không tốt, tôi cúp máy trước đây, ở nhà có để sẵn ít đồ ăn, anh xem có món nào anh thích không.”
Lời đến bên miệng Hàn Cừ lại nuốt xuống, “Được, cậu đi đường cẩn thận, liên lạc sau.”
Trong điện thoại đã không còn giọng nói của Hàn Cừ, cánh tay Lẫm Đông cứng đờ buông xuống, lòng bàn tay toàn mồ hôi lạnh. Lúc này cậu không ở trên đường đến thành phố Thiên Sơn, mà đang đỗ xe trong một con hẻm vắng vẻ ở thị trấn. Cậu đã dừng ở đây một lúc rồi, yên tĩnh, không ai làm phiền, nhưng dù vậy, cậu vẫn không thể soạn ra nổi một tin nhắn tử tế.
Đội trưởng Hàn, hôm nay tôi đột nhiên bị gọi đi xem dự án… xóa.
Đội trưởng Hàn, tôi phải đi công tác mấy ngày, tôi có để ở nhà… xóa.
Đội trưởng Hàn, xin lỗi… xóa.
Điện thoại cầm đến nóng rực, giữa chừng nhận được mấy cuộc gọi công việc, khi cậu cúp máy định soạn tiếp thì điện thoại của Hàn Cừ gọi đến. Tay cậu run lên, suýt nữa thì bấm nghe, cậu chưa chuẩn bị xong những gì cần nói, không muốn tỏ ra luống cuống khi nói chuyện với Hàn Cừ, nên không muốn nghe, khó khăn chờ đợi nó tự động ngắt. Nhưng đến đúng lúc đó, cậu lại không chút do dự mà nghe máy.
Cậu càng không muốn không nghe điện thoại của Hàn Cừ.
Hàn Cừ không hỏi nhiều, nên chắc cậu đã giấu được rồi. Nhưng tâm trạng không vì thế mà nhẹ nhõm chút nào, cảm giác trống rỗng và mất mát cuối cùng cũng khuấy động cơn lốc xoáy kia, phủ kín khắp người cậu. Cậu ngồi trong xe rất lâu, đến khi đèn đường ở đầu hẻm bật sáng, cậu mới vật vờ lái xe đi, đến một khách sạn cách xa hẻm Tình Thiên và cục trị an.
Thời gian hẹn với ông chủ Phổ là ngày mai, cậu phải ở lại khách sạn một đêm. Hơn 11 giờ đêm, cậu nằm trên chiếc giường xa lạ, làm thế nào cũng không ngủ được, đứng dậy kéo rèm cửa sổ, nhìn con đường yên tĩnh bên ngoài, đột nhiên cảm thấy cả thị trấn Sa Vũ trở nên xa lạ như chính chiếc giường này vậy.
Điện thoại rung lên hai tiếng, cậu vội vàng nhặt lên, là tin nhắn của Hàn Cừ.
[Hàn Cừ: Ổn định chỗ ở chưa?]
Hốc mắt cậu lập tức nóng lên, vội vàng trả lời, [Đến rồi, vừa dọn dẹp xong, chuẩn bị nghỉ ngơi.]
Mấy phút sau, cậu nhận được tin nhắn trả lời của Hàn Cừ: [Được.]
Hàn Cừ bật hết đèn trong sân nhỏ lên, chiếc tủ quần áo nằm ở chính giữa ánh đèn, như thể đang đứng trên sân khấu. Hàn Cừ sửa xong hoa văn trên một mặt ván, lùi ra xa ngắm nghía, đặt dụng cụ trong tay xuống, lau tay, nhặt gói đồ ăn vặt trên bàn, ngửa đầu dốc một ít vào miệng.
Đó là một gói kẹo nổ vị chanh, loại đường hóa học công nghiệp, lũ trẻ trong thị trấn rất thích. Lần cuối cùng anh ăn thứ này đã là hơn hai mươi năm trước rồi.
Lẫm Đông vậy mà lại chuẩn bị món ăn vặt này cho anh.
Kẹo nổ tan trong miệng, những hạt đường nhỏ li ti tùy tiện va chạm vào lưỡi và khoang miệng, đối với trẻ con là một cảm giác vừa đau vừa mới lạ, nhưng đối với người lớn lại chẳng hề hấn gì.
Hàn Cừ lại liếc nhìn tin nhắn trả lời của Lẫm Đông, anh đặt điện thoại xuống, nhìn đống đồ ăn vặt bày đầy bàn, quay lại bên tủ, tiếp tục đánh bóng.
Trưa hôm sau, xe của Lẫm Đông và ông chủ Phổ gặp nhau, cùng đi đến thành phố Thiên Sơn. Lẫm Đông chưa từng đi con đường này, bám sát theo xe của ông chủ Phổ, liên tục thất thần nghĩ về Hàn Cừ, giữa đường còn bị lạc mất một lần.
Ông chủ Phổ cười nhạo cậu, “Cậu chủ Lẫm, cậu thế này không được rồi, hay là sang xe tôi đi, để thư ký của tôi lái xe giúp cậu?”
Tất nhiên là cậu từ chối, sau đó lại thất thần mấy lần, cho đến khi đi vào con đường đất mà Bạch Nhất nói là xóc đến rụng cả mông. Hệ thống chống xóc của xe tuy tốt, nhưng trên con đường thế này cũng rất thử thách tay lái, cậu tạm thời gác lại hình ảnh Hàn Cừ, tập trung toàn bộ sự chú ý, lúc đến thành phố Thiên Sơn vào buổi chiều tối, cơ thể vừa mệt vừa mỏi nhừ.
Theo phản xạ, cậu muốn gọi điện cho Hàn Cừ, kể lể nỗi vất vả suốt chặng đường đi. Trước đây cậu luôn như vậy, gặp chút chuyện không thuận lợi bằng hạt vừng cũng phải kể cho Hàn Cừ nghe, phóng đại sự việc lên, mỗi ánh mắt mỗi cử chỉ nhỏ đều thể hiện sự tủi thân của mình, để Hàn Cừ an ủi, dỗ dành cậu. Trong những tháng ngày tốt đẹp như ảo ảnh đó, sự vất vả trở thành lý do để cậu đòi kẹo từ Hàn Cừ, ngay cả sự vất vả cũng khiến người ta mong đợi.
Tay buông xuống, cậu nhìn chằm chằm tên Hàn Cừ, biết rõ mình không thể gọi điện kể khổ được nữa, là cậu chủ động chọn rời đi, cậu đã mất tư cách để kể khổ rồi.
Cậu đột nhiên cảm thấy thật nực cười, lúc chẳng có gì khổ sở thì kể lể hăng say, bây giờ thật sự mệt mỏi không chịu nổi thì lại chẳng thể nói một lời.
“Xem kìa, cậu chủ Lẫm, chuyến đi này của cậu đến đúng lúc lắm, cơ hội ở thành phố Thiên Sơn nhiều hơn thị trấn Sa Vũ nhiều lắm đấy!” Ông chủ Phổ chỉ vào công trường được bao phủ bởi ánh đèn trong màn đêm, nói với giọng hào hùng.
Lẫm Đông nhìn thoáng qua, cần cẩu tháp, những tòa nhà phủ lưới chắn bụi như những con quái vật màu đen, tiếng máy móc gầm rú, cảnh tượng này đột nhiên khiến cậu nhớ đến đêm Hàn Cừ bị truy bắt, nhà hát lớn hùng vĩ xây dựng dở dang, tiếng còi cảnh sát hú vang, cậu che giấu cho Hàn Cừ trước sự chú ý của vạn người, mặc dù lúc đó, cậu hoàn toàn không biết mình có thể giúp được gì cho Hàn Cừ.
Đó là một đêm kinh hoàng trong cuộc đời cậu, vận mệnh của cậu và Hàn Cừ đã thực sự gắn kết với nhau. Có lẽ không ai sau khi cuộc sống đã bình lặng lại đi hoài niệm về quá khứ ngàn cân treo sợi tóc, nhưng cậu lại luôn hồi tưởng về những khoảnh khắc lướt qua cái chết và bại lộ. Con người bình thường nông cạn này của cậu, nguyện dùng cả mạng sống để chen chân vào thế giới của Hàn Cừ.
“Cậu chủ Lẫm? Cậu chủ Lẫm?” Ông chủ Phổ gọi mấy tiếng. Lẫm Đông hoàn hồn, sắc mặt hơi tái, “Đây là công trường của chúng ta sao?”
Ông chủ Phổ cười ha hả, “Khu vui chơi ở xa cơ, đây là trung tâm thương mại đang xây dựng, sau này sẽ là trung tâm của thành phố Thiên Sơn đấy. Cậu chủ Lẫm, tôi thấy cậu hơi mệt rồi, chúng ta mai hãy đến khu vui chơi.”
Lẫm Đông ở lại khách sạn do ông chủ Phổ sắp xếp, khu vực xung quanh rất náo nhiệt, cùng đến còn có các nhà đầu tư khác, ông chủ Phổ tổ chức một buổi tiệc nhẹ, Lẫm Đông không tham gia. Ông chủ Phổ tỏ ra thông cảm, nhưng kéo Lẫm ĐSng một bên, nhắc nhở đầy thiện ý rằng, trong số các nhà đầu tư có những ông chủ lớn rất thành công ở nước M, đừng bỏ lỡ cơ hội.
Lẫm Đông là một thương nhân, nhưng lúc này lại chẳng mấy hứng thú với cơ hội làm ăn, cậu đi ngủ từ rất sớm. Cảm giác bất an kéo dài mấy ngày, cuối cùng cũng mang cơn buồn ngủ nặng trĩu đến cho cậu trong đêm xa Hàn Cừ như thế này, như một lời nhắc nhở lạnh lùng: Cậu nên rời đi từ lâu rồi mới phải.
Khu vui chơi đang gấp rút lắp đặt thiết bị, ông chủ Phổ dẫn Lẫm Đông đi xem khắp nơi, “Sau này vòng đu quay sẽ ở đây, chỗ này là con lắc tự xoay và quay tròn, đây là ngựa gỗ xoay tròn.”
“Còn tàu hỏa nhỏ thì sao?” Lẫm Đông hỏi.
Ông chủ Phổ ngẩn ra một chút, vỗ trán, “Cậu không nói tôi cũng suýt quên mất, tàu hỏa nhỏ là hạng mục miễn phí, vị trí hơi khuất một chút.”
Đi qua những con đường đang thi công, cuối cùng Lẫm Đông cũng nhìn thấy bãi cỏ và đường ray, trên bãi cỏ có những cụm cây thấp chưa được cắt tỉa, đợi đến khi khai trương, chúng sẽ được tạo hình thành những dáng vẻ mà trẻ con yêu thích. Trên đường ray không có tàu hỏa, ông chủ Phổ nói, đã làm xong rồi, sắp được vận chuyển đến đây đấy.
Thành phố Thiên Sơn nằm trong núi, nhiệt độ thấp hơn thị trấn Sa Vũ một chút, Lẫm Đông đội chiếc mũ len Hàn Cừ đan, nhìn chăm chú vào đường ray trống trải. Sương mù buổi sáng vẫn chưa tan, trắng xóa một mảng, xa xa vọng lại tiếng hiệu lệnh bắt đầu công việc, dường như cậu nghe thấy tiếng còi tàu, đầu tàu màu đỏ chui ra từ hốc cây, chạy xình xịch, cậu bé Hàn Cừ ngồi oai phong lẫm liệt trên đầu tàu, vẫy tay về phía cậu.
Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
