Địa Ngục Chi Vương Thiên Tài Kiều Phi
Chương 287: Tạm Chấp Nhận Được
Sau một lúc trầm mặc, vẻ mặt Hòa Hy dần khôi phục lại sự bình tĩnh.
Đối với nàng, tuy tu vi là một thủ đoạn quan trọng, nhưng tuyệt đối không phải con đường duy nhất để bảo mệnh. Nàng còn có độc dược, khinh công, cùng nội lực. Nếu có kẻ nào dám lao tới gây sự, nàng cũng chẳng ngại “chỉnh sửa” lại dung mạo của đối phương.
Khi tâm cảnh dần ổn định, Hòa Hy bắt đầu cảm nhận được linh lực trong cơ thể đang từng chút một bị rút đi; giống như có một lực lượng bên ngoài không ngừng kéo ép đan điền của nàng, buộc nó phải phóng thích linh lực ra ngoài. Thế nhưng, lượng linh lực vừa được phóng ra chưa kịp tạo thành dao động trong không gian thì đã lập tức bị màn sương trắng hấp thu sạch sẽ.
Hòa Hy thử dùng linh hỏa thiêu đốt màn sương, nhưng linh hỏa vừa mới rời khỏi cơ thể đã tan biến không dấu vết.
Theo thời gian trôi qua, linh lực trong cơ thể nàng thất thoát ngày càng nhiều. Khi mức tổn hao gần chạm tới tám phần mười, sắc mặt nàng đã trắng bệch như người sắp chết.
Nhưng đúng lúc đó, Hòa Hy đột ngột mở mắt. Trong đáy mắt nàng hiện lên một tia lĩnh ngộ, khóe môi cong lên nụ cười đầy tự tin.
Bên ngoài màn sương trắng, Nam Cung Duệ nắm chặt Kim Tơ trong tay. Bề ngoài hắn trông vẫn điềm tĩnh, nhưng nắm tay siết chặt kia lại hoàn toàn bộc lộ sự căng thẳng trong lòng.
Đột nhiên, ánh mắt hắn sáng lên, nhìn chằm chằm về phía màn sương trắng. Một bóng dáng mảnh khảnh đang chậm rãi bước ra.
Trong làn sương trắng, dung nhan nàng sáng ngời như ánh mặt trời, tựa hồ những tiên nữ mê hoặc nhất trong Rừng Ma Thú. Hình ảnh ấy khắc sâu vào tim hắn, khiến hắn nhận ra mình đã hoàn toàn không thể thoát ra được.
Vừa bước ra khỏi màn sương trắng, Hòa Hy lập tức nuốt một viên đan dược bổ sung linh lực được luyện từ linh tuyền, sau đó khoanh chân ngồi xuống điều tức.
Nàng đã tìm ra cách đối phó với màn sương trắng, nhưng trước mắt vẫn cần khôi phục linh lực, rồi mới có thể vào trong thử lại lần nữa.
Viên đan dược vừa mới nhập thể, Hòa Hy liền cảm nhận được một dòng linh lực ôn hòa, tĩnh lặng từ phía sau lưng chậm rãi truyền vào cơ thể nàng. Dòng linh lực ấy mang theo hơi ấm quen thuộc cùng sự dịu dàng khiến người an tâm.
Là Nam Cung Duệ. Hắn đang dùng linh lực của mình giúp nàng hấp thu dược lực, đẩy nhanh hiệu quả của đan dược.
Hòa Hy nhắm mắt, thuận theo tiếp nhận linh lực của Nam Cung Duệ. Dần dần, đan điền vốn khô kiệt của nàng lại được lấp đầy, khóe môi cũng khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhạt.
Nửa canh giờ sau, Hòa Hy đứng dậy nói:
“Ta muốn vào màn sương trắng lần nữa.”
Nói xong, không chờ mọi người kịp phản ứng, nàng lấy ra vài cây kim bạc, nhanh chóng châm vào mấy huyệt đạo trên cơ thể mình, rồi xoay người bước thẳng vào màn sương trắng không chút do dự.
Lần này, Hòa Hy chỉ ở bên trong chừng một khắc. Nhưng khi bước ra, sắc mặt nàng hồng hào, nụ cười lan tới tận đáy mắt. Hoàn toàn không còn vẻ suy nhược, tái nhợt vì linh lực bị rút cạn như lúc trước.
Vô Dụ cùng những người khác ban đầu còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng khi kịp nhận ra thì ai nấy đều trừng lớn mắt:
“ Tịch Công Tử, người… người đã tìm được cách ức chế việc linh lực thất thoát rồi sao?!”
Hòa Hy gật đầu, đưa tay bắt mạch cho chính mình. Sau đó, nàng mang theo chút tiếc nuối nói:
“Ta đã tìm ra cách ức chế linh lực bị rút đi, nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể khống chế mức tổn hao ở khoảng tám phần mười. Hơn nữa, phương pháp này vốn dùng để cường hóa thân thể; trong hoàn cảnh như màn sương trắng này thì tuyệt đối không thể dùng để công kích. Chung quy, trong thời gian ngắn như vậy mà nghĩ ra được cách ứng phó, kết quả cũng chỉ có thể coi là tạm chấp nhận được.”
Chỉ là tạm chấp nhận được thôi sao? Thế này mà còn không hài lòng?! Người khác biết sống sao đây?!
Vô Dụ liếc nhìn Thanh Long, gương mặt tràn đầy chấn động cùng kính phục. Vị “vương phi” này của hắn quả thực quá nghịch thiên. Bao nhiêu võ giả Kim Đan kỳ, thậm chí Nguyên Anh kỳ đều bó tay trước màn sương trắng, vậy mà nàng lại dễ dàng tìm ra biện pháp.
Chậc chậc, quả nhiên là nữ nhân xứng đáng lọt vào mắt xanh của vương !
Hòa Hy ngẩng đầu nhìn mọi người:
“Để chắc chắn hơn, tốt nhất trong số các ngươi có người vào thử một lần.”
Nàng cần kiểm tra thêm, đề phòng trường hợp có người mang thể chất đặc thù. Nếu không thể phong bế huyệt đạo của đối phương, vậy thì sẽ rất phiền phức.
Địa Ngục Chi Vương Thiên Tài Kiều Phi
Truyện Địa Ngục Chi Vương Thiên Tài Kiều Phi
Story
Chương 287: Tạm Chấp Nhận Được
