Địa Ngục Chi Vương Thiên Tài Kiều Phi

Chương 213: Kẻ tham lam

Nạp lan phủ.

Lúc này, nạp lan Tranh Trạch đang cung kính ngồi phía dưới một bậc so với một lão giả, khẽ giọng nói: “Ta đã nhận được tin tức chính xác. Lần này, chỉ tu sĩ Kim Đan kỳ và Nguyên Anh kỳ mới có thể tiến vào Phong Long Vực. Đại trưởng lão, Nạp lan gia ta muốn đoạt lấy kỳ trân của bí cảnh, cũng chỉ có ngươi mới có thể giúp.”

Người mà Nạp lan Tranh Trạch gọi là Đại trưởng lão là một lão nhân râu dài, thoạt nhìn chỉ khoảng ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi, nhưng tóc và râu đều trắng xóa. Trong ánh mắt lại chứa trí tuệ thâm sâu và tu vi cao thâm.

Người này tên Nạp lan Nghiên Minh; hiện là người có tu vi cao nhất Nạp lan gia, cũng là Đại trưởng lão danh vọng của Nạp lam gia.

Nghe lời Nạp lan Tranh Trạch, trong mắt Nạp lan Nghiên Minh lóe lên một tia sắc lạnh như lưỡi đao, chậm rãi nói: “Cổ Đan Phương, Hỗn Độn Truyền Thừa, Thiên Niên Linh Quả – bất kể là thứ nào đều là chí bảo vô giá. Chỉ cần lấy được chúng, Nạp lan gia ta có thể giữ vững địa vị tại Kim Lăng Quốc.”

“Nhưng, ai có thể tiến vào bí cảnh còn chưa xác định. Ta e rằng chưa chắc đã chiếm được ưu thế.”

Nạp lan Tranh Trạch khẽ cười, lấy từ trong lòng ra hai bình đan dược. “Vì vậy, ta đã chuẩn bị hai bình này cho Đại trưởng lão. Một bình chứa Phệ Linh Tán, có thể ăn mòn kinh mạch và linh lực của tu sĩ Kim Đan. Bình còn lại là linh đan , có thể kích phát tu vi của đại trưởng lão trong thời gian ngắn. Tin ta đi, có hai bình này, ngài nhất định có thể chiếm ưu thế trong bí cảnh.”

Hai mắt Nạp lan Nghiên Minh sáng lên, nhanh chóng nhận lấy hai bình đan. Nhưng vừa định mở nắp thì mặt đất bỗng rung chuyển dữ dội.

Bụi từ trần nhà rơi lả tả, cổ vật trên kệ cũng lắc lư leng keng.

“Xảy ra chuyện gì? Long mạch động chăng?” nạp lan Tranh Trạch kinh hãi hỏi.

“Không ổn!” Sắc mặt nạp lan Nghiên Minh đại biến, thân hình lóe lên, vọt thẳng ra ngoài.

Lúc này, địa chấn càng lúc càng dữ dội. Trên đường phố và quảng trường, người dân kinh hoảng chạy tán loạn.

Tất cả đều nhìn về hướng Thương Sơn; nơi ánh sáng chói lóa bùng lên từng đợt.

Tiếng bàn tán truyền khắp nơi, vẻ hoảng sợ hiện rõ trên mọi gương mặt.

Đột nhiên, có người chỉ về phía Thương Sơn, hét lớn: “Nhìn kìa, cái gì vậy?!”

Mọi người cùng nhìn theo hướng hắn chỉ. Chỉ thấy vô số kim quang lóe lên, rồi Cửa Hư Không từ từ nhô lên. Đứng sừng sững giữa trời đất, cánh cửa khổng lồ ấy giống như một cự nhân đang lạnh lùng nhìn xuống đám kiến nhỏ nơi thành Yên Kinh

“Bí cảnh… đó là cửa vào bí cảnh!” Có người kích động hét lên. “Bí cảnh Thương Sơn cuối cùng cũng mở rồi!”

Lời còn chưa dứt, cả Yên Kinh lập tức bùng nổ.

Phong Long Vực và kho tàng truyền thuyết trong Thương Sơn đã trở thành đề tài nóng suốt nhiều ngày qua. Chỉ nghĩ đến cơ hội đoạt được bảo vật trong bí cảnh đã khiến mắt mọi võ giả lóe sáng.

Kỳ trân dị bảo ấy, chỉ cần chiếm được một chút thôi, cũng đủ để đổi đời. Có ai lại không mơ mộng? Có ai không khát khao cơ hội trời ban?

Không do dự quá lâu, vô số kẻ tham lam liều mạng lao về phía Thương Sơn. Ánh mắt đỏ ngầu, hơi thở gấp gáp, trong đầu chỉ toàn là viễn cảnh thành danh phát tài.

---

Dưới chân Thương Sơn, phía tây, một nữ tử mặc áo trắng, che mặt bằng khăn lụa, đứng từ xa nhìn đám người cưỡi phi kiếm bay tới tấp. Khóe môi nàng cong lên, hiện rõ nụ cười lạnh nhạt.

“Con người luôn bị lòng tham và d*c v*ng che mờ mắt. Chỉ chăm chăm vào bảo vật trong bí cảnh mà quên mất rằng, dựa vào năng lực của chính mình, bọn họ còn phải sống sót được trong đó mới nói đến chuyện chiếm đoạt.”

---


Địa Ngục Chi Vương Thiên Tài Kiều Phi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Địa Ngục Chi Vương Thiên Tài Kiều Phi Truyện Địa Ngục Chi Vương Thiên Tài Kiều Phi Story Chương 213: Kẻ tham lam
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...