Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Chương 66: Ngoại truyện 3: Sau khi kết hôn
—— Ngày lễ Tình nhân
Ngày lễ Tình nhân đầu tiên sau khi kết hôn, mọi thứ dường như đã đi vào quỹ đạo.
Hôm ấy, Hạ Ngạn Hoài tan làm sớm, trở về ngôi nhà chung của anh và Lạc Cẩm Hi. Người đàn ông khéo tay đã tỉ mỉ chuẩn bị bữa tối dưới ánh nến và hoa hồng đỏ, tính toán thời gian chờ đợi vợ mình trở về nhà.
Dạo này Lạc Cẩm Hi bận đến mức đầu óc quay cuồng. Tết vừa qua chưa lâu, trở lại làm việc thì vướng ngay chuyến công tác, vừa về xong lại phải đi xử lý một mớ rắc rối. Vì thế, cô và Hạ Ngạn Hoài gần đây liên lạc ít hẳn, thậm chí chẳng có thời gian nghịch điện thoại, hoàn toàn quên mất hôm nay là ngày gì.
Mùa đông ở thành phố Hoè tiêu điều, gió lạnh cắt da, khi rét nhất cành cây còn kết sương trắng, nhưng rất hiếm khi có tuyết. Mấy ngày gần đây trời đều xám xịt, không thấy ánh nắng mặt trời, Hạ Ngạn Hoài nhìn đồng hồ, gửi tin nhắn hỏi Lạc Cẩm Hi có cần anh đến đón cô tan làm không. Lạc Cẩm Hi trả lời không cần, nói rằng cô đang trên đường về nhà. Thế là Hạ Ngạn Hoài cởi tạp dề, trang trí món ăn lần cuối, rồi quay về phòng tắm rửa và thay một bộ quần áo khác. Sở thích của Lạc Cẩm Hi thực ra không khó nắm bắt.
Làm xong mọi thứ, Hạ Ngạn Hoài đứng ở ban công nhìn cảnh bên ngoài một lúc, đột nhiên nghe thấy tiếng động ở cửa. Lạc Cẩm Hi bước vào nhà, chỉ cảm thấy ánh sáng trong phòng hơi tối, nhưng cô cũng không để tâm lắm. Đợi thay giày và bước vào trong, cô thấy ánh nến vàng nhạt, một bó hoa hồng đỏ rực, một bàn thức ăn còn bốc hơi nóng nghi ngút, và người chồng đứng bên cạnh bàn, ăn mặc chỉnh tề như một món quà được gói sẵn. Trong tay anh còn cầm thêm một bó hồng nhỏ hơn.
Vì quên mất hôm nay là ngày gì, nên phản ứng đầu tiên của Lạc Cẩm Hi hơi chậm chạp.
“Hạ Ngạn Hoài, anh có phải lại mở hộp mù mới mua của em không đấy?”
Không khí im lặng hai giây, Hạ Ngạn Hoài nhất thời không biết nên nói gì. Lạc Cẩm Hi gần đây mê mẩn việc bóc hộp mù, trong nhà đã chất đống không ít chiến lợi phẩm của cô. Mặc dù nhiều lúc bóc ra những món trùng lặp, nhưng cô vẫn say mê không chán. Hạ Ngạn Hoài từng “thử trải nghiệm” niềm vui ấy nên cũng hiểu được phần nào, nhưng giờ số lượng thành phẩm từ việc bóc hộp mù trong nhà họ đủ để… mở cả cửa hàng nhỏ. Anh thậm chí còn dọn riêng một căn phòng chỉ để chứa mấy món đồ chơi của cô. Mấy ngày nay có một lô hộp mù mới về, nhưng Lạc Cẩm Hi chưa có thời gian để bóc.
Hạ Ngạn Hoài bước đến, vừa cười vừa thở dài một hơi: “Vợ chồng với nhau mà chút lòng tin cũng không có sao?”
Người vợ từng tràn đầy lãng mạn của anh, dường như dần bị “nhiễm” chứng dị ứng lãng mạn dưới ảnh hưởng của anh rồi.
“Thế à, hôm nay là ngày gì đặc biệt sao?” Lạc Cẩm Hi vừa lẩm bẩm vừa hoàn thành nghi thức ôm hôn hàng ngày khi về nhà với Hạ Ngạn Hoài.
Cô nhìn lịch, rồi nhìn cách bài trí ấm cúng trong phòng, sau đó chìm vào im lặng trong chốc lát. Trong tay vẫn cầm bó hồng đỏ Hạ Ngạn Hoài tặng, Lạc Cẩm Hi thực sự cảm thấy toát mồ hôi hột.
“Hoài Hoài,” Lạc tiểu thư úp lòng bàn tay trái, ngón trỏ và ngón giữa tay phải chụm lại đặt lên đó, rồi khuỵu xuống tạo thành tư thế người tí hon quỳ lạy, “Em sai rồi.”
Cô đã quên mất hôm nay là lễ Tình nhân, hay nói đúng hơn là hoàn toàn không nhận ra gần đây có ngày gì đặc biệt.
“Em không cố ý quên, gần đây em bận quá,” Lạc Cẩm Hi ngẩng đầu nhìn thẳng vào đối phương, “Hoài Hoài, anh tha thứ cho em được không?”
Hạ Ngạn Hoài giơ tay nắm lấy lòng bàn tay cô: “Thật sự biết lỗi rồi sao?”
“Thật sự biết rồi.” Lạc Cẩm Hi đáp với vẻ thành khẩn.
Hạ Ngạn Hoài: “Vậy hộp mù của em để anh bóc nhé?”
“…”
Lạc Cẩm Hi: “Hoài Hoài, chúng ta mỗi người bóc một nửa được không?”
Cô còn làm một động tác chắp tay xin xỏ. Rất dễ thương. Hạ Ngạn Hoài tin chắc Lạc Cẩm Hi biết anh sẽ xiêu lòng trước chiêu này.
“Anh đùa thôi, không tranh hộp mù của em.”
Hạ Ngạn Hoài thực sự không tức giận, so với ngày lễ Tình nhân, sự chuẩn bị tỉ mỉ này của anh chủ yếu là vì vợ anh đã lâu lắm không về nhà rồi.
“Lâu rồi không ăn cơm anh nấu.” Lạc Cẩm Hi nhìn bàn thức ăn, vui vẻ xoa xoa tay.
“Vậy khi nào rảnh anh sẽ nấu cho em nhiều hơn.”
Lạc Cẩm Hi lại lắc đầu: “So với việc này, anh hãy làm việc thật tốt, năm nay chúng ta sắp xếp một kỳ nghỉ rồi đi chơi với Miên Miên và những người khác đi.”
Kể từ khi họ kết hôn, tuy vẫn thường xuyên liên lạc và gặp gỡ bạn bè, nhưng những chuyến du lịch “xách ba lô lên và đi” thì ít hơn.
Nhưng điều này không liên quan đến việc họ kết hôn.
Đơn thuần là do công việc bận rộn.
“Được.” Hạ Ngạn Hoài nói.
Nhưng tối đó vẫn chưa hết “chuyện hay”.
Sau bữa ăn, Lạc Cẩm Hi vốn còn muốn siêng năng chủ động đi dọn dẹp, nhưng bị ngăn lại. Hai người họ mới kết hôn không lâu, nhà tân hôn nằm trong một chung cư cao cấp, bình thường công việc nhà đều do đồ nội thất thông minh đảm nhiệm, định kỳ cũng có người đến dọn dẹp, thỉnh thoảng sẽ lại gọi đầu bếp đến nhà nấu một bữa, cuộc sống của hai người thật thoải mái.
Hạ Ngạn Hoài dọn dẹp bàn ăn, sau khi bỏ chén đũa vào máy rửa chén, anh quay đầu lại thì thấy Lạc Cẩm Hi không biết đã tựa vào cửa bếp nhìn anh bao lâu rồi, đôi mắt cong cong.
Thấy anh quay lại, cô lại chân thành khen một câu: “Hoài Hoài, anh có biết không, đàn ông làm việc nhà thật sự rất đẹp trai đấy.”
Hạ Ngạn Hoài phát hiện, khi anh mặc đồ vest và khi mặc đồ thường, sự nhiệt tình của vợ anh là khác nhau.
“Thật sao, đẹp trai đến mức nào?”
Lạc Cẩm Hi liền tuôn ra một loạt thành ngữ bốn chữ. Chưa nói hết lời đã bị người ta bế lên.
“Hửm?”
Hai người ngã xuống ghế sofa, cô ngồi trên đùi anh, còn chưa kịp phản ứng thì anh nhét vào tay cô một chìa khóa xe.
“Trước đây thấy chiếc xe này, cảm thấy em lái nó sẽ rất hợp nên anh đã mua rồi.” Lạc Cẩm Hi không biết cụ thể là xe gì, nhưng nhìn chùm chìa khóa trong tay.
“Quà lễ Tình nhân tặng em sao?”
“Ừm.”
“Vậy chiếc xe mới của em trông thế nào?”
Hạ Ngạn Hoài nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm. Ngoài kia gió rít, trong nhà ấm áp.
“So với chiếc xe, không phải còn việc gì khác quan trọng hơn sao?” Anh hỏi.
Lạc Cẩm Hi nhìn thẳng vào anh, anh là kiểu người buồn vui đều sẽ không thể hiện ra mặt, hiện tại cứ dùng ánh mắt rất bình tĩnh nhìn cô. Trông có vẻ hơi lạnh nhạt, nhưng cô biết thực ra không phải vậy.
“Hạ Ngạn Hoài,” Lạc Cẩm Hi đột nhiên gọi tên đầy đủ của anh, “Người ta nói, đàn ông qua 25 tuổi chỉ thích hợp để trò chuyện thôi, hay chúng ta cũng trò chuyện đi?”
Hạ Ngạn Hoài: “…Ai nói vậy?”
“Trên mạng nói đó.”
“Xem ít thôi, không phải lời nào trên mạng cũng đúng đâu.” Hạ Ngạn Hoài có lẽ vội vàng minh oan cho bản thân, cúi đầu bắt đầu hôn cổ cô.
Cổ là một trong những vùng nhạy cảm của Lạc Cẩm Hi.
“Khoan đã, em phải đi tắm,” Lạc Cẩm Hi hoảng loạn một lúc, “Em đi chỗ đó hôm nay có người hút thuốc, em thấy tóc mình có mùi rồi.”
Cô chạy đi rất vội vàng, Hạ Ngạn Hoài thậm chí còn cảm thấy mình như một con thú dữ. Anh đành quay về phòng ngủ chờ đợi, cho đến khi cửa phòng tắm mở ra, một cái đầu thò ra.
“Hoài Hoài, em đến kì rồi…”
“…”
Thật đột ngột. Hạ Ngạn Hoài quả thực không ngờ đến chuyện này. Nhưng vì bình thường kỳ kinh nguyệt của Lạc Cẩm Hi cũng không đều, thi thoảng sẽ lệch đi ít ngày, thế nên anh đứng dậy đi lấy đồ dùng cho cô. Tình huống này, đối với những cặp vợ chồng có nhu cầu cao cũng rất phổ biến. Nhưng không phải là không thể nhịn được.
Lạc Cẩm Hi tắm xong, mặc chiếc váy ngủ đã chuẩn bị sẵn bước ra, một chiếc váy hai dây màu trắng, tôn lên vẻ yêu kiều mong manh của cô. Hạ Ngạn Hoài im lặng trong chốc lát. Vợ anh xinh thế mà không được chạm.
“Em không cố ý,” Lạc Cẩm Hi đi tìm bộ đồ ngủ khác để thay, “Bộ đồ này em đã lấy sẵn trước khi vào tắm rồi.”
Hạ Ngạn Hoài đưa tay xoa tóc cô: “Tóc em chưa khô.”
Anh thuận tay đi lấy máy sấy tóc, người đàn ông trong gương mặc vest trông thật hấp dẫn, Lạc Cẩm Hi hơi thèm thuồng. Nhưng đang “ngày đặc biệt”, chỉ nghĩ thôi cũng phải kìm lại, có cảm giác như máu chảy không ngừng.
“Hoài Hoài, anh đi thay đồ đi.”
Hạ Ngạn Hoài: “?”
—— Cuộc sống thường ngày
Vào tháng Năm, thời tiết trở nên nóng bức, ánh mặt trời mỗi ngày đều rực rỡ chói chang. Hạ Ngạn Hoài vừa đón sinh nhật tuổi 26 vào tháng trước. Đây là một năm sau khi anh chính thức quay về làm việc tại công ty gia đình, mặc dù ông Hạ chưa hoàn toàn giao công ty cho con trai, nhưng nhà họ Hạ chỉ có mình anh là con, có những chuyện không cần phải nói rõ. Tiệc sinh nhật của Hạ Ngạn Hoài được tổ chức khá long trọng, hầu hết khách mời nhận được thiệp mời đều đến. Ngoài ra còn có một phần là bạn nam, bạn nữ đi kèm với họ.
Một năm đã trôi qua nhưng thực chất lại chẳng có mấy thay đổi. Chẳng hạn như những người bạn của Lạc Cẩm Hi và Hạ Ngạn Hoài. Người yêu đương thì yêu đương, người làm việc thì làm việc, người đi học thì đi học, thậm chí người sống an nhàn giàu có thì vẫn an nhàn giàu có. Dù trong năm nay cũng liên tiếp tham gia vài đám cưới hoặc tiệc đầy tháng, thôi nôi của con cái nhà ai đó, nhưng điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng đến ý định kết hôn muộn hay không kết hôn của nhóm người này.
Tô Vũ Miên là người đã tuyên bố rõ ràng rằng cô không muốn hôn nhân mà chỉ muốn có một đứa con. Bởi vì cô bạn này quá hiểu rõ tính cách của mình, duy trì sự trung thành nhất quán về thể xác và tinh thần với một người trong thời gian dài là điều mà chỉ số ít người mới có thể làm được. Dĩ nhiên, cô ấy không làm được. Nếu đã kết hôn mà định ly hôn, vậy sinh con cũng chắc chắn sẽ kèm theo tranh chấp quyền nuôi con, thà sinh một đứa trẻ không có phiền phức về mặt này còn hơn. Chỉ là khi Tô Vũ Miên vừa nói ra ý tưởng này, Đoàn Kỳ Trinh bên cạnh đã móc điện thoại ra: “Nào Tô Miên Miên, cậu nói lại lời vừa nãy một lần nữa, tôi quay lại mang về cho mẹ tôi nghe, bây giờ bà ấy nhìn mấy cô gái độc thân như nhìn con dâu tương lai, tôi phải để bà ấy dẹp bỏ cái ý nghĩ đó đi mới được.”
“…”
Hạ Ngạn Hoài tối hôm đó có tiệc xã giao. Trong phòng VIP, tiếng cười nói vui vẻ không ngớt. Xung quanh Hạ Ngạn Hoài toàn là những lời nịnh bợ, một mùi nước hoa ngọt ngào nồng nặc đột nhiên xộc vào mũi anh. Vừa ngẩng đầu lên, một người phụ nữ ăn mặc gợi cảm đã ngồi xuống bên cạnh anh.
“Hạ tổng, tôi xin phép kính anh một ly.”
Hạ Ngạn Hoài không phản ứng kịp, người đàn ông đối diện cười trước: “Hạ tổng, cậu có gương mặt khiến nhân viên nữ bên tôi chẳng còn tâm trí làm việc nữa đấy.”
Người đàn ông đối diện họ Ngụy, buổi xã giao tối nay cũng là vì muốn hợp tác với Hạ thị. Hạ Ngạn Hoài còn nhớ khi đối phương chủ động bắt chuyện lần đầu đã nói rằng, không lâu trước đã hợp tác với công ty của mẹ vợ anh, đang chuẩn bị gia hạn hợp đồng.
“Ngụy tổng quá lời rồi.” Hạ Ngạn Hoài không những không tiếp lời cô gái, không uống rượu, mà còn nhích sang bên cạnh một chút.
Anh cúi đầu, nhắn tin cho vợ:
[Anh say rồi, em đến đón anh về được không?]
Và đính kèm một định vị.
Tối nay quả thực anh đã bị chuốc rượu không ít lần.
Ngụy tổng đối diện có lẽ cũng nhận ra sự từ chối của Hạ Ngạn Hoài, cười cười: “Tiểu Hân, Hạ tổng người ta không thích kiểu như cô đâu, đừng tự làm khó mình nữa.”
Nói xong không lâu, ông ta lại tiếp lời: “Hạ tổng, đàn ông ra ngoài chơi bời qua loa là chuyện rất bình thường, cảm giác mới lạ quan trọng lắm!”
Không biết người đàn ông nào đó cũng bổ sung một câu: “Cờ đỏ trong nhà không đổ, cờ màu bên ngoài tung bay, đó mới là cuộc sống chứ, mọi người nói đúng không…”
Hạ Ngạn Hoài không tiếp lời, rượu cũng không uống nữa, cúi đầu giơ tay ấn vào thái dương.
Không khí buổi tiệc không hề chùng xuống, bên tai Hạ Ngạn Hoài vẫn văng vẳng những lời lẽ tục tĩu, trợ lý đi cùng còn hỏi anh có phải không khỏe không, có cần rời đi sớm không. Anh lắc đầu.
Lạc Cẩm Hi lái xe đến theo địa chỉ, khi tìm thấy phòng riêng, vừa hay nhìn thấy mấy cô gái trẻ ăn mặc mát mẻ bước vào. Cửa vẫn chưa đóng hoàn toàn, cô nghe thấy giọng chồng mình truyền ra từ bên trong: “Tôi cứ tưởng Ngụy tổng bình thường chỉ đi làm thôi, hóa ra còn kiêm thêm nghề môi giới nữa.”
Lạc Cẩm Hi còn có thể nghe ra sự lạnh lùng trong lời nói đó.
Giọng Ngụy tổng cũng quen tai, ông ta không nhận ra sự tức giận của Hạ Ngạn Hoài, còn cười cợt: “Hạ tổng, cậu xem thích cô nào? Đảm bảo sạch sẽ và khỏe mạnh.”
Ông ta chưa từng thấy người đàn ông có gia đình nào không “nhúng chàm”, dù bây giờ không thì sau này cũng sẽ vấy bẩn thôi. Tiền bạc, rượu chè, sắc đẹp, lúc nào cũng là công cụ hữu hiệu để thông suốt các mối quan hệ.
Lạc Cẩm Hi nghe thêm vài câu mới nhớ ra người này là ai, không nhịn được cười khẩy một tiếng, người này hai hôm trước còn cầu xin làm ăn với nhà cô, tối nay lại đến môi giới cho chồng cô. Người trên thế gian này, không nói nam nữ, về mặt h*m m**n hưởng thụ chẳng qua cũng chỉ là mấy chuyện đó, mà sắc dục là một trong số đó. Người giàu và người thường không có gì khác biệt, chẳng qua là yêu cầu về tiêu dùng thế nào.
Lạc Cẩm Hi không phải là người nuốt giận làm thinh, cô giật mạnh cánh cửa chưa đóng hoàn toàn ra, hứng thú nói: “Ối, đông người thế này sao?”
Sự xuất hiện của cô khiến cả hiện trường hỗn loạn trong chốc lát. So với Hạ Ngạn Hoài, Ngụy tổng kia lại giống người bị vợ bắt gian hơn.
“Tiểu… tiểu Lạc tổng, sao cô lại đến đây?”
Ánh mắt Lạc Cẩm Hi quét qua tất cả mọi người có mặt, cười một tiếng đầy ẩn ý, rồi đi đến bên Hạ Ngạn Hoài, vỗ vỗ mặt anh.
“Say thật rồi à?”
Khả năng uống rượu của Hạ Ngạn Hoài rất tốt, đây là lần đầu tiên anh nói say, Lạc Cẩm Hi còn tưởng anh uống bao nhiêu, vội vàng chạy đến, kết quả lại chứng kiến cảnh này.
Giây tiếp theo, Lạc Cẩm Hi bị người ta đưa tay ôm lấy, Hạ Ngạn Hoài vẫn ngồi đó, mặt vùi vào eo cô.
“Vợ ơi, ông ta muốn phá hoại hạnh phúc gia đình mình.”
Lời tố cáo này khiến Ngụy tổng ngây người, theo sau đó là một dự cảm chẳng lành. Cái gọi là gia hạn hợp đồng và hợp tác mới vốn đã trong tầm tay, dường như cũng bay xa theo.
“Tiểu Lạc tổng, cô nghe tôi giải thích…”
“Giải thích gì chứ Ngụy tổng, đối tác tận tâm như ông, tôi tin rằng rất nhiều công ty đều muốn có,” Lạc Cẩm Hi khẽ nhếch khóe môi, “Yên tâm, tôi sẽ tuyên truyền tốt cho ông.”
Người đàn ông ban nãy còn nói mình say ngoan ngoãn đứng dậy, nắm tay vợ định bước ra ngoài. Trợ lý của anh theo sát phía sau.
Lạc Cẩm Hi đỡ anh lên ghế phụ, cơn giận vẫn chưa nguôi.
Hạ Ngạn Hoài nghiêng đầu nhìn cô: “Em giận sao?”
Lạc Cẩm Hi: “Không được, chuyện này không thể bỏ qua như vậy được.”
Ai mà không giận chứ?
Hạ Ngạn Hoài đưa tay chạm vào mặt vợ: “Bớt giận đi em.”
Lạc Cẩm Hi giận dỗi: “Cải trắng của em bị người ta để ý, ai mà không giận chứ?”
Hạ cải trắng cười cười: “Về nhà trước đi, anh buồn ngủ rồi.”
Mức độ tuyên truyền của Lạc Cẩm Hi không tồi, tỷ lệ phụ nữ trong ngành cũng không thấp, họ cũng ít nhiều có quan hệ thân thiết với vợ của các tổng giám đốc khác. Các tổng giám đốc không đến mức vì một vụ làm ăn mà cãi nhau với vợ vì một người đã thối danh, huống hồ vợ của họ cũng có không ít người có sự nghiệp. Những chuyện liên quan đến Ngụy tổng kia tuyệt đối không chỉ có vậy, nhà vợ ông ta đã giúp đỡ ông ta không ít, và sự việc lần này đã ảnh hưởng đến cả gia đình bên vợ. Nhà vợ đích thân xuống tay yêu cầu hai người vạch rõ ranh giới, con cái và tài sản hôn nhân được chia rõ ràng. Việc gia hạn hợp đồng và hợp tác mới giữa công ty họ và công ty Lạc Cẩm Hi không cần phải nghĩ nữa, còn với nhà họ Hạ thì càng khỏi phải nói. Mất liên tiếp hai đơn hàng lớn, cộng thêm các đánh giá tiêu cực khác, chuỗi vốn lưu động nhanh chóng gặp vấn đề.
Lạc Cẩm Hi thậm chí còn không cần làm gì nhiều. Và vai trò của Hạ Ngạn Hoài trong chuyện này, chính là đích thân tuyên bố sẽ không hợp tác với bất kỳ công ty nào đang có hợp tác với công ty đối phương. Hạ Ngạn Hoài bình thường kín tiếng, nhưng vị thế của anh từ khi sinh ra đã không cho phép anh kín tiếng.
Điều thú vị hơn cả là, sau khi chuyện của Ngụy tổng lan truyền, vợ của những tổng giám đốc từng hợp tác với ông ta đều đã kiểm tra một lượt, có bao nhiêu người gặp vấn đề thì không ai biết.
Hạ Ngạn Hoài hôm đó ở nhà nhận điện thoại, đầu dây bên kia là Lư Tiêu: “Anh trai đức hạnh, gần đây cậu và vợ có rảnh không? Ra ngoài tụ tập đi.”
Anh trai đức hạnh.
Hạ Ngạn Hoài khựng lại một chút: “Lư Tiêu, cái tật đặt biệt danh linh tinh cho người khác của cậu vẫn chưa bỏ à?”
Bên kia cười ha ha: “Chẳng phải là vì nghe chuyện cậu bị môi giới và gọi điện cầu cứu vợ quá buồn cười sao!”
Hạ Ngạn Hoài: “…”
Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Story
Chương 66: Ngoại truyện 3: Sau khi kết hôn
10.0/10 từ 49 lượt.
