Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Chương 49: Ra oai
Khi Chu Nghi Tình giới thiệu Lạc Cẩm Hi với mọi người, sắc mặt ai nấy đều có chút thú vị. Một số có lẽ là nhân viên cũ của chi nhánh, trên mặt lộ ra biểu cảm rất đáng suy ngẫm, phần lớn là xem kịch hay. Cũng có những người mới vào làm trong vòng một năm, ngẩng đầu lên liền bị vẻ đẹp và sự trẻ trung của vị giám đốc mới bổ nhiệm từ trên xuống làm cho kinh ngạc.
Lạc Cẩm Hi chỉ nói vài câu xã giao rồi quay về văn phòng mới. Chu Nghi Tình là cấp trên trực tiếp của cô, trước đó đã nhắc khéo rằng vị trí giám đốc bộ phận này vốn dĩ đã có người dòm ngó, chỉ là cô đến “đúng thời điểm” mà thôi. Lạc Cẩm Hi nghe hiểu ý đối phương. Ý của Chu Nghi Tình là, một người trẻ tuổi lại có “ô dù” như cô, e rằng khó quản nổi cấp dưới đầy tham vọng. Xem ra con mắt nhìn người của cô ấy cũng khá tốt. Lạc Cẩm Hi quả thật chưa từng tiếp xúc nhiều với môi trường công sở, đặc biệt là một môi trường đầy mưu mô đấu đá. Vị trí và công việc đầy thách thức như vậy, chính ra lại rất phù hợp với cô.
Lý Xuân Vân, với tư cách là trợ lý của Lạc Cẩm Hi, nhanh chóng gửi một số tài liệu đã sắp xếp xong vào hòm thư của cấp trên. Đó là những thông tin về trách nhiệm và nội dung công việc chính của vị trí giám đốc này, cũng như những hiểu biết chủ quan hoặc khách quan của Lý Xuân Vân về các đồng nghiệp trong bộ phận. Nói là trợ lý, nhưng Lý Xuân Vân làm công việc tương đương với gia sư hướng dẫn nghiệp vụ một kèm một cho Lạc Cẩm Hi.
Thực ra ban đầu khi chọn trợ lý cho Lạc Cẩm Hi, tổng giám đốc chi nhánh rất chú tâm, cần một ứng viên có năng lực làm việc xuất sắc, hiểu rõ công ty, lại phải đủ kiên nhẫn để “dạy dỗ” vị lãnh đạo quan hệ này. Nói cách khác, là cần một người có đủ năng lực để làm giám đốc nhưng lại cam tâm tình nguyện hướng dẫn người được bổ nhiệm này. Chu Nghi Tình tuy không biết gia thế người mới ra sao, nhưng cô ấy thực sự đã tìm được một ứng viên như vậy. Lý Xuân Vân, nếu không xét đến bất kỳ yếu tố bên ngoài nào, chắc chắn Chu Nghi Tình sẽ ưu ái nữ nhân viên ấy làm giám đốc bộ phận. Chí ít là người này thực sự có năng lực làm việc, chứ không phải những người chỉ biết khoe quan hệ. Thành ra, cân nhắc về mọi mặt, sự xuất hiện của Lạc Cẩm Hi chẳng những không bị phản cảm, mà còn khiến “trò hề” trong nội bộ thêm phần kịch tính. Dù sao thì, đã là “con ông cháu cha” rồi, mà chỉ có hai người tranh nhau thì nhạt quá.
Lạc Cẩm Hi không biết mình bị cuốn vào môi trường công sở như thế nào, khi Chu Nghi Tình thêm cô vào các nhóm làm việc khác nhau, sự chào đón của đồng nghiệp rất nhiệt tình. Chỉ là sau lưng họ nói gì thì không ai biết được.
Ngày đầu tiên đi làm, Cẩm Hi chưa có nhiều việc, nên nhân lúc được giới thiệu đã cười tươi thông báo mình đặt bàn nhà hàng, mời cả phòng đi ăn tối. Địa chỉ cũng được gửi kèm trong nhóm. Còn hơn nửa ngày mới đến bữa tối, Lạc Cẩm Hi đương nhiên phải tận dụng thời gian để làm quen với vị trí và công việc của mình. Bữa trưa cũng ăn ở căng tin công ty.
Cô vẫn chưa quen với công ty, cũng không thể ngồi yên, nên buổi chiều đã đi tham quan xung quanh. Công ty rất lớn, cũng không chỉ có bộ phận của họ. Phòng trà là nơi nổi tiếng sản sinh ra những tin đồn và thảo luận chuyện phiếm, Lạc Cẩm Hi là người mới, cũng chỉ mới chạm mặt với các đồng nghiệp trong bộ phận của mình. Mà “nữ lãnh đạo trẻ đẹp từ trên trời rơi xuống” chính là đề tài nóng hổi nhất thời gian này. Ai cũng nhìn ra cô đi lên nhờ quan hệ, nhưng cụ thể là quan hệ gì thì đáng để suy đoán, rất có thể là tiểu thư nhà ai đó được cài vào để mạ vàng lý lịch. Một cô gái từ đầu đến chân đều là hàng hiệu, trước khi tìm hiểu rõ, về cơ bản không ai dám hành động thiếu suy nghĩ.
“Cái vị Lạc tổng mới tới đó, các cậu đã nghe ngóng được gì chưa?”
Nghe nói từ đâu được, mọi người xem dáng vẻ của cô ấy, nhiều nhất cũng chỉ ngoài hai mươi tuổi, làm sao có thể làm giám đốc ở tuổi trẻ như vậy?” Giọng nói này nói xong còn tặc lưỡi, rồi nói thêm, “Rõ ràng là có ô dù to đấy.”
“Mọi người thấy địa chỉ nhà hàng trong nhóm chưa, bạn tôi trước đây đã đến đó một lần, một bữa ăn có giá bình quân bốn chữ số đấy.”
“Nhưng mà Chu tổng cũng cao tay, trực tiếp xếp Lý Xuân Vân làm trợ lý. Trên mặt thì là thăng chức tăng lương, nhưng đây là lần thứ hai cô ấy bị giành mất cơ hội rồi nhỉ?”
“…”
Lạc Cẩm Hi cũng chỉ sau này mới biết, cô trợ lý vừa tốt nghiệp đã vào làm này lại có năng lực làm việc đến mức nào. Vốn dĩ đáng lẽ cô ấy phải được thăng chức làm trưởng phòng từ hai năm trước, nhưng khi đó người được thăng chức lại là một đồng nghiệp khác, chính là người phụ nữ mặc váy đỏ mà Lạc Cẩm Hi gặp trong nhà vệ sinh hôm nay, tên Sở Sương. Cụ thể chuyện gì đã xảy ra lúc đó Lạc Cẩm Hi không thể biết, nhưng nếu Sở Sương thăng chức thuận lợi, thì vị trí trưởng phòng trống của cô ta, rất có thể sẽ do Lý Xuân Vân đảm nhận, chứ không phải bây giờ làm trợ lý của Lạc Cẩm Hi.
Tất nhiên, đây không phải là vấn đề Lạc Cẩm Hi nên bận tâm. Cô cũng chỉ nghe thoáng qua như vậy, sau đó trở lại văn phòng của mình để học hỏi và bắt tay vào công việc bình thường.
Lý Xuân Vân, với tư cách là trợ lý, phải quan tâm đến từng khâu công việc của cô, và đúng như nhiều người nghĩ, cô ấy có đủ khả năng để xử lý công việc của giám đốc.
Nhà hàng Lạc Cẩm Hi đặt có mức chi tiêu quả thực không thấp, một bữa ăn có thể tiêu hết một tháng lương của một lãnh đạo nhỏ, quy mô nhà hàng cùng với mức chi tiêu này, cũng đủ để cô mua chuộc lòng người. Chu Nghi Tình cũng đến, nhưng những vị lãnh đạo cấp cao hơn cô ấy thì không đến. Dù sao thì, ăn của chùa thì ngọng miệng, sau bữa ăn này, điểm ấn tượng của Lạc Cẩm Hi trong lòng họ thế nào cũng sẽ tăng lên.
Lạc Cẩm Hi có uống rượu, nhưng không nhiều. Lý Xuân Vân, với tư cách là trợ lý của cô, lúc này đã đứng bên cạnh giúp cô đỡ rượu.
Sau vài tuần rượu, một bóng đỏ từ từ tiến đến gần Lạc Cẩm Hi, cô ngước mắt lên, đối diện với một khuôn mặt xinh đẹp.
“Lạc tổng,” người kia mỉm cười vừa phải, “Tôi là Sở Sương, rất vui khi có một lãnh đạo trẻ và tài năng như cô để dẫn dắt công việc của chúng tôi.”
Lạc Cẩm Hi luôn biết con người đều có một chút tài năng diễn xuất, nhưng người phụ nữ trước mắt, hay nói đúng hơn là cấp dưới của cô, gần như đã phô diễn tài năng này một cách triệt để. Nếu không phải hôm nay tình cờ nghe được cuộc gọi của cô ta với người khác trong nhà vệ sinh, Lạc Cẩm Hi lúc này có lẽ đã sẵn lòng tin rằng đối phương thật lòng muốn cô làm lãnh đạo được bổ nhiệm này.
“Trưởng phòng Sở,” Lạc Cẩm Hi cũng nhếch mép cười, ánh mắt còn chân thành hơn cô ta, “Tôi cũng mới đến, hy vọng có thể dẫn dắt mọi người đạt được thành tích tốt hơn.”
Lạc Cẩm Hi quả thật mới tốt nghiệp, nhưng không phải là người mới tiếp xúc với tình người thế thái.
Cô uống ly rượu mà Sở Sương mời, nhưng sau đó lại có một nam nhân viên đã say nửa chừng, trông có vẻ ngoài ba mươi tuổi, đi thẳng đến trước mặt Lạc Cẩm Hi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô, trước hết là nói vài câu nịnh hót. Không có gì đặc biệt, chỉ là khen cô đẹp, là ưu điểm trực tiếp nhất của vị lãnh đạo trẻ tuổi được bổ nhiệm từ trên xuống. Muốn nịnh bợ cô là thật, nhưng có chút ý đồ cũng là thật.
Đàn ông là một loài sinh vật rất kỳ lạ, khi uống say thường sẽ làm ra những chuyện không hợp lẽ thường. Ví dụ như bây giờ, Lạc Cẩm Hi bị một nhân viên mà cô hoàn toàn không nhớ mặt và tên kích động: “Lạc tổng, tửu lượng của cô chắc không kém vậy đâu nhỉ? Uống đi nào! Tôi biết mấy cô gái trẻ bây giờ tửu lượng lắm, say cũng chẳng sao, chúng tôi đông người, chắc chắn đưa cô về an toàn.”
Người không biết lại tưởng Lạc Cẩm Hi là cấp dưới. Khuôn mặt cô trông xinh đẹp và không có tính công kích, khí chất trên người cũng dễ gần và thân thiện, tạo cho người ta ảo giác có thể được đằng chân lân đằng đầu. Hoặc có lẽ đối phương khi tỉnh táo sẽ không làm ra chuyện lố bịch như vậy.
Chu Nghi Tình ngồi cách đó không xa, nhưng chỉ im lặng quan sát, dường như muốn biết bước tiếp theo của Lạc Cẩm Hi là gì.
Lý Xuân Vân quay đầu nhìn sắc mặt Lạc Cẩm Hi, khả năng quan sát của cô ấy quả thật nhạy bén hơn người khác, thế là nói: “Lạc tổng, ly này để tôi uống thay nhé?”
“Trợ lý Lý, tôi mời là mời Lạc tổng, đâu phải cô, cô thay cái gì.” Người đồng nghiệp nam kia giơ tay ngăn Lý Xuân Vân lại, vẫn cười hềnh hệch mời Lạc Cẩm Hi ly rượu này, “Lạc tổng, uống cạn đi, Làm lãnh đạo thì phải có uy chứ?”
Lý Xuân Vân nhìn có vẻ muốn nói gì đó, nhưng lúc này Lạc Cẩm Hi đưa tay ngăn cô lại, kéo cô về bên cạnh mình.
Không biết tác dụng của cồn có thực sự mạnh đến vậy không, má của người đồng nghiệp nam kia đã đỏ gay, ánh mắt và lời nói dường như không nhớ rõ đây là dịp gì, và đang nói chuyện với ai.
Lạc Cẩm Hi không nâng ly, cũng không tỏ vẻ khó chịu, cô chỉ giữ nguyên biểu cảm vừa nãy, quan tâm hỏi một câu: “Anh say rồi à? Say rồi thì đi nghỉ ngơi trước đi.”
Sắc mặt Lạc Cẩm Hi trở nên lạnh nhạt, nói: “Tôi sẽ không uống ly rượu này, vì tôi không thích cách anh mời rượu.”
Cô đương nhiên sẽ không thay đổi sắc mặt, chỉ là lúc này, sự thân thiện kia cũng biến mất, cô không phải là người mới vào nghề dễ nói chuyện nữa, mà là lãnh đạo của họ. Cô là người có hậu thuẫn đằng sau, đương nhiên chẳng sợ ai cả. Không khí đột nhiên trở nên gượng gạo, vị lãnh đạo vừa nãy còn thể hiện mình dễ gần đã công khai cho cấp dưới thiếu tinh tế một màn ra oai. Cô sẽ không trách móc cấp dưới ngoài giờ làm, nhưng không có nghĩa là có thể dung túng đối phương không tôn trọng cô. Ngay cả đối với đồng nghiệp cùng cấp cũng không phải lý do để ép rượu như vậy.
Một lúc sau, nam đồng nghiệp vừa nãy còn khăng khăng nói mình không say sau một thoáng cứng đờ nét mặt, cười gượng hai tiếng: “Lạc tổng, cô xem tôi này, uống nhiều rồi thì thích nói linh tinh, cô là người rộng lượng không chấp nhặt kẻ tiểu nhân, ly này tôi uống trước, xin lỗi cô.”
Lạc Cẩm Hi không nói gì, chỉ gật đầu xem như chuyện đã qua.
Không phải rõ ràng là biết nói tiếng người sao, vừa nãy cứ như bị vong dựa thế đấy!
Đây không phải là lần đầu tiên cô thấy cảnh tượng này, trước đây đi cùng bố mẹ và người lớn, không ai dám mời rượu cô kiểu đó, nhưng những người tương tự thì cô đã gặp không ít. Chẳng qua là một câu nói: nhìn mặt người mà đãi món. Tối nay nếu cô cười toe toét uống ly rượu đó, có lẽ sẽ có người cho rằng cô là một lãnh đạo không có nguyên tắc. Đây chỉ là một đoạn nhỏ trong tối nay, cũng có thể bỏ qua không nhắc đến.
Khi gần tan tiệc, Lạc Cẩm Hi thực ra biết mình hơi say, nhưng cô đã gọi tài xế đến trước nên không cần lo lắng. Khi ra ngoài, gió đêm se lạnh. Lạc Cẩm Hi gọi điện cho tài xế, bảo anh ta lái xe đến, kết quả có một chiếc xe sang màu đen lại đến trước, rõ ràng là cố ý đến đón cô.
Những người xung quanh bàn tán xôn xao, kinh ngạc trước sự hiếm thấy của chiếc xe này.
Lạc Cẩm Hi không nhận ra chiếc xe, cho đến khi cửa sổ xe từ từ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt quen thuộc.
Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Story
Chương 49: Ra oai
10.0/10 từ 49 lượt.
