Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc

Chương 42: Cô cố ý


Lạc Cẩm Hi cảm thấy mình đã có chút hiểu lầm với Hạ Ngạn Hoài. Tình yêu của anh và cô có chút khác biệt, ít nhất là về cách biểu đạt. So với việc cô động một chút là thích trêu chọc anh, còn nhân cơ hội sờ mó anh, thì Hạ Ngạn Hoài thể hiện mình là một người chính nhân quân tử, ngay thẳng thật thà. Nhưng một khi người quân tử ấy không còn giữ dáng vẻ đứng đắn, thì lại vượt xa tưởng tượng của cô.


Đèn phòng khách sáng choang, dù cho tầm mắt cô lúc này đã bị màn nước mắt che mờ. Móng tay của Hạ Ngạn Hoài được cắt tỉa rất gọn gàng, sạch sẽ. Trán Lạc Cẩm Hi dựa vào vai anh, cắn môi, không thốt nổi thành lời. Nhưng khoảng cách giữa họ lại quá gần, đến cả những hơi thở rất khẽ cũng nghe rõ mồn một. Hạ Ngạn Hoài sẽ ghé sát tai cô nói nhỏ, anh không có nhiều kinh nghiệm, cần phản ứng từ cô. Nhưng vào lúc này, từng câu từng chữ của anh đều mang theo d*c v*ng. Bởi vì anh cũng đang trong tay cô, bị những động tác ngượng ngùng, mơ hồ của cô dò dẫm chạm vào.


Ánh đèn quá sáng, quá chói mắt khiến cô ngượng ngùng. Lạc Cẩm Hi nhỏ giọng nói với anh: “Chúng mình về phòng đi.”


Hạ Ngạn Hoài ừ một tiếng, rồi bỗng nhiên mở miệng: “Em hôn anh một cái.”


Trong bầu không khí mờ ám thế này, nụ hôn gần như dễ dàng có được. Chỉ là, vốn dĩ kế hoạch của Lạc Cẩm Hi chỉ là một nụ hôn nhẹ, ai ngờ khi môi vừa hé mở, sự xâm chiếm đã ùa tới. Ngoài nụ hôn dữ dội, ngón tay Hạ Ngạn Hoài cũng động đậy, sự né tránh theo bản năng không có tác dụng, sự k*ch th*ch mãnh liệt hơn ập đến, “đánh” cho cô tan tác. Lạc Cẩm Hi run rẩy bật khóc.


“Sao lại khóc, khó chịu à?” Ai đó hôn nhẹ vào tai cô, “Em nhìn quần anh xem, tối nay không mặc được nữa rồi.”


Giọng anh khi trình bày sự thật này nghe đặc biệt bình tĩnh, như thể tình mê ý loạn chỉ là chuyện của riêng Lạc Cẩm Hi.


Đầu ngón tay rời đi, mang theo chút ẩm ướt dính trên da thịt.


Lạc Cẩm Hi được bế về phòng, cô nằm trên giường, nhìn Hạ Ngạn Hoài bật đèn, rồi rất chu đáo điều chỉnh độ sáng và màu sắc của đèn, cuối cùng thuận tay mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra thứ anh đã mang theo khi đến đây. Khi nhận thức rõ ràng rằng đêm nay chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra, trong thoáng chốc, sự do dự và e thẹn khiến cô quay mặt sang chỗ khác. Tiếng xé vỏ hộp vang lên.


Lạc Cẩm Hi tò mò quay đầu lại, nằm sấp hỏi anh: “Anh biết dùng không?”


“…”



Động tác của Hạ Ngạn Hoài bị câu hỏi ấy làm gián đoạn trong chốc lát, sau đó, anh đưa thứ đó vào tay cô, rất thành thật nói: “Không biết, em giúp anh nhé?”


Thứ trong lòng bàn tay nóng như thiêu đốt. 


Lạc Cẩm Hi chần chừ vài giây, sau đó vẫn dũng cảm tự tay xé bao bì. Hiển nhiên, cả cô và Hạ Ngạn Hoài đều là lần đầu tiên. Chỉ khác ở chỗ, cô hoàn toàn trống rỗng, còn anh thì có chút kiến thức lý thuyết. Khi cô còn đang phân vân mặt trong mặt ngoài, Hạ Ngạn Hoài đã nắm lấy tay cô, cầm tay chỉ dạy cách sử dụng. Từng giây từng phút trôi qua như một thước phim quay chậm. Lạc Cẩm Hi trực tiếp cảm nhận được thứ sắp gắn chặt với mình là cái gì, bàn tay khẽ run.


Hạ Ngạn Hoài như thể nhận ra cô đang nghĩ gì, khẽ dỗ dành: “Đừng sợ.”


Cuối cùng cũng hoàn tất bước này, Hạ Ngạn Hoài cúi đầu hôn cô. Trong nụ hôn ấy, còn có niềm vui sướng hân hoan. Anh đang cọ vào cô, mỗi một lần đều mang theo cảm giác vừa khao khát vừa thấp thỏm quẩn quanh.


“Khó chịu thì nói với anh nhé.”


Lời Hạ Ngạn Hoài vừa dứt, Lạc Cẩm Hi theo bản năng nhíu mày. Lần đầu tiên dĩ nhiên chẳng thể hoàn toàn thuận lợi, lúc khởi đầu cả hai đều không dễ chịu, nhưng khát vọng dành cho nhau khiến người ta chẳng còn để tâm đến điều đó nữa. Lạc Cẩm Hi ngước mắt lên, nhìn thấy cằm Hạ Ngạn Hoài, cô đưa tay sờ lên mặt anh, đổ mồ hôi rồi. Đường nét cơ bắp cánh tay anh cũng rất đẹp. Hạ Ngạn Hoài cúi xuống nhìn cô, ghé môi hôn cô. 


Khi giai đoạn giày vò nhất đã qua, một vài cảm xúc khác dần dần trỗi dậy. Giọng cô cũng theo đó mà biến đổi, Hạ Ngạn Hoài nhận ra ngay, khẽ thì thầm những lời tình tứ bên tai. Như tiếng gọi “Hoài Hoài” trong miệng Lạc Cẩm Hi, anh cũng gọi cô là “Hi Hi”. Chỉ là, cái tên “Hi Hi” vốn đã quá nhiều người gọi, trước nay Hạ Ngạn Hoài lại ít dùng. Nhưng trong đêm nay, Lạc Cẩm Hi không chỉ nghe thấy “Hi Hi”, mà còn nghe thấy “bảo bối”. Nếu người khác gọi thì không sao, nhưng vì đây là Hạ Ngạn Hoài, mà còn trong hoàn cảnh này, khiến Lạc Cẩm Hi cảm thấy tai mình như sắp bốc cháy. Căn phòng ngập tràn hơi thở ái tình như muốn nuốt chửng cả hai.


Đối với sức lực của một người đàn ông ngoài hai mươi, Lạc Cẩm Hi chẳng mấy hiểu biết, nhưng trên mạng đầy rẫy những bài chia sẻ rõ ràng, nói về thời gian trung bình, về sự kiên trì, về biểu hiện lần đầu tiên. Biểu hiện lần đầu của Hạ Ngạn Hoài quả thật không vượt quá tầm hiểu biết về kiến thức sinh lý của cô. 


Sau đó, anh lại chậm rãi hôn gò má và đôi môi cô, nụ hôn lần lần hạ xuống, lưu luyến ở những nơi anh đặc biệt yêu thích, từng động tác đều cho thấy đêm nay chưa hề kết thúc. Lạc Cẩm Hi đã chuẩn bị tâm lý, nhưng rõ ràng là chuẩn bị chưa đủ. Đêm nay là một cuộc triền miên đến tận cùng, nhiều lần cô bật khóc khi gần như sắp sụp đổ, nhưng dường như Hạ Ngạn Hoài luôn phân biệt được đâu là khó chịu, đâu là nước mắt sinh lý của kh*** c*m. Từ trước đến nay, Lạc Cẩm Hi vẫn nghĩ Hạ Ngạn Hoài là một người lý trí, một người có khả năng tự chủ cao. Nhưng đêm nay anh không hề như vậy. Đến cuối cùng, Lạc Cẩm Hi vừa khóc vừa nói ghét anh.


Hạ Ngạn Hoài nhẹ giọng dỗ dành cô: “Sẽ xong nhanh thôi.”


Nhưng cái gọi là “nhanh thôi” trong định nghĩa của anh rốt cuộc là bao lâu, có lẽ vẫn cần phải cân nhắc kỹ.



Lạc Cẩm Hi thấy người mình dính nhớp, vừa mệt vừa khó chịu.


Hạ Ngạn Hoài ôm cô, tay không hề nhàn rỗi, v**t v* mặt cô, khi ngón tay chạm đến môi, bị cô tức giận cắn mạnh, lại không phải cắn rồi buông ngay. Người bị cắn lại hoàn toàn không giãy giụa. Thậm chí, anh còn nổi ý xấu xa: “Tay anh vừa chạm vào chỗ nào của em ấy nhỉ?”


Lạc Cẩm Hi sững sờ, sau đó lại cắn mạnh hơn trước.


“Miệng anh chỗ nào cũng chạm, chẳng phải lại đến hôn em rồi sao?”


Hạ Ngạn Hoài ôm cô cười, mặt cọ vào mặt, hỏi cô: “Cắn đã chưa? Chỗ khác cũng cắn được.”


Kết quả nhận được một cú cắn “yêu” vào má, rồi cả hai cùng bật cười. 


Giường ngủ đã bị dính bẩn, dĩ nhiên không thể ngủ được nữa. Hạ Ngạn Hoài đứng dậy đi xả nước đầy bồn tắm, rồi quay lại bế Lạc Cẩm Hi vào ngâm mình. Đây là chiếc bồn tắm đủ rộng cho hai người, là thứ Lạc Cẩm Hi mua sau khi dọn đến đây. Khi có thời gian rảnh, cô thường ngâm mình một chút.


Hạ Ngạn Hoài không ngâm cùng cô, anh đứng dưới vòi sen ở bên cạnh bồn tắm, xả nước tắm qua loa, chỉ mất chừng vài phút.


Lạc Cẩm Hi không kìm được cảm thán một câu: “Trước đây chưa từng nghĩ sẽ có ngày có đàn ông tắm trước mặt em thế này đâu.”


Nhất là từ góc nhìn này, vóc dáng của Hạ Ngạn Hoài thật sự hoàn hảo: vai rộng, eo thon, mông săn chắc, cơ ngực nở nang, cơ bụng như tấm ván giặt đồ. Rất đáng để ngắm.


“…”


Hạ Ngạn Hoài ra trước, thay bộ ga trải giường mới. Lạc Cẩm Hi thích chăn ga gối đồng bộ, đã đổi ga mới thì vỏ chăn cũng phải đổi.



“Anh sẽ mua cái mới cho em.” Hạ Ngạn Hoài nói.


Anh cho rằng đây là trách nhiệm của mình.


Chiếc váy ấy đúng là đẹp thật, nhưng lúc này Lạc Cẩm Hi hoàn toàn không có tâm trí để quan tâm đến chiếc váy mới mà anh nói. Cô lao thẳng đến giường,chui vào chăn, còn vỗ vỗ bên cạnh ra hiệu cho anh nhanh chóng nằm xuống.


Khi Hạ Ngạn Hoài nằm xuống, hai người rất tự nhiên ôm nhau.


“Vẫn khó chịu lắm sao?” Anh hỏi, “Vừa nãy trông có hơi sưng.”


Lạc Cẩm Hi bịt miệng anh, “suỵt” một tiếng: “Đừng nói nữa, em muốn ngủ.”


Hạ Ngạn Hoài hôn lòng bàn tay cô, nắm lấy tay cô.


“Chúc em ngủ ngon.”


Quan hệ sau khi “ngủ” và trước khi “ngủ” rốt cuộc vẫn là khác nhau. Hoặc nói thẳng ra, trước và sau khi “ăn mặn” khác biệt rõ ràng.


Càng gần đến ngày Hạ Ngạn Hoài về nước, dù chưa chia xa nhưng đã bắt đầu cảm thấy lưu luyến. Nam nữ trẻ tuổi thì sức tự chủ cũng chưa đủ mạnh như người lão luyện. Vé máy bay của Hạ Ngạn Hoài là chuyến tối, trước khi đi, hai người cũng “thể dục” rất lâu mới chịu xuống giường. Vì không biết tiết chế nên đã dẫn đến hậu quả là toàn bộ đồ bảo hộ mà anh mang theo đã dùng hết. Anh xoa đầu cô, dặn cô nghỉ ngơi cho tốt.


Tối hôm trước, Lạc Cẩm Hi còn nước mắt lưng tròng nói muốn tiễn anh ra sân bay, kết quả là tối nay nước mắt lưng tròng mắng anh không phải người. Trừ dịp Tết, Hạ Ngạn Hoài khó có được kỳ nghỉ nào thích hợp để bay sang London, anh luyến tiếc là thật, khát khao cô cũng là thật. Lạc Cẩm Hi cũng không phải thật sự bò dậy không nổi, nhưng đúng là có cảm giác cả người yếu nhợt sau khi lao lực quá độ.


“Đến sân bay anh sẽ nhắn cho em.” Hạ Ngạn Hoài nói.



Trước khi đi, người đã ra tới cửa rồi, lại quay vào hôn mấy cái mới chịu đi. Lần chia xa này, không biết đến khi nào mới gặp lại. Hy vọng trước khi Lạc Cẩm Hi tốt nghiệp mà cô về nước thì hầu như không thể. Yêu xa cách nửa bán cầu, một năm được đôi lần gặp mặt đã là nhiều. 


Đêm bạn trai về nước, Lạc Cẩm Hi trở lại với quỹ đạo sinh hoạt thường ngày. Trai gái yêu đương, mỗi ngày đều duy trì liên lạc là yêu cầu cơ bản. Hàng tuần, hai người họ sẽ lại gọi video nói chuyện ít nhất ba lần. Hạ Ngạn Hoài lúc nào cũng cảnh giác, sợ lại có người tung tin đồn anh muốn chiến tranh lạnh với người yêu.


Về chuyện này, Tô Vũ Miên đang ở Berlin tỏ vẻ khinh thường ra mặt. Không phải vì cô không tin tưởng ở chuyện tình của hai người này, chẳng qua chỉ là ai oán với chuyện học hành áp lực, cho nên nhìn ai cũng muốn buông lời châm chọc.


Thời gian này, công việc của Hạ Ngạn Hoài ở trong nước chất cao như núi. Công ty đã đi vào quỹ đạo, bước kế tiếp cùng các dự án đang tiếp xúc đều cần người đứng ra quyết định. Điều này khiến Hạ Ngạn Hoài trông hoàn toàn không giống một người đã có người yêu, thế là dần dà ong bướm ở đâu bắt đầu kéo đến. Có đối tác thậm chí còn nói muốn giới thiệu con gái cho anh, rõ ràng coi anh là “rể hiền trong mộng”. Hạ Ngạn Hoài cũng không phải không hiểu chuyện đối nhân xử thế, lý do tốt nhất để từ chối chính là nói mình đã có bạn gái. Nhưng nói ra rồi, ai cũng cho rằng anh chỉ đang kiếm cớ chối từ. 


Thế là một ngày nọ, anh đi xin Lạc Cẩm Hi ảnh chụp, muốn tấm hình chụp chung trước đó của cả hai. Lấy được rồi, anh liền đặt làm hình nền điện thoại. Sau này có chuyện tương tự, anh sẽ “vô tình” bật sáng màn hình điện thoại, tiện thể giới thiệu cô bạn gái xinh đẹp của mình.


Một tháng nữa lại trôi qua.


Tháng Ba, Lạc Cẩm Hi bận bù đầu với những giờ lên lớp, còn phải quay phim cùng bạn học. Cái số học hành đi kèm với hàng đống bài tập chết tiệt, đã chạy ra nước ngoài mà vẫn trốn không thoát được. Áp lực dồn nén, những ai oán trong lòng cô cao ngất trời, đủ để chiêu hồn quỷ dữ. 


Khi cô than thở với bạn bè, một người bạn của cô đã đi làm an ủi: “Cậu tưởng tượng đi, đi làm rồi bị phân công chung dự án với đồng nghiệp mê trốn việc, cũng cỡ đó thôi.”


“…”


Mấy ngày nay, Hạ Ngạn Hoài vẫn luôn kiên nhẫn đợi bạn gái có thời gian rảnh để gọi video. Khi video vừa kết nối, trong máy truyền ra tiếng nước chảy róc rách. Màn hình hiện lên khuôn mặt Lạc Cẩm Hi, tóc còn vương giọt nước, chỉ thấy từ xương quai xanh trở lên, ngay sau đó ống kính quay thẳng vào một bức tường.


Giọng cô vang lên: “Anh chờ chút, em tắm cái đã.”


Tắm mà vẫn nhận cuộc gọi của anh, lại còn chẳng cúp máy, cứ thế để anh nghe tiếng nước chảy. Hạ Ngạn Hoài ngẩn người vài giây, sau đó anh nhanh chóng hiểu ra, khóe mắt cong cong. 


Cô cố ý cả đấy.


Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Story Chương 42: Cô cố ý
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...