Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Chương 39: Bất ngờ
Cuộc sống của một du học sinh nơi xa xứ cũng không quá khó khăn. Ngoài việc học và làm bài tập hàng ngày, tài khoản mạng xã hội của Lạc Cẩm Hi cũng có lượng người theo dõi tăng đều. Ngay cả những bữa ăn khi cô về nước, cô cũng quay video lại và đăng tải lên mạng. Khi ăn cơm với Hạ Ngạn Hoài, cô tập trung quay cận cảnh món ăn, ăn uống ngon lành. Bạn trai cô ngồi đối diện, đóng vai một người ăn cùng im lặng. Có đôi lần bàn tay anh lọt vào khung hình, ngay lập tức kéo theo một lượng người xem cao gấp mấy lần bình thường. Phần bình luận tràn ngập những câu hỏi về việc bàn tay đó thuộc về ai và có quan hệ gì với chủ tài khoản. Dân mạng bây giờ mắt tinh như lửa, lại còn giỏi chú ý đến những chi tiết chẳng liên quan đến chủ đề chính, bởi vì ngửi thấy mùi bát quái. Điều này cũng hợp lý thôi.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, một năm mới nữa lại đến. Đêm giao thừa năm nay rơi vào cuối tháng Một, đây cũng là lần đầu tiên Lạc Cẩm Hi đón Tết xa nhà. Nếu không phải vì cuối năm có nhiều tiệc tùng xã giao, vợ chồng bà Trang đã định sang Anh đón Tết cùng con gái. Những ngày đó Lạc Cẩm Hi gần như ngày nào cũng gọi video về nhà. Cô thật sự rất yêu gia đình.
Về phần Hạ Ngạn Hoài, sau chuyến đưa cô đến London rồi quay về nước, anh bận việc bù đầu, chân không chạm đất. Cách trở múi giờ với vô vàn công việc, đôi khi Lạc Cẩm Hi và anh không thể liên lạc đồng bộ được. Ngay cả những lúc hiếm hoi rảnh rỗi gọi video, Lạc Cẩm Hi thỉnh thoảng vẫn thấy anh đang xử lý công việc tại bàn làm việc. Rõ ràng là cùng trang lứa, nhưng dường như quỹ đạo cuộc sống của hai người đã lệch nhau từ lúc tốt nghiệp đại học, hoặc thậm chí là từ rất lâu trước đó rồi. Hạ Ngạn Hoài luôn làm việc có kế hoạch, chắc hẳn từ lâu đã tự vạch sẵn con đường sự nghiệp của mình. Cô thì khác, lười biếng hơn nhiều. Tuy rằng cũng có nhiều việc, một khi cô đã làm thì cũng có thể thành công, nhưng cụ thể sau này sẽ làm gì, cô vẫn chưa có ý tưởng hoạch định rõ ràng. Bố mẹ bảo có thể về học quản lý công ty, ông nội nói có thể đi theo con đường chính trị, anh họ bảo nếu chưa nghĩ xong thì tốt nghiệp rồi cứ chơi vài năm cũng được. Có quá nhiều lựa chọn, hầu như không có con đường nào là lựa chọn duy nhất và không có đường lùi cho cô. Đằng sau cô có rất nhiều người sẵn sàng hậu thuẫn, chống lưng che chở.
Tuy nhiên, khả năng kiếm tiền từ việc chia sẻ cuộc sống du học sinh vượt ngoài sức tưởng tượng của Lạc Cẩm Hi. Hậu trường tài khoản của cô liên tục nhận được lời mời hợp tác. Quả thực là một hình thức kiếm tiền siêu hấp dẫn. Mới bước chân vào đời mà đã sớm chịu thử thách của tiền bạc, may mà bạn học Lạc Cẩm Hi vốn dĩ không thiếu tiền.
Thời gian cứ thế trôi đi, cho đến một buổi chiều, sau khi nhận được vô vàn tin nhắn chúc mừng, cô mới chợt nhớ ra hôm đó đã là đêm Giao thừa. Hai hôm gần đây cô cũng bận, lần cuối cùng gọi video về nhà đã là ba ngày trước, khi ấy còn bàn chuyện món ăn Tết năm nay. Đến trưa, Lạc Cẩm Hi gọi video về nhà. Dù không về được, nhưng cô cũng rất có không khí khi mặc một bộ đỏ rực, trông cực kỳ tươi tắn. Ông bà nhìn thấy qua màn hình thì vui lắm, sau đó cô lại nhận được một khoản tiền mừng tuổi kha khá, một con số mà với khả năng của cô hiện tại vẫn chưa thể kiếm được.
Cô đang định nói gì đó, thì màn hình bỗng bị một khuôn mặt nhỏ tròn trịa, mũm mĩm che khuất, một giọng nói non nớt cất lên: “Cô ơi!”
Đứa cháu họ ba tuổi của Lạc Cẩm Hi đã trở thành một cậu bé mũm mĩm, trông khá giống Lạc Cẩm Hi hồi nhỏ. Chị dâu của cô òn lật album ảnh gia đình, so sánh ảnh hồi bé của chồng và em họ, rồi lại nhìn con trai mình, cuối cùng cũng yên tâm. Xem ra lớn lên nhan sắc sẽ rất ổn. Cậu bé mũm mĩm năm nay đã nói sõi hơn nhiều, không chỉ nhận biết được mọi người mà trí nhớ cũng khá tốt.
Lạc Cẩm Hi thích nói chuyện với trẻ con, hay nói cách khác, trẻ con ở hầu hết mọi lứa tuổi đều thích cô. Trước đây điển hình nhất chính là hai đứa em họ của Hạ Ngạn Hoài, gọi cô một tiếng “chị Hi Hi” còn thân thiết hơn cả gọi Hạ Ngạn Hoài là “anh họ”.
Nhắc đến Hạ Ngạn Hoài, Lạc Cẩm Hi và anh gần đây cũng ít liên lạc hơn trước. Gần Tết, công việc của anh chắc chắn rất nhiều. Anh vẫn trả lời tin nhắn, nhưng liên lạc thì ít đi. Yêu đương vốn dĩ là một mối quan hệ cần giữ liên lạc hằng ngày, nếu liên lạc ít đi, có nghĩa là có điều gì đó đã thay đổi. Đây là lần đầu tiên Lạc Cẩm Hi đối mặt với vấn đề tình cảm như vậy, gần như tất cả mọi thứ đều là lần đầu. Cô chỉ có thể tìm bạn bè có kinh nghiệm để tâm sự. Lẽ đương nhiên, bạn học Tô Vũ Miên may mắn trở thành người hóng chuyện. Nhưng nghe xong, Tô Vũ Miên hơi cau mày, rõ ràng thấy tình huống này cũng có phần nan giải.
“Theo kinh nghiệm của tớ, nếu đàn ông trả lời tin nhắn không còn nhiệt tình, phần lớn là đã đến giai đoạn chán nản, bước tiếp theo là tìm cơ hội chia tay.” Cô ấy sờ cằm, nói.
Lạc Cẩm Hi: “…”
Cô nhớ lại lần cuối họ gặp nhau, lúc đó anh rõ ràng vẫn còn rất thích cô, lẽ nào chỉ vì một tháng không gặp thôi sao?
Lạc Cẩm Hi là người rất thẳng thắn, có thắc mắc là hỏi ngay.
Rạng sáng mùng ba Tết Nguyên đán theo giờ trong nước, Hạ Ngạn Hoài mặc một bộ đồ đen sạm bụi từ sân bay bước ra, nhìn thấy tin nhắn trên điện thoại, trời đất như sụp đổ. Lúc này tính theo giờ London, vẫn là mùng hai Tết. Những ngày qua Hạ Ngạn Hoài bận đến mức một ngày chẳng ngủ được mấy tiếng, chỉ khi ở trên máy bay ngồi chuyến bay hơn mười tiếng mới có thời gian chợp mắt, tỉnh dậy phát hiện bạn gái nhắn tin từ khoảng mười tiếng trước.
Chỉ một câu.
[Dạo này anh không thèm để ý đến em, có phải anh chán em rồi không?]
Vài tiếng sau lại ấm ức nói thêm một câu: [Sao anh lâu thế vẫn chưa trả lời?]
“…”
Anh gọi điện lại thì không ai bắt máy.
Khi nhìn thấy anh, cô sững sờ một chút, tưởng mình đang mơ, rồi buồn bã nói một câu: “Hoài Hoài, sao anh không thèm để ý đến em…”
Sự tủi thân này không phải là giả vờ, nghe mà lòng người ta tan chảy.
“Anh đến rồi đây.” Hạ Ngạn Hoài nói.
Anh vừa mới vào nhà không lâu, hơi lạnh trên người vẫn chưa tan hết, còn Lạc Cẩm Hi đang cuộn mình trong lớp chăn được anh bế ra, cả người ấm sực giống như một cái lò sưởi nhỏ. Bàn tay lạnh cóng của Hạ Ngạn Hoài khiến cô bất giác rùng mình, cuối cùng cũng dần dần tỉnh táo.
Người ngồi đầu giường trông rất quen. Đến khi nhìn rõ khuôn mặt Hạ Ngạn Hoài, cô sững sờ: “Sao anh lại đến đây?”
“Đến đón Tết cùng em.” Hạ Ngạn Hoài nói.
“Nhưng… nhưng anh không cần…”
Lạc Cẩm Hi biết mấy dịp lễ tết bận rộn và phiền toái cỡ nào, gia đình nào cũng chẳng tránh được mấy chuyện xã giao. Nếu là trẻ con thì không sao, nhưng Hạ Ngạn Hoài đã là người đi làm, rất nhiều sự kiện anh cần phải có mặt.
Tết không có việc gì quan trọng lắm, có thể đi được.” Hạ Ngạn Hoài nói.
Suy cho cùng cũng chỉ là cân nhắc, xem cái nào quan trọng hơn thì chọn cái đó thôi. Mà Lạc Cẩm Hi đối với anh, chính là quan trọng nhất.
Trước Tết, Lạc Cẩm Hi cứ nhắc mãi về tài nghệ của một đầu bếp ở nhà, lần trước về cũng không được ăn. Nhưng cô vốn chỉ hay lải nhải, chứ cũng chưa từng nói phải ăn cho bằng được. Nào ngờ Hạ Ngạn Hoài hiếm khi nghỉ phép, lại chạy đến tận nhà cô để học.
“Sao tối nay ngủ sớm thế?”
Lạc Cẩm Hi ngơ ngẩn vài giây, rồi chợt nhớ lại chuyện nghĩ ngợi trước khi ngủ. Cô lập tức bật dậy, véo má anh, chất vấn: “Tại sao dạo này anh không để ý đến em? Anh thay lòng đổi dạ, cả thèm chóng chán, hay là chúng ta không vượt qua nổi giai đoạn hai tháng nhạt nhẽo rồi?”
Hạ Ngạn Hoài: “… Đừng dùng sai từ.”
“Ai nói với em là anh cả thèm chóng chán?”
Lạc Cẩm Hi vẫn hùng hồn: “Người ta nói rồi, ba ngày không liên lạc thì coi như chia tay, anh không trả lời tin nhắn, cũng không chủ động nhắn cho em, tức là không nhớ em, không nhớ em thì anh nhớ ai chứ?”
Hạ Ngạn Hoài định mở miệng giải thích, đúng lúc điện thoại cô reo, anh liếc qua, là Tô Vũ Miên gọi tới. Điện thoại vừa kết nối, anh đã nghe thấy đầu dây bên kia nói: “Cậu và Hạ Ngạn Hoài bây giờ thế nào rồi? Cậu ấy vẫn lạnh nhạt hả? Tớ đã nói với cậu rồi, đàn ông chẳng có ai tốt cả…”
Múi giờ Berlin sớm hơn London một tiếng. Kết quả là Hạ Ngạn Hoài và Tô Vũ Miên xuyên qua chênh lệch múi giờ mà cãi nhau một trận, báo hại Lạc Cẩm Hi lúc thì khuyên bên này, lúc lại dỗ bên kia. Họ là một nhóm bạn lớn lên cùng nhau, tính cách của mỗi người họ đều ít nhiều hiểu rõ. Trong số đám bạn là con trai thì cô thân nhất với Hạ Ngạn Hoài, với đám con gái lại thân nhất với Tô Vũ Miên. Không biết có phải vì thế mà hai người kia luôn ngấm ngầm đối đầu nhau hay không nữa. Nhưng thực ra mối quan hệ cũng không đến nỗi nào. Chỉ là lần này mỗi người một ý.
Ban đầu Tô Vũ Miên nói bạn trai này của cô không biết trân trọng, người muốn làm bạn trai cô còn đầy ra đấy. Hạ Ngạn Hoài liền bảo cô ấy đừng có xúi bậy bạn gái của anh. Sau đó, cuộc chiến leo thang, đến lúc Tô Vũ Miên nói Lạc Cẩm Hi đúng là mắt mù mới nhìn trúng anh, Hạ Ngạn Hoài liền phản công trực diện: “Đúng, mắt mù cũng nhìn trúng tôi rồi.”
Tô Vũ Miên: “…”
Lạc Cẩm Hi đi tới, xoa đầu anh.
“Anh sao vậy?”
Hạ Ngạn Hoài ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm: “Em không tin anh sao?”
Nghe vậy, cô cũng ngồi xuống cạnh anh, hai người vai kề vai, khẽ nói: “Không phải không tin anh, mà vì thích anh, nên khó tránh khỏi lo được lo mất. Em sẽ nghĩ, tình cảm anh dành cho em là thật sự đã cân nhắc kỹ hay chỉ là bốc đồng, nếu bây giờ hết bốc đồng rồi, anh sẽ muốn trốn tránh.”
“Anh cũng là con người, nếu một ngày nào đó tỉnh táo lại, nhận ra đây không phải điều mình muốn, em có thể chấp nhận.”
Nhưng tình yêu cách hai quốc gia vốn chẳng chịu nổi hai chữ “bình tĩnh”. Lạc Cẩm Hi vốn là người có nhu cầu tình cảm cao, tính cách của cô khiến cô luôn mang lại giá trị cảm xúc cho bạn bè, đồng thời, cô cũng cần hấp thụ năng lượng từ họ. Đấy gọi là sự trao đổi qua lại giữa đôi bên.
Nghe xong, Hạ Ngạn Hoài quay sang nhìn cô chằm chằm, ánh mắt anh như muốn xuyên thấu. Cái nhìn ấy khiến Lạc Cẩm Hi vừa muốn nói gì lại thôi. Đôi môi cô khẽ hé mở, một nụ hôn mãnh liệt đã ập xuống. Họ say đắm hôn nhau trên tấm chăn lông.
Rất lâu sau, Lạc Cẩm Hi nghe thấy anh nói khẽ bên tai:”Ngày nào anh cũng cố gắng xử lý hàng đống công việc chỉ để có thời gian sang đây, vậy mà em còn nghĩ linh tinh gì thế?”
Lạc Cẩm Hi hơi chột dạ, cúi mắt né tránh: “Em đâu biết bây giờ anh cũng học mấy trò bất ngờ thế này…”
“…”
Sau một cuộc gặp gỡ đầy ồn ào và những khoảnh khắc ấm áp, Hạ Ngạn Hoài cầm bộ đồ ngủ trong vali đi tắm rửa. Lạc Cẩm Hi không có việc gì làm, tiện tay dọn dẹp hành lý cho bạn trai. Đồ đạc của Hạ Ngạn Hoài sắp xếp rất ngăn nắp, không có gì cần dọn dẹp, nhưng vì chiếc vali đang mở toanh nên cô muốn lấy quần áo ra treo vào tủ của mình. Kết quả là, khi cầm một chiếc áo len lên, một chiếc hộp nhỏ bỗng rơi ra, rơi ngay dưới chân cô. Cô cúi xuống nhặt, không để ý tiếng nước trong phòng tắm đã dừng lại. Ánh mắt cô dừng lại trên chiếc hộp, chợt sững sờ.
Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Story
Chương 39: Bất ngờ
10.0/10 từ 49 lượt.
