Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc

Chương 31: Mập mờ


Đêm khuya tĩnh lặng, Hạ Ngạn Hoài cúi đầu nhìn người trong lòng. Lạc Cẩm Hi cũng ngẩng đầu ngước mắt nhìn anh, đôi mắt cô sáng lấp lánh, niềm vui đong đầy trong mắt cô dễ dàng lan sang cả anh, hoặc cũng có thể vốn dĩ trong nội tâm anh đã trào dâng cảm xúc ấy. Có những tình cảm được bao bọc dưới danh nghĩa tình bạn thường khiến người ta lầm tưởng.


Trong những đêm trằn trọc, Hạ Ngạn Hoài đã nhận ra sự đặc biệt của Lạc Cẩm Hi tuyệt đối không chỉ vì họ là thanh mai trúc mã. Trong một khoảng thời gian rất dài, họ ở bên nhau như người nhà, cùng nhau trưởng thành, trở thành những người trưởng thành như hiện tại. Vậy nên, dù anh có đối xử tốt với Lạc Cẩm Hi đến mấy, hay cho phép cô bước vào không gian riêng tư của mình, Hạ Ngạn Hoài đều xem đó là chuyện hiển nhiên.


Khoảnh khắc môi chạm môi, phản ứng đầu tiên của cả hai đều là sự mềm mại.


Về kinh nghiệm yêu đương, Lạc Cẩm Hi không có, nhưng kiến thức lý thuyết trong đầu cô thì rất phong phú. Những cuốn tiểu thuyết ngôn tình, những bộ phim thần tượng mà cô từng mê mẩn từ thời cấp hai cho đến đại học, từng cảnh từng cảnh đều tái hiện trong tâm trí. Trên mạng thậm chí còn đầy rẫy những bài đăng chia sẻ kinh nghiệm hôn môi. Nhưng Lạc Cẩm Hi cảm thấy, dù có bao nhiêu kỹ năng và kiến thức đi chăng nữa, cũng không thể sánh bằng một điểm: đối tượng hôn là ai. Ban đầu cả hai đều không hé môi, Lạc Cẩm Hi biết Hạ Ngạn Hoài cũng không có kinh nghiệm. So với anh, cô chủ động hơn một chút, vươn đầu lưỡi ra trước để thăm dò.


Cả người anh cứng ngắc như đá, một tảng đá nóng bỏng. Mãi đến khi Lạc Cẩm Hi hơi bực mình cắn nhẹ môi anh, Hạ Ngạn Hoài mới chịu hé môi. Chỉ cần thế thôi, mọi thứ liền vượt khỏi tầm kiểm soát. 


Sự ngượng ngùng của Hạ Ngạn Hoài là có thật, hai người họ cùng nhau khám phá, trong không khí ngoài tiếng thở của đối phương, còn có tiếng nước rất khẽ nhưng khó lòng bỏ qua, cũng chỉ có họ mới nghe thấy. Bóng đêm mờ ảo che đi sự ngượng ngùng. Hai tấm chiếu mới chưa từng trải bất ngờ phát hiện đây là một hoạt động rất dễ gây nghiện.


Lạc Cẩm Hi ôm cổ Hạ Ngạn Hoài, vừa khẽ th* d*c vừa nhìn anh. Bầu không khí như vậy rất thích hợp để nói điều gì đó, nhưng dường như cũng chẳng nên nói gì cả.


“Hạ Ngạn Hoài, anh có thích hôn em không?”


Một cách trêu chọc rất thẳng thắn, thậm chí không cần bất kỳ kỹ năng nào.


Hạ Ngạn Hoài có thể nhận ra cảm xúc của mình bị cuốn theo, trên gương mặt vốn lạnh lùng thường ngày giờ nhuốm thêm vài phần ngượng ngùng, chỉ tiếc là cô không nhìn thấy.


“Thích.” Câu trả lời gần như thuận theo suy nghĩ trong lòng bật ra khỏi miệng anh.


Lạc Cẩm Hi chống tay vào ngực anh, đứng thẳng người dậy, kéo giãn khoảng cách giữa hai người. Ánh mắt Hạ Ngạn Hoài vẫn dán chặt vào cô, trong bóng tối, dáng đứng của anh hơi thay đổi nhưng cuối cùng vẫn không nhúc nhích.


“Muộn quá rồi, anh về khách sạn trước đi.” Lạc Cẩm Hi nói.



Câu nói của cô tới rất đột ngột, bởi vì một giây trước họ còn ôm nhau rất thân mật. Điều này càng khiến cho người khác nghĩ rằng Lạc Cẩm Hi rất không hài lòng với kỹ năng hôn của Hạ Ngạn Hoài, thế nên vừa kết thúc đã vội vàng đuổi anh đi.


Hạ Ngạn Hoài im lặng vài giây, lát sau khàn giọng nói: “Được, em nghỉ ngơi sớm đi. Mai có tiết không?”


“Có.”


Hạ Ngạn Hoài hỏi thời gian học cụ thể của cô, sau khi đã nắm được giờ giấc cụ thể, anh bảo: “Anh đến trường đón em tan học nhé?”


Kiểu này hơi giống phụ huynh đưa đón con đi học.


Lạc Cẩm Hi lắc đầu: “Không cần đâu, mai tan học em có việc rồi.”


Hạ Ngạn Hoài: “Việc gì?”


“Anh nhất định phải hỏi cho ra nhẽ sao?”


Hạ Ngạn Hoài bỗng hỏi: “Lạc Cẩm Hi, bây giờ chúng ta được tính là gì?”


Hai người vừa nãy còn hôn nhau nồng nhiệt, giờ mới sực tỉnh bàn bạc đến vấn đề này.


Thế mà Lạc Cẩm Hi lại trả lời tỉnh queo không chút nghĩ ngợi: “Bạn bè chứ còn gì.”


“…”


Hạ Ngạn Hoài ngây người vì câu trả lời của cô, lát sau, thái độ của anh nghiêm túc hẳn: “Bạn bè kiểu gì mà lại hôn nhau?”


“Đôi bên anh tình em nguyện, muốn hôn thì hôn thôi, anh không biết à?” Lạc Cẩm Hi nói, “Chúng ta cùng lắm là hai người bạn đang trong giai đoạn mập mờ thôi.”



Không đợi anh đáp lời, Lạc Cẩm Hi đã nhìn thẳng vào mắt anh, nói: “Không phải anh cho rằng chúng ta hôn nhau rồi thì sẽ trở thành người yêu đấy chứ?”


Đến tận khi Hạ Ngạn Hoài bị đẩy ra ngoài cửa, đầu óc anh vẫn chưa xoay kịp. Bình thường anh thông minh là thế, vậy mà bây giờ não bộ cứ như CPU bị đơ.


Lạc Cẩm Hi chẳng bận tâm anh nghĩ gì. Cánh cửa vừa khép lại, cô bật đèn trong nhà rồi cứ thế ngồi ngẩn người trên chiếc ghế sô pha phòng khách, đưa tay khẽ chạm lên môi mình và hồi tưởng lại nụ hôn vừa rồi suốt nửa tiếng đồng hồ. Con người mà, ai chẳng có h*m m**n. Cô thích Hạ Ngạn Hoài, muốn hôn anh là lẽ đương nhiên. Nhưng việc xác định một mối quan hệ vẫn nên được cân nhắc thật cẩn thận.


Đêm hôm đó trôi qua bằng sự ngọt ngào của nụ hôn đầu.


Ngày hôm sau, Lạc Cẩm Hi đi học như bình thường, liên lạc với Hạ Ngạn Hoài cũng không có gì khác biệt. Chỉ là sau khi tan học, vừa bước ra khỏi cổng trường, cô đã nhìn thấy Hạ Ngạn Hoài cách đó không xa. Anh mặc một chiếc áo măng tô sáng màu, tổng thể cải  người trông dịu dàng hơn hẳn. Lạc Cẩm Hi lúc đó đang đi cùng bạn học, cùng họ rôm rả nói về những chuyện gần đây, bỗng nhiên ngước mắt nhìn ra ngoài thì thấy anh. Vẻ ngoài của Hạ Ngạn Hoài đủ nổi bật, quan trọng hơn là, ngoài gương mặt và bộ trang phục đơn giản sạch sẽ kia, trên tay anh còn có một bó hoa nhỏ màu xanh lam.


Hạ Ngạn Hoài đã nhìn thấy cô. Ánh mắt hai người nhanh chóng giao giữa dòng người. Khi Lạc Cẩm Hi nhìn thấy bó hoa trên tay anh, cô ngạc nhiên nhướn mày.


Hạ Ngạn Hoài đợi cô đi gần đến cổng mới từ từ bước về phía cô. Một số người xung quanh tò mò nhìn anh, thỉnh thoảng lại thì thầm với bạn bè, dường như rất hiếu kỳ, tự hỏi không biết anh chàng phương Đông đang cầm hoa đứng đợi này rốt cuộc sẽ đón một cô gái như thế nào. 


Lạc Cẩm Hi vừa chào tạm biệt bạn học, Hạ Ngạn Hoài đã bước đến trước mặt cô. Anh đưa hoa cho cô: “Tặng em.”


Quen biết nhau bao nhiêu năm nay, Hạ Ngạn Hoài thực ra chưa từng tặng hoa cho cô bao giờ, nhưng anh biết rõ cô thích mua hoa, cũng hiểu thẩm mỹ của cô thế nào. Hoa vốn là thứ rất dễ khiến người ta xiêu lòng. 


“Sao anh lại mua hoa?” Lạc Cẩm Hi vừa nhận hoa vừa cười, rồi lại ngẩng đầu nhìn anh, “Không phải em đã nói tan học còn có việc sao?”


Theo lý mà nói, Hạ Ngạn Hoài đáng lẽ không nên xuất hiện ở cổng trường cô vào lúc này.


Hạ Ngạn Hoài đứng tại chỗ, dường như rất nghiêm túc nhìn cô, nói: “Anh nghĩ kỹ rồi, dù chúng ta vẫn là bạn bè, nhưng tối qua em đã hôn anh, điều đó có nghĩa là em thừa nhận mối quan hệ này đang phát triển. Dựa trên điều này, em không thể đi xem phim với một anh chàng rõ ràng có tình cảm với em.”


Nói xong, anh dường như cảm thấy giọng điệu này quá cứng rắn, liền bổ sung: “Không đi có được không?”


Lạc Cẩm Hi: “Hả?”



“Anh tưởng em sẽ đi xem phim với Liam sao?” Lạc Cẩm Hi hỏi ngược lại, cảm thấy có chút buồn cười.


Hạ Ngạn Hoài khựng lại: “Tối qua anh nghe thấy cậu ta hẹn em.”


Lạc Cẩm Hi ngẩng đầu nhìn vẻ mặt anh, lát sau lại cười: “Vậy là anh nghe được câu ta mời em đi xem phim, nhưng lại không nghe thấy em đồng ý hay từ chối hả?”


Hạ Ngạn Hoài: “…”


Tối qua quá ồn ào, có vài lời đúng là không nghe rõ thật.


“Em có hẹn thật, nhưng không phải cậu ta.” Lạc Cẩm Hi nói.


Cô có một người bạn học đại học đến London du lịch, họ đã hẹn nhau tối nay sẽ gặp nhau. Cuộc hẹn này đã lên lịch trước nửa tháng, chỉ là không ngờ gần đến thời gian hẹn, Lạc Cẩm Hi lại bị cảm. Nhưng may mắn là cô đã khỏi cảm rồi, thời gian vừa khéo. 


“Bạn nào vậy?” Hạ Ngạn Hoài hỏi.


“Anh không quen đâu,” Lạc Cẩm Hi cúi đầu nhìn bó hoa trong lòng, đưa ngón tay thon dài, trắng nõn khẽ v**t v* những cánh hoa mỏng manh, “Là bạn học lớp bên cạnh, có nhiều tiết học chung, chưa kể với anh bao giờ.”


Lạc Cẩm Hi đúng là rất nhiều chuyện, nhưng có nhiều khi, những người được nhắc đến trong câu chuyện của cô không hề có tên hay bất cứ mô tả cụ thể nào, nên tự nhiên cũng chẳng để lại ấn tượng gì.


Kiểu bạn bè hẹn riêng thế này, Hạ Ngạn Hoài quả thực không tiện xen vào.


“Vậy lúc nào xong nhớ nhắn tin cho anh, anh đến đón em nhé?” Hạ Ngạn Hoài nói.


“Được thôi, nhưng anh cũng biết đấy, con gái tụ tập với nhau có khi sẽ nói chuyện rất lâu, nếu như vui quá em không định về tối nay thì sao?” Lạc Cẩm Hi nhìn anh, hỏi ngược lại.


“Không sao, dù muộn thế nào anh cũng đợi em. Nếu như không về nhà thì cũng nhắn tin báo cho anh một tiếng.”



Lạc Cẩm Hi khẽ vỗ bó hoa vào ngực anh, hỏi: “Anh vẫn chưa nói tại sao lại tặng hoa cho em?”


Xung quanh lác đác vài người qua lại, anh thản nhiên trả lời cô: “Anh đang theo đuổi em.”


“Hửm?”


Tối qua Hạ Ngạn Hoài ngủ không ngon, nằm trên giường cứ thao thức mãi, trong màn đêm đen kịt, tâm trí anh không thể nào ngừng nghĩ đến nụ hôn ấy. Giờ phút ấy, người chậm chạp đã dần được khai sáng. Quả thực đầu óc Hạ Ngạn Hoài thực sự không đến nỗi vô dụng. Người khác yêu đương, hẹn hò thế nào, anh không biết, nhưng Lạc Cẩm Hi thì anh hiểu. Khi cô đang chủ động, chỉ cần anh gật đầu, cô sẵn sàng chuẩn bị những nghi thức cần có cho người mình yêu. Nhưng đáng tiếc, chỉ một câu “vẫn luôn xem cô như em gái” của Hạ Ngạn Hoài đã khiến Lạc Cẩm Hi không thể theo đuổi được. Bây giờ vai trò đã đổi, anh trở thành người cầu xin tình yêu từ cô, vậy thì anh sẽ theo ý cô mà làm, theo đuổi, bày tỏ cô một cách nghiêm túc, đàng hoàng. Tối qua Lạc Cẩm Hi cũng đã nói rồi, hôn nhau không đồng nghĩa với việc đã trở thành người yêu, chính là ý này. Cô không thể chấp nhận một mối quan hệ mà cả hai mập mờ tiến tới, dù là người mình thích đến đâu cũng không được.


Tối nay, Lạc Cẩm Hi có hẹn với Ngu Nguyệt. Đối phương là một cô gái thanh tú, tính tình phóng khoáng, cởi mở. Đây là lần đầu tiên cô ấy đến Anh du lịch cùng bạn bè, nhưng tới cuộc hẹn với Lạc Cẩm Hi thì chỉ đi một mình. Hai người vừa ăn tối vừa trò chuyện, thoáng cái đã trôi qua vài tiếng đồng hồ. Tiễn Ngu Nguyệt lên xe về khách sạn xong, Lạc Cẩm Hi liền nhắn tin cho Hạ Ngạn Hoài, nhờ anh đến đón mình. Chỉ là không ngờ tin nhắn vừa được gửi đi không lâu đã thấy anh nhắn lại rằng mình đã chờ ở bên ngoài rồi. Cô bán tín bán nghi ra nhìn xem thử, quả thực nhìn thấy anh đang đứng đợi.


“Sao anh đến nhanh vậy?” Lạc Cẩm Hi hỏi.


Hạ Ngạn Hoài cụp mắt, còn chưa kịp đáp lời, đã nghe cô hỏi tiếp: “Anh đến từ khi nào?”


“Cũng vừa thôi,” anh không nói thật, “Về thôi.”


Từ đó đến vỉa hè vẫn còn một đoạn, Lạc Cẩm Hi cong cong đôi mắt, đưa tay cho anh. Hạ Ngạn Hoài nắm lấy, siết nhẹ. Lần gần nhất họ nắm tay một cách nghiêm túc có lẽ từ hồi tiểu học.


Bàn tay anh ấm áp, lớn hơn hẳn bàn tay cô. Ban đầu anh chỉ nắm hờ, sau vài bước, dần đan mười ngón tay. Tháng Mười Hai ở London, đêm cực lạnh, gió cũng lớn. Trong giai đoạn mập mờ, làm những chuyện mập mờ.


Lạc Cẩm Hi được đưa về tới tận cửa nhà, cô liếc nhìn môi Hạ Ngạn Hoài, định sẽ hôn một cái trước khi nói chúc ngủ ngon. Nhưng nào ngờ lại bị anh từ chối.


Hạ Ngạn Hoài nói: “Đợi khi nào thật sự hẹn hò rồi hẵng hôn.”


“?”


Tối qua đâu có nói thế.


Bốn mắt nhìn nhau, yết hầu Hạ Ngạn Hoài khẽ động, nhưng anh vẫn kiên quyết: “Chỉ có người yêu mới được hôn, tối qua như thế là không đúng.”


Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Story Chương 31: Mập mờ
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...