Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Chương 25: Cậu có vấn đề tình cảm sao?
Hạ Ngạn Hoài ngồi ngay bên cạnh, lặng nghe chủ nhân bữa tiệc tò mò hỏi Tô Vũ Miên đang ở Berlin về tình hình gần đây của Lạc Cẩm Hi.
“Cái người cao ráo đẹp trai mà cậu nói, không phải là bạn học xuất hiện trong video mới nhất của cậu ấy chứ?” Đoạn Kỳ Trinh đã xem được hoạt động mới nhất của Lạc Cẩm Hi không lâu, cũng có chút ấn tượng với vài người nước ngoài xuất hiện trong video đó. Đương nhiên, người đẹp trai nhất sẽ mang lại ấn tượng trực quan nhất.
Tô Vũ Miên: “Có phải rất đẹp trai không?”
Đoạn Kỳ Trinh cũng là người thực tế, cậu ta sờ sờ cằm: “Thật sự không thể chê được, anh chàng đó nhìn cứ như người mẫu, lại còn là loại cao cấp, vừa cao vừa gầy.”
Tô Vũ Miên: “…Cậu miêu tả cái quái gì vậy?”
“Không đúng à?” Đoạn Kỳ Trinh rõ ràng rất nghiêm túc: “Tôi thấy bọn con gái các cậu đều thích kiểu đó, cao ráo gầy gò lại trắng trẻo, nhưng cậu không thấy anh chàng đó trông hơi giống con gái sao?”
Tô Vũ Miên ở bên kia lườm một cái: “Đấy là nét đẹp phi giới tính, trình độ miêu tả của cậu thế này, giáo viên ngữ văn mà nghe được chắc tức chết.”
Đoạn Kỳ Trinh không thấy cách miêu tả của mình có gì sai cả, nhưng cậu ta lại nhớ ra một điểm khác: “Mà này, sao cậu biết những chuyện này, cậu ấy nói với cậu à?”
Không đợi Tô Vũ Miên trả lời, Đoạn Kỳ Trinh đã thò chân đá nhẹ người bên cạnh một cái: “Hạ Ngạn Hoài, cậu với Lạc Cẩm Hi quan hệ thân thiết, cậu nói xem có phải là thật không?”
Câu hỏi của Đoạn Kỳ Trinh thực ra chẳng có gì lạ. Theo ấn tượng lâu nay của mọi người, Hạ Ngạn Hoài chắc chắn là người đầu tiên mà Lạc Cẩm Hi tìm đến tâm sự. Từ hồi cấp ba mới biết rung rinh, hai người họ quả thực đã gây ra không ít hiểu lầm, ngay cả bạn bè xung quanh cũng từng trêu chọc mối quan hệ của họ. Chỉ là lúc đó không có gì mờ ám, mấy năm nay cũng không nghe nói gì. Đoạn Kỳ Trinh ra nước ngoài du học mấy năm, đương nhiên không biết được mối quan hệ của hai người này đã thay đổi rồi.
Tô Vũ Miên ở bên kia hừ một tiếng đầy ẩn ý: “Chuyện này đương nhiên cậu ấy chỉ nói với bạn thân nhất thôi, nói với các cậu làm gì?”
Đoạn Kỳ Trinh la toáng lên: “Này, cậu nói thế hơi tự ái đấy nhé. Ai mà chẳng phải bạn thân nhất của cậu ấy?”
Tô Vũ Miên: “Ồ.”
“Rồi sao nữa, cậu ấy yêu đương rồi à? Cậu còn biết gì nữa, nói nốt đi.”
Tô Vũ Miên nói: “Thế thì không nói được, tớ đâu phải là bà tám.”
“?”
Nghe vậy, nhân vật chính của bữa tiệc nổi giận: “Vậy cậu nói mấy cái này để chọc thèm tôi à?”
Không tám chuyện được thì sống sao nổi, nhất là khi những câu chuyện buôn dưa kia lại trực tiếp liên quan đến bạn bè. Nhưng Tô Vũ Miên rõ ràng là một kẻ buôn chuyện thiếu trách nhiệm, thích làm người khác tò mò, nhưng lại không có ý định kể chi tiết.
Đoạn Kỳ Trinh tối nay còn bận chơi, sau cuộc gọi video này, cậu ta cũng không thực sự tra hỏi Lạc Cẩm Hi về chuyện tình cảm của cô. Đến tận cuối bữa tiệc, cậu ta uống say bí tỉ, tự tìm một căn phòng trống để nghỉ, còn cẩn thận khóa trái cửa phòng, hành động có chút cảnh giác. Trước đây từng nghe nói có người say đến bất tỉnh nhân sự, cuối cùng tỉnh dậy thấy nằm bên cạnh mình là một người phụ nữ hoặc đàn ông lạ hoắc, gây ra một đống rắc rối. Có thể tự bảo vệ mình được bao nhiêu thì cố mà bảo vệ.
Chỉ là cậu ta đã quen sống khoa trương, tối nay còn khoe khoang với bạn bè về những món quà sinh nhật mà mình nhận được. Có người dù ở nước ngoài xa xôi, nhưng vẫn nhớ gửi quà mừng. Món quà của Lạc Cẩm Hi đương nhiên cũng nằm trong số đó.
Hạ Ngạn Hoài đột nhiên nhớ ra một chuyện, sinh nhật anh vào tháng Tư, năm nay bận rộn nhiều việc nên anh không tổ chức lớn, nhưng Lạc Cẩm Hi lại không gửi quà cho anh, thậm chí đến cả một lời chúc sinh nhật cũng không có. Hay nói cách khác, người thông minh về trí tuệ lại thường chậm chạp trong tình cảm. Đến tận lúc này, Hạ Ngạn Hoài mới thực sự cảm nhận được sự chậm nhiệt của mình một cách rõ rệt. Từ trước đến nay, anh vẫn luôn được cô đối xử theo một cách rất riêng, thế nhưng giờ đây, một người đã từng chiếm một phần rất quan trọng trong cuộc đời anh lại rút lui như vậy, một sự rút lui không hề có bất kỳ phản ứng nào. Sự bối rối muộn màng theo hơi men rượu dần dần dâng lên trong lòng.
Khi bước ra ngoài, gió lạnh lùa vào cổ áo khiến Hạ Ngạn Hoài tỉnh táo hơn đôi chút. Có người chạm vào tay áo anh. Vừa quay đầu, anh liền thấy một gương mặt vừa quen vừa lạ đang mỉm cười: “Anh Hạ, tài xế nhà em chưa đến, em có thể đi nhờ xe anh không?”
Cô gái này nhỏ tuổi hơn Hạ Ngạn Hoài. Anh cố lục tìm trong trí nhớ, cuối cùng mới nhớ ra đây là em gái của một ai đó. Ấn tượng trong đầu anh vẫn dừng lại ở hình ảnh cô bé buộc hai búi tóc lí la lí lắc, vậy mà bây giờ đã lớn thế này rồi. Năm tháng quả nhiên là một con dao mổ lợn.
Hai nhà họ cách nhau không xa, cho người ta quá giang một đoạn đường về cũng không phải là vấn đề. Nhưng Hạ Ngạn Hoài lại xoay người giơ tay gọi người quản gia của nhà Đoạn Kỳ Trinh: “Phiền chú sắp xếp xe đưa người về ạ.”
“…”
“Anh Hạ, nhà chúng ta cùng đường mà, cần gì phiền tới người khác vậy ạ?” Giọng cô gái ấy nhẹ đi vài phần, “Hay là anh có bạn gái rồi nên sợ hiểu lầm ạ?”
Nghe như thể đang có ý thăm dò vậy.
Hạ Ngạn Hoài đối với tình huống này không hề chậm chạp, nhưng anh vẫn lạnh nhạt nói: “Đợi một lát có người đưa em về. Tối nay tôi về Thịnh An, không tiện đường.”
Khi đã ngồi vào trong xe, tài xế cho xe chạy thẳng về Thịnh An, Hạ Ngạn Hoài lặng lẽ ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc. Thực ra không phải là không thể đưa người khác về nhà, chỉ là Hạ Ngạn Hoài đối với những người không phải bạn bè thân thiết đều luôn giữ khoảng cách. Chẳng phải là anh không hiểu chuyện đời, chỉ là tối nay, điều đó không cần thiết.
Không gian trong xe có một mùi hương trà xanh thoang thoảng dịu nhẹ. Hạ Ngạn Hoài nhớ, mùi hương này thực ra là do Lạc Cẩm Hi giới thiệu từ rất lâu rồi. Cô từng có lòng mua tặng bố mẹ anh vài lọ, cả nhà anh đều dùng thành quen, sau này chính anh cũng dùng đến nó. Chỉ là lúc này nhớ lại, khó tránh khỏi khiến người ta nảy sinh vài cảm xúc khác lạ khó gọi thành tên.
Anh bỗng nhớ đến Lạc Cẩm Hi. Nhớ đến tối đó cô ôm chai rượu uống đến say mèm, còn không mặc áo khoác chạy đến nhà anh bấm chuông tỏ tình. Hai má đỏ hồng, đôi mắt long lanh ngấn lệ nhìn thẳng vào anh, khi anh một giây trước còn giận dữ vì sự xa lánh vô lý của cô, cô lại đột ngột nói thích anh. “Thích” từ miệng cô nói đã khiến Hạ Ngạn Hoài hoang mang, cũng khiến anh nảy sinh một chút kháng cự không thể diễn tả. Mối quan hệ càng quen thuộc và thân thiết lại càng khó tiến thêm một bước. Bọn họ có gia đình rất hạnh phúc, mối giao tình giữa hai nhà cũng rất êm đẹp, nhưng Hạ Ngạn Hoài luôn cho rằng anh và Lạc Cẩm Hi không thích hợp trở thành người yêu. Rất có thể anh sẽ không mang lại được cho cô những giá trị cảm xúc mà cô muốn, bao gồm cả những điều lãng mạn mà cô đã từng mơ mộng từ thuở thiếu thời.
Dựa trên nhiều cân nhắc, sự xa cách của họ là một xu hướng không thể ngăn cản. Lạc Cẩm Hi đã từng nói, trước khi cô thật sự buông bỏ được anh, cô không thể đối xử với anh như trước nữa, và sự thật là, khi cô buông bỏ được, họ sẽ trở thành những người bạn cực kỳ bình thường.
Hạ Ngạn Hoài một thời gian trước còn mong Lạc Cẩm Hi có thể sớm nghĩ thông suốt, nhưng bây giờ, khi anh mở điện thoại, nhìn thấy bóng dáng những người khác xuất hiện trong video gần đây của Lạc Cẩm Hi, anh mới chợt nhận ra…. Tìm ra người theo đuổi mà Tô Vũ Miên nói không khó, vừa cao vừa gầy, lại còn rất đẹp trai theo chuẩn của người châu Á, một người da trắng có mái tóc xoăn tự nhiên màu nâu nhạt và đôi mắt xanh. Trong video, sức hút của cậu ta tỏa ra rất rõ ràng. Quan trọng nhất là, ánh mắt của cậu khi nhìn đến Lạc Cẩm Hi thường sẽ cố ý dừng lại, cực kỳ chăm chú. Hạ Ngạn Hoài cảm thấy có lẽ là do sự cảnh giác còn sót lại từ lúc anh biết Lạc Cẩm Hi yêu sớm, anh có thể không rõ gu bạn trai của Lạc Cẩm Hi là gì, thậm chí phải đợi đến khi cô tự mình nói ra, anh mới biết mẫu người cô thích chính là anh, nhưng anh lại rất rõ ánh mắt của những người thích cô ra làm sao. Nếu chỉ đơn thuần vì d*c v*ng, ánh mắt sẽ không giấu được sự thấp hèn. Còn nếu thực sự nghiêm túc thì thường sẽ ngượng ngùng trước dáng vẻ năng động và bừng bừng sức sống của cô. Giống như Lâm Tuần năm ngoái. Hay giống như chàng trai ngoại kia trong video bây giờ.
Hạ Ngạn Hoài cau mày, một lúc lâu sau đó, anh bấm tắt màn hình điện thoại.
Mưa phùn rả rích đến nửa đêm chưa dứt, nhiệt độ dường như càng thấp hơn.
Căn hộ anh thuê tạm biến thành nơi khởi nghiệp ban đầu, bây giờ vắng lặng chẳng có hơi người. Anh mở cửa, bật đèn, thả người nằm ườn trên ghế sofa, chiếc áo khoác bị anh tùy tiện ném sang một bên. Ánh đèn trên đầu sáng đến chói mắt, anh giơ tay lên che mặt. Trong thế giới của người trưởng thành, nỗi lo đâu chỉ có một. Với Hạ Ngạn Hoài, công việc hiện tại không có quá nhiều vấn đề nan giải, cái khó giải quyết nhất lại là mối quan hệ giữa người với người. Nhiệt độ ở Thịnh An rõ ràng lạnh hơn ở thành phố Hòe, mưa cũng lớn hơn. Nhiệt độ trong nhà ấm áp, nhưng tiếng mưa rơi trên cửa sổ lại như từng nhịp gõ rơi thẳng xuống tim ai. Hạ Ngạn Hoài thấy phiền, nhưng cái phiền này không phải ngủ một giấc dậy là có thể giải quyết được.
Tâm trạng của anh tệ đến mức gần như đã viết hết trên mặt. Không quá hai người, người đàn anh trong phòng làm việc nhịn không nổi nữa bèn kéo anh ra nói chuyện xem sao.
“Ngạn Hoài, gần đây cậu gặp chuyện gì sao?”
Người đàn anh này còn hơi thắc mắc. Theo lý mà nói, văn phòng của họ bây giờ cũng coi như đang trên đà phát triển, cậu đàn em bị dụ dỗ đến cũng chưa bị gia đình thúc ép quay về kế thừa gia nghiệp, vậy mà hai ba ngày nay cứ u u ám ám, còn dọa cho đám thực tập sinh mới bị dụ dỗ đến sợ phát khiếp.
Ngoại hình của Hạ Ngạn Hoài ra ngoài dạo một vòng cũng đủ lừa được vài lứa thực tập sinh. Dù cho họ chỉ mới khởi nghiệp chưa lâu nhưng cũng đã đưa về được một số đàn em thực tập, nam có, nữ có, không còn là một cái miếu toàn sư như trước nữa. Tất nhiên, có người đến đây chỉ đơn thuần để ngắm trai đẹp. Đợi tới khi vào làm rồi họ mới phát hiện đây đúng là trò bịp bợm. Trai đẹp trong công việc còn nghiêm khắc hơn cả ông thầy hói đầu làm chủ nhiệm hồi cấp ba, tuy không mở miệng mắng người nhưng chỉ một câu nhắc nhở cũng đủ khiến người ta run lên bần bật. Có lẽ là do đã thấm nhuần môi trường từ nhỏ, có người trời sinh đã mang dáng dấp một nhà lãnh đạo rất biết giữ khoảng cách.
“Không có, sao anh lại hỏi vậy?” Hạ Ngạn Hoài hỏi ngược lại.
Người đàn anh nhìn cậu đàn em đẹp trai đến mức có thể ra mắt làm ngôi sao ngay lập tức mà thở dài. Ai cũng biết, mọi người có một định kiến về con trai ngành khoa học tự nhiên, đó là không giỏi an ủi người khác, đương nhiên cũng không giỏi tâm sự, ở hoàn cảnh lúc này, định kiến này khá đúng. Nhưng nếu anh ta không giải quyết vấn đề của Hạ Ngạn Hoài, thì các thực tập sinh khó khăn lắm mới tuyển vào được sẽ bị vẻ mặt lạnh lùng của anh dọa chạy mất. Đẹp trai thì có ích gì, cũng chỉ để ngắm thôi, đến gần thêm chút nữa là dọa trẻ con khóc thét. Hơn nữa, đám thực tập sinh phần lớn đều là đàn em trong trường, vốn đã luôn tự chiếu lên một lớp filter thần thánh cho những đàn anh đàn chị giỏi giang. Khi họ rời đi rồi sẽ nói tốt cho công ty hay ụp một nồi toàn tiếng xấu, việc này có lẽ không cần phải nói nữa.
“Mấy ngày hôm nay trạng thái của cậu tệ lắm, mặt lúc nào cũng lạnh tanh. Đừng nói là thực tập sinh sợ cậu, đến cả anh đây cũng sợ.”
Hạ Ngạn Hoài: “…”
“Xin lỗi, em sẽ chú ý hơn.” Anh gãi mũi, biểu cảm trên mặt vẫn còn hơi ngơ ngẩn.
“Chú ý được thì chú ý, nhưng tâm trạng không tốt thì vẫn nên nói ra. Đừng mãi giấu kín trong lòng, cứ nói hết đi, biết đâu mọi người còn giúp cậu nghĩ cách giải quyết được.”
Hạ Ngạn Hoài lại im lặng.
Đàn anh bị ánh mắt của anh bây giờ làm cho đau tim: “Này, cậu nhìn anh kiểu gì thế hả?”
“Cuộc đời chẳng phải chỉ có mấy vấn đề đó thôi sao, kinh tế, công việc, ước mơ, bạn bè, quan hệ anh chị em hoặc là tình cảm…”
Nói đến đây, đàn anh bỗng khựng lại, suy nghĩ rất nghiêm túc, phát hiện cậu đàn em này từ khi sinh ra gần như đã trang bị đủ giáp, mấy vấn đề đầu tiên đối với anh dường như chẳng phải là vấn đề nan giải gì cả. Thế là anh ta chân thành hỏi: “Cậu có vấn đề tình cảm sao?”
Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Story
Chương 25: Cậu có vấn đề tình cảm sao?
10.0/10 từ 49 lượt.
