Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc

Chương 22: Dòng thời gian


Không khí tốt nghiệp ngày càng rõ ràng hơn trong thời gian chụp ảnh tốt nghiệp, thậm chí có không ít người sau khi chụp xong đã kéo vali rời trường ngay sau đó. Khung cảnh ấy khiến người ta khá xúc động.


Trong tình huống này, Lạc Cẩm Hi vẫn nhận được lời tỏ tình của một đàn em khóa dưới. Đối phương cũng không nhất định phải ở bên cô, chỉ là hy vọng cô biết, hoặc hy vọng mình có thể để lại ấn tượng trong lòng cô gái mình yêu mến.


Đường Tuế Uyển đã nhận được thư mời nhận việc từ đợt tuyển dụng mùa thu năm ngoái. Bạn trai cô ấy sau khi vượt qua nhiều vòng cũng thành công ở lại thành phố Thịnh An, hai người này gần đây đều đang đi xem nhà.


Bốn người trong phòng các cô đã thể hiện bốn mục tiêu cuộc sống khác nhau.


Đường Tuế Uyển hy vọng sẽ kết hôn ở tuổi 27, sinh con trước tuổi 30, theo đuổi hạnh phúc ổn định. 


Hà Hàm cũng theo đuổi sự ổn định, nhưng lại là người theo chủ nghĩa không kết hôn. Cô ấy có rất nhiều bạn bè đến từ khắp nơi trên thế giới, đều là những người cùng chí hướng, bản thân cô ấy rất hy vọng có công ăn việc làm ổn định. 


Điều kiện kinh tế của gia đình Chu Mạn San khá tốt, nhưng vào năm học đại học, cô ấy lại có thêm một người em trai nhỏ hơn 18 tuổi. Mặc dù gia đình không để cô ấy phải thiếu thốn nhưng cảm giác này vẫn khá kỳ quặc. Nguồn lực của gia đình có hạn, nhiều năm như vậy không có anh chị em nào khác, vậy mà vừa đến tuổi trưởng thành thì lại có thêm một đứa em trai, khó tránh khỏi khiến người ta suy nghĩ nhiều. Chu Mạn San nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định thuận theo tự nhiên. Bố mẹ sinh thêm con là quyền tự do của họ, cô ấy đã coi như may mắn lắm rồi, ít nhất việc nuôi thêm một đứa con cũng không gây ra áp lực kinh tế trong nhà, sẽ không ảnh hưởng đến sự phát triển của cô ấy. Vì vậy, Chu Mạn San dự định trước tiên là chăm lo bồi dưỡng bản thân, nâng cao học vấn là một trong những bước đó.


Còn về Lạc Cẩm Hi, cô luôn cảm thấy mình khá may mắn, dù cho đường tình duyên có hơi trắc trở. Tình yêu và đàn ông suy cho cùng cũng chỉ là một phần nhỏ trong cuộc đời, nếu thực sự từ bỏ cũng chẳng sao cả.


Trong máy ảnh của bố mẹ có rất nhiều bức ảnh đẹp chụp Lạc Cẩm Hi ngày hôm đó. Lúc rảnh rỗi cô ngồi xem lại những bức ảnh đó cũng phải cảm thán một câu về tay nghề chụp ảnh của bố cô. Quả nhiên, đàn ông sau khi kết hôn chỉ cần đi du lịch cùng vợ vài lần, nhất định sẽ khai sáng ra được nhiều điều. Bố của Lạc Cẩm Hi chính là được “huấn luyện” như vậy. 


Chỉ là khi nhìn thấy vài tấm ảnh cô và Hạ Ngạn Hoài chụp chung trong máy ảnh, cô vẫn không kìm được thở dài. Thành thật mà nói, cá nhân cô thấy họ rất xứng đôi. Đáng tiếc thay, Hạ Ngạn Hoài lại là một kẻ không có mắt nhìn người.



Lạc Cẩm Hi đã đăng vài bài viết liên quan đến ảnh tốt nghiệp lên dòng thời gian, một phần vì có quá nhiều ảnh chụp chung, phần khác vì gần đây cảm xúc khá dâng trào, muốn đăng thì đăng thôi. Chỉ là trong những bức ảnh đấy có ảnh chụp chung với bố mẹ của Hạ Ngạn Hoài nhưng lại không hề xuất hiện bóng dáng của anh. Thái độ không vướng bận cũng chẳng quấy rầy được Lạc Cẩm Hi thể hiện rất rõ ràng. Khoảng cách giữa người với người nên giữ chừng mực thế nào, thực ra là ai cũng biết, chỉ là trước đây nhiều lúc không coi trọng. Danh nghĩa bạn bè đã hợp lý hóa nhiều sự thân mật, thậm chí làm biến chất nó mà không ai hay biết.


Những nỗ lực của Hà Hàm trong thời gian thi tuyển không hề uổng phí, cô ấy đã đậu, trở thành một công chức có công ăn việc làm ổn định.


Số lượng sinh viên thi công chức mỗi năm không ít, nhưng cũng giống như thi cao học, phải cạnh tranh sống chết vì những suất hạn chế. Lạc Cẩm Hi với tư cách là bạn cùng phòng đã giúp cô ấy thẩm tra lý lịch, dốc hết vốn từ khen ngợi mà mình có thể nghĩ ra. Để bạn cùng phòng được nhận, khi nhân viên thẩm tra lý lịch hỏi cô rằng Hà Hàm có khuyết điểm gì không, Lạc Cẩm Hi đã vắt óc nói một câu “Quá nghiêm túc và nỗ lực trong công việc và học tập, đến mức đôi khi bỏ bê sức khỏe bản thân”. Tóm lại, bạn cùng phòng của cô nhất định phải được nhận.


Ngày dọn đồ rời trường, thực ra trong lòng ai cũng có chút không nỡ, chỉ là cảm xúc không nỡ này so với tương lai lại dường như trở nên không đáng kể. Ông Lạc đã đặc biệt dành thời gian đến trường để dọn đồ cho con gái, trong thời gian con gái về nhà ở, hai vợ chồng vốn bận đến đầu tắt mặt tối lại dành thời gian ngày ngày về nhà bầu bạn với cô.


Tháng Sáu, hai vợ chồng họ còn đặc biệt đưa con gái đến London để tìm nhà. Tuy hàng năm con gái họ vẫn hay có hẹn cùng bạn bè đi du lịch khắp nơi, nhưng dù sao cũng chưa từng một mình sống ở nước ngoài suốt một thời gian dài. Điều kiện gia đình cho phép, đương nhiên họ phải tìm hiểu kỹ môi trường sống của con gái trong thời gian sắp tới. Ông Lạc bà Trang cùng Lạc Cẩm Hi đã có một khoảng thời gian khá ý nghĩa ở London. Trong chuyến đi London này, họ đã tìm được nhà cho Lạc Cẩm Hi ở trong một năm tới, là một căn hộ hai phòng ngủ. Lạc Cẩm Hi ở một mình.


Đối với việc con gái sắp một mình sống ở nơi đất khách quê người, ông Lạc vô cùng lo lắng, thậm chí còn nghĩ đến việc bỏ tiền thuê một quản gia cho cô, mua một căn nhà ở khu vực an ninh tốt nhất London. Nhưng Lạc Cẩm Hi đã từ chối. Cô không có ý định ở lại Anh lâu dài, cho nên mua hẳn một căn nhà là không cần thiết. Vả lại cô cũng không còn là trẻ con nữa, có thể tự chăm sóc bản thân được. Hơn nữa, nếu ông nội của Lạc Cẩm Hi biết chuyện ra nước ngoài học còn thuê người chăm sóc riêng, cả nhà đều sẽ bị mắng. Suy nghĩ của thế hệ trước rất đơn giản, có thể không thành công, nhưng không thể đến cả khả năng tự chăm sóc bản thân cũng không có.


Sau khi tốt nghiệp đại học, mỗi người một ngả, những nhóm chat vốn sôi nổi trước đây dần trở nên im ắng, những người bạn cùng đi học, cùng ăn cơm cũng sẽ dần xa cách. Mối quan hệ giữa người với người vốn là như vậy, chỉ cần không còn cơ hội liên lạc thì sẽ không còn thân thiết nữa.


Lạc Cẩm Hi thực ra đã đến đây để thích nghi cuộc sống mới một thời gian trước khi nhập học. Khi khoảng cách địa lý quá xa xôi sẽ gây ra rất nhiều cảm xúc. Cô vốn là một người mau nước mắt, cứ đến tối lại nhớ bố mẹ, bạn bè, nhớ món ăn trong nước… hoặc là nhớ Hạ Ngạn Hoài, những lần như thế đều không kìm được rơi nước mắt. Vào một thời điểm nào đó, bất kể trước đó đã đưa ra quyết định gì, ai rồi cũng sẽ hối hận. Lạc Cẩm Hi bây giờ đang hối hận. Nước biển Đại Tây Dương như đang rót vào đầu cô.


Ở bên kia bán cầu, một ngày nọ, Hạ Ngạn Hoài mới chợt nhớ ra, lúc liên lạc với bố mẹ mình đã tiện thể hỏi thăm tình hình gần đây của Lạc Cẩm Hi.


Bà Giang rất ngạc nhiên: “Con làm sao vậy? Bình thường không phải con rất thân với Hi Hi sao, sao lại phải hỏi mẹ tin tức của con bé?”


Hạ Ngạn Hoài im lặng, mẹ anh lại hỏi tiếp: “Con lại chọc Hi Hi giận rồi à?”



“Gì mà lại chọc cậu ấy giận?” Hạ Ngạn Hoài hỏi.


“Thì bởi con bé Hi Hi vừa ngoan vừa hiểu chuyện, con bé sẽ không vô duyên vô cớ gây sự với con đâu.”


Cách nhìn của người lớn đối với con cái thực sự có vấn đề, Hạ Ngạn Hoài cũng không thể chấp nhặt việc mẹ anh đã ưu ái cô bé hàng xóm đến mức nào. Đương nhiên, Lạc Cẩm Hi không hề gây sự vô cớ. Hạ Ngạn Hoài lúc này mới biết Lạc Cẩm Hi đã ra nước ngoài, thậm chí đi nước nào, học ở đâu anh đều phải thông qua mẹ mình mới biết.


“Ôi chao, hai đứa con có mâu thuẫn gì thì sớm nói rõ đi, đều lớn cả rồi, đừng để đến lúc bố mẹ phải đứng ra hòa giải mâu thuẫn cho hai đứa nữa.” Bà Giang nói.


Hạ Ngạn Hoài: “…”


Anh cứ có cảm giác bị mẹ ruột chê bai khả năng giao tiếp.


Hạ Ngạn Hoài thời gian này bận rộn tối mắt tối mũi. Một công ty mới khởi nghiệp vốn dĩ luôn có nguy cơ phá sản bất cứ lúc nào. Năm ngoái anh đã phải lấy một khoản tiền từ bố mẹ để góp vốn, nhưng có thu hồi được vốn hay không còn là chuyện khác.


Không phải là anh chưa từng nghĩ đến việc nói chuyện rõ ràng với Lạc Cẩm Hi về chuyện của hai người, chỉ là có rất nhiều điều anh phải cân nhắc. Anh chắc chắn không thể nói lý lẽ với một cô gái đã thẳng thắn tỏ tình với mình, nói rằng người ta không nên thích anh. Chỉ có cách xa lánh mới là giải pháp tốt nhất. Biết thế, nhưng anh vẫn cảm thấy khó chịu trong lòng.


Hạ Ngạn Hoài không biết phải diễn tả tâm trạng của mình như thế nào, lẽ ra anh nên tìm hiểu kỹ hơn, nhưng lại quá bận, cộng thêm một số ý thức né tránh tiềm ẩn, anh đã không chủ động liên lạc lại với Lạc Cẩm Hi. Tuy nhiên, anh cũng không hoàn toàn không có cuộc sống giải trí của riêng mình. 


Sau khi tốt nghiệp cấp ba, trong số những người bạn thân thiết của anh, trong ba người du học đã có hai người trở về nước, ngoại trừ Tô Vũ Miên vẫn còn đang chịu khổ ở Berlin. Hai người bạn kia vừa về nước đã vội vàng gọi bạn bè tụ tập, như kiểu bù đắp lại những bữa tiệc bị bỏ lỡ vậy. Tuy nhiên, đã gọi vài lần mà Hạ Ngạn Hoài vẫn không thấy phản hồi, hỏi thì bảo là không có thời gian, thế là hai người kia bèn quyết định “sơn bất tự lai, ngã tự khứ sơn” (núi không đến với ta, ta đến với núi), trực tiếp đến Thịnh An hẹn Hạ Ngạn Hoài. Không có thời gian về thành phố Hòe, nhưng dành ra một buổi tối thì đâu phải là không làm được. Nói thì nói vậy, nhưng khi Hạ Ngạn Hoài tan làm, chuẩn bị đón ngày cuối tuần, vừa nhìn thấy hai kẻ ngốc nhuộm tóc xanh tím ở dưới tòa nhà văn phòng, anh bỗng rất muốn quay lại tăng ca. Đàn khóa trên cùng khởi nghiệp với anh đang đi bên cạnh cũng phải hoa mắt: “Ngạn Hoài, hai cái chổi lau nhà màu xanh tím đằng kia đang vẫy tay chào chúng ta phải không?”


“…”



Đàn anh kia lại làm ra vẻ kinh ngạc: “Oa, họ lái xe Aston Martin, ngầu thật!”


Dạo gần đây bận rộn chuyện huy động vốn các kiểu, đàn vừa nhìn thấy tiền là sáng mắt: “Ngạn Hoài, hai người bạn này của cậu giàu lắm phải không?”


Không chỉ giàu, hơn nữa còn là đồ ngốc lắm tiền. Nhưng có ý tưởng gì thì cũng để sau này tính.


“Ôi chao, Hoài Hoài của chúng ta đúng là đã trưởng thành rồi, để anh em xem dấu vết của thời gian nào.” Vừa đến gần đã nghe thấy lời nói sốc lên tận óc.


Một người khác cũng hùa theo, dùng giọng điệu rất an ủi: “Thằng nhóc này càng lớn càng đẹp trai, lại đây ôm một cái nào.”


Nghe phát tởm.


Hạ Ngạn Hoài thật muốn giả vờ không quen biết hai người này. Anh xưa nay là người nghĩ gì làm nấy, thế là bước chân quay ngoắt định đổi hướng.


Hai kẻ kia thấy vậy liền cuống quýt.


“Ấy ấy, cậu đừng đi mà, thật là, mấy năm rồi vẫn không có khiếu hài hước chút nào…”


Hạ Ngạn Hoài cuối cùng cũng dừng bước, câu đầu tiên sau khi gặp mặt anh nói là: “Khi nào hai cậu mới nhuộm lại cái mớ tóc lộn xộn này?”


Màu gì mà càng nhìn càng đau mắt.



“Nhuộm lại á?” Tóc xanh lắc đầu: “Tôi mới nhuộm hai ngày trước đấy. Không đẹp à? Đi ra đường tỉ lệ quay đầu nhìn siêu cao luôn đó!”


Tóc tím: “Hạ Ngạn Hoài, gu thẩm mỹ của cậu có thể thời thượng chút không, thanh niên trai tráng tràn đầy sức sống gì mà cứ như ông cụ vậy.”


“…”


Cũng vì hai tên ngốc này, Hạ Ngạn Hoài từ chối đi cùng xe với họ, tránh bị thiên hạ cười vào mặt. Tuy nhiên, tình huống này không thể hoàn toàn ngăn chặn. Lúc xuống xe, hai kẻ ngốc đó mỗi người một bên kẹp nách anh đi vào trong, vẫn thu hút không ít ánh nhìn. Chỉ đến khi vào phòng riêng, Hạ Ngạn Hoài mới cảm thấy khá hơn một chút. Nhưng màu tóc trên đầu hai người kia vẫn rất chói mắt.


Đợi khi món ăn được mang lên, Hạ Ngạn Hoài mới phát hiện họ đã gọi rượu.


“Không phải còn lái xe sao?”


“Không sao, lát nữa gọi tài xế là được.” Tóc xanh nói.


Tóc xanh tên là Lư Tiêu, là du học sinh Mỹ, năm nay đã tốt nghiệp và trở về nước. Còn tóc tím bên kia tên là Đoạn Kỳ Trinh, du học sinh Thụy Điển, cũng trở về năm nay. Hai người này từ nhỏ đã hay cãi nhau, hồi nhỏ thì nghịch ngợm, lớn lên lại thành những chàng trai rất cởi mở.


“Tôi khó khăn lắm mới về nước, cậu bận rộn lo sự nghiệp thì thôi đi, Lạc Cẩm Hi lại chạy ra nước ngoài du học rồi,” Đoạn Kỳ Trinh chống cằm nói, “May mà hai đứa bọn tôi khôn ngoan, vừa về nước đã bay đến London gặp Lạc Cẩm Hi một lần.”


Hai Ngạn Hoài khựng lại: “Hai cậu gặp Lạc Cẩm Hi rồi sao?”


“Gặp rồi chứ, cậu đừng nói, bây giờ ngày nào cậu ấy cũng lên mạng than trời than đất, cuối cùng cũng có người có thể thấu hiểu nỗi khổ của tôi năm xưa rồi. Bố mẹ tôi còn bảo không cắt thẻ của tôi là may rồi, vậy mà còn lên mạng than thở cái gì nữa chứ.”


Hạ Ngạn Hoài chỉ nghe được câu “bây giờ ngày nào cậu ấy cũng lên mạng than trời than đất”. Khoảng thời gian này cô vẫn thường đăng bài lên mạng sao?


Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Story Chương 22: Dòng thời gian
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...