Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
Chương 6: Bảo vệ
Edit + Beta: Hayin
“Mua vỏ rượu đây ai bán không… Tiếng rao ấy ôi sao quen thuộc… đã bên con suốt bao tháng năm mưa gió… trước giờ không cần phải nhớ lại (*)… Ợ…”
(*) Lời bài hát “Chai rượu cạn” hay “Rượu cạn chai ai bán không”.
Trong thang máy, một người đàn ông say khướt xách theo chùm chìa khóa bước ra.
Lâm Duyệt nhìn qua mắt mèo, thấy một người đàn ông thấp bé, mập mạp mặc đồng phục bảo vệ đang vừa ngân nga vừa đi xuống hành lang.
Trông ông ta chừng hơn năm mươi tuổi, bộ đồng phục bảo vệ màu xanh đậm đã ngả màu, rõ ràng là đã bạc màu do mặc suốt nhiều năm. Ông ta để kiểu tóc đầu đinh tiêu chuẩn, đôi mắt nhỏ ti hí như sợi chỉ, khuôn mặt dài hơi ửng đỏ, bước đi thì loạng choạng như thể mỗi bước đều phải gắng sức.
“Không có trời thì làm sao có đất… không có đất thì sao có được nhà… không có nhà thì làm sao có cha… không có cha thì sao có được con (*)…”
(*) Lời bài hát “Chai rượu cạn” hay “Rượu cạn chai ai bán không”.
Vừa đi ông ta vừa nghêu ngao một bài hát không rõ tên, thi thoảng lại ợ một cái, giọng trầm thấp khàn đục. Tay cầm chùm chìa khóa vang lên tiếng leng keng theo từng cử động của ông ta.
Ông ta chầm chậm bước vào hành lang, tiếng bước chân vang vọng trong bầu không khí tĩnh mịch. Ánh đèn thang máy từ phía sau chiếu vào hành lang làm bóng ông ta đổ dài trên mặt đất.
Ông ta là bảo vệ trực ca hôm nay của chung cư Hạnh Phúc, có vẻ hôm nay đến lượt ông ta đi kiểm tra. Ông chú đã uống chút rượu, trông như vẫn chưa hết hứng, vừa hát vừa lẩm bẩm gì đó.
Khoảnh khắc bác bảo vệ xuất hiện, lòng Lâm Duyệt chợt lạnh buốt.
“Tại sao bảo vệ lại xuất hiện ở đây?! Lần này mình đâu có gọi điện cho ban quản lý…”
Chưa kịp phản ứng, cô thấy bác bảo vệ dừng lại trước cửa căn hộ 401, giơ tay gõ mạnh lên cửa 401.
“Tôi là bảo vệ, là các người gọi điện nói có người lạ ở cầu thang à?”
Giọng điệu ông gấp gáp và thô ráp, nghe rất khó chịu, giống như đang trên bàn nhậu thì bị cắt ngang làm mất hứng, lúc này chỉ muốn nhanh chóng trở về tiếp tục uống rượu.
Két…
Nghe tiếng bác bảo vệ, vợ chồng ở căn 401 mở cửa.
“Là tôi gọi.” Nữ chủ nhân căn 401 mặc bộ đồ ngủ màu nhạt xuất hiện ở cửa: “Tôi nghe em gái ở phòng 405 nói vừa rồi ở đầu cầu thang có một người đàn ông cầm dao, tôi hơi sợ nên mới gọi điện.”
Ngay sau đó, chồng cô ta bước ra từ phía sau: “Thấy chưa! Tôi đã nói là không có sát nhân gì cả! Chỉ tại cô làm quá lên thôi!”
“Nhưng mà giọng điệu em gái đó rất hoảng loạn, tôi cảm thấy không giống đang nói dối…”
“Vớ vẩn, chắc nó nhìn nhầm thôi, biết đâu người ta chỉ đang đi xuống cầu thang thì sao? Đàn bà các cô là vậy, cả ngày chỉ biết nghi thần nghi quỷ! Rõ ràng chẳng có gì mà cứ làm như thật!” Người chồng bực bội nói, giọng điệu như đang mỉa mai chuyện mình bị nghi ngờ ngoại tình.
Nghe vậy, người vợ bốc hỏa: “Nói chuyện đàng hoàng không được à?! Anh còn muốn cãi nhau nữa đúng không! Trước mặt Tiểu Nguyệt Lượng tôi không muốn nói quá nặng lời, anh tưởng tôi không biết gì sao?!”
“Được, thế cô biết gì nào? Nếu cô biết thì đưa bằng chứng ra đi! Ly hôn luôn! Ở đây càm ràm làm gì, không cho ai yên hết à?!”
“Ly hôn? Anh tưởng tôi muốn sống với cái đồ nghiện cờ bạc như anh chắc? Lén trộm tiền ở nhà để đi đánh bạc, anh tưởng tôi không biết à? Nếu không vì Tiểu Nguyệt Lượng thì tôi đã bỏ cái thứ rác rưởi như anh từ lâu rồi! Hồi đó đúng là bị mù mới nhìn trúng cái đồ khốn kiếp như anh!”
…
Hai người càng cãi càng to, hoàn toàn không để ý có bảo vệ đứng đó.
“Thôi thôi thôi! Hai người là vợ chồng thì đóng cửa vào mà cãi! Tôi không quan tâm mấy chuyện vợ chồng cãi vã, muốn ly hôn thì ly hôn, muốn làm hòa thì làm hòa.”
Bác bảo vệ bực bội đẩy hai vợ chồng vào trong căn 401 rồi tiện tay đóng cửa lại. Sau đó, ông ta đến trước cửa căn hộ 405 đối diện thang máy, gõ cửa nhà Lâm Duyệt.
Cốc cốc cốc.
“Có ai ở nhà không?” Bác bảo vệ gõ mạnh cửa, lớn tiếng hỏi.
“…Tôi đây.” Bất đắc dĩ, Lâm Duyệt đành lên tiếng.
“Vừa rồi là cô nói có kẻ giết người trong cầu thang à?” Bác bảo vệ ghé sát mắt mèo, dường như cảm nhận được Lâm Duyệt đang nhìn qua đó.
“Đúng… tôi thực sự thấy có một người đàn ông mặc áo mưa trong cầu thang, còn cầm dao nữa.” Lâm Duyệt lo lắng nói: “Tôi nghĩ chú nên rời khỏi đây ngay, tôi đã báo cảnh sát rồi, lát nữa họ sẽ đến.”
“Có ai đâu? Cô gái, tự ra mà xem đi, ở đây làm gì có người nào mặc áo mưa? Cô còn báo cảnh sát à? Cô có biết báo tin giả là sẽ bị phê bình giáo dục không?”
Bác bảo vệ vừa nói vừa bực bội gõ cửa tiếp, tiếng “cốc cốc cốc” như dội vào tim Lâm Duyệt khiến cô càng thêm hoảng sợ.
“Tôi không báo tin giả, thực sự không phải nói dối đâu! Chú mau rời khỏi đây đi, chỗ này rất nguy hiểm, thực sự rất nguy hiểm!” Lâm Duyệt giải thích: “Tạm thời tôi không thể ra ngoài, tôi cảm thấy cầu thang rất nguy hiểm. Tôi đã khóa cửa rồi, tuyệt đối sẽ không ra ngoài.”
Nhưng dường như bác bảo vệ không nghe lọt tai lời cô nói, men rượu khiến mạch suy nghĩ ông ta càng thêm chậm chạp, thậm chí còn nổi giận.
“Cô mau ra đây! Cô gái, tôi phải dạy cho cô một bài học, không thể tùy tiện làm phiền người khác như vậy! Còn trẻ mà đã học được cái thói nói dối rồi à? Tôi thấy bọn trẻ bây giờ cần phải dạy dỗ lại! Không biết giữ chừng mực gì cả…”
Bác bảo vệ đang làu bàu mắng thì Lâm Duyệt bất chợt phát hiện sau lưng ông ta, ở cầu thang, dường như có một bóng người mờ ảo thoắt qua như ma quỷ.
Tim cô chợt thắt lại, chỉ trong khoảnh khắc, một bóng người mặc áo mưa vàng đã lặng lẽ từng bước tiến lại phía sau bác bảo vệ.
Hắn cố tình bước nhẹ, đội mũ áo mưa, khuôn mặt bị khẩu trang đen che kín, từ trong góc cầu thang tối tăm lặng lẽ bước ra. Ánh sáng mờ nhạt từ đèn khẩn cấp màu xanh lục trong lối thoát hiểm chiếu nhẹ lên thân hình hắn. Hắn dừng lại cách bác bảo vệ khoảng hai mét, sau đó…
Lâm Duyệt hoảng hốt nhìn thấy hắn lại giơ cao cây rìu cứu hỏa rợn người kia!
“Phía sau!!! Có người phía sau!!!” Lâm Duyệt hét lên khản cổ, giọng đầy sợ hãi.
“Cái gì…” Bác bảo vệ còn chưa nói hết câu…
Bác bảo vệ cuống quýt quay người lại nhìn, nhưng ông ta chưa kịp phản ứng lại thì đã bị kẻ mặc áo mưa hung hăng bổ một phát vào cổ!
“A…” Lâm Duyệt hét lên một tiếng kêu thảm thiết.
Kẻ mặc áo mưa ngoài cửa không chút do dự mà dùng sức rút chiếc rìu đã chém sâu vào cổ người bảo vệ ra, ngay sau đó, lại một lần nữa vung rìu lên, chém mạnh vào đầu người bảo vệ!
“Cứu mạng…!” Lâm Duyệt gào thét trong tuyệt vọng.
Bác bảo vệ đưa tay lên che ngực theo bản năng, nhưng lại bị kẻ mặc áo mưa dùng lợi thế áp đảo của mình bổ rìu xuống chém đứt cánh tay. Trong khoảnh khắc chiếc rìu bổ xuống, ngực của bác bảo vệ bị chém nứt toác, máu tươi trào ra băn tung toé lên mặt kẻ mặc áo mưa khiến khuôn mặt hắn càng thêm hung hăng dữ tợn.
Bác bảo vệ phát ra một tiếng rên tỉ mơ hồ, thân thể mềm oặt dựa vào cửa phòng 405 rồi từ từ ngã xuống.
Kẻ mặc áo mưa rút rìu ra một cách thô bạo rồi nâng lên che khuất đôi mắt chằng chịt tơ máu. Hắn nhìn về phía mắt mèo cửa phòng 405, đúng lúc đối mắt với Lâm Duyệt đằng sau cánh cửa!
Lâm Duyệt chỉ cảm thấy tay chân mềm nhũn, cả người tựa như một vũng bùn lầy ngã ngồi trên mặt đất.
… Xong rồi!
Suy nghĩ này chợt hiện lên trong đầu cô.
Quyết định của cô, tuy có thể bảo vệ một nhà ba người phòng 401, nhưng lại khiến một người vô tội khác phải hy sinh.
Nhưng chuỗi bi kịch vẫn chưa kết thúc.
Loạt xoạt…
Đột nhiên, Lâm Duyệt nghe thấy bên ngoài cửa vang lên một tiếng động như một thứ gì đó đang bị kéo lê trên mặt đất. Cô lấy hết can đảm vịn tay nắm cửa đứng lên, nhòm qua mắt mèo nhìn ra ngoài.
Trong hành lang tối tăm, cô thấy kẻ giết người mặc áo mưa màu vàng đang một tay cầm rìu cứu hoả, tay kia túm lấy cổ áo bác bảo vệ kéo lê thi thể đến chỗ cầu thang. Dưới đất chỗ họ đi qua để lại vết kéo dài màu đỏ thẫm.
Toàn bộ cầu thang tràn ngập mùi máu tươi tanh nồng.
Bởi vì thi thể ngã vào cửa phòng 405, thế nên lúc kéo lê thi thể cũng kéo cả tấm thảm trước phòng 405 đi theo. Mà một khi tấm thảm bị kéo đi, thì sẽ lộ ra chìa khoá dự phòng giấu dưới tấm thảm!
“?!”
Nghĩ đến cảnh tượng ấy, toàn thân Lâm Duyệt như bị một gáo nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống, cái lạnh thấu xương lan từ đỉnh đầu xuống tận gót chân khiến cô không khỏi rùng mình một cái.
Một nỗi sợ hãi vô hình trào dâng trong lòng, tim cô bắt đầu đập dữ dội đến mức như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Trong đầu cô vô cùng hỗn loạn, vô số ý nghĩ lướt qua nhưng lại không thể nắm bắt được bất kỳ điều nào.
Chiếc chìa khóa dự phòng đó, chính là cô đã giấu dưới tấm thảm trước cửa.
Trước đây cô thường hay quên mang chìa khóa nên bị nhốt bên ngoài. Mà Hoài Xuyên, người giữ chìa dự phòng thì không thể lúc nào cũng có mặt để đến mở cửa giúp cô. Do đó Lâm Duyệt đã tự làm một chiếc chìa khóa dự phòng giấu dưới tấm thảm trước cửa nhà, khi nào lỡ quên mang chìa có thể tự mở cửa vào.
Không ngờ một hành động nhỏ ngày trước, giờ đây lại trở thành mầm mống tai hoạ!
Cả người Lâm Duyệt run rẩy, cô nhìn thấy tên mặc áo mưa sau khi kéo thi thể bác bảo vệ đi liền quay đầu, cũng nhìn thấy chiếc chìa khóa lộ ra bên cạnh tấm thảm! Ánh sáng xanh lờ mờ từ đèn khẩn cấp chiếu lên nửa bên mặt hắn, nửa khuôn mặt hắn bê bết máu, trông chẳng khác gì ác quỷ từ địa ngục bò lên!
Hắn nhìn chiếc chìa khóa dưới đất, lại quay đầu nhìn sang căn hộ 405, trong ánh mắt hiện lên sự khiêu khích và khinh miệt.
Thấy tình cảnh đó, hơi thở của Lâm Duyệt trở nên gấp gáp và nặng nề hơn, như thể có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ khiến cô gần như không thể thở nổi. Cơ thể cô không ngừng run rẩy, hai chân mềm nhũn như sắp quỵ ngã bất cứ lúc nào. Cảnh tượng trước mắt chẳng khác gì một cơn ác mộng đang vây lấy cô từ mọi phía, khiến cô không còn đường nào để trốn chạy.
Lâm Duyệt biết, ngày chết của mày tới rồi!
Cạch…
Tên áo mưa cúi xuống nhặt lấy chiếc chìa khóa, vác cây rìu dính máu bước đến trước cửa 405. Hắn nghiêng đầu, chậm rãi tra chìa vào ổ khóa.
Bên trong phòng, Lâm Duyệt lùi lại một bước, khuôn mặt tái nhợt nhìn về phía tay nắm cửa bên phải.
Cạch.
Cùng với tiếng ổ khóa vang lên rõ ràng, cô thấy tay nắm cửa xoay nhẹ một góc, sau đó, cánh cửa bị đẩy hé ra một khe nhỏ.
Lâm Duyệt hít sâu một hơi: “Tại sao lại là tôi.”
Giọng cô run rẩy, nhìn vào khe cửa đang mở, cô biết chắc chắn người đứng sau cánh cửa đó có thể nghe thấy cô nói.
“…”
Rõ ràng động tác mở cửa của người đó chững lại một chút.
“Tại sao… lại là tôi?” Lâm Duyệt siết chặt nắm tay, gần như dốc hết toàn bộ sức lực trong cơ thể để hỏi ra câu hỏi vẫn chôn chặt trong lòng: “Tôi chưa từng làm hại ai, tôi chưa bao giờ làm việc gì thất đức, tại sao lại là tôi?!”
Người kia im lặng tầm mười giây, sau đó bật ra một tiếng cười khẩy.
“Bởi vì cô là người đặc biệt nhất.”
Nói xong, hắn dẫm lên vết máu, đẩy cửa bước thẳng vào trong.
“…”
Một tia sét xé ngang bầu trời, chiếu sáng căn phòng tối om.
“Đừng mà…”
Trong ánh sáng trắng loá của tia chớp, Lâm Duyệt tuyệt vọng lùi lại, nhìn người đàn ông mặc áo mưa đang cầm chiếc rìu dính máu, từng bước từng bước tiến về phía cô. Hắn nhìn cô chằm chằm, đôi mắt ấy chất chứa sát ý nồng đậm không thể xoá nhoà.
Lâm Duyệt lùi dần về phía cửa sổ, lùi mãi cho đến khi không còn đường để lui nữa. Lúc này, người đàn ông mặc áo mưa cũng dừng lại. Trong tiếng thở nặng nề của hắn, chiếc rìu vẫn đang nhỏ máu lại một lần nữa được giơ lên.
Kết cục vẫn không thể thay đổi…
Lâm Duyệt siết chặt nắm tay, nhắm mắt lại, như một tử tù đang dâng cổ chờ đao.
Tí tách…
Máu nhỏ xuống nền nhà, đó là âm thanh cuối cùng mà Lâm Duyệt nghe được trước khi chết.
Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
