Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
Chương 36: Ống thoát nước
Edit + Beta: Hayin
Đùng đùng…
Tiếng sấm rền vang từ phía xa xa, như thể trời đất đang góp phần tạo nên bầu không khí kinh hoàng này. Sấm chớp dường như gần hơn chút nữa, mỗi lần tia chớp lóe sáng đều chiếu rọi ban công căn hộ 404, đồng thời cũng làm rõ vẻ mặt trầm mặc của Lâm Duyệt.
Cô đứng trên ban công, ánh mắt mơ màng như đang đắm chìm trong một thế giới khác.
Lưu Linh đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn Lâm Duyệt, lòng đầy nghi hoặc và lo lắng. Cô ấy không hiểu những gì Lâm Duyệt vừa nói nghĩa là gì, nhưng nhìn biểu cảm của cô thì biết sự việc có vẻ nghiêm trọng. Bầu không khí căng thẳng khiến Lưu Linh không dám cắt ngang suy nghĩ của Lâm Duyệt, sợ phá vỡ cục diện căng thẳng này.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, sự im lặng kéo dài suốt đúng một phút tròn, cho đến khi cuối cùng Lâm Duyệt cũng lấy lại bình tĩnh. Cô hít một hơi sâu, gắng gượng nở một nụ cười mỏng manh, nói với Lưu Linh: “Không sao, xin lỗi, tôi chỉ vừa nhớ lại một vài chuyện trước đây, nên hơi mất tập trung.”
Lưu Linh nhẹ nhàng gật đầu, biểu thị sự hiểu biết.
Rồi cô thận trọng hỏi: “Vậy… Lâm Duyệt, bây giờ chúng ta nên làm gì?”
Đúng vậy, nên làm gì đây?
Leo xuống ống thoát nước, nhưng ống thoát nước bị mưa làm ướt, rất trơn trượt, nếu sơ sẩy có thể ngã từ tầng bốn xuống, rơi vào bụi cỏ thì còn may, nếu rơi trúng lan can thì sẽ bị đâm xuyên người chết ngay lập tức.
Rời đi từ cầu thang, tức là đối đầu trực diện với người đàn ông mặc áo mưa bên ngoài, để hắn biết rằng mình đã phát hiện ra lời nói dối về “cảnh sát giả” của hắn và định chạy trốn, điều đó chỉ khiến hắn càng tức giận.
Nên làm sao đây?
Lâm Duyệt im lặng một lát, trên mặt hiện lên vẻ suy tư.
Một lúc sau, cô ngước mắt nhìn thẳng vào Lưu Linh, nhìn thấy trong mắt cô ấy phản chiếu hình bóng của mình, rồi chậm rãi hỏi: “Cô tin tôi chứ, Lưu Linh?”
Lưu Linh không do dự gật đầu: “Ừm, tôi tin cô.”
“Tôi nghĩ tốt nhất là leo xuống ống thoát nước… Đây không phải lần đầu tôi đối mặt trực diện với người đàn ông mặc áo mưa. Có thể cô không biết, nhưng người đàn ông bên ngoài mang theo rìu cứu hỏa, rất nguy hiểm. Nếu chúng ta cố sức đấu với hắn đến chết thì chưa chắc đã thắng.”
Lâm Duyệt nói chậm lại, như đang hỏi ý kiến Lưu Linh, nếu cô ấy không muốn thì có thể ngắt lời bất cứ lúc nào.
Lưu Linh nghe lời Lâm Duyệt nói thì nhận ra bây giờ ngoài việc tin tưởng cô thì không còn lựa chọn nào khác. Lâm Duyệt đã xác nhận trước mặt cô về sự tồn tại của kẻ giết người đang lẩn trốn, nên rất có khả năng suy đoán về nguy hiểm của cô là sự thật.
Im lặng một lúc lâu, Lưu Linh như đã đưa ra một quyết định, cô quay đầu nhìn ống thoát nước trắng bên cạnh ban công căn hộ 404: “Được, tôi nghe theo cô.”
“Tôi sẽ xuống trước, thử xem sao. Nếu ống thoát nước bị lỏng hoặc tôi gặp chuyện không hay, cô hãy ở lại 404 chờ cứu trợ.”
“Vậy tại sao chúng ta không ở lại 404 đợi cảnh sát luôn? Cô nói cô đã gọi rồi mà? Tôi nghĩ chưa đến năm phút nữa cảnh sát sẽ đến, ở lại chờ cứu viện không phải tốt hơn sao?”
“Ừm, nhưng tôi không chắc người đàn ông mặc áo mưa có chìa khóa căn hộ 404 không. Rõ ràng hai người đó hợp tác với nhau, tôi rất lo mối quan hệ của họ còn mật thiết hơn chúng ta nghĩ.” Lâm Duyệt đáp với khuôn mặt âm u.
Cô nhớ lại trong những vòng lặp trước, họ đã từng làm bị thương kẻ giết người trốn chạy, nhưng trước khi hắn vào phòng ngủ đã mở cửa cho người mặc áo mưa, chứng tỏ kẻ giết người trốn chạy rõ ràng biết về sự tồn tại của người đàn ông bên ngoài. Ngoài ra, trên bảng ghi chú của kẻ giết người bỏ trốn còn dán ảnh của Lâm Duyệt, một trong những mục tiêu của hắn, hai người này có cùng lợi ích, rất có thể đã hợp tác từ lâu. Lâm Duyệt lo sợ nếu tiếp tục ở lại 404, cuối cùng vẫn bị người mặc áo mưa g**t ch*t. So với lúc đó phải vội vàng chạy trốn thì bây giờ còn có thể từ từ trốn thoát qua ống thoát nước.
Lâm Duyệt nghĩ vậy, hai tay chống lên ban công căn hộ 404, trèo lên ban công.
“Cẩn thận nhé.” Giọng Lưu Linh vang lên phía sau, mang theo một chút lo lắng và căng thẳng.
Cô vô thức tiến lại gần Lâm Duyệt một bước, đưa tay giúp đỡ giữ lấy cô để tránh cô vô tình ngã khỏi ban công.
Lâm Duyệt khó nhọc di chuyển cơ thể, từ từ dịch đến mép phải của ban công, rồi dừng lại. Tay trái cô nắm chặt mép ban công, tay phải thận trọng duỗi ra, người hơi nghiêng về phía trước, cố gắng với đến ống thoát nước cách đó nửa mét. Do khoảng cách khá xa, cô chỉ có thể dùng đầu ngón tay từng chút một chạm vào ống thoát nước trơn trượt.
Rào… Bên ngoài ban công, cơn mưa như đang chế giễu hai cô gái ngây thơ. Gió mạnh rít gào tạo nên âm thanh ầm ĩ, từng giọt mưa lạnh buốt rơi như mũi tên dày đặc đâm vào má mặt Lâm Duyệt và Lưu Linh, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt.
Gió thổi mạnh đến mức làm rối tung mái tóc của Lâm Duyệt. Cô vô thức nhìn xuống, không có bất kỳ vật gì bảo vệ, cô nhoài người trên ban công tầng bốn, thò người ra ngoài, nhìn thấy bụi cây đung đưa bên dưới tầng một và mặt xi măng xám xịt. Đứng ở độ cao như vậy khiến cô choáng váng, phát sinh một cảm giác muốn nhảy xuống từ sâu thẳm lòng mình.
… Bình tĩnh, bình tĩnh!
Lâm Duyệt hít sâu, không dám nhìn xuống dưới, cố giữ thăng bằng, nghiến chặt răng, quyết tâm phải sống sót!
Lưu Linh ở phía sau ôm chặt lấy eo cô, ánh mắt chăm chú theo dõi từng động tác của Lâm Duyệt, nhìn ngón tay cô chạm dần vào ống thoát nước, theo thời gian không khí càng thêm căng thẳng, như thể cả thế giới đang đứng yên.
Xoạt…
Khi tay Lâm Duyệt vừa chạm vào ống thoát nước, cô không do dự nắm lấy chiếc đinh sắt bên cạnh ống. Khi đầu ngón tay cô chạm vào bề mặt sần sùi của chiếc đinh, một sức mạnh kiên định dâng lên trong lòng. Cô nhanh chóng dò được tay còn lại lên ống thoát nước, dần dần chuyển trọng tâm, dùng hai tay bám chặt hai bên chiếc đinh, rồi thử nhẹ nhàng đặt đầu ngón chân trái lên hàng đinh bên dưới ống thoát nước.
Sau một hồi thăm dò và điều chỉnh cẩn thận, cuối cùng cô xác nhận được ống có thể chịu được trọng lượng toàn thân mình. Ngay sau đó, cô không do dự đặt cả hai chân lên, thân người vững vàng bám vào ống thoát nước.
“Thành công rồi!” Lưu Linh cũng không kìm nổi vui mừng, trên mặt rạng rỡ niềm hân hoan, nhìn Lâm dũng cảm Duyệt leo trên ống thoát nước như thấy được tia hy vọng và cơ hội sống sót.
Dù chiếc đinh trên ống thoát nước đã gỉ sét, may mắn thay vẫn cắm sâu trong tường, đủ sức chịu được trọng lượng của họ. Lâm Duyệt khẽ lắc người xác nhận ống thoát nước vững chắc, rồi kiên quyết bắt đầu leo xuống tầng một.
“Tôi cảm thấy khá ổn đấy, cô xuống đi Lưu Linh, tôi thấy ống thoát nước chịu được trọng lượng của hai chúng ta.”
Lâm Duyệt ngước lên, nhìn Lưu Linh còn đứng trên ban công 404, khi ngẩng đầu lên thì những giọt mưa rơi trên mặt cô, như những giọt nước mắt bi thương của trời cao rơi trên người sắp chết.
Lưu Linh gật đầu rồi học theo cách của Lâm Duyệt trèo lên ban công 404, cố gắng di chuyển đến ống thoát nước.
Lâm Duyệt ôm chặt ống thoát nước, chậm rãi leo xuống từng bước, mỗi bước đều làm tim cô đập nhanh hơn, sợ sẽ trượt ngã bất cứ lúc nào.
Cuối cùng, cô leo tới gần ban công tầng ba, nhưng khi ngẩng đầu nhìn tầng ba, cô phát hiện một điều kỳ lạ. Ban công căn hộ 304 tối om như một vực thẳm không đáy khiến người ta rợn tóc gáy, còn ban công căn hộ 303 bên cạnh cũng y hệt, giống như một con quái vật há cái miệng lớn, âm u nhìn lên bầu trời đêm.
Lâm Duyệt cảm thấy nghi hoặc: “Chẳng lẽ căn hộ 303 không có người ở?”
Cô vô thức suy nghĩ về việc liệu mình có từng gặp hàng xóm ở 304 hay 303 chưa, nhưng không hiểu sao trong đầu cô không tài nào nhớ ra bất kỳ ai, như thể bộ nhớ đã bị xóa sạch. Nhìn từ ống thoát nước tầng 3 có thể mơ hồ thấy một góc ban công 305, nhưng ban công 305 cũng trống trải không một bóng người.
“Lâm Duyệt, dưới đó có chuyện gì à?” Lưu Linh cũng đã leo lên ống thoát nước, lúc cô muốn leo xuống thì phát hiện Lâm Duyệt đang đứng bất động ở khoảng giữa tầng 3. Cô ngoái đầu nhìn xuống Lâm Duyệt, lo lắng hỏi.
“À, không có gì… chỉ là cảm thấy hơi lạ thôi…”
Lâm Duyệt lẩm bẩm, trong lòng đầy nghi ngờ leo xuống tầng 2, phát hiện tình trạng giống hệt tầng 3. Căn 203 và 204 cũng hoàn toàn không hề có dấu hiệu của người sống, tất cả ban công đều là phòng thô chưa được sửa sang.
Tầng 2 cũng như vậy sao?
Trong màn mưa tối tăm, toà B của khu chung cư Hạnh Phúc bị bao trùm trong bầu không khí nặng nề, tĩnh lặng và lạnh lẽo, hoàn toàn không có dấu vết của người sống, giống như một nghĩa địa của người chết vậy. Không, nói đúng hơn là, nơi này giống như một ngôi mộ được thiết kế dành riêng cho họ.
Sự bất an dần dần len lỏi vào tim của Lâm Duyệt. Cô ngẩng đầu nhìn về phía Lưu Linh, lúc này Lưu Linh vừa trèo lên ban công tầng 3 theo ống thoát nước.
“Lưu Linh, tầng 2 có người ở không? Sao tôi cảm giác như nghĩ mãi cũng không nhớ ra…”
“Không có đâu nhỉ? Tôi cũng không rõ lắm, mỗi lần tôi tan ca từ bệnh viện đều là khuya rồi, hiếm khi gặp được hàng xóm.”
“Thế à…”
Lâm Duyệt nhíu mày, cảm thấy trí nhớ của mình có vấn đề. Cô luôn có cảm giác có gì đó không đúng, nhưng lại không thể nói rõ là gì. Cô cố gắng hồi tưởng lại thông tin về những người sống ở tầng hai, nhưng trong đầu chỉ là một khoảng trống trơn.
Đúng lúc này, một bóng người từ ban công 404 thò đầu ra, nhìn xuống. Lưu Linh không để ý, nhưng Lâm Duyệt từ dưới nhìn lên lại phát hiện ra!
Người đó mặc áo mưa, đeo khẩu trang đen, thò đầu ra khỏi ban công 404, ánh mắt lạnh lùng rơi vào hai cô gái đang leo ống thoát nước, như một bóng ma trong bóng tối mang theo mùi máu chết chóc, áp sát những nạn nhân vô tội.
Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
