Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
Chương 31: Hoài Xuyên
Edit + Beta: Hayin
Đinh…
Mỗi khi thang máy dừng lại ở một tầng, tiếng chuông trong trẻo lại vang lên đúng nhịp.
Trong thang máy, Hoài Xuyên đang siết chặt điện thoại, nói chuyện với bạn gái mình là Lâm Duyệt. Thế nhưng, tín hiệu trong thang máy lại vô cùng kém, anh cố gắng lắm cũng chỉ nghe được vài câu đứt quãng. Anh vội liếc qua màn hình điện thoại, phát hiện tín hiệu chỉ còn chưa đến ba vạch… Dù sao đây cũng là khu chung cư cũ, vật liệu của thang máy như một bức tường chắn, tàn nhẫn cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài khiến anh gần như không thể nghe rõ tiếng gọi đầy lo lắng của Lâm Duyệt ở đầu dây bên kia.
… Nhưng không sao, sắp đến rồi.
Hoài Xuyên nhìn chăm chú vào màn hình hiển thị tầng của thang máy, lòng thầm nghĩ.
Đinh…
Cửa thang máy từ từ mở ra, phát ra một tiếng động nhẹ. Hoài Xuyên cầm điện thoại, hơi do dự bước ra khỏi thang máy. Ngay khoảnh khắc ấy, một luồng khí lạnh ẩm nặng nề như một con mãng xà vô hình ập đến quấn chặt lấy anh. Không khí trong hành lang tầng bốn ẩm ướt và nặng nề như chiếc khăn tắm bị ngâm trong nước biển lạnh giá, từng sợi từng tia đều mang theo cảm giác dính nhớp khiến người ta khó chịu.
Hoài Xuyên không khỏi hít sâu một hơi, nhưng lại cảm thấy khí quản như bị rót đầy chì, nặng nề và ngột ngạt.
Anh theo phản xạ ngẩng đầu, ánh mắt hướng về căn hộ số 405 ở cuối hành lang. Đúng lúc này, giọng nói của Lâm Duyệt trong điện thoại, vì bước ra khỏi thang máy, đột nhiên vang lên rõ ràng…
“Hoài Xuyên! Đừng ra ngoài!”
Cạch.
Gần như cùng lúc đó, cánh cửa phòng 404 bên phải thang máy bị đẩy mạnh ra, phát ra một tiếng vang sắc nhọn và ngắn ngủi.
Hoài Xuyên, vừa bước khỏi thang máy, bị tiếng động bất ngờ ấy làm giật mình, theo phản xạ quay đầu nhìn về phía phòng 404.
… Thấy bạn gái mình, Lâm Duyệt, mặc đồ ngủ rộng thùng thình, tóc tai rối bù, trán đầm đìa mồ hôi, những giọt mồ hôi đó lăn dài trên gương mặt tái nhợt như chuỗi ngọc chai bị đứt. Đôi mắt cô tràn đầy vẻ căng thẳng và sợ hãi tột độ, đồng tử giãn to vì hoảng loạn, môi run rẩy như vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng.
“…Bé yêu? Sao em lại ra từ phòng 404 vậy?”
Hoài Xuyên đứng chết trân tại chỗ, còn chưa kịp phản ứng thì Lâm Duyệt đã lao tới như một mũi tên, nắm chặt lấy tay Hoài Xuyên.
“Đi! Mau vào đây!” Cô dùng sức kéo Hoài Xuyên vào phòng 404.
“Gì… gì vậy? Đây là nhà ai thế? Mình cứ thế xông vào có ổn không?”
Hoài Xuyên liếc nhìn vào căn phòng tối đen sau lưng Lâm Duyệt, thấy một cô gái lạ mặt đang thu mình trong góc phòng, căng thẳng nhìn về phía cầu thang, toàn thân hơi run rẩy. Lúc này trông hai cô gái giống như hai con chim non hoảng hốt, hay những chú mèo con đang trong trạng thái kích động, toàn thân xù lông, ánh mắt tràn đầy hoảng loạn.
“Đừng hỏi gì cả, em sẽ giải thích sau!” Lâm Duyệt kéo mạnh Hoài Xuyên, chỉ muốn đưa anh vào phòng 404 nơi cô cho là tạm thời an toàn.
Hành động của cô gần như là phản ứng bản năng, cũng chỉ có thể coi chỉ là hạ sách!
Nếu như cô chịu suy nghĩ thêm một giây, sẽ nhận ra lúc này hành lang hoàn toàn không an toàn. Người đàn ông mặc áo mưa đó vẫn đang ẩn nấp trong lối thoát hiểm bên kia thang máy, ánh mắt sắc bén. Hành động bốc đồng của cô chẳng khác nào để lộ vị trí của cô và Lưu Linh, khiến hắn biết rằng âm mưu sửa danh bạ và giả mạo cảnh sát của hắn đã bị bại lộ!
Đùng…
Một tia sét chói lóa xé ngang bầu trời, ngay sau đó là tiếng sấm long trời lở đất từ bên ngoài tòa nhà vang lên.
Ánh chớp rọi qua ô cửa sổ trong lối cầu thang, lập tức chiếu rõ hình bóng của một người đang đứng ở đầu cầu thang.
Người đàn ông áo mưa!
“Chạy mau!”
“Đây là nhà ai vậy? Mình xông vào thế này chẳng phải là đột nhập à?”
Hai người giằng co, đúng lúc Lâm Duyệt gần kéo được Hoài Xuyên vào trong, thì đột nhiên thấy gương mặt Lưu Linh vẫn đứng luôn ở cửa phòng 404 bỗng trở nên kinh hãi tột độ. Cô run rẩy chỉ tay về phía sau lưng Lâm Duyệt, môi mấp máy không thốt ra lời, mặt trắng bệch như tờ giấy, toàn thân run lẩy bẩy như bị h* th*n nhiệt.
“Phía… phía sau…”
Hoài Xuyên và Lâm Duyệt bị nét mặt kinh hoàng của Lưu Linh dọa sợ, theo phản xạ quay đầu lại thì thấy một người đàn ông mặc áo mưa, không biết đã lặng lẽ đứng phía sau họ từ lúc nào!
Đùng…
Tiếng sấm lại rền vang, đúng lúc đó, người đàn ông áo mưa vung cao chiếc rìu cứu hỏa trong tay. Cây rìu sắc lẹm, đầu rìu lóe lên ánh sáng lạnh buốt. Tia chớp ngoài cửa sổ rọi thẳng vào hành lang, chiếu sáng gương mặt của người đàn ông áo mưa. Hắn đeo khẩu trang che mất nửa khuôn mặt, nhưng không thể che đi hết vết sẹo dài im rõ trên trán. Đôi mắt hắn ẩn chứa ngọn lửa thù hận dữ dội đang bùng cháy dữ dội mà nhìn chằm chằm Lâm Duyệt như muốn thiêu rụi cô, như thể chỉ hận không thể băm vằm Lâm Duyệt thành trăm mảnh!
“Cẩn thận!” Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Hoài Xuyên bất ngờ đẩy mạnh Lâm Duyệt.
“Á…” Lâm Duyệt loạng choạng ngã xuống bên cửa phòng.
Chiếc rìu rơi xuống, suýt chút nữa đã chém trúng đầu cô, mà thay vào đó nện mạnh xuống nền gạch nơi cô vừa đứng. Lưỡi rìu sắc lẹm chém vỡ nền gạch, tạo ra một khe nứt sâu, nhưng người đàn ông áo mưa không hề dừng lại, ngay lập tức vung rìu lần nữa, điên cuồng tấn công cả ba người!
Lâm Duyệt hoảng loạn lùi lại vài bước, rìu của hắn chém trúng mép quần ngủ cô đang mặc khiến cô sợ hãi hét ầm lên, tiếng hét thảm thiết của cô vang vọng khắp không gian hành lang.
Tên mặc áo mưa lại nhanh chóng giơ rìu lên, lần này nhắm thẳng vào Lâm Duyệt.
“Chạy mau!”
Hoài Xuyên thấy thế liền ôm chặt lấy chân hắn. Hắn khựng lại, rìu lệch hướng chém vào khung cửa 404. Lưu Linh vội kéo Lâm Duyệt đứng dậy, hai cô gái hoảng loạn chạy về phía cầu thang!
Họ giẫm chân trần lên nền gạch lạnh buốt, không khí trong cầu thang vô cùng ẩm ướt, bóng tối bao trùm lối đi chỉ được chiếu sáng chớp nhoáng bởi những tia sét ngoài cửa sổ.
Lưu Linh kéo theo Lâm Duyệt, hai cô gái chạy thục mạng trong lối thoát hiểm.
“Hoài Xuyên… Hoài Xuyên vẫn còn ở trên đó…”
Sau khi chạy được vài tầng, Lâm Duyệt quay đầu lại mà không thấy Hoài Xuyên đuổi theo, trong lòng thầm kêu không ổn.
Cô dừng chân ở chiếu nghỉ tầng hai, xoay người định quay trở lại tầng bốn.
“Đừng quay lại!” Lưu Linh vội vàng giữ chặt lấy Lâm Duyệt: “Bây giờ cô quay lại chẳng khác nào tự tìm đường chết! Tên đàn ông mặc áo mưa đó rõ ràng là đến để giết cô! Trong ba người chúng ta, hắn chẳng tấn công ai khác, chỉ nhắm vào cô! Cô vẫn chưa hiểu sao?!”
“Nhưng… nhưng Hoài Xuyên vẫn còn ở trên đó! Tôi sợ hắn sẽ giết anh ấy…” Lâm Duyệt hoảng loạn nhìn lên lối cầu thang vắng lặng phía trên.
Từ lan can cầu thang xoắn ốc nhìn ngược lên, cô không thấy Hoài Xuyên, cũng không thấy người đàn ông áo mưa đuổi theo. Trong lòng cô trào dâng một dự cảm chẳng lành. Kẻ đó ra tay không hề do dự, mà Hoài Xuyên hoàn toàn không có gì để tự vệ. Anh đã dùng chính bản thân mình để cản bước một kẻ điên cầm rìu!
“Hoài Xuyên làm vậy là để cô có thể sống sót! Bây giờ cô mà quay lại chẳng phải uổng phí sự hy sinh của anh ấy sao?” Lưu Linh nắm lấy hai vai Lâm Duyệt, cố gắng khiến cô mau chóng bình tĩnh lại.
Đùng đoàng…
Tiếng sét bên ngoài lại gần thêm vài phần, mưa đập rào rào lên cửa kính bên cầu thang.
Không khí trong lối thoát hiểm tù túng và đặc quánh khiến người ta cảm thấy choáng váng, nhưng họ không còn lựa chọn nào khác. Ngực họ phập phồng dữ dội, thân thể vì sợ hãi mà run lẩy bẩy như sắp sụp đổ.
Tiếng sấm dường như cũng làm đầu óc Lâm Duyệt bớt hoảng loạn đôi chút.
Cô ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ nhìn Lưu Linh.
“Kẻ đó… hắn cầm rìu… Hoài Xuyên đến là vì tôi… anh ấy không có vũ khí gì cả… anh ấy… anh ấy…”
“Tôi biết, tôi biết chứ.” Lưu Linh vội lấy tay áo lau nước mắt cho Lâm Duyệt: “Cô nghĩ xem, Hoài Xuyên liều mạng như vậy là vì ai? Nếu cô quay lại mà không kịp thì chẳng phải chết oan sao? Đó là điều Hoài Xuyên muốn ư? Anh ấy muốn cô được sống. Lâm Duyệt, anh ấy xuất hiện, có lẽ là để cứu cô, anh ấy là một cơ hội sống của cô, cô đừng làm anh ấy thất vọng!”
Lời nói của Lưu Linh vang lên bên tai Lâm Duyệt, trong không gian hẹp của lối cầu thang, từng lời vang vọng khắp nơi.
Lâm Duyệt không trả lời, chỉ càng khóc dữ dội hơn.
Lưu Linh thấy vậy, bèn kéo tay Lâm Duyệt tiếp tục chạy xuống dưới. Cô biết bây giờ không phải lúc để khóc lóc sợ hãi. Tên sát nhân còn đang ở phía sau, hơn nữa tên thứ hai còn mang theo rìu, vô cùng nguy hiểm. Hiện tại các cô đang tay không tấc sắt, điều duy nhất có thể làm lúc này chính là chạy trốn! Nếu chạy được đến tầng một rồi ra khỏi lối thoát hiểm là có thể cầu cứu được!
Trước đây luôn là Lâm Duyệt bảo vệ cô, bây giờ đến lượt cô phải bảo vệ Lâm Duyệt rồi!
Bịch bịch…
Lưu Linh kéo Lâm Duyệt chạy đến cầu thang tầng một, nhưng điều kỳ lạ là cánh cửa thoát hiểm mà bình thường luôn mở thì lúc này lại đóng chặt, như thể vô tình cắt đứt con đường sống của họ. Bên ngoài cửa chỉ còn lờ mờ nghe thấy tiếng mưa rơi.
“Sao lại thế này?!”
Lưu Linh sốt ruột kéo tay nắm cửa, phát hiện ra cánh cửa hoàn toàn không mở được, giống như đã bị ai đó khóa trái.
Cầu thang thoát hiểm của khu chung cư Hạnh Phúc vốn dĩ là lối an toàn, mà đường an toàn thì sẽ không bao giờ khoá để phòng tránh trường hợp cháy nổ hay động đất mà không kịp thoát thân. Đây là lần đầu tiên Lưu Linh thấy cửa bị khóa, không rõ là trùng hợp, hay là…
Lâm Duyệt chết lặng đứng phía sau Lưu Linh, tâm trí luôn lo nghĩ đến Hoài Xuyên vẫn chưa kịp chạy theo. Cô liên tục quay đầu nhìn lên, thầm mong Hoài Xuyên có thể đuổi kịp, nói với cô rằng mọi chuyện đã kết thúc; không còn tên áo mưa đáng sợ, không còn tên sát nhân cầm rìu…
Nhưng tất cả chỉ là ảo vọng.
Cô không đợi được Hoài Xuyên, cũng giống như suốt đêm nay cô chưa từng đợi được cảnh sát đến cứu viện.
“Khốn khiếp! Cánh cửa chết tiệt này mở không được!” Lưu Linh tức giận đá mấy cái vào cửa, phát hiện nó vẫn không nhúc nhích! Cô sốt ruột nhìn quanh, nhưng xung quanh hoàn toàn không có rìu cứu hỏa hay vật gì để phá cửa: “Đợi tôi ra ngoài rồi, tôi phải kiện chết ban quản lý! Họ quản lý kiểu gì vậy hả? Còn dám khoá cả lối thoát hiểm?!”
Ngay lúc đó, từ cầu thang vang lên một tràng tiếng bước chân.
Cộp. Cộp. Cộp…
Tiếng bước chân nặng nề, mạnh mẽ, như tiếng giày đi mưa đạp lên nền xi măng lạnh lẽo, nghe mà lòng ớn lạnh.
Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
