Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
Chương 26: Dầu nóng
Edit + Beta: Hayin
Khi Lưu Linh cố gắng nhảy lên ban công phòng 405, Lâm Duyệt lập tức đưa tay ấn vai cô ấy xuống, rồi cả hai cùng ngồi thụp xuống.
“Suỵt…” Lâm Duyệt đưa ngón trỏ đặt lên môi, vẻ mặt căng thẳng và nghiêm túc.
Khi Lưu Linh còn đang ngơ ngác, đầy vẻ khó hiểu, Lâm Duyệt vội vàng ra hiệu bằng mắt, ra dấu bảo cô đừng lên tiếng.
“Cô đang làm cái gì vậy?! Đêm hôm đột nhập vào nhà người ta, lại còn bế chó của người ta đi, cô không thấy như vậy là quá đáng lắm sao?!” Lưu Linh nhíu mày, mắt mở to, tức giận trừng mắt nhìn Lâm Duyệt. Dù không biết vì sao cô ấy lại yêu cầu mình im lặng, nhưng vẫn ngoan ngoãn hạ giọng, tuy nhiên giọng điệu vẫn đầy phẫn nộ.
“Tôi chỉ đang bảo vệ cô thôi.” Lâm Duyệt bình tĩnh nhìn thẳng vào Lưu Linh, khuôn mặt không hề dao động, dường như đã quá quen với việc bị người khác không hiểu trong mỗi lần lặp lại.
Ngay lúc đó, phòng 405 bỗng “phụt” một tiếng mất điện, đèn trong nhà lập tức tắt ngúm. Lưu Linh hoàn toàn không phòng bị, bị dọa cho run lên bần bật.
Nhưng dường như Lâm Duyệt đã lường trước được cảnh tượng này, cô không hề hoảng loạn mà cúi đầu xuống, thành thạo lấy điện thoại trong túi ra, bắt đầu thực hiện những động tác cố định đã lặp đi lặp lại trong các vòng lặp trước. Ngón tay lướt nhanh trên màn hình, gửi tin nhắn cho gia đình ba người ở phòng 401, nhắn tin cho Hoài Xuyên, đồng thời gọi cuộc gọi báo cảnh sát thật và cuộc gọi giả báo cảnh sát.
Lưu Linh nhìn Lâm Duyệt bận đến mức không còn thời gian để ý đến mình, nghe cô gọi cảnh sát hai lần liên tiếp, nội dung nói ra chẳng khác gì những gì cô đã kể cho mình trước đó, nhưng trong lòng càng lúc càng cảm thấy cô gái trước mặt này thật kỳ quặc. Nghĩ vậy, Lưu Linh bế chú chó Bối Bối đang sủa loạn dưới đất lên, định đi từ cửa chính băng qua hành lang để về nhà.
Vừa đứng lên, cánh tay cô lập tức bị Lâm Duyệt kéo lại, cô dùng sức mạnh kéo Lưu Linh ngồi thụp xuống lần nữa.
“Tôi hỏi lại lần nữa, rốt cuộc cô muốn làm gì?!” Lưu Linh đầy nghi hoặc và phẫn nộ nhìn chằm chằm vào cô, trong mắt bốc lên lửa giận bị đùa cợt, môi mím chặt, thở gấp, hoàn toàn không hiểu gì về những chuyện xảy ra trong đêm nay, cảm giác như mình bị ai đó đem ra làm trò đùa, cơn giận trong lòng ngày càng dâng cao.
Lâm Duyệt không nói gì, chỉ giơ tay chỉ về hướng phòng 403, ra hiệu cho Lưu Linh lén nhìn một cái.
Lưu Linh vô cùng nghi hoặc làm theo, ngẩng đầu nhìn về phía ban công nhà mình. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn liền sợ đến hồn bay phách lạc!
Cô thấy một người đàn ông đội mũ đen, mặc đồ đen không biết đã xuất hiện trên ban công nhà mình từ lúc nào. Hắn đứng trên ban công phòng 403, dáng vẻ lén lút, liên tục thò đầu vào phòng ngó nghiêng, không biết đang tìm kiếm thứ gì. Nhưng chỉ riêng việc có một người đàn ông đang lén lút nhìn trộm trên ban công nhà mình vào lúc nửa đêm, đối với một cô gái sống một mình, nghĩ thôi cũng thấy rợn tóc gáy, sống lưng lạnh toát.
Tuy phòng 405 và 403 ở gần nhau, nhưng ban công hai nhà tạo thành một góc vuông, cộng thêm tiếng mưa lách tách bên ngoài và màn đêm đen kịt, tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng. Do đó, từ ban công phòng 403 tạm thời không thể nhìn thấy họ đang trốn sau tường ban công phòng 405.
Thấy cảnh tượng xảy ra trên ban công nhà mình, là một cô gái sống một mình, Lưu Linh lập tức trở nên cảnh giác, sự nghi ngờ và ngờ vực đối với Lâm Duyệt cũng vô thức giảm đi đôi phần.
Quả thật có người đột nhập vào phòng 403. Đúng như những gì Lâm Duyệt đã nói, đó là một người đàn ông mặc đồ đen!
“Người đó là ai… sao lại xuất hiện trên ban công nhà tôi?” Lưu Linh đầy nghi hoặc, chớp mắt liên tục nhìn chằm chằm vào người đàn ông đột ngột xuất hiện, bỗng nhiên cảm thấy dáng người đó trông quen quen: “Khoan đã… hình như tôi đã từng thấy hắn rồi… hình như là người ở phòng 404? Hắn nhảy từ ban công qua sao? Hắn định làm gì? Trộm cắp? Hay là…”
Ngay lúc đó, Lưu Linh cảm thấy áo mình bị kéo nhẹ, cô cúi đầu nhìn xuống, thấy Lâm Duyệt đưa điện thoại tới trước mặt cô, trên màn hình là một bài báo, nội dung chính là vụ án Tô Nhu xảy ra vào tối hôm qua.
“Tôi cũng có nghe nói chuyện này, nhưng chưa xem kỹ chi tiết, hình như hung thủ vẫn chưa bị bắt?” Lưu Linh ngẩng đầu nhìn Lâm Duyệt, cô ấy gật đầu, rồi lại chỉ về hướng ban công phòng 403.
“Hắn chính là hung thủ đang lẩn trốn.” Cô hạ thấp giọng, ghé sát vào tai Lưu Linh, từng chữ từng chữ nói rõ.
Lưu Linh kinh hoàng nhìn Lâm Duyệt, hai mắt mở to, con ngươi co lại dữ dội như thể vừa nghe thấy chuyện hoang đường, khó lòng tin được những gì mình nghe thấy.
Người ở phòng 404 là một trong những hàng xóm ở tầng này, cũng là người cách vách nhà cô. Tuy không tiếp xúc nhiều nhưng thật khó tưởng tượng một tên sát nhân nguy hiểm lại sống ngay bên cạnh. Nếu tất cả những giả định này là thật, vậy thì người đàn ông trước mặt đã giết người hôm qua, hôm nay lại định đột nhập vào nhà cô, nếu lúc này cô đang ở nhà thì hậu quả thật không dám tưởng tượng.
“Cô… cô chắc chắn chứ?” Giọng Lưu Linh run rẩy, đầy hoài nghi và bất an.
“Chắc chắn, và tôi biết tối nay hắn đến nhà cô là để giết cô.” Sắc mặt Lâm Duyệt vô cùng nghiêm trọng, mắt nhìn chằm chằm vào Lưu Linh, khuôn mặt trắng bệch, trông vô cùng đáng sợ, hoàn toàn không giống như đang nói đùa mà giống một phù thủy biết trước mọi tai họa.
Nghe câu khẳng định của Lâm Duyệt, Lưu Linh rơi vào trầm mặc, môi mím chặt, lông mày nhíu lại, ánh mắt tràn đầy nỗi sợ hãi và hoang mang.
“Tại sao lại là tôi… tôi với hắn không thù không oán, tại sao lại muốn giết tôi?” Cô lẩm bẩm, giọng như sắp khóc, Bối Bối trong vòng tay cảm nhận được cảm xúc bất an của chủ nhân, cố gắng vẫy đuôi và định sủa vài tiếng, nhưng bị Lưu Linh lấy tay bịt chặt miệng lại.
Thấy hành động đó của Lưu Linh, Lâm Duyệt hiểu rằng giờ đây cô ấy đã tin phần lớn những gì mình nói. Dù mọi chuyện nghe rất hoang đường, nhưng cô cũng không muốn mạo hiểm. Vì người đàn ông kia nhìn vô cùng đáng nghi, cho dù không phải hung thủ đang bị truy nã thì một kẻ đột nhập vào nhà một cô gái sống một mình giữa đêm cũng không thể có ý tốt!
Lâm Duyệt thở dài bất lực, trong mắt hiện lên vẻ mệt mỏi.
Tại sao lại là tôi?
Đúng vậy, câu hỏi này cô cũng từng hỏi bản thân không biết bao nhiêu lần, tại sao người bị giết tối nay lại là cô? Tại sao người đàn ông mặc áo mưa ngoài cửa nhất định phải g**t ch*t cô? Nhưng nghĩ thế nào cũng không ra được câu trả lời, có lẽ chỉ khi cố gắng kéo dài thời gian đến khi cảnh sát đến mới có thể chấm dứt vòng lặp này và tìm được câu trả lời xác đáng.
“Đừng lo, tôi đã báo cảnh sát rồi, chỉ cần chúng ta cố gắng cầm cự đến khi cảnh sát đến là được.” Lâm Duyệt vỗ vai Lưu Linh, cố gắng trấn an cô ấy.
Lưu Linh vừa nghe lời an ủi của Lâm Duyệt, vừa căng thẳng nhìn chằm chằm vào người đàn ông mặc đồ đen đang đứng trên ban công nhà mình, thậm chí đến cả hơi thở cũng dè dặt, sợ bị hắn phát hiện cô thực sự không có ở nhà. Nhưng sự tò mò mạnh mẽ lại khiến cô dù sợ hãi vẫn muốn xem thử hắn định làm gì. Trong trạng thái mâu thuẫn ấy, cô như một con rùa nhỏ nhút nhát, từ từ thò nửa cái đầu ra khỏi tường ban công, lén nhìn về hướng phòng 403.
Lâm Duyệt cũng ngẩng đầu liếc về hướng 403, cô thấy tên sát nhân đã nhẹ nhàng đẩy cửa sổ kính lớn ở ban công phòng 403 ra, lặng lẽ bước vào phòng khách. Lúc hắn đi vào, cả Lâm Duyệt và Lưu Linh đều thấy trong tay hắn dường như đang cầm một con dao lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
“Thật sự quá đáng sợ…” Giọng Lưu Linh run rẩy, môi run lẩy bẩy lẩm bẩm, tay ôm Bối Bối không ngừng run rẩy: “Có phải hắn biết tối nay tôi không phải trực đêm, chắc chắn sẽ ở nhà? Chẳng lẽ hắn đã theo dõi tôi từ mấy hôm trước rồi?”
“Tôi không biết động cơ của hắn là gì, nhưng việc hắn chọn thời điểm này để vào nhà cô chắc chắn không phải để chào hỏi đâu.”
“…Cô tên là Lâm Duyệt đúng không?”
“Đúng.”
“Trước đây chủ phòng 405 có nói là đã cho một cô gái thuê lại, nhưng tôi quên mất tên cô rồi, chắc điện thoại tôi có lưu tên và số điện thoại của cô…” Lưu Linh cúi đầu tìm điện thoại trong túi, phát hiện ra mình quên mang theo, để quên trong phòng 403 rồi.
“Tôi biết.”
“Hả?”
“Đúng là cô đã lưu tên và số điện thoại của tôi vào danh bạ.” Lâm Duyệt bổ sung: “Từng có người dùng điện thoại của cô kết bạn WeChat với tôi.”
“Kết bạn? Điện thoại của tôi? Là sao?” Lưu Linh càng thêm rối trí.
Nhưng Lâm Duyệt không định giải thích thêm. Cô biết chưa chắc đối phương đã tin, nói nhiều cũng vô ích, chi bằng ra tay hành động thiết thực hơn.
Nghĩ vậy, Lâm Duyệt đứng dậy, bước về phía căn bếp tối om.
“Này, này, cô đi đâu thế?” Lưu Linh định gọi cô lại, nhưng không dám hét lớn, giọng nói đầy kinh ngạc bị nén thấp như tiếng vịt kêu khe khẽ.
Lâm Duyệt đi vào bếp thì phát hiện nồi dầu từng được đun trên bếp điện đã bắt đầu bốc khói trắng, cả căn bếp tràn ngập mùi dầu ăn hăng hắc khó chịu. Dù điện đã bị cắt, nhưng trước khi cắt điện, dầu ăn đã được đun nóng một lúc. Cô không do dự tăng công suất bếp điện lên tối đa, không đến một phút là dầu sẽ nóng sôi.
Dầu ăn khi đun đến ba bốn phần là có thể đạt 100 độ C, khi đun đến năm sáu phần sẽ là 150 độ C, lúc đun hoàn toàn có thể lên đến 300 độ C.
Nghĩ vậy, Lâm Duyệt lặng lẽ lần mò trong bóng tối, lấy ra một bình giữ nhiệt khoảng 1 lít trong tủ bếp, hai tay nắm chặt bếp điện, cẩn thận rót toàn bộ số dầu đã đun sôi vào bình giữ nhiệt. Khi rót, dầu bốc khói trắng nghi ngút, mùi xộc thẳng vào mũi.
Lưu Linh đi theo tiếng động tới bếp, khó hiểu nhìn hành động của Lâm Duyệt, mùi khét khiến cô không nhịn được bịt mũi: “Cô… đang làm gì vậy?”
Lâm Duyệt khẽ cười, không trả lời, ánh mắt nhìn chằm chằm vào dầu nóng hổi, trong đáy mắt ánh lên tia sát khí kiên định.
Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
