Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
Chương 17: Vết sẹo
Edit + Beta: Hayin
“Chẳng lẽ là Lưu Linh tự mở cửa cho tên sát nhân sao?” Ý nghĩ đó vừa mới lóe lên trong đầu Lâm Duyệt, cô liền bị chính mình dọa cho hoảng sợ, tim như bị một bàn tay vô hình mạnh mẽ siết chặt lại: “Sao lại có thể nảy ra một ý nghĩ đáng sợ như thế?”
Lòng Lâm Duyệt run rẩy, cảm thấy một luồng khí lạnh từ sống lưng lan khắp toàn thân.
Thế nhưng suy nghĩ kỹ lại, dường như từ lần đầu rơi vào vòng lặp chết chóc này, cô hầu như chưa từng nghe thấy tiếng sủa của chú chó cưng. Phải biết rằng, nếu là kẻ xấu xông vào hoặc phá cửa mà vào thì sao con chó cưng có thể im lặng như không hề tồn tại? Mà Lưu Linh trong phòng cũng không thể nào không phát ra chút tiếng kêu cứu nào.
“Chẳng lẽ bên trong còn có bí mật không thể cho ai biết?” Dòng suy nghĩ của Lâm Duyệt càng lúc càng hỗn loạn, nỗi sợ trong lòng cũng ngày một lan rộng.
Khu chung cư Hạnh Phúc vốn đã có lịch sử ba bốn chục năm, là khu nhà cũ kỹ xuống cấp, tất cả tòa nhà đều đã lộ rõ vẻ xuống cấp, khả năng cách âm của các căn hộ vô cùng kém, ngay cả tiếng vợ chồng cãi nhau ở phòng 401 cũng có thể nghe rõ mồn một. Nếu ở phòng 403 thực sự xảy ra đánh nhau kịch liệt, hoặc nếu Lưu Linh từng phát ra tiếng kêu cứu, thì với việc phòng 405 chỉ cách một bức tường, Lâm Duyệt đã trải qua bao nhiêu lần sống lại như thế lại hoàn toàn không thể nào không phát hiện ra.
Tất cả chuyện này quả thực quá kỳ lạ.
Lâm Duyệt chỉ cảm thấy như có một bàn tay vô hình, đang âm thầm khiến mọi việc rối tung lên, đầy mâu thuẫn.
“Rốt cuộc là cái gì đang thao túng tất cả? Tại sao mình lại bị cuốn vào cơn ác mộng như thế này?” Trong lòng cô tràn đầy nghi hoặc và sợ hãi, không rõ rốt cuộc đằng sau những mâu thuẫn đó ẩn giấu điều gì. Chỉ là theo diễn biến của sự việc, cô càng cảm thấy đêm nay đầy rẫy sự kinh hoàng khiến người ta lạnh sống lưng.
Có lẽ, cô vốn dĩ đã định sẵn không thể sống qua đêm nay. Nếu muốn nghịch thiên đổi mệnh, chắc chắn sẽ phải vượt qua vô vàn chông gai gian khổ.
“Chẳng lẽ đêm nay mình thật sự phải chết sao…” Lâm Duyệt thở dài một tiếng, trong lòng mù mịt và bất lực, cô mở điện thoại lên.
Hiện tại, Lưu Linh ở phòng 403 đã biết sơ qua tình hình, cũng đã thông báo rằng cô ấy đã khóa cửa nên tạm thời Lâm Duyệt không còn quá lo lắng về phòng 403 nữa.
Lúc này, điều khiến cô để tâm hơn là, rốt cuộc người đàn ông mặc áo mưa là ai?
Lâm Duyệt khẽ nhíu mày, cảm giác bất an trong lòng càng lúc càng mạnh, như một làn sương đen không ngừng lan rộng, dần dần bao phủ lấy toàn bộ cơ thể và tâm trí cô.
“Tại sao tên mặc áo mưa này lại muốn làm như vậy với mình? Rốt cuộc mình đã đắc tội với hắn ở chỗ nào? Nhìn bộ dạng hắn, cứ như thể mình đã giết cả nhà hắn vậy.”
Trong căn phòng tối om, dòng suy nghĩ của cô dừng lại trong chốc lát, dường như thời gian cũng đông cứng lại thành một khối chì nặng trĩu.
Nghe tiếng sấm ngoài cửa sổ càng lúc càng vang dội, nhịp tim của cô bất giác tăng vọt, như có dùi trống đang điên cuồng gõ vào mặt trống.
Đúng lúc đó, trong đầu cô bỗng hiện lên một hình ảnh kinh hoàng. Trước đây khi người đàn ông áo mặc mưa xông vào phòng 405, từng bước dồn ép cô vào phòng khách, hai bàn tay mạnh mẽ của hắn siết chặt cổ cô!
Trong lúc vùng vẫy tuyệt vọng, cô kéo được chiếc khẩu trang đen trên mặt hắn xuống, đúng lúc đó, một tia chớp sáng rực xé ngang bầu trời đêm ngoài cửa sổ, lập tức chiếu sáng cả căn phòng. Trong khoảnh khắc ánh sáng chói lòa đó, cô nhìn rõ mặt của người đàn ông áo mưa. Trên mặt hắn có một vết sẹo dài khủng khiếp, như một con rết dữ tợn bò ngang qua má phải. Vết sẹo bắt đầu từ trán phải, uốn lượn kéo dài đến tận khóe miệng, nhìn mà thấy ghê. Có vẻ như vết sẹo đã tồn tại nhiều năm, mô sẹo dày cộm khiến nó mang màu xám nâu đậm, vùng da xung quanh cũng bị thời gian bào mòn đến mức nhăn nheo, giống như lớp vỏ cây khô nứt nẻ.
Vết sẹo đó có hình dạng phần trên to, phần dưới nhỏ, như thể từng bị lưỡi dao sắc bén tàn nhẫn rạch ngang một đường, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta dựng tóc gáy.
Ầm…
Tiếng sấm bên ngoài vang lên càng lúc càng chói tai, một tia chớp xuyên qua cửa sổ, trong nháy mắt chiếu sáng cả phòng ngủ của Lâm Duyệt như giữa ban ngày.
Bị ánh chớp bất ngờ làm giật mình, Lâm Duyệt quay phắt đầu lại, nhìn những giọt mưa điên cuồng quất vào mặt kính, suy nghĩ của cô cũng như bị thấm đẫm trong cơn mưa ướt át, trở nên nặng nề và rối ren.
“Mình hoàn toàn không quen biết hắn…” Lâm Duyệt lẩm bẩm, nhớ lại khoảnh khắc kéo khẩu trang của người đàn ông áo mưa xuống, cô thực sự đã nhìn rõ khuôn mặt của hắn.
Đó là một khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, khuôn mặt chữ điền, gần như không có chút thịt nào, làn da hơi đen sạm, trông khô khốc như vùng đất hạn lâu ngày chưa được tưới nước. Râu ria lởm chởm chưa cạo sạch tạo cảm giác lôi thôi lếch thếch. Đôi mắt của hắn có phần đục ngầu, nhưng ẩn sau cặp mày cau chặt là ánh mắt giận dữ trừng trừng, trông như có một ngọn lửa đang bốc cháy dữ dội, đồng thời cũng giống một con thú hoang nổi giận đến cực điểm, như thể bất kỳ ai đến gần cũng sẽ bị thiêu rụi trong cơn thịnh nộ đó…
“Tại sao hắn lại hận mình đến vậy? Rốt cuộc mình đã làm gì sai?” Lâm Duyệt mang đầy ấm ức và nghi hoặc. Hắn mang theo sự thù hận ngút trời mà nhìn cô chằm chằm, đôi tay như gọng kìm sắt siết chặt cổ cô, dốc toàn bộ sức lực như thể muốn nghiền nát sinh mạng cô thành tro bụi.
Buồn cười thay, đến tận khoảnh khắc cuối đời, cô vẫn không hiểu vì sao đối phương lại tàn nhẫn với mình đến vậy.
“Chẳng lẽ là ai đó thuê hắn giết người? Có người đã đưa tiền để hắn tới giết mình?”
Lâm Duyệt cau mày chặt lại, như một kẻ lạc trong bóng tối mù mịt, lảo đảo bước đi trong sương mù dày đặc, hoàn toàn không nhìn rõ xung quanh, nhưng vẫn bị buộc phải gắng gượng tiến về phía trước, chỉ để tìm kiếm một tia hy vọng mong manh.
“Nếu là thuê người giết, vậy thì kẻ chủ mưu đứng sau là ai? Rốt cuộc mình đã đắc tội với ai? Trời ơi, rõ ràng mình là một người tốt, không tham của rơi, không làm chuyện xấu, tại sao lại có người muốn giết mình đến vậy…”
Lâm Duyệt vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu nổi rốt cuộc ai muốn lấy mạng cô. Cô rà soát trong đầu từng người mình quen biết, song cũng không tìm ra manh mối, nhưng dường như “thuê người giết” là lời giải thích duy nhất hợp lý lúc này. Bởi trong ký ức của cô, bản thân chưa từng gặp người đàn ông mặc áo mưa kia, nhưng đối phương lại căm hận cô đến mức dù có chết cũng phải giết cô cho bằng được. Hành động của hắn cực kỳ rõ ràng, mục tiêu duy nhất là g**t ch*t Lâm Duyệt, bất kể dùng thủ đoạn gì, thậm chí đã lên kế hoạch kỹ lưỡng từ lúc điện thoại của cô bị mất cách đây một tuần.
Hành động của hắn rõ ràng là để giết người, nhưng động cơ thì Lâm Duyệt hoàn toàn mù mịt.
Cô tên là Lâm Duyệt, cái tên cũng bình thường, ngoại hình cũng bình thường, chỉ là một nhân viên văn phòng hết sức bình thường, từ nhỏ đến lớn luôn là người mờ nhạt nhất giữa đám đông. Khi còn nhỏ, thành tích học tập trung bình, làm gì cũng không phải người giỏi nhất, lớn lên cũng vậy, vẫn tầm thường không có gì nổi bật, như thể sinh ra để trở thành một “mẫu số” trong xã hội. Sống hơn hai mươi năm, cô chưa từng làm điều gì đáng được tán dương, cũng chưa từng phạm tội tày trời. Mọi hành vi đều tuân theo lời dạy dỗ của người khác, từ nhỏ đến lớn luôn sống trong cái khuôn khổ định sẵn của xã hội, ngoan ngoãn kỷ luật, chưa từng vi phạm bất cứ điều gì.
Vậy mà, chính một người tầm thường như vậy lại bị kẻ khác nhẫn tâm sát hại trong đêm mưa mất điện này, bị giết hại một cách tàn khốc vào đêm trước ngày đính hôn…
“Tại sao lại là tôi? Tại sao nhất định phải là tôi?” Lâm Duyệt gào thét trong lòng đầy đau đớn.
Rõ ràng cô chỉ là một người bình thường nhất, nhưng người đàn ông áo mưa lại nói cô là một “tồn tại đặc biệt”, rốt cuộc câu nói đó có ý nghĩa gì?
Lâm Duyệt đầy nghi ngờ nhưng không thể nào tìm ra lời giải, những trải nghiệm bị giết lặp đi lặp lại khiến cô thậm chí bắt đầu tê liệt trước cái chết. Cô giống như một cái xác không hồn, lạnh lùng bước đi trong vòng lặp, cố gắng tìm lấy tia hy vọng mong manh để sống sót.
Lâm Duyệt khẽ thở dài một tiếng, liếc nhìn thời gian, ước chừng cảnh sát sẽ đến trong vòng năm sáu phút nữa.
“Cảnh sát nhất định phải đến nhanh lên…” Lâm Duyệt hít sâu vài hơi để làm dịu bớt cảm giác như ngồi trên đống lửa. Từng phút từng giây với cô lúc này đều dài dằng dặc, cô lo lắng đợi cảnh sát đến, nhưng cũng sợ sẽ có biến cố khác xảy ra. Trong bóng tối, cô vừa mâu thuẫn vừa lo lắng, trái tim như bị thả trong chảo dầu nóng, đau đớn đến tận cùng.
Điều khiến cô được an ủi đôi chút chính là, lần này cô cảm thấy bản thân đã chuẩn bị rất đầy đủ, dù là 401 hay 403, cô đều đã nhắc nhở những người có khả năng bị liên lụy. Cô đã làm hết sức để bảo vệ tất cả mọi người, hy vọng lần này có thể được thần linh rủ lòng thương trước sự vật lộn tuyệt vọng của cô.
Lâm Duyệt nghĩ đến đây, thoát khỏi giao diện trò chuyện trên WeChat.
Giao diện điện thoại chuyển về trang web vụ án Tô Nhu mà cô vừa tìm kiếm trước đó. Cô lướt nhẹ màn hình, phát hiện ngoài trang đầu tiên mình đã đọc còn có rất nhiều diễn đàn truyền thông, Weibo, Douyin và các nền tảng cá nhân cũng đang đưa tin về vụ án Tô Nhu. Sau khi được truyền thông đưa tin, rất nhiều đơn vị truyền thông đã thể hiện sự quan tâm sâu sắc đến vụ việc này. Hiện tại vụ án mạng này đã trở thành đề tài nóng ở thành phố Lăng Xuyên, mọi ánh mắt đều đổ dồn về vụ án, áp lực đối với cảnh sát ngày càng lớn.
Xuất phát từ đạo đức xã hội, hoặc từ sự nhạy bén với tin tức nóng, các đơn vị truyền thông thi nhau khai thác thông tin liên quan đến vụ án của Tô Nhu. Họ bắt đầu đăng tải những tin tức mà mình tìm được lên các nền tảng, sử dụng dạng video ngắn và bài viết ngắn để thu hút sự chú ý của công chúng.
Vụ án của Tô Nhu vốn không sử dụng thủ đoạn giết người quá tàn bạo, nhưng việc hung thủ lẩn trốn lại khiến toàn thành phố Lăng Xuyên hoảng loạn.
Dựa vào điểm này, các đơn vị truyền thông bắt đầu điều tra sâu về nguyên nhân Tô Nhu bị giết. Họ đến tận nhà bố mẹ Tô Nhu, ngôi trường cô ấy từng học, bệnh viện nơi cô ấy làm việc… cố gắng tái hiện cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy trắc trở của nữ bác sĩ đáng thương này, đồng thời tìm kiếm manh mối từ đó để lý giải nguyên nhân cái chết của cô gái ấy.
Ào ào…
Mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, điện thoại của Lâm Duyệt nảy ra thông báo cảnh báo sấm sét từ tài khoản thời tiết. Tối nay định sẵn là một đêm dài không thể ngủ yên. Mưa như nước mắt vô tận của trời cao, ào ào đổ xuống, cũng như đang khóc thương cho những sinh mạng sắp biến mất khỏi thế gian này.
Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
