Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
Chương 13: Vụ án phòng 403
Edit + Beta: Hayin
Căn phòng 403 tối om, không một bóng đèn nào sáng.
Từ ban công nhìn vào phòng, bên trong như bị nhúng trong một lớp mực đặc quánh, tối đến mức không thấy đáy. Cánh cửa kính ban công khép hờ, Lâm Duyệt cố gắng nheo mắt lại nhưng vẫn không thể nhìn rõ tình hình trong phòng. Bầu không khí đầy bí ẩn và bất an như một tấm lưới vô hình dần siết chặt lấy cô.
“Gâu…”
Tiếng chó sủa vang lên từ sâu trong phòng, âm thanh đó trầm trầm như nghẹn lại, không giống như phát ra từ phòng khách, mà như từ góc tối nhất trong nhà vọng lại.
Trong lòng Lâm Duyệt dấy lên vô số nghi ngờ, bản tính thận trọng khiến cô không dám tùy tiện lên tiếng. Cô mím chặt môi, nín thở, cẩn thận vươn tay ra, từ từ đẩy mở cánh cửa kính của ban công. Động tác của cô nhẹ đến mức cực độ, như thể chỉ cần sơ suất một chút là sẽ đánh động đến hiểm họa nào đó đang ẩn náu trong phòng.
Sau đó, cô nhón chân, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động nào, lặng lẽ bước vào trong phòng.
Cạch…
Ngay khi cánh cửa được nhẹ nhàng đẩy ra, một mùi kỳ lạ nồng nặc xộc thẳng vào mặt. Mùi đó tanh tưởi đến ghê người khiến người ta muốn nôn mửa. Thân thể Lâm Duyệt run lên dữ dội, như thể bị điện giật, một linh cảm xấu nặng trĩu như tảng đá đè lên tim cô.
Rốt cuộc là mùi gì vậy?
Cô ngửi thấy mùi máu tanh kỳ dị ấy, trong lòng đầy nghi hoặc.
Bố cục tổng thể của căn hộ 403 gần giống với căn hộ 405. Đối diện ban công là cửa chính, giữa ban công và cửa chính là phòng khách. Từ hành lang bên trái phòng khách có thể đi đến phòng ngủ và nhà vệ sinh. Ngoại trừ hướng các phòng có chút khác biệt, bố trí còn lại gần như giống hệt với 405.
Lâm Duyệt lặng lẽ bước qua tấm thảm mềm trải trong phòng khách, đôi mắt cố gắng thích nghi với bóng tối.
Cô nhẹ nhàng tránh qua chậu cây trước ban công và một chiếc bàn nhỏ. Trên bàn đặt một tấm ảnh, trong ảnh là một cô gái mặc blouse trắng đứng chụp ảnh trước tòa nhà bệnh viện.
Ánh mắt Lâm Duyệt dừng lại một lúc trên bức ảnh đó. Cô từng chạm mặt Lưu Linh ở căn hộ 403 vài lần trong thang máy. Trong ấn tượng của cô, Lưu Linh là một cô gái ít nói, cao khoảng 1m65, nhưng chỉ nặng hơn 40 cân, gầy như một que củi. Cô ấy không thích nói chuyện, khuôn mặt dường như lúc nào cũng tái nhợt vì thiếu máu. Đối nhân xử thế luôn lễ phép nhưng xa cách, dù có gặp hàng xóm trong thang máy cũng chỉ khẽ gật đầu rồi đứng nép vào góc.
Lâm Duyệt bước qua chiếc bàn nhỏ, trong lòng đang dấy lên nghi ngờ vì xuất hiện mùi lạ thì đột nhiên một vật thể lạ đập vào mắt cô. Dường như có thứ gì đó ngã sau ghế sofa, giống như là một người? Từ góc nhìn của Lâm Duyệt, vừa vặn nhìn thấy một đoạn chân lộ ra khỏi phía sau ghế sofa.
Cô bước thêm vài bước, lập tức nghẹn thở.
Quả nhiên là một đôi chân người!
“Ai đó?!”
Lâm Duyệt không kìm được hét lên, giọng nói đầy run rẩy.
Cô bước vội về phía trước, ba bước gộp làm hai, khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, cô kinh hoàng đến sững sờ, đầu óc trống rỗng, như thể cả thế giới đột nhiên ngừng lại trong khoảnh khắc ấy.
Người nằm trên sàn chính là cô gái trong bức ảnh vừa nãy – Lưu Linh!
Cảnh tượng lúc này vô cùng thê thảm khiến người ta không dám nhìn thẳng. Lưu Linh nằm ngửa trên mặt đất lạnh băng, cổ họng cô bị cắt tạo thành một vết thương dài. Miệng vết thương kia trông như vực sâu không đáy, nhìn phát khiếp. Tấm thảm vốn trắng tinh dưới sàn nhà nay đã thấm đẫm máu tươi, tạo thành một mảng đỏ sẫm ghê rợn. Cả căn phòng như bị một làn sương máu mờ đục bao phủ, dày đặc đến mức khiến người ta không thể hô hấp.
Lưu Linh nằm trên đất, mặt trắng như tờ giấy, không chút huyết sắc. Hai mắt cô ấy trừng to nhìn thẳng lên trần nhà, tựa như muốn thể hiện sự sợ hãi song lại không hề cam lòng. Ánh mắt cô ấy trống rỗng mà tuyệt vọng như thể đã mất đi ánh sáng của cuộc sống. Trên trần nhà, đâu đâu cũng là máu tươi tạo thành những đường nét màu đỏ thẫm, tựa như bức hoạ của ác quỷ. Máu b*n r* cao đến mức này khiến người ta thấy ghê rợn, cảm nhận được tình cảnh lúc ấy thảm thiết và kịch liệt ra sao.
Lưu Linh bị cắt động mạch cảnh, đây là một trong những động mạch quan trọng nhất của cơ thể con người. Lâm Duyệt từng xem một chương trình pháp lý và biết được rằng, một khi động mạch cảnh bị cắt đứt, huyết áp cực cao sẽ khiến máu bắn thẳng lên đến trần nhà, tạo thành cảnh tượng khủng khiếp như thế này. Mà trong tình huống đó, chưa đầy một phút là người bị hại sẽ lập tức rơi vào trạng thái hôn mê, sau đó mất mạng.
Nói cách khác, một khi động mạch chủ bị cắt đứt thì gần như chỉ có thể chờ chết.
“Lưu Linh? Lưu Linh?”
Lâm Duyệt căng thẳng đến mức giọng nói cũng run run, ngồi xổm xuống bên cạnh Lưu Linh. Cô run rẩy vươn tay ra, thử kiểm tra hơi thở và mạch đập của Lưu Linh thì phát hiện cơ thể của cô ấy đã lạnh từ lâu, nhưng máu vẫn còn sót lại chút hơi ấm. Xem ra thời gian tử vong chưa lâu, có lẽ khoảng nửa tiếng trước Lưu Linh vẫn còn đang sống sờ sờ trên thế gian này.
Lâm Duyệt ngẩng đầu nhìn về phía cửa chính của căn hộ 403, phát hiện cánh cửa đối diện phòng khách đang khép hờ. Từ khe cửa hẹp, lờ mờ có thể thấy ánh sáng xanh lục nhạt nhòa của biển báo “Lối thoát hiểm” trong hành lang tầng bốn.
Gió lạnh từ hành lang gào thét lùa vào căn hộ 403, khiến Lâm Duyệt vừa bị mưa làm ướt không khỏi rùng mình một cái.
Đóng cửa lại!
Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu, cơ thể cô đã phản ứng nhanh chóng, lao thẳng đến cửa. Cô hạ thấp giọng, dùng tốc độ nhanh nhất đóng cửa căn hộ 403 lại, theo bản năng xoay tay nắm và khóa cửa.
Cô biết rất rõ, lúc này đây, nhất định người đàn ông mặc áo mưa vẫn còn ở ngoài hành lang. Nỗi sợ hãi đối với hành lang gần như đã trở thành bản năng của cô. Trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn, cô phải ngăn không để người đàn ông đó vào được 403. Nếu hắn phát hiện ra cô đang ở trong này, chắc chắn sẽ xông vào giết cô!
Lâm Duyệt quay đầu lại, một lần nữa nhìn thi thể của Lưu Linh đang nằm trên sàn. Sắc mặt của cô ấy cũng trắng bệch, không có chút huyết sắc.
Cô và Lưu Linh trước nay vốn không qua lại nhiều, nhưng nhìn từ tấm ảnh kia có thể thấy, Lưu Linh là một bác sĩ cứu người, cũng là một cô gái một mình bươn chải nơi đất khách. Cô ấy đã dùng sức lực của mình để cứu giúp người khác, nhưng vào khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời lại không một ai có thể ra tay cứu giúp. Ngay cả Lâm Duyệt ở căn hộ 405 kế bên cũng không nghe thấy tiếng kêu cứu tuyệt vọng nào của Lưu Linh.
Xét từ tình trạng thi thể, có thể thấy Lưu Linh chết vì đứt động mạch, mất máu quá nhiều mà chết. Trên thi thể cô không có quá nhiều vết bầm tím hay thương tích, có lẽ cô ấy còn chưa kịp phản kháng thì đã bị sát hại, cái chết đến vô cùng chóng vánh. Một mạng người đã tan biến chỉ trong tích tắc của đêm mưa mất điện này. Hung thủ hoặc là một kẻ rất thành thục, hoặc là đã phục kích từ trước khiến cô ấy hoàn toàn không có cơ hội phản kháng.
“Gâu… gâu…”
Đúng lúc này, tiếng sủa của chú chó cưng lại phá vỡ sự im lặng trong căn phòng, thu hút sự chú ý của Lâm Duyệt!
Cô nhận ra âm thanh phát ra từ phòng vệ sinh bên cạnh. Cánh cửa phòng vệ sinh đóng kín, tiếng chó sủa xen lẫn những âm thanh ma sát kỳ lạ vọng ra từ bên trong. Âm thanh lúc đầu là tiếng sủa, sau đó chuyển thành tiếng r*n r*, như thể có thứ gì đó đang siết chặt cổ họng chú chó khiến nó không thể phát ra âm thanh rõ ràng, lại giống như có ai đó đang chậm rãi di chuyển trong phòng vệ sinh, quần áo liên tục cọ vào bồn rửa và tường gạch.
Lâm Duyệt hít sâu một hơi, hai tay siết chặt thành nắm đấm, các khớp ngón tay trắng bệch vì lực quá mạnh.
Khi đi ngang qua chiếc bàn trong phòng khách, cô tiện tay cầm lấy con dao gọt trái cây trên bàn. Con dao ấy trong tay cô đang run rẩy, dường như nặng ngàn cân, nhưng lúc này lại là công cụ duy nhất cô có thể dùng để giữ mạng!
Cô cầm dao, từng bước một, run rẩy tiến đến trước cửa phòng vệ sinh. Càng đến gần, âm thanh kia càng rõ ràng hơn. Sau vài giây im lặng, cô từ từ vươn tay ra, nhẹ nhàng đẩy cửa.
Két…
Một âm thanh khẽ vang lên, cánh cửa phòng vệ sinh từ từ được đẩy ra, một mùi máu tanh nồng nặc ập thẳng vào mặt!
Cảnh tượng trước mắt khiến máu cả người Lâm Duyệt lập tức đông lại, nỗi sợ hãi giống như dòng điện nhanh chóng lan ra toàn thân. Chỉ thấy một người mặc áo khoác màu đen, đội mũ lưỡi trai đang ngồi xổm bên bồn tắm, đưa lưng về phía Lâm Duyệt. Trong tay hắn đang cầm một con dao găm sắc bén, từng chút từng chút đâm vào một vật thể nào đó…
Phập… phập…
Mỗi một lần con dao đâm xuống đều kèm theo một âm thanh nặng nề, âm thanh kia nghe giống như con dao đang đâm vào một bao cát, mà tiếng vang quỷ dị lại không ngừng quẩn quanh trong căn phòng vệ sinh chật hẹp, khiến người ta sởn tóc gáy.
Đúng lúc này, một trận gió từ phía ban công thổi qua lưng Lâm Duyệt, thoảng về hướng người kia. Cảm nhận được luồng gió bất ngờ ập đến, hắn lập tức quay đầu, nhìn thẳng vào Lâm Duyệt!
Trong khoảnh khắc hắn xoay người lại, Lâm Duyệt thấy người đàn ông kia đeo khẩu trang đen giống hệt người đàn ông mặc áo mưa kia, hai tay cũng đeo đôi găng tay đen, tay phải đang nắm chặt con dao găm, còn tay trái thì đang giữ chặt cổ của con chó cưng. Con chó của Lưu Linh bị đặt trong bồn tắm, bộ lông vốn có màu trắng tuyết giờ đã bị máu nhuộm thành đỏ tươi, trông cực kỳ kinh dị. Đôi mắt chú chó nửa khép hờ, hô hấp yếu ớt, hiển nhiên đang hấp hối. Trên người nó đầy những lỗ thủng ghê rợn còn đang rỉ máu, khoé miệng không ngừng trào ra máu tươi chảy dọc xuống bồn tắm tạo thành một vũng máu loãng.
Hai mắt Lâm Duyệt trừng lớn, khó mà tin vào toàn bộ cảnh tượng trước mắt.
Hắn hành hạ nó đến chết sao?!
Lâm Duyệt theo bản năng hét lên một tiếng thê lương mà chói tai, lập tức xoay người muốn chạy thoát khỏi cái nơi đáng sợ này.
Nhưng dường như phản ứng của đối phương càng nhanh hơn!
Ngay khi Lâm Duyệt vừa xoay người, gã đàn ông áo đen không chút do dự mà buông con chó ra, đột ngột đứng lên túm lấy tóc Lâm Duyệt. Cô không kịp tránh, cả người bị kéo ra sau ngã mạnh xuống đất. Đầu cô đập mạnh xuống sàn nhà vệ sinh lạnh băng, phát ra một tiếng vang nặng nề.
Trong lúc hốt hoảng, con dao gọt hoa quả cũng rơi vào bồn tắm.
“Đừng…”
Không cho cô thời gian để phản ứng lại, con dao găm đẫm máu đã đâm xuyên qua ngực cô từ trên cao với tốc độ cực nhanh.
Cô chỉ cảm thấy một cơn đau thấu tận tim, cơ thể cũng bị cơn đau bất ngờ này làm cho run lẩy bẩy. Con dao găm đâm vào động mạch chủ, máu tươi tràn lên cổ họng khiến cô phun ra một búng máu.
Ngay sau đó, con dao găm chợt bị rút ra, vung lên thành một vòng cung lạnh lẽo trong không khí, sau đó, con dao găm sắc bén lập tức cắt đứt cổ họng của cô!
Phập…
Con dao găm sắc nhọn không chút thương tiếc cắt xuyên qua lớp thịt mềm mại, động mạch cảnh của Lâm Duyệt lập tức bị cắt đứt, dòng máu tươi ấm áp phun trào như dòng suối bắn đầy lên trần nhà vệ sinh tạo thành từng vết máu trông vô cùng rợn người; máu bắn vào bồn tắm, hoà lẫn cùng với dòng máu loãng trước đó; bắn lên gương, hình phản chiếu mờ đục mà rõ nét; thậm chí còn bắn lên mặt của hung thủ, khiến khuôn mặt hắn càng thêm dữ tợn.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi sự sống tan biến, Lâm Duyệt nhìn vào khuôn mặt ở ngay sát trước mắt, trong ánh mắt thoáng qua một tia tuyệt vọng.
Người trước mắt cô, vóc dáng và đường nét khuôn mặt đều hoàn toàn khác với gã đàn ông mặc áo mưa, nhưng cả hai đều đeo khẩu trang màu đen.
Trong lúc ý thức trở nên mơ hồ, cô chợt nhận ra hai điều…
Gã đàn ông mặc áo mưa trong hành lang… có đồng bọn.
Và cô… cũng sẽ trở thành thi thể thứ hai trong đêm nay.
Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
