Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên
Chương 15: Quay lại
Trình Dương cảm thấy cơ thể mình như rơi xuống vực đó, sau đó anh nghe thấy tiếng ồn ào. Trước khi bất tỉnh, anh dường như đã nhìn thấy Châu Miểu.
Cô vội vàng chạy tới, ôm chặt anh vào lòng, đôi mắt đỏ hoe gọi tên anh: “Trình Dương, Trình Dương, anh không được ngủ, không được ngủ.”
Anh định giơ tay lên chạm mặt cô nhưng còn chưa kịp thì tay anh đã rũ xuống bên cạnh.
Anh nhìn thấy cô đang khóc, khóc tới đau lòng. Anh hé môi, muốn nói với cô rằng anh không sao, đừng khóc, nhưng ai ngờ anh lại không thể nói thành lời.
Âm thanh xung quanh càng lúc càng hỗn loạn, có người nói đâm phải người rồi, mau đưa đi bệnh viện.
Có người nói, tên này điên rồi à sao lại đứng giữa đường thế.
Lại có người nói, anh ta sẽ không chết đâu nhỉ.
Tiếng ồn ào ngày càng lớn, người phụ nữ run rẩy nói: “Mau gọi 120 đi, mau gọi 120 đi.”
Ý thức cuối cùng của Trình Dương là anh được đưa lên xe cấp cứu. Châu Miểu cũng theo anh lên xe, cô nắm chặt tay anh, luôn nói những lời động viên.
“Trình Dương, anh yên tâm, anh sẽ không sao đâu.”
“Trình Dương, tôi biết anh nghe thấy, anh đừng ngủ, đừng ngủ nhé.”
“Trình Dương, khi nãy anh nói gì với tôi hả, anh nói anh yêu tôi, mong được ở bên thôi. Nếu anh cứ thế ra đi thì làm sao ở bên tôi được nữa đây.”
“Trình Dương, tôi ra lệnh cho anh, anh phải bình an.”
Trình Dương chầm chậm nhắm mắt, thầm nghĩ: “Miểu Miểu, đừng khóc.”
…
Thường Hoa đã giữ nguyên tư thế nhìn chằm chằm này mười phút rồi, Trình Dương hỏi hắn: “Cậu không mệt à?”
“Mệt chết còn hơn cái suy nghĩ chết tiệt của cậu.” Thường Hoa nắm tóc: “Này, cậu giỏi thật đấy, vậy mà dám nghĩ đến chuyện tự tử.”
“Không phải tự tử.” Câu này Trình Dương nói đi nói lại cả chục lần rồi: “Chỉ là lúc đó tuyết dày quá không nhìn rõ đường, nhất thời không phản ứng kịp thôi.”
“Bốc phét, tớ đã xem camera giám sát rồi.” Thường Hoa nói: “Cậu cứ đứng chôn chân ở đấy như một tên đần, không thèm di chuyển một centimet nào, còn nói không phải tự tử.”
“Trình Dương, tớ đột nhiên phát hiện cậu gớm phết nhỉ, bỏ cả mạng luôn cơ mà.”
Trình Dương khát nước, đưa tay với cốc nước trên bàn nhưng bị Thường Hoa giật lấy: “Không cho uống.”
Trình Dương day nhẹ ấn đường: “Cậu có thôi chưa hả?”
“Không thôi.” Thường Hoa hỏi: “Tớ muốn phỏng vấn cậu một chút, thực sự lúc đó cậu đã nghĩ gì vậy?”
“Quên rồi.” yết hầu của Trình Dương khẽ rung: “Tóm lại là không phải tự tử.”
“Bốc phét.” Thường Hoa chỉ vào anh: “Cậu muốn tự tử.”
Trình Dương mím mím môi: “Được rồi, cậu về đi.”
“Cậu nghĩ tớ muốn ở đây à?” Thường Hoa nhớ lại cảnh tượng 3 ngày trước lúc nhìn thấy Trình Dương, trái tim như muốn ngừng đập: “Tớ thật không ngờ đến cậu lại điên rồ đến thế, bỏ cả mạng vì Châu Miểu.”
“Cậu có bao giờ nghĩ, ngộ nhỡ không cứu được cậu thì sao?”
“Cứ vậy mà tèo không phải rất đáng tiếc sao?”
“Không chết được.” Trình Dương nói.
“Đó là vì bác sĩ cấp cứu kịp thời, chứ mà chậm trễ xíu thôi là bây giờ cậu đã về với đất mẹ rồi đấy.” Thường Hoa đáp.
“Thôi, đừng nói đến chuyện này nữa.” Trình Dương quay đầu hỏi Trương Hằng: “Công ty vẫn ổn chứ?”
“Đã chặn hết tin tức anh bị thương, giá cổ phiếu không bị ảnh hưởng gì, mọi chuyện vẫn ổn.” Trương Hằng báo cáo.
“Hỏi công ty làm gì.” Thường Hoa giở giọng cà khịa: “Không phải cậu chỉ quan tâm Châu Miểu thôi sao? Ngoài Châu Miểu cậu không cần gì khác nữa không phải sao?”
“Thường Hoa, cậu im mồm.” Trình Dương đáp trả: “Cậu thật sự không thôi đi à?”
Thường Hoa vừa định đáp trả lại anh thì có người bước vào, là Châu Miểu. Thường Hoa nhìn thấy cô thì không vui hừ một tiếng rồi đứng dậy ra về.
Trương Hằng chào hỏi xong cũng đứng dậy rời khỏi đó.
Châu Miểu liếc nhìn anh, giọng nói thờ ơ: “Xem ra tâm trạng sếp Trình rất tốt nhỉ?”
“Gặp em đương nhiên là tâm trạng sẽ tốt rồi.” Chết một lần đương nhiên sẽ thấy vẫn là thế giới này là tuyệt vời nhất, bởi vì có cô ở đây.
Ba ngày này, Châu Miểu vẫn luôn kiềm chế cảm xúc, cũng không nhắc tới chuyện đó. Thấy anh còn có tâm trạng đùa cợt như vậy, sự tức giận trong cô lập tức bùng nổ: “Trình Dương, anh thực sự muốn chết, tôi không cản nhưng đừng có chết trước mặt tôi.”
Tối hôm đó Châu Miểu xuống lấy bưu kiện, sau đó nhớ ra hết kem đánh răng nên tiện đường đi cửa hàng tiện lợi mua, mới đi chưa được mấy bước đã nghe một tiếng rầm rất lớn, sau đó là tiếng la hét: “Đâm trúng người rồi.”
Cô tò mò bước tới, vô tình nhìn thấy người đàn ông nằm trong vũng máu, không phải ai khác mà chính là Trình Dương.
Vài phút trước còn sống sờ sờ, nhưng bây giờ lại nằm cứng đờ trong tuyết, quần áo đã bị máu nhuộm đỏ.
Cô sợ tới mức ngã nhào xuống đất, tiếp theo đó là hàng loạt sự việc kinh hoàng. Ngân hàng máu không đủ máu, không thể thực hiện phẫu thuật cho anh.
Không dễ gì mới có đủ máu, nhưng sau đó lại đột ngột bị ngừng tim phải hồi sức trong một thời gian dài.
Sau phẫu thuật anh lại phát sốt…
Tóm lại mỗi một lần đều như thể bước một chân vào quỷ môn quan rồi, may mắn thay cuối cùng cũng đã vượt qua được rồi.
“Miểu Miểu, em giận rồi à?” Trình Dương đưa tay muốn kéo tay Châu Miểu nhưng bị cô né tránh.
Anh vội vàng xin lỗi: “Anh xin lỗi, anh không cố ý khiến em lo lắng đâu. Đều là lỗi của anh, anh thật đáng chết.”
Chữ “chết” kia kích động tới Châu Miểu, cô đỏ mắt nói: “Đúng, anh đúng là đáng chết, anh đáng ra nên chết từ tối hôm đó rồi.”
“Sao anh còn sống lại nữa?”
“Sao không chết luôn đi hả?”
“Không đúng, anh đã nên chết từ hai năm trước rồi.” Cảm xúc của Châu Miểu bùng nổ, nước mắt không kìm được rơi lã chã: “Trình Dương, anh đáng chết, anh đúng là đáng chết mà.”
Để cô ấm ức chín năm, ly hôn xong vẫn khiến cô phải chịu ấm ức như vậy.
“Đúng, anh đáng chết, Miểu Miểu em đừng khóc nữa nhé.” Trình Dương cố gắng ngồi dậy nhưng vết thương của anh quá nặng, vừa ngồi dậy được một chút thì camera giám sát đã phát ra tiếng bíp chói tai.
Trước mắt tối sầm, anh lại ngã vật xuống giường.
Châu Miểu nhận ra có gì đó không đúng, vội vàng ấn nút gọi khẩn cấp…
Hai mươi phút sau, cơ thể Trình Dương ổn định lại, các bác sĩ từ từ rời khỏi. Châu Miểu ngồi bên đầu giường chăm sóc anh, thấy anh tỉnh lại liền hỏi: “Anh thế nào rồi? Có muốn uống nước không?”
Trình Dương lắc đầu: “Không uống.”
Châu Miểu: “Thế anh muốn gì?”
Trình Dương nắm lấy tay Châu Miểu, dùng sức nói: “Muốn em…”
Gương mặt Châu Miểu đỏ ửng, đang định mắng anh thì nghe thấy anh nói: “… Đừng khóc.”
Anh nhẹ nhàng nói: “Miểu Miểu, đừng khóc nữa, nhé?”
Không nói còn đỡ, nói xong Châu Miểu càng khóc dữ dội hơn, cô như bộc phát ra hết tất cả ấm ức bao nhiêu năm vậy, cô cứ vậy khóc hơn cả nửa tiếng.
Trình Dương không khuyên nhủ được cô, chỉ đành nắm thật chặt tay cô.
Rất lâu sau, anh chìa tay ra: “Biết em ấm ức rồi, cho em cắn nè được không?”
Thường Hoa quay lại nhìn thấy một màn này bèn lặng lẽ rời đi, nói với Trương Hằng: “Bọn họ thế này… ý là quay lại với nhau rồi ư?”
Trương Hằng nhún vai: “Không biết, có lẽ vậy.”
–
Đối với Trình Dương, hai bọn họ thế này là gương vỡ lại lành rồi, nhưng đối với Châu Miểu thì không phải.
Trình Dương gặng hỏi: “Anh phải làm gì em mới có thể tha thứ cho anh?”
Châu Miểu nhíu mày: “Anh tự nghĩ đi.”
Trình Dương vắt óc suy nghĩ mãi mà không nghĩ ra, bèn hỏi ý kiến Thường Hoa. Anh ta nói: “Hay là cậu đi chết thêm lần nữa đi?”
“Tớ thấy khổ nhục kế rất có hiệu quả với Châu Miểu đó. Trước đây không phải không thèm để cậu vào mắt sao, bây giờ còn cho cậu vào nhà rồi. Nếu cậu chết thêm lần nữa, không biết chừng vào được phòng ngủ luôn ấy chứ.”
Trình Dương lườm hắn một cái: “Cậu điên à?”
Hai người đấu võ mồm xong, Trình Dương rời khỏi CLUB.
Đêm nay thật đẹp, Trình Dương chụp vài tấm ảnh bầu trời đêm gửi cho Châu Miểu. Châu Miểu xem nhưng không trả lời.
Tiểu Quân nhớ ra chuyện gì đó liền nói với Châu Miểu: “Chị ơi, gần đây các buổi biểu diễn đều rất thuận lợi, nhưng mà em phát hiện có vài fan cuồng liên tục theo sát chúng ta, nên bình thường chị một mình ra ngoài phải chú ý nhé.”
Châu Miểu lơ đãng đáp: “Được.”
“Chị đừng coi nhẹ chuyện này.” Tiểu Quân nói: “Trên mạng rất nhiều kiểu fan cuồng mượn danh hâm mộ mà làm những chuyện bất hợp pháp đó, đáng sợ lắm đó.”
“Ừm, chị biết rồi.” Châu Miểu tùy ý trả lời.
Dù có nghĩ thế nào cô cũng không ngờ tới những fan cuồng đó sẽ tìm tới tận cửa, lại còn gõ cửa nhà cô. Châu Miểu ngơ ngác nhìn người đàn ông lạ mặt trước mắt, theo phản xạ định đóng cửa lại.
Nhưng cô đã chậm một bước, người đàn ông đã đẩy được cánh cửa ra, bước vào trong nhà.
Châu Miểu liên tục lùi lại, giọng nói run rẩy: “Đừng có tới đây.”
Người đàn ông cười khúc khích: “Châu Miểu, anh thích em, đêm nay anh sẽ là chú rể của em.”
Nói xong, gã bước nhanh tới, định chạm vào người cô thì đột nhiên cánh cửa bị đá văng. Trình Dương xông vào đứng chắn phía trước Châu Miểu rồi chỉ tay vào người đàn ông kia: “Cút!”
Người đàn ông thấy chuyện vui của mình bị phá hỏng thì giận dữ và xấu hổ, gã rút dao trong túi áo ra, không thèm nghĩ ngợi gì mà đâm vào Chu Dương.
Máu nhuốm đỏ chiếc áo sơ mi trắng của Trình Dương nhưng anh thậm chí còn không liếc nhìn, anh liên tục an ủi Châu Miểu đang khóc: “Không sao đâu, anh vẫn ổn mà, thật đó.”
Khi được đưa lên xe cấp cứu, Trình Dương liền chớp lấy cơ hội nắm lấy tay Châu Miểu: “Miểu Miểu có thể tha thứ cho anh không?”
Châu Miểu nước mắt lưng tròng, gật gật đầu: “Ừm.”
Trình Dương vòng tay ôm lấy gáy cô, kéo cô vào lòng, áp trán cô vào trán mình, xúc động nói: “Miểu Miểu, anh có thể theo đuổi em không?”
Thời gian dường như dừng lại khoảnh khắc đó, họ nhìn nhau đầy âu yếm.
Các nhân viên y tế bên cạnh thúc giục: “Nhanh lên, bệnh nhân mất máu quá nhiều sẽ bị co giật đấy.”
“Miểu Miểu, được không em?” Ánh mắt Trình Dương từ từ nhắm lại.
Châu Miêu nghẹn ngào: “Được.” Cho anh theo đuổi đó.
Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên
Đánh giá:
Truyện Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên
Story
Chương 15: Quay lại
10.0/10 từ 17 lượt.
