Đế Bá

Chương 201: Nhất nộ đồ thiên địch (2)

- Tiểu quỷ, chạy đâu!

Đệ tử Nam Thiên thượng quốc vây quanh Lý Thất Dạ ra tay, muốn ngăn đón Lý Thất Dạ, nhưng mà, Côn Bằng vọt lên, ở dưới thiên biến của "Côn Bằng Lục Biến", những đệ tử này căn bản là ngăn không được Lý Thất Dạ, Lý Thất Dạ hình bóng lóe lên, trong nháy mắt đánh về phía Nam Thiên Hào.

- Lăn…

Tốc độ Lý Thất Dạ nhanh như vậy, để hai vị Vương Hầu bên người Nam Thiên Hào cả kinh, hai vị Vương Hầu đều trong nháy mắt ra tay, hai bàn tay to giống cự nhạc chụp về phía Lý Thất Dạ.

Vốn là muốn lao vào Nam Thiên Hào, nhưng mà hai vị Vương Hầu đột nhiên ra tay, rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể là hai tay vừa đỡ, đối chiến cự chưởng của hai vị Vương Hầu đánh tới.

Đây chính là Vương Hầu, hai cái cự chưởng đánh tới, coi như là sơn phong cũng vỡ vụn, lại càng không nói một tiểu bối đạo hạnh cạn đến có thể bỏ qua.

Phanh một tiếng vang thật lớn, hai cái cự chưởng chém xuống, tại chỗ đem Lý Thất Dạ đánh bay, bị đánh đến xông vào trong rừng, đụng gãy từng cây từng cây đại thụ.

Lúc này, ngay cả một ít tu sĩ xa xa cũng không dám nhìn, dưới một chưởng của hai vị Vương Hầu, coi như là thân thể làm bằng sắt đúc bằng đồng cũng bị phá thành mảnh nhỏ.

- Tự tìm đường chết, đạo hạnh nông cạn như thế cũng dám cùng Nam Thiên Quận Vương là địch, thật sự là cuồng vọng vô tri.

Có tu sĩ lắc đầu, đáng thương nói ra.

- Thứ không biết chết sống.


Nam Thiên Hào khinh thường cười lạnh một tiếng, đem bàn tay tiến vào hang bùn đi bắt cóc.

Nhưng mà, Nam Thiên Hào căn bản không biết lai lịch con cóc này, căn bản không có kỹ xảo cùng phương pháp bắt con cóc này, hắn cho rằng dựa vào đạo hạnh Hào Hùng của bản thân, một con cóc nho nhỏ, lại ở bên trong hang bùn, đây còn không phải là dễ như trở bàn tay.

Oa… nhưng mà, tay của Nam Thiên Hào vừa với tới, một tiếng ếch gọi, ở giữa thạch hỏa điện quang, con cóc kia lấy tốc độ nhanh hơn cả chớp giật thoáng cái nhảy đi, tốc độ như vậy, tất cả mọi người chỉ thấy hoa mắt mà thôi, đừng bảo là đuổi, coi như là xem, cũng không thể nhìn rõ ràng.

Nam Thiên Hào thoáng cái thất thủ, lập tức ngây ngốc một chút, không nghĩ tới con cóc phổ thông này thậm chí có tốc độ nhanh như vậy!

- Không…

Lý Thất Dạ bị đánh bay vừa đứng lên, thấy một màn này, không khỏi vừa sợ vừa giận, hắn là phí hết không ít tâm huyết, lại bị người hỏng chuyện tốt.

- Nguyên lai ngươi còn chưa chết, rất tốt.

Cóc bay mất, Nam Thiên Hào thu tay lại, nhìn lấy Lý Thất Dạ bò dậy, có ba phần kinh ngạc, sau đó nói ra:

- Tốt, cũng muốn xem da xương của ngươi dày bao nhiêu, hảo hảo mà giáo huấn hắn, đánh tới hắn bò bất động thì ngưng.

Nam Thiên Hào cười lạnh một tiếng, phân phó đệ tử đi theo, mà mười mấy đệ tử đi theo dữ tợn cười một tiếng, thoáng cái đem Lý Thất Dạ bao bọc vây quanh.



Gặp Lý Thất Dạ vậy mà không chết, bộ dáng hồn nhiên vô sự, rất nhiều tu sĩ đứng xa nhìn đều giật mình, cũng có tu sĩ nói ra:

- Đây thật là thứ không biết chết sống, có cơ hội chạy trối chết còn không trốn, đây không phải tự tìm đường chết sao?

Lúc này, đệ tử Nam Thiên thượng quốc đem Lý Thất Dạ vây quanh, có đệ tử dữ tợn cười nói ra:

- Tiểu quỷ, chúng ta ngược lại muốn xem xem da của ngươi dày bao nhiêu, hôm nay liền để ngươi kiến thức một chút thủ đoạn tra tấn của chúng ta, coi như ngươi là làm bằng sắt đúc bằng đồng, cũng sẽ kêu thảm cầu khẩn!

Lúc này, sắc mặt Lý Thất Dạ lạnh đến cực điểm, như là bão tố tiến đến, lạnh lùng nói ra:

- Các ngươi đều đáng chết!

Cóc đào tẩu, muốn bắt nó lần nữa, chỉ sợ là xa xa khó vời, cái này đã để Lý Thất Dạ cuồng nộ.

- Đánh, trước đoạn tay chân hắn, kéo tới cho ta!

Sắc mặt Nam Thiên Hào lạnh lẽo, tàn nhẫn nói.

- Tiểu quỷ, chỉ trách ngươi đắc tội người không nên đắc tội, kiếp sau đầu thai làm người, tuyệt đối đừng cùng Nam Thiên thượng quốc chúng ta là địch!



- Lăn…

Lý Thất Dạ cuồng nộ, quát lạnh một tiếng, thân ảnh lóe lên, cả người đụng tới, trên mặt người đệ tử này lộ ra nụ cười tàn nhẫn, thân thể vọt tới Bảo khí của hắn, đó là tự tìm đường chết!

Phanh… Bảo khí nát.

Ba… huyết vũ đầy trời, người đệ tử này bị đụng trúng, giống như là tiểu oa nhi bị cự chùy đập trúng, tại chỗ thành thịt vụn, xương vỡ phá thành mảnh nhỏ ở bên trong huyết vũ rơi vãi.

- Đừng hành hung…

Những đệ tử khác kinh hãi, quát chói tai một tiếng, đều dùng Bảo khí chém về phía Lý Thất Dạ.

Oanh…

Nhưng mà, lúc này Lý Thất Dạ là bạo tẩu, không có bất kỳ chiêu thức, chỉ có thân thể mạnh mẽ đâm tới, ở phía trên mệnh cung của hắn, Côn Bằng ngao du, dưới thiên biến, tốc độ của hắn trở nên cực nhanh, Trấn Ngục Thần Thể, để thân thể của hắn biến thành binh khí đáng sợ nhất, nặng ức vạn quân, cứng rắn vô cùng, nhục thân như vậy, so với Bạo Long không biết còn đáng sợ bao nhiêu nghìn lần!

- A…

Cuối cùng, một đệ tử rốt cục đã có cơ hội gào thảm, nhưng mà, hắn kêu thảm vừa rơi xuống, đầu thoáng cái đập tan, óc hòa với máu tươi, phun đến đầy trời.



Trước đó, ngay cả Phụ Thiên Viên nhục thân cực kỳ cường hoành cũng không đấu lại Trấn Ngục Thần Thể của Lý Thất Dạ, càng đừng nói những đệ tử Nam Thiên thượng quốc này.

Biến hóa như vậy, làm cho tất cả mọi người đều xem ngây người, không có chiêu thức, không có thể thuật, không có đại đạo chi lực, không có pháp tắc đạo chương, thuần túy là thân thể, nhục thân vô địch, cưỡng ép đụng nát hết thảy địch nhân ngăn cản hắn!

- Ngươi, đáng chết!

Lúc này, Lý Thất Dạ nhìn chằm chằm vào Nam Thiên Hào, ánh mắt của hắn trở nên vô cùng đáng sợ, so với ác ma còn muốn đáng sợ, hắn nhìn chằm chằm vào Nam Thiên Hào, từng bước một đi đến, đại địa lún xuống, ở dưới Trấn Ngục Thần Thể, đại địa như là giấy vậy.

- Giết hắn đi!

Bị Lý Thất Dạ nhìn chằm chằm vào, lưng Nam Thiên Hào phát lạnh, quát chói tai một tiếng.

Hai vị Vương Hầu cũng biến sắc, đồng quát một tiếng, Vương Hầu chi binh chém tới Lý Thất Dạ, Lý Thất Dạ cuồng quát lên:

- Lăn…

Hắn vọt thẳng đụng tới.

Phanh… phanh… hai kiện Vương Hầu chi binh căn bản là ngăn không được Lý Thất Dạ, Vương Hầu chi binh đích thật là cường đại, trảm trên người Lý Thất Dạ là thấy máu, nhưng mà, Trấn Ngục Thần Thể cứng rắn, còn không cách nào chém giết Lý Thất Dạ.

Bị thân thể mạnh mẽ như vậy trùng kích, hai kiện Bảo khí tại chỗ xuất hiện từng đạo từng đạo vết rạn, khiến hai vị Vương Hầu đau lòng vô cùng, đây chính là Bảo khí bọn hắn bỏ ra vô số tâm huyết tế luyện.

Đế Bá
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đế Bá Truyện Đế Bá Story Chương 201: Nhất nộ đồ thiên địch (2)
9.6/10 từ 33 lượt.
loading...