Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 86: NGOẠI TRUYỆN 2


Sau khi Chu Đường Như chọn lựa cẩn thận xong thì đã quyết định rằng ngày cưới của Thư Uyển và Giang Yến sẽ được tổ chức vào đầu mùa xuân năm sau.


Song họ không dự định mở tiệc chiêu đãi khách khứa.


Bởi lẽ Giang Yến nghĩ rằng cha mẹ ruột của Thư Uyển đã qua đời cả rồi, mà trong lúc cưới hỏi có nhiều chuyện phải cần đến người thân ruột thịt nên nếu làm tiệc chiêu đãi thì sẽ phần nào khiến cô thấy tổn thương.


Dẫu cô luôn bảo rằng không sao cả, dẫu cô nói rằng những năm qua mình đã quen với việc trưởng thành một mình rồi nhưng Giang Yến vẫn không muốn đoá hồng mà mình khó khăn lắm mới ôm lại được trong bàn tay phải chịu thêm bất kỳ chông gai nào, và cũng không muốn người khác bàn ra nói vào gì về cô, vậy nên trước đó anh đã bàn bạc với gia đình mình rằng hãy để mọi chuyện trong hôn lễ cho anh và Thư Uyển quyết định.


Cha mẹ Giang Yến là kiểu người rất cởi mở, không bảo thủ, hai người họ tôn trọng ý kiến của những thế hệ trẻ này.


Còn Thư Uyển thì cô không thích những buổi tiệc có nhiều người tham gia lắm, cứ cảm thấy việc tổ chức đám cưới rất phiền phức nên cuối cùng vào ngày cưới cô chỉ đến nhà họ Giang, cùng Giang Yến và những bạn bè thân thiết của mình ăn bữa cơm như ngày thường, nhận lấy mấy món quà và tiền mừng từ những phụ huynh trong nhà, sau đó mới mời những người bạn xã giao mở tiệc ăn uống.


Mặc dù không tổ chức đám cưới theo nghĩa truyền thống nhưng Giang Yến đã công bố chuyện mình kết hôn với mọi người từ lâu rồi, dành cho Thư Uyển đầy đủ về mặt nghi thức.


Vào ngày cưới, anh và cô ký tên vào tờ giấy kết hôn, sau đó còn mua một khung ảnh lồng hai tờ giấy kết hôn ấy vào để ở nơi dễ thấy nhất trong phòng làm việc.


Giang Yến hạ bút viết một dòng chữ Khải màu đen trên tờ giấy đỏ in chữ HỶ ấy: “Hai họ liên hôn, cùng nhau hẹn ước, kết thành mối nhân duyên tốt đẹp, xứng đôi vừa lứa. Gắn bó keo sơn, nguyện ước bên nhau đến bạc đầu. Ghi lại tình yêu đôi lứa tốt đẹp này vào sổ uyên ương như lời hẹn thề khắc trên lá đỏ đặng chứng minh điều này.”


Sau này mỗi lần Thư Uyển thấy câu này thì cô đều nhớ đến ngày cưới vào ngày hôm nay, cô đi theo Giang Yến đưa họ hàng và bạn bè thân thiết đến chúc phúc ra về, sau đó anh lái xe chở cô về căn nhà tân hôn mà Chu Đường Như đã chuẩn bị cho hai người họ.


Nhà tân hôn này là một căn biệt thự ba tầng kiểu Trung Hoa, nằm giữa hoa viên Xuyên Lan và nhà cũ của nhà họ Giang.


Trước đó Giang Yến đã gọi người đến trang trí xong hết rồi, vậy nên dù chỉ ngồi trong xe nhưng Thư Uyển vừa ngó sang đã trông thấy chữ “Hỷ” màu đỏ dán trên cánh cửa gỗ đỏ ấy, khoảng sân trước nhà cũng bật đèn sáng trưng.


Ngày hôm ấy Giang Yến đã tự mình bế cô xuống xe, anh bồng cô đi vào nhà, giúp cô cởi đôi giày cao gót xinh đẹp nhưng làm đau chân cô ra.


Anh dẫn cô đi vào phòng làm việc.


Đưa cho cô xem tờ giấy chứng nhận kết hôn, cùng cô đọc lời thề, cuối cùng anh nắm tay cô cầm bút ký tên cô xuống tờ giấy chứng nhận kết hôn ấy, sau đó mỉm cười khẽ nói rằng: “Vợ à, tân hôn vui vẻ.”



Xuân vừa đi là Thư Uyển và Giang Yến đã chính thức bắt đầu cho chuyến đi hưởng tuần trăng mật của hai người.


Tuần trăng mật này kéo dài hơn nửa năm trời. Hai người họ đi du dịch trong nước trước, đầu tiên là đến biên giới Tây Bắc để được tận mắt nhìn thấy sa mạc rộng lớn im ắng và vắng vẻ đến độ nào, sau khi đi du lịch trong nước xong thì ngoài chuyến đi đến London và Pháp mà họ đã từng đi cùng nhau ra thì lần này họ còn đến Berlin, Venice, biển Aegean, Tây Ban Nha và các thành phố đặc sắc khác.


Điểm dừng chân cuối cùng trong tuần trăng mật này là Zurich, thành phố ở Thuỵ Sĩ.


Vào hôm cuối cùng của chuyến đi Zurich, Giang Yến bắt buộc phải tham gia một cuộc họp trực tuyến.


Thư Uyển sợ buồn nên cô không chịu ở trong phòng nữa, mà thay bikini chuẩn bị ra bể bơi ngoài trời của khách sạn tắm một lát.


Giang Yến đang nói liên tục với mấy người trong cuộc họp, cô cũng không muốn làm phiền anh nên mặc bikini xong thì đi thẳng ra ngoài phòng khách luôn.


Anh đang bàn chuyện với mấy người trong video, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Thư Uyển đang quay lưng về phía mình, quần bikini mỏng tanh ôm trọn lấy c*p m*ng tr*n lẳn của người con gái, đôi chân thon dài trắng nõn tuyệt đẹp ấy như phát sáng dưới ngọn đèn rực rỡ, những đường nét mỹ miều khoe trọn ra hết trông quyến rũ không thôi.


Giang Yến nheo mắt lại.


Đúng lúc này Thư Uyển cũng đã bỏ hết đồ vào túi xách, cô đứng thẳng dậy quay sang nhìn anh, ra dấu cho anh: “Em đi bơi đây.”


Giang Yến hơi hé môi, đang định lên tiếng thì người đang báo cáo bất ngờ gọi anh: “Sếp Giang, anh thấy kế hoạch này được không ạ?”


Tiếng này vừa cất lên là ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào Thư Uyển của Giang Yến cũng bị buộc phải dời về màn hình.


Anh trình bày ngắn gọn ý kiến của mình về kế hoạch mua lại công ty, nhưng chưa kịp nói xong thì đã thấy Thư Uyển khoác áo choàng tắm xách túi xách đi ra khỏi phòng.


Tiếng khoá cửa vọng vào, bóng dáng của Thư Uyển cũng biến mất tăm.


Tốc độ nói chuyện của Giang Yến cũng chậm lại rất nhiều, bởi lẽ bây giờ trong đầu anh chỉ nghĩ đến bộ bikini màu đen gợi cảm kia của vợ mình thôi.


Giang Yến mất tự nhiên giật giật lông mày, anh hít sâu một hơi, cuối cùng mất kiên nhẫn nói với mấy người trên màn hình: “Còn chuyện gì muốn báo cáo nữa thì nhanh lên đi.” 



………


Thư Uyển quên cầm điện thoại theo nên cũng không biết mình đã bơi được bao lâu rồi.


Lát sau bơi hoài thấy mệt quá nên cô đi lên gọi ly nước trái cây, sau đó ngồi xuống chiếc ghế gần đó nghỉ ngơi.


Người con gái định uống nước xong sẽ về phòng, nghĩ bụng chắc lúc đó Giang Yến cũng sắp xong việc rồi.


Nhưng mới uống được nửa ly nước trái cây thì bỗng dưng có một cậu trai trẻ bất ngờ đi tới, nhiệt tình dùng vốn tiếng Trung không lưu loát của mình chào hỏi cô: “Này, xin chào.”


Thư Uyển lịch sự chào lại, nhưng cô không ngờ chàng trai này không chỉ nhiệt tình mà còn nói chuyện như thể đã thân quen với mình từ lâu nữa.


Thấy chỗ bên cạnh cô còn trống nên cậu ta ngồi ì xuống, bắt chuyện với cô.


Song cậu cũng không làm người khác thấy khó chịu, vậy nên Thư Uyển cũng câu được câu chăng trả lời cậu, thỉnh thoảng sẽ giới thiệu cho cậu mấy phong tục, tập quán của Trung Quốc.


Người con gái cũng chẳng rõ Giang Yến đi tới từ lúc nào, khi cô thấy bóng dáng của anh thì lúc ấy anh đang sầm mặt cúi xuống cầm chiếc áo choàng tắm cô máng trên ghế lên trùm lên người cô, anh còn kề tai cô nói rằng: “Chẳng phải hôm qua em bảo đau bụng à, sao hôm nay không chịu giữ ấm vậy hả? Bị cảm là anh không quan tâm em đâu đấy.”


Thư Uyển giật mình, hàng mi dài run run.


Não còn chưa tải kịp thì đã bị Giang Yến kéo dậy khỏi ghế.


Giang Yến nhìn chàng trai đang nói chuyện với vợ mình, dùng tiếng Anh nói với cậu: “Ngại quá nhưng giờ cũng trễ rồi, tôi phải dẫn vợ về ngủ.”


Vừa nói xong thì ôm lấy Thư Uyển đi về phía lối ra bể bơi.


Thư Uyển không nghe rõ chàng trai sau lưng kia nói gì, cô chỉ nghe thấy chồng mình âm u hỏi là: “Cậu con trai đó là ai?”


Giọng điệu Giang Yến cứ như cô ngoại tình xong rồi bị anh bắt quả tang vậy.


Thư Uyển nhìn anh, tự dưng muốn ghẹo anh nên cố ý nói: “Không biết nữa, chỉ là bạn mới quen thôi.”


Giang Yến nghe cô nói vậy thì tức thì dừng bước, anh quay sang nhìn cô: “Anh không có ở đó một lát mà em đã muốn quen bạn mới rồi hả?”


Người con gái phì cười: “Anh nghĩ cái gì vậy, cậu bé đó mới 17 tuổi thôi, nãy nhóc đó hỏi em là ở Trung Quốc có chỗ nào chơi vui không chỉ cho nó, nó nói là tháng sau nó đến nước mình nên nhờ em giới thiệu đại khái.”


Giang Yến khinh thường: “Gần đây đang thịnh hành quan hệ tình chị em đó, em không biết hả?”


Thư Uyển dở khóc dở cười: “A Yến, bình dấm này của anh to quá đáng rồi đó.”


Giang Yến nhìn vợ mình: “Anh không có ghen.”


Những giọt nước trên mái tóc ướt nhỏ xuống tỏng tỏng, trông cô bây giờ mỹ miều thấy mà thương không thôi, bây giờ hễ ai mà đi ngang qua thì đều không kìm được quay lại nhìn cô thêm mấy lần nữa.


Ghen thì tất nhiên là có ghen rồi, nhưng so với ghen tuông này kia thì Giang Yến thấy lo cho cô hơn: “Em ra ngoài một mình như thế thì không an toàn lắm, dù sao mình đang ở nước ngoài mà, hơn nữa em còn chẳng cầm điện thoại theo.”


Anh vừa nói vừa nựng má cô.


Thư Uyển hiểu ý anh, cô nhỏ nhẹ xin lỗi anh: “Xin lỗi anh, để anh lo lắng rồi.”


Giang Yến cười tủm tỉm nắm tay cô đi về phòng khách sạn: “Đi nào, về ngủ thôi, ngày mai chúng ta còn phải ra sân bay đấy.”


Thư Uyển: “Bây giờ mấy giờ rồi ạ?”


Giang Yến cụp mắt nhìn đồng hồ: “Hơn chín giờ rồi.”


Thư Uyển: “Giờ đi ngủ có sớm quá không ạ?”


Giang Yến: “Không sớm đâu, giờ đó ngủ là kịp rồi.”


Người con gái thấy hơi khó hiểu, vì bình thường sớm nhất là 11 giờ tối hai người mới đi ngủ, nhưng sau khi hai người họ về tới phòng thì bấy giờ cô mới hiểu “giờ đó ngủ là kịp rồi” mà Giang Yến nói là gì.


Thư Uyển vốn định đi tắm, nhưng vừa mới cởi áo choàng tắm ra thì Giang Yến đã sáp tới hôn lên môi cô.



Giang Yến kéo cái áo ra ném đại sang một bên, sau đó hai vợ chồng son ngã xuống chiếc giường mềm mại.


Màn dạo đầu của Giang Yến luôn rất dài, hồi giờ anh luôn nương theo cảm xúc của cô để khơi dậy h*m m**n sâu trong cô.


Nhưng vào đêm hôm nay, giữa giai đoạn cung đã lên tên bắt buộc phải bắn thì Giang Yến thình lình phát hiện ra một vấn về chí mang ngay vào khoảnh khắc quan trọng này.


Anh ngồi bên mép giường cầm cái hộp rỗng, sống lưng rắn rỏi vốn thẳng như tùng vào giờ phút này chợt còng xuống.


Người con gái nằm trên người, trên người đắp một chiếc chăn bông mỏng màu trắng, gò má cô hây hây đỏ như ráng chiều tà, thỏ thẻ hỏi anh: “Sao vậy anh?”


Giang Yến hoàn hồn lại ngoái đầu nhìn cô, bất lực lắc lắc cái hộp rỗng mình đang cầm, nhếch môi cố gượng cười: “Sài hết rồi.”


“…” Thư Uyển ngớ ra mất mấy giây, “Vậy anh có muốn…”


Cô muốn hỏi anh là có muốn ra ngoài mua không.


Nhưng chưa kịp nói câu tiếp theo thì Giang Yến bất ngờ hỏi: “Em muốn có một bạn nhỏ không Uyển Uyển?”


Bạn nhỏ?


Ý nghĩa trong câu rõ rành rành.


Thư Uyển nhìn anh, cũng không suy nghĩ mà đã trả lời ngay tắp lự: “Không muốn.”


Giang Yến hơi ngạc nhiên: “Uyển Uyển không thích bạn nhỏ ư?”


Thư Uyển vâng một tiếng: “Không thích lắm, nhưng đây cũng không phải là nguyên nhân em không muốn có bạn nhỏ.”


Giang Yến nhìn đôi mắt buồn buồn của cô, nhận ra rằng có lẽ mọi chuyện không đơn giản như anh nghĩ. 


Anh không nói gì, im lặng đợi cô nói.


Thư Uyển cảm thấy nói chuyện này cho anh nghe cũng được, vậy nên cô nói tiếp: “Năm đó vì mẹ em bị tắc mạch ối trong lúc sinh nên mới mất.” 


Tắc mạch ối?


Giang Yến đã nghe qua thuật ngữ này nhưng anh không hiểu ý nghĩa lắm.


Người con gái giải thích cho anh hiểu: “Tắc mạch ối là một tình trạng nước ối, tế bào thai nhi, tóc, lông tơ hoặc các mảnh tổ chức thai lọt vào tuần hoàn máu của người mẹ trong quá trình sinh nở, tắc mạch ối là một cấp cứu sản khoa hiếm gặp nhưng tỷ lệ phát bệnh nhanh và tỷ lệ tử vong cũng rất cao.”


Cô nói bằng chất giọng bình tĩnh lạnh nhạt, như thể đang giải thích một thuật ngữ nào đó.


Nhưng Giang Yến bỗng nhớ lại những gì mà mình đã nghe được từ miệng người khác lúc đến dự đám tang của Hạ Thu Nhã.


Khi ấy một mình Thư Uyển đấu tranh với những người không chịu cho mẹ cô được đi chôn cất, những kẻ đó chỉ biết yêu cầu bệnh viện bồi thường, một hai không chịu hạ táng mẹ cô.


Nghĩ đến đây mà Giang Yến thấy đau lòng không thôi.


Anh nhíu mày, cuối cùng cúi xuống hôn lên trán vợ mình, dịu dàng nói: “Nếu Uyển Uyển không muốn có bạn nhỏ vậy thì chúng ta không sinh thôi, đời này sẽ không sinh.”


“Cả đời này không sinh con cũng được hả anh?” Thư Uyển thấy không thực tế lắm, dù sao Giang Yến cũng là con một mà, nhà họ Giang giàu mạnh như thế thì làm sao cho phép anh không sinh con nối dõi tông đường được.


Giang Yến khẳng định: “Tất nhiên là được rồi.”


Thư Uyển cảm động trước sự yêu thương vô điều kiện của anh, nhưng cô vẫn cảm thấy không ổn lắm: “Anh chiều chuộng em quá, vậy giờ mình phải giải thích thế nào với người lớn trong nhà đây anh?”


Giang Yến: “Chuyện của chúng mình mà, không cần phải giải thích với họ đâu.”


Thư Uyển: “Vậy nếu có người hỏi tại sao chúng mình không muốn có con thì sao?”


Giang Yến: “Cái này thì đơn giản lắm.”


Thư Uyển: “Đơn giản ư?”



Anh cười khẽ, nói tiếp: “Sau này nếu có ai hỏi, vậy anh sẽ nói với họ rằng anh không thể có con.”


“?” Thư Uyển giật mình, “Anh nói như vậy lỡ mọi người hiểu lầm anh không “được” sao?”


“Người ta biết anh “được” hay “không” để làm chi? Anh cũng có phục vụ họ đâu.” Giang Yến hừ một tiếng, nhướng mày tủm tỉm nhìn vợ mình: “Một mình Uyển Uyển biết anh có “được” hay “không” là được rồi mà, em nhỉ?”


Nói thì nói vậy, nhưng chẳng lẽ lúc người khác hỏi dồn thì bảo rằng anh vô sinh à?


Giang Yến thấy cô nhíu mày thì xoa đầu cô: “Em đừng lo, chỉ cần có anh ở đây thì không một ai trên đời này có thể bắt em làm điều em không muốn cả.”


Chỉ cần có anh ở đây thì không một ai trên đời này có thể bắt em làm điều em không muốn cả.


Câu nói ấy của Giang Yến im hơi lặng tiếng chạm khẽ vào góc khuất mềm mại trong tim Thư Uyển.


Người con gái nhìn đôi mắt nồng nàn yêu thương ấy của anh, cô cười dịu dàng giơ tay v**t v* nốt ruồi nơi đuôi mắt anh: “Cảm ơn anh, A Yến.”


“Cứ nói cảm ơn là anh giận đấy nhé.” Giang Yến cười đùa, đứng dậy cầm áo sơ mi của mình lên mặc vào, “Uyển Uyển đợi anh một chút nha, anh ra ngoài cái đã.”


Thư Uyển mờ mịt: “Ra ngoài làm gì ạ?”


Giang Yến cài nút áo lại, cụp mắt nói: “Mua bao cao su.”



“Nếu sau này có ai hỏi thì anh sẽ nói với họ rằng anh bị vô sinh.”


Thư Uyển nhớ mãi câu này của Giang Yến.


Nhưng ai ngờ đến năm thứ hai sau khi hai người họ kết hôn thì hai người gặp được tình huống này thật.


Hôm ấy ở bữa tiệc của nhà họ Giang, cặp vợ chồng trẻ là Thư Uyển và Giang Yến vừa mới ngồi xuống đã trở thành chủ đề bàn tán, lúc đó trùng hợp có người nhắc tới đề tài sinh con này nên sẵn hỏi Thư Uyển rằng cô định khi nào thì sinh cháu gái hoặc cháu trai cho nhà họ Giang đây.


Khi ấy Thư Uyển ngớ ra, ngay tại lúc cô không biết trả lời thế nào thì Giang Yến đặt đũa xuống, nghiêm túc nói: “Thật ra con có một chuyện chưa nói với mọi người.”


Bởi vì giọng điệu của Giang Yến nghiêm túc quá nên mọi người đều tập trung nhìn sang anh.


Khi đó Thư Uyển quên mất mấy lời mà Giang Yến đã nói với mình lúc ở Thuỵ Sĩ nên cô cũng chưa nhận ra anh muốn nói gì.


Mãi đến giây tiếp theo cô nghe anh nói là: “Hồi giờ con và Uyển Uyển luôn tích cực trong việc sinh con đẻ cái, nhưng chưa bao giờ thành công cả. Sau đó hai tụi con đến bệnh viện khám tổng quát và đáng tiếc là con bị vô sinh, vậy nên con nghĩ con và Uyển Uyển không có con được đâu ạ.”


“?”


“!?”


“!!!”


Chỉ nói một câu mà mặt đất bằng phẳng đã ầm đùng rền vang, nổ ầm ầm bên tai những người có mặt ở đây.


Thư Uyển mở to mặt, cô chọc chọc vào tay anh.


Mặt mày Giang Yến vẫn tỉnh bơ như thường, anh nắm lấy tay cô, sau đó cúi xuống giả vờ buồn bã: “May mà Uyển Uyển không chê con, con vui lắm.”


Thư Uyển: “…..”


Thư Uyển chưa bao giờ nghĩ rằng Giang Yến sẽ thật sự nói với người khác như vậy.


Cũng không ngờ rằng anh có thể tỉnh bơ nói dối trắng trợn như thế trước mặt nhiều người.


Bữa tiệc hôm ấy, sau khi mọi người nghe được tin chấn động này xong thì đồng loạt trầm mặc hồi lâu.


Cuối cùng Chu Đường Như phải đứng ra nói lãng sang chuyện khác để phá vỡ không khí trầm lắng này.


Sau đó mọi người giả vờ như chưa nghe được tin tức này, không ai nhắc lại chuyện này nữa.



Khoảnh khắc ấy Thư Uyển cứng họng không biết nên nói sao với bà, cuối cùng cô chỉ đành lắc đầu nói mình không ấm ức, không ấm ức gì cả.


Sau đó lúc chuẩn bị ra về thì Chu Đường Như đưa cho cô một tấm thẻ đen, báo cô cứ tiêu thoả thích đi.


Sau bữa tiệc đó không còn ai thảo luận chủ đề sinh con trước mặt Thư Uyển nữa, nhưng cô hơi buồn cười là mỗi lần mọi người thấy cô thì ánh mắt ai nấy cũng hiện lên vẻ tiếc hùi hụi cả.


Song chiêu này của Giang Yến quả thật đã giúp Thư Uyển thoát khỏi vấn đề giục sinh con đẻ cái thường thấy rồi.


Vậy nên trong mấy năm sau đó ngày nào cô và anh cũng trải qua một cuộc sống rất ư là ngọt ngào trong thế giới của riêng hai vợ chồng họ, chẳng thấy đau đầu hay buồn phiền bao giờ.


Mãi đến năm thứ năm sau khi kết hôn, sau khi Thư Uyển và Giang Yến bàn bạc xong với nhau thì hai người quyết định sẽ nhận con nuôi.


Trước khi đến trại trẻ mồ côi thì họ đã liên lạc trước với viện trưởng để lấy một số thông tin cơ bản của các bé ở tầm tuổi họ muốn tìm, sau đó họ đến đó tiếp xúc trực tiếp với các bé mấy lần.


Cuối cùng Thư Uyển chọn một cô bé 5 tuổi mà cô đã nhìn trúng từ cái nhìn đầu tiên.


Cô bé ấy tên là Hi Nghiên, cha mẹ bé mất sớm, lúc đến trại bé chỉ mới có 3 tuổi. 


Vì cô bé quá hướng nội, và vì cô bé luôn thích trốn ở phía sau đám đông nên đó giờ cô bé luôn bị những người nhận nuôi lờ đi.


Thư Uyển cũng chẳng biết tại sao mình thích Hi Nghiên nữa, nhưng lúc thấy đôi mắt phượng xinh đẹp trong bức ảnh kia thì cô rất muốn ôm bé về với mình.


Vào ngày cuối cùng của tháng 8, hai người tới đón Hi Nghiên.


Khi ấy cái nóng nắng vẫn còn đó chưa tan đi hết, ve sầu ở trên cây cứ thỉnh thoảng lại kêu ồn ào.


Người con gái và chồng mình đặc biệt cầm theo gấu bông nhỏ, búp bê và sô cô la mà Hi Nghiên thích nhất đi theo viện trưởng đến bãi biển nhỏ trong khu vui chơi để tìm Hi Nghiên, lúc tới thì thấy cô bé đang chơi một mình trên cát.


Cô bé nhận ra Thư Uyển và Giang Yến.


Bởi vì trước lúc chính thức nhận nuôi, viện trưởng đã để Thư Uyển và Giang Yến tiếp xúc và chơi với cô bé nhiều lần rồi.


Thư Uyển vừa đi tới nơi, chưa kịp lên tiếng thì Hi Nghiên đã ngừng nghịch cát, ngẩng đầu lên nhìn cô.


“Hi Nghiên còn nhớ dì không nè?” Cô hỏi.


Cô bé không nói gì, mà chỉ gật đầu.


Người con gái ngồi xổm xuống xoa đầu cô bé, cuối cùng mở rộng vòng tay hỏi cô bé: “Hi Nghiên ơi, con có đồng ý đi cùng dì ra ngắm nhìn thế giới ngoài kia không?”


Qua hồi lâu nhưng Hi Nghiên vẫn không phản ứng lại, đến tận lúc Thư Uyển tưởng rằng cô bé không muốn thì cô bé đứng dậy, ném cái xẻng trên tay rồi vỗ sạch sỏi cát trên quần áo mình, sau đó dang rộng hai tay lao vào vòng tay của Thư Uyển.


Thư Uyển mỉm cười bế cô bé lên.


Hi Nghiên ôm chặt lấy cổ của cô, non nớt hỏi: “Dì Thư ơi, dì và chú Giang sẽ cho con một mái nhà ạ?”


Giang Yến nhìn cô bé, sau đó anh và vợ mình cho cô bé câu trả lời chắc chắn trăm phần trăm: “Chúng ta sẽ cho con một mái nhà.”


*


Mặt trời dần lặn xuống, những tia sáng lấp lánh bay nhảy lên những nhành cây xanh ươm.


Thế giới được ánh sáng rực rỡ và lộng lẫy ấy nhuộm thành một màu cam ấm áp, màu sắc kia vừa ấm và cũng vừa tươi sáng chói loá không thôi. 


Vào buổi chiều tà đó, Giang Yến và Thư Uyển đã nắm tay Hi Nghiên dẫn cô bé ra khỏi trại trẻ mồ côi, ba người từ tốn đi về nhà.


Bóng của họ trải dài theo ánh hoàng hôn, làn gió mát thổi đến cuốn theo hương thơm của những loài hoa không biết tên rồi đặt dấu chấm hết trọn vẹn nhất cho ngày hôm nay.


Tôi nghĩ rằng, mai sau này họ sẽ luôn nỗ lực để mình được hạnh phúc hơn.


Tay trong tay đi đến bạc đầu, ở bên nhau đến tận cùng thời gian.



HOÀN HẾT TRUYỆN


Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Story Chương 86: NGOẠI TRUYỆN 2
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...