Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 79


Bữa cơm diễn ra rất thoải mái, chỉ có gia đình nhà họ Kiều và nhà họ Lệnh đến tham gia thôi.


Do Giang Yến đã thông báo từ trước nên những phụ huynh trong nhà đều biết rõ thân phận của Thư Uyển, họ hỏi han quan tâm cô, nhưng không ai hỏi đến chuyện gia đình cô làm nghề gì, có đôi lúc hay trêu đùa hỏi rằng là Giang Yến có tốt với cô hay không.


Thư Uyển mỉm cười trả lời từng câu một, người lớn trong nhà cũng chỉ dừng lại ở những lời hỏi han nhẹ nhàng ấy mà thôi.


Lệnh Nghi ngồi bên cạnh Thư Uyển chỉ ăn vài món ăn thanh đạm rồi buông đũa. Thư Uyển trò chuyện với cô ấy một lúc nhưng lát sau Lệnh Nghi không còn đủ sức để tiếp chuyện nữa, vậy nên Kiều Thuỵ Dương đẩy xe lăn đưa cô ấy về phòng khách nghỉ ngơi.


Hình như Lệnh Nghi bị bệnh rất nặng, vào lúc Thư Uyển ở bệnh viện chăm sóc Hạ Thu Nhã cô đã từng gặp rất nhiều bệnh nhân có trạng thái yếu ớt mỏng manh giống cô ấy vậy. 


Theo lý mà nói cô ấy nên ở trong bệnh viện để điều dưỡng mới đúng, tình trạng này không thích hợp ra ngoài lắm.


Song lúc ở trên bàn ăn không một ai đề cập đến chuyện này, chỉ khi Kiều Thuỵ Dương đẩy Lệnh Nghi đi vào phòng nghỉ ngơi thì bấy giờ ánh mắt của mọi người mới đồng loạt hướng về phía cô ấy, trong mắt mỗi người đều phản ánh rõ sự tiếc nuối và đau lòng.


Cuối cùng vẫn là bố của Lệnh Nghi lên tiếng phá vỡ sự im lặng trên bàn: “Nào nào, ăn cơm đi, ăn cơm nào.”


Họ ăn ý với nhau giữ kín bí mật không thốt ra một chữ nào, cũng ngầm hiểu mà giấu đi cảm xúc trong lòng mình, làm như chẳng có gì xảy ra.


Thư Uyển thoáng ngẩn ngơ, mãi đến khi Chu Đường Như gắp thức ăn cho cô thì lúc này cô mới hoàn hồn lại, vội vàng nói cảm ơn dì.


Sau đó cô không thấy Lệnh Nghi và Kiều Thuỵ Dương xuất hiện nữa.


Sau bữa cơm, người nhà họ Kiều và nhà họ Lệnh nán lại một lúc rồi lần lượt ra về.


Giang Yến đang ở phòng trà cạnh phòng khách chơi cờ với Giang Bách Tùng, lúc đầu Thư Uyển chỉ đứng cạnh xem và trò chuyện với họ, nhưng sau đó Chu Đường Như bưng khay trái cây đến gọi cô đi: “Tiểu Uyển con đừng xem hai cha con đó chơi cờ nữa, chán lắm. Lại đây, dì dẫn con lên phòng làm việc xem vài thứ.”


Thư Uyển dạ một tiếng rồi đứng dậy, đi theo Chu Đường Như ra khỏi phòng trà.


Đợi một hồi lâu thì Giang Yến mới thấy Thư Uyển quay lại, lúc đi tới anh còn thấy trên cổ tay cô đang đeo một chiếc vòng ngọc màu xanh lục.


Giang Yến nhìn thoáng qua, mặt mày thắm đượm sự vui vẻ.


Chiếc vòng đó là vật gia truyền của nhà họ Giang.


Xem ra bố mẹ anh đã chính thức chấp nhận Thư Uyển làm con dâu mình rồi.


*


Lúc hai người rời khỏi nhà cũ của nhà họ Giang thì đã là 9 giờ tối. 


Giang Yến lái xe chạy về khu biệt thự Xuyên Lan, người con gái cạnh anh đang ngồi ghế phụ chăm chú lướt đọc tin nhắn trên Weibo.



Kể từ khi phòng trưng bày của Thư Uyển khai trương thì cô cũng bắt đầu hoạt động trên Weibo của mình, thỉnh thoảng sẽ đăng tải một số bức tranh và hình ảnh của phòng trưng bày của mình lên. 


Có một số fan tinh mắt sau khi biết tên cô và soi những lượt theo dõi mới xong thì đã nhanh chóng lần mò ra Weibo của Giang Yến, rất nhiều người đã gửi tin nhắn hỏi cô rằng cái tài khoản mang tên “Wanan” kia có phải là tài khoản của bạn trai cô không.


Người con gái trả lời từng tin nhắn một, nhưng vì có nhiều người hỏi quá nên cô quyết định đăng một dòng trạng thái lên Weibo luôn. 


Cô cũng không viết gì quá đặc biệt, chỉ đăng một câu đơn giản là cô có bạn trai rồi.


Vừa đăng bài xong thì Giang Yến đang lái xe bỗng cất tiếng hỏi: “Uyển Uyển, hôm nay mẹ anh dẫn em vào phòng làm việc xem gì thế?”


Thư Uyển rời mắt khỏi điện thoại, nhớ lại những gì đã xảy ra trong phòng làm việc ấy.


Lúc đó Chu Đường Như bảo cô ngồi trong đó đợi một lát, xong một lát sau bà cầm mấy cuốn album rất dày đi đến cười nói với cô là: “Để dì cho con xem ảnh hồi nhỏ của thằng nhóc Giang Yến nhé.”


Thư Uyển ngồi trong phòng làm việc lật từng trang một, xem từng tấm ảnh hồi còn nhỏ của Giang Yến. 


Nhưng cũng lạ thật đó, phiên bản khi nhỏ và khi lớn của những người khác sẽ có một vài khác biệt nhất định, song Giang Yến thì khác, vì anh cứ như một phiên bản phóng to theo tỉ lệ từ nhỏ đến lớn vậy. Dù chụp chung với một đám trẻ con khác, dù ảnh cũng đã ngả vàng và mờ dần theo thời gian nhưng Thư Uyển chỉ nhìn một cái đã nhận ra anh ngay.


Hình hồi nhỏ của anh rất nhiều, hình từ lúc lọt lòng cũng có, hình của từng độ tuổi cũng có hết, nhưng kể từ khi vào cấp hai thì số lượng ảnh ít đi rõ rệt, Chu Đường Như nói rằng Giang Yến không thích chụp ảnh, lần nào bà cũng phải lén lút chụp vài tấm cả.


Thư Uyển im lặng ngắm ảnh Giang Yến, nghe Chu Đường Như kể về những câu chuyện hồi nhỏ của anh, cảm giác như mình đã cùng anh đi qua những năm tháng ngày đó vậy.


Người con gái cong môi mỉm cười, Chu Đường Như thấy vậy thì hỏi: “Nhìn thằng bé chẳng thay đổi gì mấy ha con?”


Thư Uyển gật đầu: “Vâng, bây giờ với hồi nhỏ đúng là giống y chang.”


Chu Đường Như lật cuốn album khác, rút một tấm ảnh ra đưa cho Thư Uyển: “Con nhìn bức này xem, có phải trông không giống nó lắm không?”


Thư Uyển chăm chú nhìn kỹ tấm ảnh, ngạc nhiên hỏi bà: “Tấm này Giang Yến bị ốm sao ạ? Sao trông gầy quá.”


“Đúng vậy, lúc đó nó bị bệnh.” Chu Đường Như khẽ thở dài, “Hồi Giang Yến học lớp 11, có lần tham gia cuộc thi nhưng không đạt được giải nhất nên nó cảm thấy chán nản vô cùng, tự nhốt mình trong phòng suốt mấy ngày liền, không ăn không uống mà chỉ cắm đầu học hoài học hoài. Sau đó ba nó phải phá cửa vào thì mới kéo được nó ra ngoài, nhưng lúc ấy nó đã không ngủ đủ giấc những mấy ngày trời rồi.”


Thư Uyển nghe tới đây thì ngón tay run run, hoàn toàn không ngờ Giang Yến còn có một mặt như vậy.


“Giang Yến đặt yêu cầu rất cao với bản thân, không có mục tiêu nào là nó để im đó không hoàn thành cả. Cuộc thi lần đó là lần duy nhất nó đạt hạng nhì.” Chu Đường Như nói, lại thở dài một hơi, “Trước giờ chú dì có để nó chịu khổ bao giờ đâu, từ nhỏ đến lớn thằng nhóc Tiểu Yến này muốn gì là được nấy, dù là những thứ khó có được nhất thì chỉ cần nó muốn thì chắc chắn nó sẽ có được.”


“Nhưng có lẽ do dì và chú bảo bọc nó kỹ quá, khiến cho cuộc sống của nó thuận lợi suôn sẻ quá mức nên mới nuôi ra cái tính gặp một chút khó khăn là suy sụp không chịu đựng nổi như vậy.”


“Chắc cháu cũng biết, lần trước sau khi rời xa cháu nó cũng suýt nữa mất đi cả nửa cái mạng.”


Thư Uyển đang lật cuốn album, sau khi nghe câu cuối của Chu Đường Như thì tay cô bất chợt khựng lại. 


Nụ cười trên gương mặt cô cũng cứng ngắc lại, tim càng lúc càng đập mạnh hơn.



Cô đã lờ mờ hiểu được ý mà Chu Đường Như muốn nói rồi.


Sau một thoáng im lặng, Thư Uyển ngước lên chân thành xin lỗi bà: “Dì ơi, con xin lỗi dì ạ, khi đó do con hành động theo cảm tính nên đã làm tổn thương Giang Yến.”


“Không cần xin lỗi đâu, Tiểu Uyển à.” Chu Đường Như lắc đầu cười khẽ, “Đây là chuyện tình cảm của hai đứa, dì và chú chỉ là người ngoài cuộc thôi. Nhưng dù sao đi nữa Giang Yến cũng là đứa con mà dì đã mang nặng đẻ đau, khi nhìn nó chịu khổ thì tất nhiên dì sẽ đau lòng.”


“Dì nói những điều này không phải để trách cháu, chỉ là muốn nói với cháu là nếu lần này cháu chọn quay lại với Giang Yến thì mong hai đứa hãy hạnh phúc bên nhau.”


“Mong cháu đừng bao giờ bỏ rơi nó nữa.”


Chu Đường Như thực sự đang cầu xin Thư Uyển.


Bà rất thích Thư Uyển, nhưng cũng không muốn nhìn thấy con trai mình bị tổn thương thêm lần nào nữa.


“Dì yên tâm.” Thư Uyển nhìn Chu Đường Như, nghiêm túc hứa với bà, “Con sẽ không bao giờ bỏ rơi Giang Yến nữa đâu ạ.”


Tìm lại những gì vốn đã mất đi đã khó lắm rồi.


Vậy nên sao cô có thể bỏ rơi anh thêm một lần nữa chứ.


… 


Người con gái thoát khỏi dòng suy nghĩ, khẽ cong môi trả lời anh: “Dì cho em xem một mớ ảnh hồi nhỏ của anh.”


Nói xong còn cố tình nói thêm một câu nữa, “Cái ảnh mà anh mặc quần thủng đũng ấy.”


Giang Yến đang lái xe nghe thế thì cứng họng không biết nên nói gì: “…”


Thư Uyển cười tủm tỉm, Giang Yến tiếp tục quay sang nhìn cô hỏi: “Không còn gì khác nữa à?”


“Dì còn nói với em mấy câu.”


“Nói gì vậy em?”


Thư Uyển: “Dì bảo em đừng bao giờ bỏ rơi anh nữa.”


Giang Yến tò mò nhìn sang cô: “Thế em trả lời thế nào?”


Đúng lúc này chiếc xe dừng lại ở cây đèn đỏ.


Người con gái quay sang mặt đối mặt với anh, nhẹ nhàng chớp chớp mắt dịu dàng thủ thỉ: “Em nói là sẽ không bao giờ bỏ rơi anh nữa.”


Ánh đèn ngoài cửa sổ xe rực rỡ chói loá, sự nhộn nhịp, ồn ào và hối hả nơi thành phố này vẫn thế chưa bao giờ đổi thay.



Giang Yến nhìn đôi mắt sáng trong của Thư Uyển, bất chợt nhớ đến rất lâu rất lâu trước kia, lúc ấy hai người họ ngồi ở ban công của chung cư uống rượu, sau đó cô cười tủm tỉm hỏi anh rằng nếu anh không muốn tiền thì muốn gì?


Khi ấy anh cũng im lặng nhìn cô chăm chú như bây giờ vậy.


Anh thấy trong mắt cô có núi non, có ao hồ, có ánh trăng vô tận, có làn sương mù mờ ảo chẳng thể nhìn rõ, và có cả dải ngân hà mà mình có thể vượt qua.


Cõi lòng anh không ngừng khao khát, khao khát ánh mắt ấy nhìn sang anh thêm một chút nữa.


Giờ đây sau mấy năm trôi qua, cuối cùng anh cũng đã có được điều mình mong mỏi rồi.


Giang Yến hoàn hồn lại cười khẽ, cúi đầu đặt lên môi Thư Uyển một nụ hôn.


Người con gái không ngờ anh sẽ hôn mình, cơ thể hơi rụt ra sau.


Giang Yến nhíu mày nhích lại gần cô hơn: “Sao lại tránh anh?”


Thư Uyển chống tay lên vai anh vỗ nhẹ, nói nhỏ: “Sắp đèn xanh rồi, hôn nữa xe sau sẽ bấm còi mất.”


Giang Yến liếc nhìn ra ngoài.


Quả thật còn năm giây nữa.


Anh chưa đã thèm nhưng cuối cùng vẫn ngồi thẳng dậy, nắm chặt vô lăng.


Sau đó anh từ tốn thốt ra một câu: “Vậy lát nữa về nhà hôn, lúc đó không được tránh anh đâu đấy.”


*


Sau buổi gặp mặt gia đình, mối quan hệ giữa Thư Uyển và Giang Yến chính thức công khai ra ngoài.


Cô bắt đầu xuất hiện thường xuyên trong công ty của Giang Yến, những nhân viên ở đó mỗi khi gặp cô đều thân thiện tiếp đón, lịch sự gọi cô một tiếng “cô Thư.”


Những ngày tháng sau đó trôi qua rất êm đềm và ấm áp.


Giữa muôn vàn ngọn đèn trong thành phố này, cuối cùng cũng có một ngọn đèn chỉ toả sáng cho riêng mình Thư Uyển xem rồi.


Thư Uyển và anh đã thống nhất với nhau rằng, đợi đến khi dự án lớn của anh hoàn thành rồi thì hai người sẽ đi du lịch một thời gian, trước khi đến ngày đó thì họ cứ tập trung vào công việc riêng của mình đi, lúc nào rảnh rỗi thì dành thời gian cho nhau.


Nhưng so với Giang Yến thì Thư Uyển nhàn nhã hơn nhiều, sau khi hoàn thành buổi triển lãm tranh xong là cô rất rảnh rỗi.


Cuộc sống hàng ngày của cô chỉ xoay quanh việc vẽ tranh, đọc sách, đi dạo quanh phòng trưng bày, rồi kéo Ninh Vũ đi trà chiều.


Thoáng chốc mùa đông đã trôi qua.



Những cành liễu dần nhú những chồi xanh, sau một đêm được gió xuân thổi qua, khắp thành phố đã được sắc xanh phủ kín hết một nửa.


Vốn dĩ Thư Uyển đã hẹn với Hạ Mãn Nguyện và Ninh Vũ là, đợi khi thời tiết trong xanh hơn thì họ sẽ cùng nhau đi dã ngoại. 


Đã chốt ngày đi luôn rồi, đồ đạc cũng đã chuẩn bị xong nhưng kết quả phía Hạ Mãn Nguyện bỗng xảy ra tình huống bất ngờ, cô nàng đột ngột mất liên lạc vào đúng ngày khởi hành.


Thư Uyển gọi rất nhiều cuộc điện thoại nhưng không ai bắt máy cả, sau đó vì lo lắng quá nên cô và Ninh Vũ đã hủy kế hoạch và lái xe đến nhà Hạ Mãn Nguyện xem sao.


Gõ cửa mãi nhưng không thấy ai ra trả lời, mãi đến khi bà hàng xóm bên cạnh mở cửa ra thì Thư Uyển mới biết tối qua bố của Mãn Nguyện bị đột quỵ nên gia đình đã đưa ông đi cấp cứu.


Thư Uyển không cần suy nghĩ nhiều cũng hiểu rõ, rằng chuyện này có lẽ xảy ra quá mức đột ngột chứ nếu không Mãn Nguyện đã không biến mất mà không để lại chút tin tức nào như vậy.


Nhưng hàng xóm cũng không biết chú Hạ được đưa vào bệnh viện nào.


Sau khi rời khỏi nhà họ Hạ, Thư Uyển ngẫm mãi nhưng vẫn thấy không yên lòng nên cô đã nhắn tin cho Giang Yến, hỏi rằng liệu anh có thể giúp cô hỏi thăm xem có bệnh viện nào ở thành phố Bắc Thanh tiếp nhận một bệnh nhân họ Hạ bị đột quỵ hay không.


Lúc ấy Giang Yến đang họp trong công ty, nhưng vừa thấy tin nhắn của cô là anh lập tức trả lời Thư Uyển một chữ “Được” ngay.


Thư Uyển ngồi trong xe lo lắng bồn chồn không yên, không ngừng suy nghĩ bên Mãn Nguyện có xảy ra chuyện gì nghiêm trọng hay không.


Không biết đã đợi bao lâu, cuối cùng điện thoại của cô cũng có thông báo.


Giang Yến nhắn tới: [Bệnh viện Trường Hằng.]


Người con gái thở ra một hơi, khởi động xe lên.


Đúng lúc này màn hình điện thoại bỗng hiện lên cuộc gọi đến từ Hạ Mãn Nguyện.


Thư Uyển đạp phanh dừng xe lại, vội vàng ấn nút nghe.


Chưa để Hạ Mãn Nguyện lên tiếng, Thư Uyển đã hỏi trước: “Alo Mãn Nguyện, cậu ổn chứ?”


“Mình không sao cả Uyển Uyển.” Hạ Mãn Nguyện nói nhỏ, nhưng giọng nói đang truyền vào ống nghe kia có vẻ mệt mỏi và yếu ớt quá đỗi, “Xin lỗi cậu, mình lỡ hẹn mất rồi, nhưng chuyến này mình không đi cùng mọi người được, tối qua bố mình bị đột quỵ, mình và mẹ phải ở bệnh viện chăm sóc ông ấy.”


“Ngày hôm nay mình không liên lạc được với cậu nên đã đến nhà cậu rồi, vừa nghe hàng xóm nhà cậu kể lại.” Thư Uyển nói, sau đó hỏi tiếp: “Bố cậu sao rồi, chú ổn không?”


Hạ Mãn Nguyện đáp: “Hiện tại không ổn lắm, đang chờ bác sĩ sắp xếp phẫu thuật.”


“Cậu và mẹ cậu đang ở bệnh viện Trường Hằng phải không? Mình nhớ ở đó đông bệnh nhân lắm, bố cậu đã có giường chưa?” Thư Uyển đặt câu hỏi tới tấp, lo Hạ Mãn Nguyện một mình không xoay sở nổi, “Nếu chưa có giường thì để mình hỏi Giang Yến thử xem, xem anh ấy có giúp gì được không.”


Nhưng Hạ Mãn Nguyện nói: “Không cần phiền đến Giang Yến đâu, Uyển Uyển à.”


Thư Uyển hé môi định nói tiếp nhưng Hạ Mãn Nguyện đã nói thêm một câu: “Hôm nay mình tình cờ gặp Kiều Thuỵ Dương ở bệnh viện, anh ấy đã giúp mình sắp xếp mọi thứ rồi.”


Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Story Chương 79
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...