Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Chương 4
Thư Uyển lấy lại bình tĩnh đẩy cửa phòng ký túc xá ra.
Cô quay người lại thờ ơ trả lời câu hỏi của Hạ Mãn Nguyện: “Mấy năm trước anh ấy với mẹ của ảnh đến ăn sáng ở cửa tiệm nhà mình.”
Hạ Mãn Nguyện vẫn đang chờ đợi câu tiếp theo của cô, nhưng chờ hồi lâu vẫn không thấy cô nói thêm gì nữa.
“Chỉ thế thôi à?” Cô nàng hỏi.
“Ừ, chỉ thế thôi.” Thư Uyển trả lời rồi cởi chiếc áo vest ra.
“Sao lại như vậy được trời?” Hạ Mãn Nguyện tò mò hỏi tiếp: “Chẳng lẽ mấy năm sau cậu không gặp lại anh ấy nữa hả?”
Đã từng gặp rồi.
Nhưng……
Ánh mắt Thư Uyển u ám đi.
Cô không nói nữa cúi đầu kiểm tra lớp lót bên trong chiếc áo, nhận ra bên trong chỉ bị dính một chút sơn thì bỗng thấy nhẹ nhõm cả người.
Cô đặt áo vest lên ghế sau đó thay cái váy bẩn ra, mặc cái quần dài vào rồi vứt cái váy bẩn ấy vào chậu giặt ở ngoài ban công.
Hạ Mãn Nguyện còn muốn buôn chuyện về cô và Giang Yến nhưng cô nàng chưa kịp nói gì thì đã bị Thư Uyển cắt ngang: “Mãn Nguyện, mình định đi đến phòng giặt đồ, cậu có đi cùng không?”
“Mình…mình không đi đâu!”
Hạ Mãn Nguyện vừa thay bộ đồ ngủ xong, cô nàng đang định ngồi xuống ghế để đặt đồ ăn ngoài.
“Vậy mình tự đi nhé.” Thư Uyển nói.
Cô xách chậu giặt chuẩn bị đi về phía cửa thì Hạ Mãn Nguyện nhớ ra cô nàng còn một bộ quần áo bẩn nên vội ngăn cô lại: “Nàyyy, Uyển Uyển! Đợi mình chút!”
Thư Uyển quay lại nhìn cô nàng.
Hạ Mãn Nguyện ôm áo sơ mi chạy đến trước mặt cô: “Uyển Uyển của chúng ta là một cô gái xinh đẹp và tốt bụng nhất trên thế giới nàyy ~~ cậu có thể giúp mình giặt bộ đồ này với được hông?”
Hạ Mãn Nguyện là ví dụ điển hình của kiểu con gái ngọt ngào, tính cách cô nàng rất sôi nổi và dễ thương cực kỳ, mỗi khi có việc cần nhờ vả là cô nàng luôn thích chớp chớp đôi mắt to tròn làm dáng dễ thương để nhõng nhẽo với Thư Uyển.
Lúc mới tới ký túc xá cô nàng là người đầu tiên chạy đến bên giường cô, cười hi hi nói chuyện với cô: “Thư Uyển, cậu chuẩn bị treo mùng chống muỗi đúng không? Nếu cậu không treo được thì mình sẽ treo giúp cậu nè!”
Lúc đó Thư Uyển chỉ nhờ Hạ Mãn Nguyện giúp một việc thôi, nhưng cô không ngờ rằng trong tương lai cô nàng sẽ trở thành người bạn thân nhất của cô ở những năm đại học này.
Nhìn đôi mắt long lanh lấp lánh đó của bạn mình, Thư Uyển bó tay cầm luôn cái áo sơ mi ấy đi.
Sau khi đến phòng giặt, Thư Uyển ném quần áo bẩn vào máy giặt tự động, rồi cô cầm áo vest của Giang Yến đi ra ngoài.
Ở cổng phía Bắc của Đại học Nam Thanh có một tiệm giặt khô, Thư Uyển đến đó hỏi ông chủ ở đó xem sơn dính vào áo vest có thể giặt sạch được không, ông chủ kiểm tra một lượt thấy áo vest này là hàng cao cấp nên thẳng thừng ra giá cao với Thư Uyển.
Người con gái do dự hai giây nhưng cuối cùng cũng gật đầu đồng ý, cô yêu cầu ông chủ xuất biên lai xong sau đó quay trở lại ký túc xá.
Mười giờ tối, trước lúc ký túc xá đóng cửa thì Đường Nhu và Chu Nguyệt vội vàng chạy về, hai cô gái này uống rượu rất nhiều nên vừa bước vào cửa là mấy người bên trong đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.
Thư Uyển đang viết một bài tiểu luận ngắn cho tiết học Tư tưởng Mao Trạch Đông, vừa ngửi thấy mùi rượu thì nhíu mày.
Hạ Mãn Nguyện đã leo lên giường nhưng nghe thấy tiếng động nên cô nàng ôm điện thoại vén mùng lên thò đầu ra xem: “Này, các cậu về rồi đó à?”
Đường Nhu xua tay: “Đã về rồi đã về rồi, đúng là mệt chết tôi mà.” Vừa nói cô ta vừa ngả người xuống ghế.
Hạ Mãn Nguyện: “Hôm nay giao lưu hữu nghị thế nào? Vui không? Có anh chàng đẹp trai nào không?”
Chu Nguyệt đẩy mắt kính lên: “Cũng khá vui, nhưng lại không có anh chàng đẹp trai nào cả.”
Nghe câu này xong Hạ Mãn Nguyện xua tay rồi nằm xuống: “Chán chết đi được, chẳng hay ho gì!”
Cũng vào lúc này âm báo tin nhắn WeChat trên điện thoại của Thư Uyển vang lên.
Thư Uyển không có thói quen thêm người lạ nên từ chối ngay.
Chưa tới một giây lại thêm một yêu cầu kết bạn đến nữa.
Vẫn cùng một người, nhưng lần này có thêm một dòng tin nhắn đi kèm: “Đàn em Thư, anh là Trần Kha.”
Trần Kha?
Thư Uyển ngẫm lại một hồi mới nhớ ra người này là một đàn anh cũng có mặt trong buổi giao lưu sáng nay.
Mặt cô hơi nhăn lại rồi buông điện thoại xuống, xoay người nhìn sang Đường Nhu và Chu Nguyệt: “Hôm nay trong buổi liên hoan hai cậu có đưa ID WeChat của tôi cho người khác không?”
Chu Nguyệt tiếp lời: “À, Thư Uyển, là thế này…”
Chu Nguyệt còn chưa nói hết câu thì Đường Nhu đã cắt ngang lời cô ta: “Là tôi đưa cho đàn anh đấy.”
Thư Uyển nhíu mày: “Cậu đưa?”
Đường Nhu buông thõng tay, thờ ơ trả lời: “Đúng đấy, anh ấy hỏi tôi nên tôi đưa cho anh ấy.”
Thư Uyển im lặng.
Hạ Mãn Nguyệt đang nằm trên giường nghe thế thì không kìm được vén mùng lên nói thay Thư Uyển: “Này Đường Nhu, cậu làm thế không thấy kì à? Nếu có người muốn xin Wechat của Thư Uyển thì cậu cũng nên hỏi Thư Uyển một câu xem cậu ấy có đồng ý hay không chứ? Đằng này cậu không thèm nói một câu cũng chưa nhận được sự đồng ý mà đã tự ý đem wechat của Thư Uyển cho người khác rồi.”
Đường Nhu không đồng tình với quan điểm này: “Tôi cũng chỉ đưa ID WeChat thôi chứ có phải gửi ảnh riêng tư đâu. Với cả đàn anh đã mở miệng xin tôi rồi thì tôi phải cho ảnh chút thể diện chứ? Nếu không thì ngại cho đôi bên lắm đấy! Vả lại nếu Thư Uyển không muốn thì cứ từ chối thẳng là được mà.”
Cô ta nói năng hùng hồn đầy lý lẽ khiến Hạ Mãn Nguyện chẳng lọt tai nổi: “Đường Nhu, việc cậu cho hay không cho với việc Thư Uyển đồng ý hay không đâu có giống nhau đâu?”
Đường Nhu khó hiểu: “Tại sao lại không giống nhau?”
Thấy bầu không khí dần trở nên căng thẳng nên Chu Nguyệt vội túm cánh tay Đường Nhu lại: “Cậu đừng nói nữa.”
“Cậu kéo tôi làm gì! Tôi nói gì sai à?” Đường Nhu chẳng những không cảm kích mà còn lớn giọng bật lại, “Mọi người ở chung một phòng ký túc xá với nhau vậy tại sao các cậu lại phải quan trọng hóa mọi việc lên như vậy làm gì! Chỉ là một cái ID Wechat thôi mà, bộ nó gây ra vấn đề gì nan giải lắm hả? Hơn nữa tôi làm thế là vì tôi thấy Thư Uyển vẫn chưa hẹn hò với ai nên muốn giúp cậu ấy mở rộng mối quan hệ, quen thêm nhiều bạn nam khác thôi mà. Nếu chuyện này mà thành thì Thư Uyển còn phải cảm ơn tôi một tiếng ấy chứ.”
“Cậu…” Hạ Mãn Nguyện tức nghẹn họng, đang định xuống giường cãi nhau với Đường Nhu nhưng vừa ngước mắt lên thì chạm phải ánh mắt của Thư Uyển.
Cô nhẹ nhàng lắc đầu với Hạ Mãn Nguyện, ra hiệu cho cô nàng đừng nói nữa.
Mấy lời mắng mỏ của Hạ Mãn Nguyệt kẹt lại trong cổ họng, cô nàng thấy Thư Uyển nhìn sang Đương Nhu nhẹ nhàng lên tiếng: “Đường Nhu này, tôi hy vọng những chuyện như thế này sẽ không xảy ra lần nữa.”
Giọng điệu của cô bình tĩnh vô cùng, mới nghe vào tai thì có vẻ như đang cùng Đường Nhu thương lượng nhưng ánh mắt của cô lại lạnh lẽo như băng, ý cảnh cáo hiện rõ ràng.
Thư Uyển rất coi trọng quyền riêng tư cá nhân, những việc không phân rõ ranh giới như thế này khiến cô thấy căm ghét rất nhiều.
Đường Nhu sợ run cả người, cuối cùng cô ta lẩm bẩm mắc gì phải làm quá lên như thế rồi cầm đồ dùng cá nhân đi vào nhà vệ sinh.
Chuyện này cứ kết thúc như vậy.
Hạ Mãn Nguyện vẫn còn hơi giận, cô nàng cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Thư Uyển: [Uyển Uyển! Sao lúc nãy cậu lại cản mình! Bực Đường Nhu ghê ấy!]
Thư Uyển an ủi cô nàng: [Cãi nhau ảnh hưởng đến giấc ngủ ngon
Hạ Mãn Nguyện vẫn còn giận thay cô: [Cứ thế là xong à!? Ấm ức lắm luôn á! Cậu ta nghĩ gì mà đem ID Wechat của cậu cho người khác vậy trời!
Ấm ức?
Thư Uyển chưa bao giờ để mình phải chịu ấm ức cả, có thù tất báo đấy mới là phong cách của cô.
Thư Uyển cười khẽ tiếp tục từ chối yêu cầu kết bạn mà Trần Kha vừa gửi đến lần nữa, sau đó cô vào cài đặt khóa chức năng thêm bạn bè trên WeChat lại. I know sometimes it’s hard to take a step away
Tiếp theo cô lại mở điện thoại vào fanpage của trường.
Fanpage của Đại học Nam Thanh có một mục giao lưu kết bạn, Thư Uyển sao chép ID WeChat của Đường Nhu rồi gõ “Đường Nhu lớp 15 khoa Mỹ thuật chuyên ngành tranh sơn dầu” sau đó nhấn gửi đi.
Admin của trường phản hồi rất nhanh, người ấy nói rằng gần đây có rất nhiều bài được gửi đến nên có lẽ sẽ không được duyệt ngay, Thư Uyển trả lời không sao đâu rồi tắt điện thoại.
Nếu đã không thể giao tiếp với những người không cùng tần số với mình thì tốt nhất nên dùng phương pháp của họ để đối xử với chính họ* thôi.
Ba ngày sau thông tin giao lưu kết bạn đã được fanpage của trường đăng lên, sau khi Hạ Mãn Nguyện thấy bài này cô nàng tự hỏi không biết chuyện này liệu có phải do Thư Uyển làm hay không.
Lúc Thư Uyển bị cô nàng hỏi về vấn đề này thì lúc đó cô đang ngồi bên cạnh cửa sổ ở trong thư viện nghiên cứu câu hỏi của kỳ thi CET- 6.
Hạ Mãn Nguyện lười biếng lướt màn hình điện thoại đọc tới bài đăng trên fanpage của trường. Mặc dù Đường Nhu có hứng thú yêu đương nhưng tính tình cô ta hơi kiêu căng, cô ta sẽ không bao giờ chủ động tiết lộ thông tin liên lạc của mình ra ngoài.
Cô nàng chọc chọc vào cánh tay của bạn mình, đưa điện thoại cho cô xem rồi hỏi nhỏ: “Cậu làm chuyện này à!?”
Thư Uyển thờ ơ ừ một tiếng, trên mặt không có biểu cảm gì.
“Trâu ghêee! Quả nhiên là Uyển Uyển của chúng ta! Chiêu này tuyệt vời ghê luôn.” Hạ Mãn Nguyện giơ ngón cái lên với cô, nhưng sau đó cô nàng như nghĩ đến gì đó nên lo lắng hỏi, “Lỡ Đường Nhu biết cậu làm thì liệu cậu và cậu ta có trở mặt với nhau không ấy?”
“Trở mặt thì trở mặt thôi.” Thư Uyển không quan tâm lắm, cô mím môi viết liên tục: “Ngay từ đầu đã chẳng phải người cùng chí hướng rồi.”
Thư Uyển vẫn luôn như vậy, yêu là yêu ghét là ghét, mọi thứ đều rất rõ ràng, cô chưa bao giờ lãng phí thời gian hay suy nghĩ của mình vào việc duy trì những mối quan hệ không cần thiết như thế này.
Có điều Hạ Mãn Nguyện đã đoán đúng rồi.
Buổi tối ngày hôm sau Thư Uyển vừa học xong lớp chuyên ngành, lúc đang dọn dẹp dụng cụ học tập của mình thì thấy Đường Nhu tức giận xông vào.
“Thư Uyển!” Đường Nhu vọt thẳng đến vị trí của cô, giọng nói lớn đến mức khiến mấy người bạn vẫn chưa ra khỏi lớp cũng phải trợn mắt quay lại nhìn.
Người con gái không nói gì, cô thong dong ngẩng đầu nhìn Đường Nhu.
Cô ta hỏi thẳng: “Bài đăng trên fanpage của trường là cậu làm đúng không?”
Thư Uyển thoải mái thừa nhận: “Đúng vậy.”
Đường Nhu nổi khùng: “Cậu bị bệnh à! Tôi cũng chỉ đưa ID WeChat của cậu cho đàn anh Trần thôi mà, tại sao cậu lại đưa thông tin liên lạc của tôi lên tận fanpage của trường vậy hả?! Cậu có biết bây giờ có bao nhiêu người kết bạn với tôi không!”
Thư Uyển cười nhạt ngước mắt nhìn cô ta, bắt chước giọng điệu của cô ta cách đây hai ngày trước nhỏ nhẹ đáp lại: “Tôi thấy cậu chưa hẹn hò với ai nên tôi mới có lòng tốt giúp cậu thôi mà. Cậu trò chuyện thử đi biết đâu tìm được người phù hợp với mình thì sao, thành đôi rồi cậu còn phải cảm ơn tôi một tiếng ấy chứ?”
Cô vừa nói dứt câu thì mặt Đường Nhu phút chốc cứng đờ ra, mặt cô ta tát mét nhìn người con gái trước mặt mình, không ngờ rằng cô sẽ dùng mấy lời hôm ấy của cô ta đáp trả lại cô ta như vậy.
Thư Uyển không muốn nói thêm gì nữa, cô thu dọn đồ đạc đi ra khỏi phòng học. Đường Nhu sững sờ một hồi, lúc phản ứng lại thì vội vàng đuổi theo: “Thư Uyển ——”
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Story
Chương 4
10.0/10 từ 35 lượt.
