Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 26


Giang Yến không ngờ Kiều Thuỵ Dương vẫn nhớ chuyện này. 


Bị cậu chàng phanh phui nhưng không thể làm gì được, mí mắt Giang Yến run lên không phản bác mà chỉ ậm ừ coi như thừa nhận. 


“Em nhớ rõ lúc đó anh như kẻ bị trúng độc vậy, còn giấu cả căn cước công dân của con gái nhà người ta trong ví không cho ai động vào nữa chứ, hễ ai mà lỡ tay sờ đến là anh làm mặt lạnh ngay. Lần đó em chỉ tò mò muốn xem một chút mà vừa chạm tay vào ví là anh đã xông tới tẩn em một trận, đã thế mấy ngày tiếp theo cũng không thèm để ý tới em.” 


Kiều Thuỵ Dương bĩu môi bật lửa châm một điếu thuốc đưa lên miệng rít một hơi. 


Nghe cậu chàng nói vậy khiến Giang Yến nhớ lại chuyện cũ. 


Tấm căn cước công dân đó là do anh nhặt được trên cây cầu nơi lần đầu anh gặp Thư Uyển. 


Lúc ấy Giang Yến chỉ vô tình đi ngang qua mà thôi, anh đang trên đường tới quán bánh ngọt mà Chu Đường Như muốn ăn ở bên kia cây cầu nhưng vừa đến cầu thì bắt gặp một đôi nam nữ đang đứng đó. 


Làn da lúc ấy của Thư Uyển trắng như sứ, cô mặc một chiếc váy dài màu trắng cầm bảng vẽ trên tay. 


Người con gái đứng trên cây cầu vòm, sau lưng là ráng chiều tà đang dần buông xuống, có cơn gió mùa hè đi ngang qua thổi bay làn váy dài thướt tha của cô, ngọn gió lướt qua bờ vai thổi tung cả mái tóc dài ấy thành hình sóng biển tuyệt đẹp.


Giang Yến nhìn thấy thế thì đôi chân vô thức dừng lại, anh đúng lúc chứng kiến cảnh cô giơ tay lên tát mạnh vào mặt nam sinh đứng đối diện mình. 


Giang Yến sửng sốt. 


Về phần Thư Uyển, sau khi đánh xong cô còn buông lời hung dữ: “Nếu anh đã dám dùng mấy chiêu trò hạ đẳng đó để bôi nhọ tôi thì sau khi hoàn thành xong đừng quay ra nói rằng đấy là vì thích tôi, vì muốn thu hút sự chú ý của tôi nên mới làm như vậy nữa. Tôi không rảnh chơi mấy cái trò trẻ con đấy với anh, đừng để tôi nghe thấy có người nói tôi từng ngủ với anh thêm một lần nào nữa, nếu không tôi sẽ có một nghìn cách khiến anh chết không được tử tế đấy.” 


Nói xong Thư Uyển xoay người đi xuống cầu. 


Chàng trai kia có vẻ bị Thư Uyển đánh cho đần luôn rồi, cậu ta đứng đó sững sờ hồi lâu, lát sau chửi tục một câu rồi bỏ đi mất.


Sau đó Giang Yến tỉnh táo lại cất bước lên cầu. 


Nhưng chưa đi được mấy bước thì anh thấy có một bức ảnh bị đánh rơi trên con đường lát nền đá xanh. 


Nền xanh, váy trắng. 


Đôi mắt đang nhìn thẳng vào camera đó chẳng có tí tươi cười nào.


Giang Yến nhặt nó lên, ma xui quỷ khiến thế nào bỏ vào túi. 


Anh tưởng rằng đây chỉ là một lần gặp tình cờ thoáng qua mà thôi. 


Nhưng anh không ngờ rằng sáng hôm sau khi anh và mẹ mình ra ngoài ăn sáng thì lại lần nữa gặp được Thư Uyển, và Chu Đường Như ấy thế mà lại là bạn cùng lớp ngày xưa của mẹ cô. 



Không phải Giang Yến chưa từng nghĩ tới việc trả lại tấm căn cước công dân đó cho Thư Uyển. 


Hè năm đó sau vài lần gặp gỡ lần nào anh cũng muốn đề cập tới chuyện này. 


Nhưng cũng không hiểu vì sao lời đã đến đầu môi rồi nhưng lại nuốt xuống, tận đến lúc rời đi tấm căn cước đó vẫn chưa trở về tay chủ nhân của nó. 


Không trả lại nên lâu dần trở thành nỗi nhớ nhung, được cất trong ví tiền và được giấu trong cõi lòng anh. 



Thấy Giang Yến im lặng nửa ngày không nói năng gì tựa như đang mắc kẹt vào hồi ức không cách nào thoát ra được nên Kiều Thụy Dương giơ tay búng một cái trước mặt anh: “Này! Đừng có nghĩ về chuyện đó nữa! Mau nói cho em biết đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến anh trông buồn khổ tới vậy thế?”


Giang Yến nhíu mày nhấp một ngụm rượu, mím chặt môi một lúc lâu mới rầu rĩ đáp: “Em ấy hỏi anh rằng có phải anh muốn bao nuôi em ấy không.”


“?” Kiều Thuỵ Dương phản ứng chậm một nhịp, giây sau cậu chàng cười lớn: “Phì, haâhhaha khặc khặc!”


Cậu chàng cười to tới mức suýt chút nữa ngã khỏi sofa, bầu không khí vốn u ám phút chốc trở nên có sức sống hơn hẳn. 


Giang Yến ném cho Kiều Thuỵ Dương ánh nhìn lạnh lẽo, cậu chàng không thèm để ý vừa cười hô hố vừa móc mỉa anh: “Không hổ là cô gái có thể khiến anh cất giấu tấm căn cước nhiều năm như vậy, quả là không phải người thường mà!”


Giang Yến trầm ngâm: “…”


Cậu chàng cố gắng kiềm chế xong vươn tay vỗ đùi Giang Yến, ra chiều kinh nghiệm đầy mình nói với anh: “Anh nói coi anh theo đuổi người ta kiểu gì mà khiến người ta tưởng anh muốn bao nuôi người ta thế. Ông anh này, nếu anh không biết cua gái thì tìm thằng em này học hỏi nè! Chẳng hiểu anh làm cái gì mà cua gái thôi cũng không cua nổi, đã thế còn mang tiếng xấu nữa chứ.”


Giang Yến khinh thường nhìn cậu chàng: “Cậu biết tán gái cơ à?”


Kiều Thuỵ Dương hất cằm mỉm cười đầy tự tin: “Đương nhiên!”


Giang Yến: “Thế sao anh không thấy Lệnh Nghi tìm cậu ấy nhỉ?”


Nụ cười của Kiều Thuỵ Dương phút chốc cứng đờ: “…”


Cậu chàng hùng hổ giơ tay đấm Giang Yến một cái: “Chết tiệt! Đã là anh em thì đừng có kháy đểu nhau!” 


Hai người cứ nói qua nói lại, uống hết ly này tới ly khác tới tận nửa đêm. 


Lúc Giang Yến về Xuyên Lan thì phòng của Thư Uyển đã tắt đèn từ lâu rồi. 


Anh bước vào phòng khách cởi áo vest ra, không bật đèn mà ra ban công ngồi. 


Vầng trăng trên bầu trời cao, bóng hình lẻ loi chập chờn. 


Giang Yến lặng lẽ ngồi đó để từng cơn gió lạnh lẽo tháng mười hai thổi qua cắt vào da thịt mình. 



Đáng lẽ anh nên cảm thấy vui, vui vì cô đã thừa nhận cô phải lòng anh. 


Nhưng chẳng hiểu sao giờ đây lòng anh lại nặng trĩu lo lắng, lỡ đâu lần sau cô vẫn không rung động thì biết phải làm sao đây?


Giang Yến nhìn vầng trăng lạnh lẽo giữa bầu trời đêm, trong lòng không ngừng đặt câu hỏi nhưng cuối cùng chỉ đành nhắm mắt nắm chặt hai tay. 


*


Vết thương trên chân Thư Uyển không nặng lắm, nghỉ ngơi một đêm xong sáng hôm sau cô vẫn tới trường như thường ngày. 


Những ngày tiếp đó Thư Uyển và Giang Yến vẫn sống chung với nhau như bình thường. 


Hai người cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đi học, nhìn thì cảm thấy không có gì thay đổi nhưng lại có vẻ thân thiết hơn trước. 


Nhưng sự gần gũi hiện giờ so ra đã bớt đi chút nhập nhằng trở nên tự nhiên và thẳng thắn hơn ngày trước rất nhiều.


Ví dụ thi thoảng Giang Yến sẽ bất chợt hỏi cô có muốn ngồi xem phim cùng anh không, nếu lúc đó Thư Uyển không vẽ tranh thì cũng sẽ ngồi cùng với anh trên sô pha cùng tìm một bộ phim rồi hai người sẽ cùng xem đến nửa đêm. 


Thư Uyển thích xem phim kinh dị, lần nào cô cũng tìm mấy bộ máu me đáng sợ để xem. Tố chất tâm lý của cô rất cao, mấy cảnh máu me kinh hoàng khiến người khác run sợ kia chẳng khiến cô dao động dù chỉ một chút xíu.


But you ain’t even seeing my dark side


Giang Yến thì không bình tĩnh được như cô, dù có kiềm chế đến đâu thì mỗi khi thấy những cảnh tượng đẫm máu đó anh đều vô thức nhíu mày nhắm mắt lại. 


Người con gái ngồi bên cạnh cảm nhận được anh hít sâu để bình tĩnh lại.


Đôi khi cô chợt nổi hứng trêu đùa anh, lúc thấy Giang Yến nín thở chăm chú nhìn cảnh máu me ấy thì cô sẽ lặng lẽ lại gần rồi khẽ khàng chọc vào tay anh một cái.


Khi đó anh giật mình thon thót nhưng vẫn giả bộ bình tĩnh quay đầu lại nhìn cô, lẩm bẩm nói với cô rằng ngoan nào, đừng trêu nữa.


Hôm nay Thư Uyển lại mất ngủ. 


Như thường lệ cô nằm trên giường nhìn ánh trăng in dấu trên trần nhà, lúc sau cô ngồi dậy rời khỏi phòng ngủ. 


Phòng của Giang Yến vẫn le lói ánh sáng yếu ớt, Thư Uyển bước tới gõ cửa, vừa gõ xong đã nghe thấy anh nói vọng ra.


“Em vào đi, tôi chưa ngủ.”


Thư Uyển mở cửa ra, nhưng cô không vào trong mà chỉ hơi nghiêng người về phía trước nhìn vào trong lơ đãng hỏi: “Anh bận à?”


Giang Yến: “Lại mất ngủ ư?”


Thư Uyển khẽ vâng một tiếng, không biết có phải bị cảm hay không mà giọng nói còn vương chút âm mũi.



Giang Yến mặc bộ quần áo ở nhà màu xanh đen tiến lại phía cô. 


Thấy cổ áo ngủ của cô bị lật lên nên anh đưa tay chỉnh lại giúp cô, sau đó hỏi: “Đang có tâm sự gì à? Sao mấy hôm nay hôm nào em cũng bị mất ngủ thế.”


Đôi mắt Thư Uyển hấp háy, gương mặt hơi ảm đạm. 


Nhưng cô không trả lời câu hỏi của anh mà quay đầu tránh ánh mắt của anh, chuyển chủ đề: “Anh có muốn xem phim không?”


Giang Yến thấy vậy cũng không hỏi tiếp nữa, nghe theo cô: “Xem, nhưng không xem kinh dị đâu.”


Thư Uyển: “Tại sao?”


Giang Yến: “Ngày mai tôi phải đi rồi, giờ xem xong sợ không ngủ được.”


Thư Uyển: “Đi ư?”


Giang Yến: “Cụ ông ở nhà tổ chức sinh nhật nên tôi sẽ về nhà mấy ngày.”


Thư Uyển: “Về thành phố Gia Nam ạ?”


Giang Yến gật đầu. 


Thư Uyển không nói nữa, cô cụp mắt không biết đang nghĩ gì. 


Giang Yến hé môi định nói gì đấy thì Thư Uyển đã xoay người nói với anh: “Chúng ta xem phim thôi.”


Hai người cùng xem một bộ phim tình cảm có tên “Một thuở tình thơ”.


Tình cảm trai gái trong bộ phim ấy trong sáng và đẹp đẽ biết bao nhưng Thư Uyển lại không xem được bao nhiêu, vì vừa mở phim lên chưa được bao lâu thì màn hình điện thoại cô đang đặt trên bàn sáng lên.


Thư Uyển liếc xem tên người gửi tin nhắn, vừa thấy tên người gửi thì biểu cảm trên mặt cô chớp mắt thay đổi. 


Mặc dù trước khi phim kết thúc cô không hề cầm máy lên xem nội dung tin nhắn lần nào nhưng trong lòng vẫn loạn cào cào. 


Sau khi xem xong bộ phim Thư Uyển cảm thấy hơi buồn ngủ. 


Nếu là lúc trước thì kiểu gì cô cũng sẽ kéo tay Giang Yến đòi xem thêm một bộ nữa, nhưng nghĩ đến ngày mai anh phải đi nên cô đành chúc ngủ ngon rồi đứng dậy khỏi ghế sofa. 


Giang Yến nhìn cô đi về phía phòng ngủ, bóng hình ấy trông thật mảnh mai và thiếu sức sống làm sao, khiến anh đột nhiên thấy không yên lòng lắm. 


“Thư Uyển.” Anh gọi tên cô: “Trong lúc tôi không ở đây em có thể gọi bạn bè đến chơi.”


Người con gái dừng bước quay đầu lại nhìn anh. 



“Gọi bạn trai của tôi tới được không?” Cô hỏi đùa. 


Ánh mắt Giang Yến thoát cái u ám đi, không trả lời được hay không mà hỏi ngược lại cô: “Em có bạn trai khi nào?” 


Thấy anh nghiêm túc như vậy Thư Uyển không kìm được cong eo cười: “Giang Yến à, anh quả là một người thú vị mà.”


Giang Yến cong môi: “Em đang khen tôi đấy à?”


Thư Uyển: “Cứ coi như vậy đi.”


Giang Yến vừa nhìn cô chăm chú vừa ngẫm nghĩ về câu trả lời của cô vừa nãy, chợt nhíu mày đáp: “Nói thật nhé, đưa con gái về thì được, còn đàn ông thì không.”


Thư Uyển lại bị anh chọc cười, đôi mắt đẹp của cô cong lên tủm tỉm trả lời: “Yên tâm đi, nam hay nữ tôi cũng không dẫn về đâu. Đây là nhà của anh mà, sao tôi dám xằng bậy được.”


Cách cô ngân cao giọng trêu đùa nhìn dễ thương xiết bao. 


Không còn dáng vẻ giống như cái lạnh giá của mùa đông mà trái lại còn tựa như tiểu xuân sơn* tràn ngập sức sống. 


*Tiết Xuân Sơn (Trần Nguyên Đán)
Hiếm khi Giang Yến mới được thấy một Thư Uyển lanh lợi đáng yêu như thế, trong mắt cô như cất chứa những vì sao lấp lánh khiến lòng anh rung động không thôi.


Sau khi bình tĩnh lại Giang Yến bắt chước theo giọng điệu của cô trả lời cô: “Nếu có đưa về thì đừng để tôi phát hiện ra.”


Thư Uyển cười cười xua tay: “Tôi không đưa ai về đâu, anh đi nghỉ ngơi đi.”


Giang Yến ừ một tiếng.


Anh nhìn cô xoay người vào phòng đóng cửa lại, đứng đó thì thầm câu chúc ngủ ngon với cánh cửa đã đóng chặt ấy. 


Đêm nay tâm trạng Thư Uyển vốn hơi tệ nhưng kì lạ thay chỉ mới ở chung với Giang Yến một chốc, mới nghe anh nói dăm ba câu thôi mà tất thảy mây mù trong lòng cô đều đã được anh xua tan đi hết.


Lúc về phòng ngủ mặt mày người con gái vẫn đượm ý cười. 


Cô ngồi xuống bên mép giường đang suy nghĩ về cuộc đối thoại vừa rồi của hai người thì bỗng điện thoại trên tay sáng lên. 


Người con gái vô thức cụp mắt xuống nhìn, vẻ tươi cười trên mặt tan biến đi mất. 


Thư Lương: Dì Thẩm của con đang mang thai, năm nay ba không thể đi tảo mộ mẹ cùng con được nên tới ngày đó con tự đi đi, ba đã chuẩn bị hết đồ rồi, con về lấy là được.



Thư Uyển không nói cho Giang Yến biết mình cũng về thành phố Gia Nam. Sau khi Giang Yến đi được một ngày cô nhanh chóng viết đơn xin nghỉ học rồi lên máy bay trở về. 


Từ Bắc Thanh tới Gia Nam không gần lắm, Thư Uyển không ngồi máy bay tới thẳng đó mà hạ cánh rồi đi chuyến khác, mất khoảng 4 tiếng đồng hồ mới đến nơi, lúc đến đã là 6 giờ chiều rồi. 


Thư Lương không tới đón cô mà chỉ chuyển cho cô 50 tệ để bắt taxi về, Thư Uyển nhìn chằm chằm tin nhắn trong hộp thư của điện thoại, không trả lời lại mà ngồi vào xe buýt của sân bay lẻ loi về nhà. 


Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Story Chương 26
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...