Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Chương 19
Người con gái nhìn vào đôi mắt dịu dàng nồng nàn tình yêu ấy của anh, không nói thích cũng không nói không thích, cuối cùng cô nhỏ nhẹ cảm ơn anh.
Giang Yến mỉm cười: “Nếu thích thì tối nay cùng tôi đến một nơi nhé.”
Thư Uyển nói được.
Thấy cô đồng ý rồi thì anh đưa cho cô một hộp quà: “Lát nữa mặc cái này nha em.”
Thư Uyển không ngờ rằng anh đã sớm chuẩn bị sẵn rồi, cô chớp chớp mắt hỏi: “Làm sao anh biết tôi sẽ đồng ý đi cùng anh thế?”
Giang Yến: “Tôi đoán.”
Thư Uyển: “Nếu tôi không đồng ý thì sao? Vậy bộ đồ này làm thế nào đây?”
“Thì giữ lại để lần sau tặng cho em.” Giang Yến cười nhạt, giọng nói nhẹ nhàng như sương trắng đọng lại trên khung cửa sổ vào đêm đông, “Nhưng chắc em sẽ không từ chối tôi hoài đâu đúng không?”
Thư Uyển nhướng mày mỉm cười, không nói gì nữa xoay người đi về phòng ngủ.
“Vậy lát nữa gặp lại.” Giang Yến đứng dựa vào cửa phòng vẽ nhìn bóng lưng của cô, mặt mày thắm đượm sự yêu chiều.
*
Chiếc váy lụa màu vàng này thuộc kiểu cúp ngực, thiết kế ôm sát hông làm nổi bật tỉ lệ eo mông hoàn hảo của Thư Uyển, chân váy hình đuôi cá được tô điểm bằng vải lụa trắng phết dài xuống đất tạo cho người ta cảm giác đuôi váy này khá dài.
Phần hông của váy được đính kèm thêm lớp lông màu nâu, lúc mặc lên có thể che đi phần hông bị lộ ra ngoài vừa khéo giảm bớt sự quyến rũ.
Thư Uyển cũng không biết Giang Yến lấy bộ váy này ở đâu mà lại vừa in với dáng người của cô như vậy.
Người con gái mím môi nhìn vào gương, vuốt thẳng sợi tơ đang vểnh lên trước ngực rồi chỉnh trang lại lớp trang điểm và kiểu tóc rồi bước ra khỏi phòng ngủ.
Giang Yến đã đổi sang bộ vest màu đen, lúc này anh đang bắt chéo đôi chân dài ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, trên tay cầm điếu thuốc đã hút được một nửa.
Anh đang nói chuyện với ai đó trong điện thoại, chân mày hơi cau lại chậm rãi phả ra luồng khói trắng trong không khí, góc nghiêng tuyệt đẹp bị vây trong làn khói trắng đang lơ lửng trong không trung khiến người ta không thấy rõ vẻ mặt của anh.
Thư Uyển nhìn về phía anh đợi một lúc.
Thấy anh vẫn chưa phát hiện ra mình nên cô lên tiếng: “Giang Yến, tôi chuẩn bị xong rồi.”
Vì sợ quấy rầy cuộc nói chuyện của anh nên giọng của cô rất nhỏ.
Nhưng Giang Yến vẫn nghe thấy.
Anh nhấc mí mắt lên nghiêng đầu nhìn về phía cô, chỉ thấy cô im lặng đứng đó, đôi chân trắng muốt như gốm sứ thấp thoáng lấp ló dưới chiếc váy màu vàng ấy.
Cô rất gầy, tay chân nhỏ nhắn thon dài nhưng nơi nào đó thì lại căng đầy tròn trịa đến mức như muốn hút hồn người khác, nõn nà hệt như quả đào hồng bị che mất đi một nửa khiến người ta vừa nhìn thoáng qua đã không dằn được lòng sôi sục máu nóng, ngay cả ánh mắt cũng không biết nên đặt lên nơi nào cho đặng.
Trùng hợp hôm nay cô đang đeo một sợi dây chuyền, mặt dây chuyền này lại rất dài.
Lần trước cô giấu nó dưới áo khiến anh không nhìn thấy được điểm cuối, vậy nên anh mới nhìn sang chỗ khác nhưng đáy lòng vẫn suy nghĩ miên man.
Hôm nay thì nghe theo tiếng lòng nhìn thẳng nơi trắng trẻo ấy không sót miếng nào.
Giang Yến nhìn mặt dây chuyền đang nằm giữa khe rãnh kiêu hãnh ấy của cô, trong phút chốc hơi thở trở nên nặng nề.
Trông thì gầy gò nhưng lại quyến rũ say lòng người, quả là một tác phẩm nghệ thuật xuất sắc mà.
Rung động lòng người, thật sự rung động lòng người.
Ánh mắt của anh nhìn Thư Uyển càng ngày càng tối tăm.
Anh bình tĩnh lại lấy điếu thuốc ra khỏi miệng, làn khói trắng cũng vì vậy mà nhanh chóng tan đi.
Cùng lúc đó Kiều Thụy Dương ở đầu bên kia nghe được giọng nói của Thư Uyển thì ngạc nhiên hét lên: “Phụ nữ ư!? Trong nhà anh có phụ nữ ư!? Vãi chưởng! Ai vậy! Là ai vậyyyy..”
“….Chút nữa sẽ giới thiệu cho cậu.” Giang Yến vừa vội nói vào ống nghe vừa đưa tay nới lỏng cà vạt.
Anh cúp điện thoại không cho Kiều Thụy Dương nói gì nữa, lần nữa ngẩng đầu nhìn người con gái trước mặt mình.
“Mặc vừa không?” Anh hỏi
“Vừa.” Thư Uyển cúi đầu nhìn đôi dép lê của mình, “Nhưng tôi không có giày để phối với váy này.”
Giang Yến nghiêng người về phía trước dụi điếu thuốc trong tay vào gạt tàn trên bàn, sau đó ngước mắt lên ra hiệu với cô: “Em lại đằng kia chọn một đôi đi.”
Thư Uyển nhìn theo ánh mắt của anh ra chỗ huyền quan*, không biết từ khi nào nơi đó đã để sẵn nhiều đôi giày cao gót với nhiều kiểu dáng và màu sắc khác nhau.
Cô bước tới lựa đi lựa lại, cuối cùng chọn một đôi giày cao gót màu be nhạt.
Bởi vì chiếc váy này quá ôm người nên sau khi Thư Uyển đi giày xong thì chầm chậm đứng thẳng dậy thở ra một hơi.
“Tôi xong rồi.” Cô gọi Giang Yến.
Giang Yến đứng dậy khỏi ghế sô pha, anh cầm điện thoại lên nhét vào túi rồi đi về phía cô.
“Vậy đi thôi, công chúa.”
Thư Uyển vừa cất bước nghe vậy thì khựng lại.
Người con gái ngạc nhiên xoay người nhìn anh, tưởng rằng bản thân nghe nhầm: “Anh gọi tôi là gì?”
Giang Yến lặp lại lần nữa: “Công chúa.”
Thư Uyển thấy khó hiểu: “Sao lại gọi tôi như vậy?”
“Không thích tôi gọi em là công chúa ư?” Giang Yến cười dịu dàng cúi xuống nhìn cô, kéo dài giọng: “Vậy gọi là Uyển Uyển nhé?”
Uyển Uyển.
Những người thân thiết luôn gọi cô như vậy.
Nhưng khi hai chữ này được phát ra từ miệng của Giang Yến thì khiến người ta cảm thấy sao giọng điệu này lại véo von du dương và nồng nàn quá đỗi, chắc có lẽ vì giọng nói của anh vốn dĩ đã trầm ấm nên mới cảm thấy nó thật dịu dàng trìu mến như vậy chăng.
Thư Uyển ngớ ra, cô nhìn vào đôi mắt đào hoa đang hơi cong lên của anh.
Anh đang đánh giá phản ứng của cô.
Thấy cô không nói gì, anh lại cúi thấp xuống tiến lại gần cô hơn.
Hơi thở hòa quyện vào nhau, đôi mắt anh lóe lên như thể nếu cô còn tiếp tục không nói gì là anh sẽ hôn cô vậy.
Người con gái bị ánh mắt nóng rực ấy của anh làm hoảng hốt, lỗ tai đỏ lên cúi đầu giả vờ ho lên một tiếng làm ra vẻ bình tĩnh rồi xoay người đi ra ngoài.
Đó cũng là thời khắc rung động hiếm hoi của cô.
Thư Uyển khống chế trái tim đang loạn nhịp của mình, giấu đầu hở đuôi gọi người đàn ông phía sau: “Đi thôi.”
Giang Yến nhìn chằm chằm vào sợi tóc trên cổ Thư Uyển, mỉm cười suy tư rồi từ tốn đi theo cô: “Uyển Uyển, tóc em rối mất rồi.”
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Story
Chương 19
10.0/10 từ 35 lượt.
