Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Chương 17
Việc tu sửa chung cư mất khá nhiều thời gian nên Thư Uyển vẫn tiếp tục ở lại nhà Giang Yến.
Vì xa trường nên mỗi khi có tiết là Thư Uyển đều phải dậy thật sớm, còn Giang Yến do đã vào năm cuối nên lịch học cũng không nhiều lắm, hầu hết thời gian anh đều lái xe chở cô đến trường rồi đón cô tan học về nhà, đôi khi công ty có việc bận đột xuất anh mới bảo chú Lý lái xe đưa đón cô thôi.
Chú Lý là người cư xử rất đúng mực, trước giờ chưa từng nói với cô lời nào.
Vào lúc Hạ Mãn Nguyệt nghe tin Thư Uyển đang ở chung nhà với Giang Yến cô nàng ngạc nhiên đến độ há mồm thành hình chữ o.
“Hai người chưa hẹn hò mà đã sống chung với nhau rồi hả?” Cô nàng cắn ống hút trà sữa, bàng hoàng đến mức cảm thấy trà sữa không còn ngon nữa.
“Uyển Uyển ơi, trước giờ cậu đã yêu nhau bao giờ đâu! Sao lần này lại, lần này lại…. lại bốc đồng như vậy.” Phản ứng của Hạ Mãn Nguyệt làm Thư Uyển bật cười.
Người con gái nhìn cô bạn mình, bình tĩnh giải thích: “Mình chỉ ở tạm ở đó thôi, nào chung cư sửa xong sẽ dọn đi ngay. Với cả bọn mình không sống cùng nhau mà, cùng lắm chỉ như ở ghép đồ thôi.”
“Ở ghép á?” Hạ Mãn Nguyệt thấy khó tin lắm: “Là kiểu một người một phòng ấy hả? Chưa xảy ra chuyện gì đúng không?”
Thư Uyển gật đầu.
“Cậu và anh ấy chơi trò gì vậy? Cứ cho là đang thả thính nhau đi, nhưng cũng đâu đến mức ở chung một mái nhà được chứ.” Hạ Mãn Nguyệt vẫn không hiểu, cô nàng thấy hơi lo cho bạn mình.
Chơi trò gì ư?
Thư Uyển nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cô nói với bạn mình là cô cũng chẳng biết nữa.
Nhưng cô không biết thật.
Từ lúc gặp Giang Yến dưới tàng cây hoa loan đó anh hỏi cô rằng có muốn anh cho cô đi nhờ một đoạn không, từ giây phút ấy giữa cô và anh đã bắt đầu nảy mầm những biến hóa vi diệu khôn lường.
Từ đó đến giờ Thư Uyển chưa từng trải qua cảm giác này.
Có lẽ do chưa từng trải qua nên có rất nhiều lúc cô đều ngấm ngầm đồng ý cho một số hành động của anh.
“Không biết thì tiến triển thế nào!” Hạ Mãn Nguyệt lo lắng, “Mặc dù tiếng thơm của đàn anh Giang Yến vang xa nhưng biết người biết mặt không biết lòng mà, lỡ như anh ta chả phải loại đàng hoàng như cái mã ngoài ấy thì sao? Với cả cậu nói xem, nếu anh ta thích cậu thì tại sao anh ta không công khai theo đuổi cậu, nói cho cậu biết tấm lòng của anh ta chứ? Anh ta cứ một mực thả thính mập mờ như thế cứ như đang “câu cá” ấy.”
Cô nàng càng nói càng thấy bất bình.
Cô nàng là cô gái rất dễ đồng cảm với người khác, đó cũng là lý do Thư Uyển thích cô nàng.
Chỉ là Hạ Mãn Nguyệt đã đánh giá thấp Thư Uyển rồi.
“Hiện giờ Giang Yến ném cho mình cơ hội tốt, trùng hợp là mình cũng có hứng thú với điều này.” Thư Uyển cười nhạt nói tiếp, “Nhưng mà cậu yên tâm, yêu đương đối với mình cùng lắm chỉ như loại gia vị trong cuộc sống mà thôi, mình sẽ không vì yêu mà làm khổ bản thân đâu.”
“Thật sao?”
“Ừ, thật mà.”
Thế nhưng cô nàng vẫn nhắc nhở thêm: “Uyển Uyển này, nếu đã tỉnh táo thì cậu phải tỉnh táo đến cùng nhé, đừng có vừa tỉnh táo vừa chìm đắm để rồi cuối cùng lại đánh mất bản thân làm chuyện ngu ngốc đấy.”
Vừa tỉnh táo vừa chìm đắm.
Lúc nghe Hạ Mãn Nguyệt nói thế Thư Uyển hơi ngớ ra, bỗng nhiên cô nhớ tới Hạ Thu Nhã và Thư Lương.
Nhớ lại năm đó cô đang trên đường đi học về thì thấy Thư Lương đi ra từ một tiệm mát xa không có biển hiệu.
Người đàn bà ấy đẩy cánh cửa sổ trên tầng hai ra, trên người bà ta chỉ mặc mỗi áo ngực, mặt mày thì trang điểm đậm vừa cười lẳng lơ vừa trao cho Thư Lương một nụ hôn gió. Thư Lương vuốt lại chiếc áo sơ mi nhăn nhúm rồi cũng trao lại cho bà ta nụ hôn gió, còn hét lên một tiếng: “Cục cưng à, chút nữa gặp nha.”
Thật ra đấy không phải lần đầu tiên cô bắt gặp Thư Lương mèo mả gà đồng, nhưng lần này lại gặp ngay vào lúc Hạ Thư Nhã đang mang thai đứa con thứ hai.
Thư Uyển không nhớ rõ sau khi nhìn thấy hình ảnh đó mình có tâm trạng như thế nào, cô chỉ nhớ rằng sau khi Thư Lương đi rồi thì dạ dày của cô chợt trào lên một trận ghê tởm, cuối cùng cô nhoài người đến chỗ thùng rác trên đường nôn thốc.
Đêm đó Thư Lương không về nhà.
Hạ Thư Nhã gọi cho ông ta rất nhiều lần nhưng vẫn không có ai nghe máy, hồi sau có người nghe máy rồi nhưng bà chưa kịp nói câu nào thì đã nghe một tràng tiếng mắng chửi rủa th* t*c của Thư Lương trong điện thoại:
“Đệt đệt đệt mọe! Giục cái gì mà giục! Bà đừng gọi nữa được không! Tôi không về thì không biết đường đi ngủ trước à? Cứ phải tìm tôi làm gì!?”
Hạ Thư Nhã sững sờ một hồi cuối cùng dịu dàng bảo ông ta đừng giận, tôi đi ngủ trước vậy, nhưng hai chữ “đi ngủ” còn chưa kịp nói ra thì Thư Lương đã cúp máy rồi.
Hạ Thư Nhã thở dài.
Thư Uyển đang làm bài tập, cô chăm chú nghe tất thảy sau đó không chịu nỗi nữa mà ngưng bút, quay đầu lại hỏi mẹ mình: “Mẹ, mẹ thật sự muốn đứa bé này sao?”
Hạ Thư Nhã ngồi trên giường xoa bụng mình, không chút do dự đáp: “Mẹ muốn.”
Thư Uyển thở dài: “Nếu mẹ muốn thì sinh đi, sinh rồi thì ly hôn”.
“Uyển Uyển, mẹ sẽ không ly hôn với bố con đâu.” Giọng Hạ Thư Nhã trầm xuống.
Thư Uyển không hiểu: “Tại sao vậy ạ? Ông ta đã thành ra như thế này rồi mà mẹ vẫn không chịu ly hôn? Lẽ nào mẹ không biết ông ta ở bên ngoài….”
“Uyển Uyển!” Bà không muốn nghe tiếp nữa.
Thư Uyển nhìn mẹ mình, định nói tiếp mấy câu thì thấy Hạ Thư Nhã cuối đầu nói: “Con không hiểu, con không hiểu đâu…”
“Yêu – đây là chuyện mà một khi bắt đầu thì sẽ không còn đường quay lại. Mẹ yêu ba con từ năm mười bảy tuổi, đã yêu hết nửa đời người rồi. Mẹ biết ông ấy không phải người chồng tốt, cũng biết rõ ông ấy không phải người ba tốt. Nhưng mà… Nhưng lúc nhớ tới dáng vẻ ông ấy năm mười bảy tuổi vừa đỏ mặt vừa nói thích mẹ, nghĩ tới cảnh ông ấy chạy khắp thành phố để mua hạt dẻ ngào đường cho mẹ thì mẹ… Mẹ không nỡ bỏ ông ấy.” Hạ Thư Nhã đỏ mắt lẩm bẩm, bà chưa từng nghĩ tới tại sao một đôi vợ chồng trẻ ngày xưa là thế nhưng lúc về già lại trở thành như thế này.
Thư Uyển im lặng.
Một khi bắt đầu sẽ không còn đường quay lại.
Nhưng rõ ràng mọi việc đều do con người quyết định mà.
Cuối cuộc trò chuyện hôm đó, Thư Uyển đã hỏi Hạ Thư Nhã rằng: “Không thể đổi người khác để yêu sao ạ?”
“Vậy mẹ tính như thế này cả đời sao?”
“Ông ấy sẽ về nhà mà, nhất định sẽ về mà.”
…
Thật ra từ khi còn rất nhỏ Thư Uyển đã được nghe Hạ Thư Nhã kể về chuyện tình của bà và Thư Lương, năm tháng thanh xuân của một kẻ rày đây mai đó và thiếu nữ ngoan ngoãn tràn ngập sự kịch tính.
Hai con người vốn chẳng liên quan gì đến nhau, nhưng có lần Thư Lương muốn ra khỏi trường nên đã tiện tay túm lấy Hạ Thư Nhã, ông nói với giáo viên rằng bà ấy không khỏe nên ông muốn đưa bà đi bệnh viện.
Hạ Thư Nhã chưa kịp phản bác đã bị Thư Lương kéo đi.
Đó là lần đầu tiên bà trốn học, mặc dù là tình huống bị động như vẫn khóc vì sợ. Có lẽ Thư Lương chưa làm con gái khóc bao giờ nên lúc thấy bà khóc thì bắt đầu hoảng loạn dỗ dành bà một lúc lâu, cuối cùng ông ta ngồi thụp xuống ngẩng mặt lên nhìn bà nói: “Này, tôi mua kẹo hồ lô cho cậu nhé, cậu đừng khóc nữa được không?”
Ai ngờ rằng chỉ với một cây kẹo hồ lô đã chiếm được tâm hồn của cô thiếu nữ mười bảy tuổi ấy, nhưng ngang trái thế nào đó lại là đoạn nghiệt duyên khiến bọn họ vướng mắc cả một đời.
Thư Uyển chẳng tài nào hiểu được Hạ Thư Nhã.
Không hiểu được tại sao trong những năm tháng trẻ thơ ấy bà lại bị tên côn đồ như Thư Lương kia thu hút.
Không hiểu tại sao Hạ Thư Nhã biết rõ bản tính của Thư Lương như vậy rồi nhưng vẫn ở bên ông ta, bà có cả một ngàn cơ hội để dừng lại nhưng vẫn tuyệt nhiên không chịu rời mà vẫn chấp nhận chìm trong biển khổ, lại còn vì ông ta mà bỏ đi bộ môn hội hoạ đã học hơn nửa đời người của mình chấp nhận ở lại cái trấn nhỏ này chăm chồng dạy con để rồi bản thân bị vấy bẩn bởi khói bụi của cuộc đời này.
Cô đã nhìn thấy tấm ảnh khi còn trẻ của Hạ Thư Nhã trong buổi triển lãm tranh, bà mặc một thân váy trắng, dáng ngọc yêu kiều cứ như một nhành hoa mộc lan đương độ nở rộ, nếu như không yêu Thư Lương thì có lẽ bà cũng sẽ giống như mẹ của Giang Yến – tức bà Chu Đường Như, mặc dù đã qua 40 tuổi nhưng bà ấy vẫn trông tao nhã phóng khoáng như ngày xưa vậy.
Giờ đây nghĩ đến chuyện của Hạ Thu Nhã, cô bỗng cảm thấy lời Hạ Mãn Nguyệt đã nói cũng rất đúng: “Vừa tỉnh táo vừa chìm đắm, cuối cùng đánh mất đi bản thân làm chuyện dại khờ.”
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Story
Chương 17
10.0/10 từ 35 lượt.
