Dẫn Dắt Từng Bước

Chương 71: Ngoại truyện Khổng Oánh x Dương Kiệt (Weibo)

403@-
Edit: Việt Quất

Beta: Thiên Điểu

(4)

Cuối cùng, Tết năm nay, Khổng Oánh không thể dẫn Dương Kiệt về nhà.

Vì để cô ăn Tết ở nhà thật vui, một mình Dương Kiệt ra bờ biển chơi mấy hôm.

Sau đó Khổng Oánh không nhắc đến cậu với người thân và bạn tốt nữa, thậm chí còn là người cắt đứt trước tiên khi bọn họ khơi ra đề tài. Lâu dần, cô dần ít liên lạc với bạn bè, số lần về nhà càng ngày càng ít.

Lúc tan làm, ngoại trừ đi cùng Dương Kiệt thì cô chỉ làm ổ một mình trong tiểu khu Niên Hoa Lý.

Thời gian gần đây, Khổng Oánh chợt phát hiện Dương Kiệt có vẻ bộn bề nhiều việc, mấy lần tan làm lúc hai người cùng nhau ăn cơm đều có thể thấy vẻ uể oải khó che giấu trên mặt đối phương.

Trạng thái của cậu giống như liên tục thức đêm dẫn đến thiếu ngủ nghiêm trọng, hỏi cậu nguyên nhân, cậu chỉ tỏ ý qua loa là không nghỉ ngơi tốt.

Cậu không nói Khổng Oánh cũng có thể đoán được, hoặc có lẽ là trong lúc vô tình cô đã bộc lộ cảm xúc sa sút khiến cậu áp lực.

Tâm tư cậu tinh tế lại lương thiện như vậy, nói không chừng áp lực này sẽ trở thành nguyên nhân cậu tự trách mình.

Khổng Oánh không muốn nhìn thấy tình cảnh như vậy, nếu như đều không vui, vậy thì sự kiên trì của cô được coi là gì chứ? Ý nghĩa ở đâu đây?

Nhưng bây giờ cô có vẻ đang trốn tránh, không muốn động vào đề tài này, không muốn bày những thứ ắt không có kết quả này ra nói hết cái này tới cái khác như vậy.

Cái cô có thể chính là cho hai người không gian.

Vì để cậu nghỉ ngơi cho tốt, tập trung làm việc của mình thành ra đã một tuần rồi hai người chưa gặp mặt.

Đến tháng Tư, hoa anh đào trước cửa bệnh viện Nhã Khang đúng lịch nở rộ. Gió nhẹ phất qua, cánh hoa màu hồng rơi lả tả lặng lẽ về với đất mẹ.

Khổng Oánh vừa tan làm ra khỏi bệnh viện đã thấy Dương Kiệt đứng bên cạnh trạm xe bus, đối phương cũng vừa ngước mắt nhìn qua.

"Anh tan làm sớm à?" Khổng Oánh vui vẻ chạy tới dừng lại trước mặt cậu, câu hỏi nối tiếp câu hỏi: "Anh đợi lâu chưa? Có lạnh không?"

Dương Kiệt nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, cười nhẹ lắc đầu một cái.

"Anh cố ý qua đón em hả?" Trên mặt Khổng Oánh thoáng hiện một vệt màu hồng nhạt.

Dương Kiệt gật đầu, chủ động kéo cô đi về phía trước.

Hai người ăn cơm tối dưới phố, ăn xong Khổng Oánh ầm ĩ muốn đi chợ đêm dạo một lát, Dương Kiệt cũng tự nhiên nghe theo cô.

Khổng Oánh thích một vài món nhỏ nhỏ, cậu cũng lặng lẽ theo sau trả tiền.

Cho đến một gian hàng bán đồ trang sức bạc, thấy Khổng Oánh nhìn chằm chằm một đôi nhẫn rất lâu, kiểu nhẫn rất đơn giản, chính là một vòng tròn.

Dương Kiệt đưa tay cầm lấy hộp nhẫn quơ quơ trước mặt cô, hỏi có phải cô muốn mua cái này hay không.

Mặt Khổng Oánh lập tức tràn ra ý cười: "Anh muốn đeo không?"

Dương Kiệt khẽ nâng mắt, có vẻ như cậu không hiểu câu hỏi cô đưa ra.

"Đây là nhẫn cặp tình nhân." Khổng Oánh chỉ chiếc nhẫn lớn hơn trong hộp đó: "Đó, cái đó chính là kiểu của đàn ông."

Dương Kiệt thoáng sửng sốt, sau đó nhanh chóng giãn mặt mày.

Cậu cười một tiếng, gật đầu tỏ ý "Được".

"Vậy em mua nhé?" Khổng Oánh nhận lấy hộp nhẫn trong tay cậu xoay người hỏi ông chủ gian hàng nhẫn, sau cùng cô nhón chân giải thích một câu bên tai Dương Kiệt: "Em muốn mua tặng cho anh."

Dương Kiệt khẽ nhếch khóe môi.

Khổng Oánh đang định trả tiền cho ông chủ, chợt nghe được gì đó, cô quay đầu nhìn qua: "Anh vừa nói chuyện à?"

Mí mắt Dương Kiệt chớp một cái, rất bình tĩnh lắc đầu.

Khổng Oánh ý thức được mình thất lễ, ảo não vỗ trán mình: "Xin lỗi."

Hình như ban nãy lúc cô xoay người định tính tiền thì nghe được bên cạnh truyền tới một tiếng "ừm", gần như là âm hơi, rất dễ dàng bị tiếng ồn ã của chợ đêm che giấu.

Đầu bị người vỗ nhè nhẹ, giây kế tiếp, màn hình điện thoại được đưa tới trước mắt, trên đó có một dòng chữ: [Không cần xin lỗi.]

Thật ra Dương Kiệt muốn nói cho cô, không cần cẩn thận từng li từng tí với cậu thế này, thế này sẽ mệt mỏi.

Nhưng tiềm thức lại nói cho cậu biết, mấy lời này sẽ khiến cô gái rơi nước mắt.

"Ừm, em biết rồi." Khổng Oánh quy khúc nhạc đệm kia là do cô ảo giác, mua nhẫn xong, cô kéo Dương Kiệt đi về phía trạm tàu điện ngầm.


đi ra, hai người bước chậm, còn chậm


lại thôi, Dương Kiệt hơi rũ


đột nhiên ngẩng đầu lên, còn chưa mở miệng đã thấy ngón tay Dương


của cậu, đi tới tàng cây ngồi xuống, cô hơi


đồng thời nắm tay phải đưa tới trước


trên mặt rút đi, thay vào đó


viên socola bọc giấy bạc rơi vào lòng


thủ ngữ: [Hôm đồng nghiệp


tức lấy một


làm bộ muốn đút cho


từ từ siết chặt, cậu nhéo


trước mặt Khổng Oánh, trên đó là hàng chữ cậu đã đánh xong từ


cũng ánh lên nụ cười có phần cứng ngắc của cô:


soạn tin tiếp: [Không chắc, có


một công ty lớn ở thủ đô, bộ phận Kế hoạch


được thời gian này thì trên mặt không khỏi lộ vẻ


gõ chữ: [Anh không có ở bên cạnh


rồi thêm một câu:


sự chua xót trong lòng trướng


này, số lần cô cười rất nhiều,


được. Nếu như socola trong miệng, cắn là ngọt, sau đó có vị đắng nhàn nhạt lan tràn, sau khi nuốt xuống,


viên socola còn lại trong tay, thấp


giây, sau đó cậu đứng lên trước mặt


nũng nịu nói mình không đi nổi. Không phải lần nào Dương Kiệt cũng theo ý cô,


nay, cô không hề nhắc


Oánh hỏi một vấn đề


dùng thủ


thường xuyên nhắn


bả vai cậu, giọng rầu


Kiệt


nói: "Chiếc nhẫn ban


gật đầu


một lát là tới. Trước kia Dương Kiệt đưa cô đến đây sẽ đứng lại tại chỗ


ngủi, người trên lưng lại


nở rõ ràng khiến Dương


cậu thở nhẹ ra một hơi


qua mặt cô, cảm xúc nóng ướt


Khổng Oánh đặc nghẹt: "Không


cái, sức nặng trên lưng giống như đang đè


dừng lại nữa, đưa



mấy lọn tóc lộn xộn dính


vào đây, bye bye." Lúc cô xoay người, nơi cánh tay truyền tới


khẽ cạ


khiến cô sụp đổ trong nháy mắt,


siết chặt lực trên tay,


rất lâu nhưng không hề


có thời gian thì ăn chung một bữa cơm, đi lang


tiễn cậu tới cửa vào sân bay, cười vẫy tay


ánh mặt trời, Dương Kiệt vén lọn tóc cô bị gió thổi


cậu xoay người, đôi mắt chứa ý cười kia


đến khi có một tin nhắn tới:


hít mũi, cúi


tin nhắn tới: [Ăn khỏe vào, về thăm nhà


trào ra ngoài, cô soạn tin nhắn trả lời: [Vâng,


máy bay thấy tin nhắn trả


Bên tai vô thức vang lên một câu Khổng Oánh đã từng nói: "Dù


lời lại hai


đã không


sắp xếp và xử lý vài chuyện, đồng thời cũng cho


thể thấy một cô gái vui vẻ xuất



cuối Hè, cậu nhắn tin với Khổng Oánh nói hạng mục


đang chuẩn bị cho cửa


cùng lại bị nuốt vào trong bụng. Thật ra cô


lựa chọn học Y là do bố mẹ đề nghị, cũng là


chức từ sớm, nhưng cô vẫn luôn


thật ra cũng không phải cô sợ bọn họ không đồng ý mà sợ đối


muốn thứ gì cũng không cần cố ý giành lấy, chỉ thuận


mẹ cũng thích


một chút gió thổi, mưa rơi. Không chỉ bố mẹ cô mà


tất cả mọi người, trong mắt bọn họ không thể


thẳng vào tình cảm của cô nhưng bọn họ lại


đưa ra là do cô không tự lập, hai mươi bốn năm qua, cô chưa


ra ngoài chơi khi trời mưa, nhiều lần chơi đến


không phải là không muốn cho cô nghịch nước mà


cách bảo vệ mình. Sau đó cô muốn nghịch nước, mẹ sẽ


được áo mưa và ủng đi mưa, liệu


thể làm đóa hoa trong nhà kính,


mà là vì chính cô, vì để trở thành


hàng bán hoa, chủ cửa hàng vừa xinh đẹp lại trẻ trung.



tốn thời gian suy nghĩ, trong đầu đã lập tức văng ra


thì trước hết phải học kỹ năng


thích ý định của mình, không ngờ chủ cửa hàng rất hoan nghênh, cho


tới nửa tháng, khai trương đúng lễ tình nhân, Thất Tịch. Ngày ngày Khổng


cửa hàng hoa thì thường xuyên tới ủng hộ, thi thoảng rảnh rỗi, Khổng


hai đến ba lần, ăn cơm tối


lạnh, rất nhanh


tuổi của Khổng Oánh, ngày này cô để cho bản


mẹ dày công lựa chọn, cả nhà


vọng gia đình mình bình an khỏe mạnh, và hi vọng…" Cô


thay đổi của Khổng Oánh trong một năm nay, đối với sự trưởng thành


ngập ngừng hỏi: "Con... còn


đã cắt xong cho mẹ, cười nói: "Không phải con


ta chưa từng về thăm


Oánh nói: "Có điều còn hơn chục


về được, sau khi biết cậu không thể trở về cùng


ngày nay, dù Dương Kiệt dỗ dành cô thế nào,


vì cô biết, nếu như mấy ngày liên tục


là buổi tối, có lúc cả


dậy Khổng Oánh mới nhận được


vậy, Khổng Oánh mới


bánh gato trong tay, nhẹ giọng


mẹ Khổng thoáng căng ra,


cửa, trước khi quay người, bà thuận miệng nói một câu: "Đợi


ôm lấy mẹ, một lúc lâu sau cô


hẹn đám Đặng Giai


Giai không tốt nhưng lần nào cũng ầm ĩ đòi uống rượu: "Có


hỏi cô ở đâu trên màn hình, rầu rĩ nói: "Tớ lại không có bạn


[Thời không


gửi định


chóng trả lời:


dẩu môi:


Dương Kiệt


định thu hồi tin nhắn


mấy hôm nay của cô thật sự khiến


chút oán trách, hôm nay sinh nhật


này cứ thế duy


cô ấy ôm lên xe, không biết có ai kinh ngạc


bóng người quen thuộc đang đứng, cậu mặc một chiếc áo gió màu đen, gương mặt thanh


đang thảo luận "Sao bạn trai cô ấy lại xuất



Mái tóc ngắn ngang tai mềm mại nhảy nhót theo động tác chạy của cô, trong mắt cô gái không giấu nổi sự ngạc nhiên và mừng rỡ.

Vốn Khổng Oánh muốn nhào vào lòng đối phương nhưng lại phanh lại trước một bước.

Bởi vì... Khoảng cách càng gần, cô càng cảm thấy xấu hổ và ngượng ngùng, giống như khi mới ở bên nhau cô hơi ngượng ngùng khi gần gũi, dù gì hai người cũng đã nửa năm không gặp.

"Không phải anh nói không về được sao?" Khổng Oánh mượn động tác chỉnh lại tóc để che đi sự rối rắm do chuyện xảy ra đột ngột: "Anh đợi lâu lắm rồi à? Sao không nhắn tin cho em biết?"

Cô chỉnh tóc mãi vẫn không nghe thấy người đối diện đáp lại chút nào nên lặng lẽ ngẩng đầu lên, bất ngờ không kịp đề phòng chạm phải đôi mắt đen nhánh sâu thẳm.

Ánh mắt Dương Kiệt chiếu tới mang theo nhiệt độ thiêu đốt người, Khổng Oánh thấy vậy thì nóng bừng mặt: "Nhìn, nhìn em làm gì?"

Hai tay Dương Kiệt làm thủ ngữ: [Xinh đẹp.]

Cảm xúc Khổng Oánh sắp bay lên trời, khóe miệng cũng không kìm được giương lên.

Cô ngượng ngùng dời mắt đi cho nên không nhìn thấy Dương Kiệt lại dùng thủ ngữ: [Muốn hôn em.]

Đợi đến khi cô kịp phản ứng, cằm đã bị người ta nâng lên, khóe môi truyền tới cảm giác ấm nóng, Khổng Oánh chớp mắt, ngây ra nhìn gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc này.

Dương Kiệt giơ tay che đi mắt cô, lại ngậm lấy cánh môi ấy rồi mới lui ra.

Cậu cầm điện thoại lên cúi đầu gõ chữ, chưa tới vài giây, Khổng Oánh đã nhận được một tin nhắn: [Xin lỗi, vừa rồi không nhịn được.]

Khổng Oánh đột nhiên nhớ lúc hai người mới hẹn hò, chính cô đã nói với cậu: "Khi thích một người sẽ không nhịn được muốn hôn cô ấy."

Nếu đổi lại là trước kia, Dương Kiệt rất khó làm được chuyện "kìm lòng không đậu" mà hôn trên đường phố này.

Bốn chữ này xẹt qua đầu Khổng Oánh, cô hắng giọng: "Em cũng muốn."

Dương Kiệt khẽ nhướng chân mày giống như nói: [Được.]

Thái độ thản nhiên của cậu lại khiến mặt Khổng Oánh thêm một vệt xấu hổ, cô âm thầm tự cổ vũ, nhón chân nhanh chóng hôn phớt lên môi Dương Kiệt.

Sau khi lùi ra Khổng Oánh lộ ra biểu cảm giống như là chuyện gì đó chiếm được của hời, nói một đằng, làm một nẻo, lại vừa đáng yêu.

Dương Kiệt cười nhẹ chìa tay ra với cô, theo đó, Khổng Oánh đặt tay mình lên.

Hai người đi về phía trạm tàu điện ngầm, dọc đường đi, Khổng Oánh lầm bầm nói không ngừng, Dương Kiệt yên lặng nghe, thỉnh thoảng dùng thủ ngữ khen cô vài câu, sự lúng túng khi vừa gặp ban nãy đã sớm không còn tồn tại.

Trên đường đi, Khổng Oánh uống trà sữa, ăn bánh ngọt, cho dù đi chậm thế nào đi chăng nữa đã tới Niên Hoa Lý rồi.

Giờ đã gần mười hai giờ, sáng sớm mai Dương Kiệt phải bay về thủ đô. Ngày sau còn dài, Khổng Oánh không muốn làm cậu chậm trễ việc nghỉ ngơi bèn nói tạm biệt với cậu ở cửa tiểu khu.

Cô vừa xoay người, đằng sau đã truyền tới một tiếng gọi trầm khàn không trơn tru lắm: "Khổng Oánh."

Người Khổng Oánh khẽ run, cô dùng ánh mắt không thể tin nổi chậm rãi xoay người: "Ban nãy... Là anh gọi em à?"

Dưới ánh đèn đường mờ tối, Dương Kiệt "Ừm" một tiếng.

Khổng Oánh khiếp sợ che miệng, hốc mắt thoắt cái phiếm hồng, lần này lại thành cô không nói ra lời.

Dương Kiệt tiến gần về phía cô một bước, đưa tay dùng ngón cái lau đi khóe mắt đang trào ra nước mắt của cô.

Một lúc lâu sau, Khổng Oánh cũng tìm về được năng lực tổ chức ngôn ngữ của mình: "Anh bắt đầu học nói chuyện lúc nào? Đã lâu lắm rồi sao?"

Xem ra tiếng cô nghe được tối hôm mua nhẫn không phải là ảo giác. Dương Kiệt gật đầu.

"Khổ cực lắm hả?" Khổng Oánh vùi mặt trong ngực cậu, thấp giọng nỉ non: "Chắc chắn là rất khổ cực."

Chị Tiểu Ảnh nói lúc Dương Kiệt tới bệnh viện làm huấn luyện quấy nhiễu thính giác đã bỏ lỡ thời điểm mấu chốt trong việc hình thành tiếng nói, muốn nói chuyện nữa thì trừ khi có chuyên gia kiên nhẫn hướng dẫn, nhưng khi đó cô nhi viện nào có người nào dạy cậu nói chuyện.

Bây giờ, ở độ tuổi này, muốn nói ra được lại là khó lại càng khó, gần như không thể nào.

Cậu có thể làm được như vậy, có thể tưởng tượng cậu đã bỏ ra bao nhiêu thời gian và công sức.

Thế nhưng cậu không nói gì cả, chỉ một mình yên lặng chịu đựng tất cả.

Khổng Oánh đau lòng, nước mắt chảy ròng.

Đỉnh đầu được người ta xoa không nặng không nhẹ, sau đó truyền tới một giọng nói trầm khàn: "Anh — th — thích — em."

Bởi vì thích em, cho nên không cảm thấy khổ cực. Chỉ mấy chữ như vậy đã mất hơn một năm của Dương Kiệt. Cuối cùng cậu cũng đã làm được.

Khổng Oánh không biết hình dung tâm trạng của mình tối nay thế nào, sau khi cô về nhà đã kích động kể chuyện này cho tất cả người thân và bạn tốt.

Trước khi ngủ cô lại nhận được hai tin nhắn Dương Kiệt gửi tới: Cái đầu tiên là số dư tài khoản ngân hàng, còn thiếu chút xíu là một trăm vạn, cái thứ hai chỉ có hai chữ: [Sắp rồi.]

Khổng Oánh nằm sấp trên giường trả lời: [Anh giỏi quá, chờ anh trở lại, em dẫn anh về nhà.]

— Hết —
Dẫn Dắt Từng Bước
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dẫn Dắt Từng Bước Truyện Dẫn Dắt Từng Bước Story Chương 71: Ngoại truyện Khổng Oánh x Dương Kiệt (Weibo)
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...