Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Chương 96
Tạ Hoài chạy tới một phút trước khi siêu thị đóng cửa, mua một gói hoành thánh đông lạnh và hai chai nước khoáng. Lúc tới nơi, cửa ký túc xá nữ đã khóa. Anh đi vòng ra phía sau tòa nhà, cởi áo khoác ném lên camera trên tường, rồi nắm lấy cánh cửa sắt leo vào khu vườn phía sau ký túc xá nữ.
Hạ Hạ đang ngồi trên ghế dài trong sân đợi anh, trong tay cầm một cuốn sách bài tập mỏng, dùng bắp chân khua khoắng để đuổi muỗi.
Cô vẫn mặc bộ đồ như trước khi rời đi. Tạ Hoài còn chưa kịp đặt túi xuống. Anh cũng không hỏi gì, liền ghim nồi cơm điện lên ổ điện, mà ký túc xá dùng để sạc xe cạnh tường, đổ nước khoáng vào nồi, đậy nắp lại.
Đêm nay lúc Hạ Hạ trở về, cửa ký túc xá đã bị khóa từ bên trong. Gõ cửa kiểu gì, Thái Vân cũng không mở. Thông thường, cô cũng sẽ không chán nản vì những chuyện như thế này. Nhưng cô rất mệt mỏi vì đợt thực tập gần đây, còn thức khuya để ôn tập, nên năng lượng của cô bị hao hụt từng chút một. Cô đột nhiên cảm thấy đau khổ khôn tả khi bị nhốt ở ngoài, bị cho ra khỏi cửa một cách ác ý.
Cô định làm điệu bộ khi nói với Tạ Hoài rằng cô muốn ăn hoành thánh, vì lúc này các cửa hàng đã đóng cửa. Cô thực sự không yêu cầu Tạ Hoài biến ra một bát hoành thánh gì đó cho mình, nhưng Tạ Hoài đã mang đến thật.
Tạ Hoài ngồi xổm bên cạnh nồi, lúc nhìn nước trong nồi, lúc lại nhìn Hạ Hạ.
Ánh trăng phản chiếu trên đôi má xinh đẹp của cô, khiến làn da của cô trở nên trắng trẻo lạnh lùng. Sau ngần ấy năm, anh luôn có cảm giác cô không khác gì lần đầu tiên họ gặp nhau. Vẫn sạch sẽ, xinh đẹp và hấp dẫn.
Tạ Hoài đưa cho cô hoành thánh đông lạnh, Hạ Hạ mở túi, cẩn thận nhặt hoành thánh ném vào nước sôi.
Tạ Hoài cười hỏi: “Về muộn như vậy, không sợ làm phiền bạn cùng phòng sao?”
“Anh cố ý hỏi à” Hạ Hạ mím môi.
Tạ Hoài: “Tính tình của chị Hạ theo năm tháng có vẻ đã khá hơn, nếu là trước kia, tối nay Thái Vân liệu có thể ngủ yên được không?”
“Nhưng anh thích em mềm mỏng hơn.” Anh mỉm cười, “Chỉ có chị Hạ yếu đuối, mới có thể bị bắt nạt, cho nên tiểu Hoài mới có thể làm anh hùng cứu mỹ nhân. Chỉ khi tiểu Hoài làm anh hùng cứu mỹ nhân, chị Hạ mới chịu nhường nhịn."
Những miếng hoành thánh đông lạnh vừa được lấy ra khỏi tủ đông, trong túi vẫn còn vương vãi những hạt đá.
Tạ Hoài nhặt một khối băng vỡ đặt lên sau gáy Hạ Hạ, Hạ Hạ bị lạnh kêu lên một tiếng, quay đầu trừng mắt nhìn Tạ Hoài.
“Sao em không nói cho anh biết ngay lúc đó?” Tạ Hoài oán hận nói: “Trong 20 phút điện thoại bận, em đã gọi cho ai?”
Hạ Hạ nói: “Em không gọi cho ai cả…”
Tạ Hoài ôm cô xuống, nhét đá viên vào trong q**n l*t của cô, Hạ Hạ lại hét lên thừa nhận: “Em đã gọi điện cho Triệu Sơn Kỳ.”
Hạ Hạ gọi cho Thái Vân nhưng không được trả lời, sau đó gọi cho Triệu Sơn Kỳ để yêu cầu cô ấy gửi tin nhắn cho Thái Vân. Triệu Sơn Kỳ hỏi Thái Vân xem cô ta đã ngủ chưa, Thái Vân trả lời ngay rằng chưa ngủ. Kết luận là Hạ Hạ bị Thái Vân ác ý nhốt ở bên ngoài, không phải vì cô ta đang ngủ không nghe thấy.
Tạ Hoài rất phẫn nộ trước hành vi gọi điện cho người khác thay vì nhờ anh giúp đỡ của Hạ Hạ.
Lớp băng trong q**n l*t của Hạ Hạ bị nhiệt độ cơ thể làm tan chảy, cô ớn lạnh tận xương tủy nói: “Đây là chuyện giữa phụ nữ, anh không cần can thiệp.”
“Anh thực sự không cần à?”
“Không cần.” Hạ Hạ cứng đầu nói: “Chờ em ăn uống đủ no, tâm tình đủ tốt, nhất định sẽ lên lầu giết Thái Vân.”
Những miếng hoành thánh tròn trịa nổi trên mặt nước, Tạ Hoài cắn một miếng liền thấy nhạt nhẽo.
Trong lúc quản lý ký túc xá đang kiểm tra ký túc xá trên lầu, anh nhanh chân chạy đến phòng trực, mở tủ lạnh và bí mật múc một thìa Lão Can Ma cho vào nồi súp của mình.
Chỉ với một cái nồi và một cái thìa, hai người họ trốn vào một góc vườn rậm rạp. Anh anh em em ăn hết hoành thánh chỉ bằng một miếng.
Gió tối mát mẻ, trong có có tiếng côn trùng inh ỏi. Những cành lá mềm mại của cây lưu trên cao đung đưa duyên dáng hắt bóng lên sàn bê tông, màn đêm tĩnh lặng, bình yên.
Hạ Hạ ăn đổ ăn khuya mà Tạ Hoài đã dày công làm ra, nỗi u ám trong lòng đã bị cuốn đi.
Cô chuẩn bị tinh thần, đứng dậy vươn vai, trên mặt lộ ra vẻ kiêu ngạo vốn có: “Bây giờ em đi tính sổ với Thái Vân.”
Tạ Hoài cười nói: “Tính tình chị Hạ lại thay đổi rồi? Em thật là tâm thần phân liệt.”
Anh đưa tay lau đi vết dầu dỏ trên khóe miệng cô, nhẹ nhàng nói: “Nếu không giải quyết được thì đừng chần chừ, nhớ gọi cho anh.”
Hạ Hạ khinh thường: “Chỉ là Thái Vân thôi mà…”
Cô bước đến cửa kính, nhìn lại. Tạ Hoài ngồi xổm trên mặt đất thu dọn nồi và muôi, như cảm nhận được điều gì đó, anh ngẩng đầu lên và nhìn vào mắt cô.
“Tạ Hoài” Hạ Hạ nghiêng đầu, tỏ ra lo lắng như một cô bé. Cô nói: “Hạn chót đăng ký thi tuyển sinh sau đại học là ngày mai. Hôm nay em đã thay đổi nguyện vọng của mình. Em sẽ không đến Đại học Hải Nam. "
Hạ Hạ không dùng giọng điệu thảo luận mà là thông báo cho anh sau khi suy nghĩ rất lâu.
"Anh nói em không có dã tâm, hoặc là anh nói em không muốn tiến bộ cũng không sao, cũng đừng mắng em."
"Em không muốn để anh một mình làm việc vất vả ở Nam Thành, cũng không muốn sống một mình ở Hải Thành. Tuy em không hiểu công việc của anh, nhưng em luôn có thể ở bên cạnh và làm điều gì đó cho anh."
Cô chớp mắt đáng thương: “Anh có mắng em không..?”
Tạ Hoài xả nước trong chậu xuống cống, Hạ Hạ thấy anh chưa kịp nói thì đã chạy tới ôm lấy anh như một con lốc nhỏ, cô ấn môi vào cái cằm lạnh lẽo của anh, rồi hôn lên má anh, đôi mắt cô gái nheo lại: “Nếu anh không mắng em thì em sẽ hôn anh."
Không đợi Tạ Hoài kịp đưa tay ôm lấy cô, cô lại bỏ chạy như một cơn gió.
Tạ Hoài từ đầu đến cuối không nói gì, đưa tay sờ lên gò má, chỗ cô hôn qua.
Vài năm sau, khi Hạ Hạ nhắc lại chuyện xảy ra đêm hôm nay, tò mò hỏi Tạ Hoài: “Em từ bỏ Hải Đại, sao lúc đó anh không mắng em?”
Tạ Hoài cười: “Hải Thành cách Nam Thành ba ngàn km, đi máy bay mất bốn tiếng, đi tàu hai ngày, anh bận, em cũng bận, yêu xa, có lẽ chúng ta chỉ gặp nhau một lần một tháng. Tất nhiên là anh không muốn em đi."
Hạ Hạ hỏi: “Vậy lúc trước, khi em làm bài kiểm tra, tại sao anh không ngăn cản mà còn giúp?”
Tạ Hoài lại cười: “Việc em muốn làm tại sao anh phải ngăn cản? Nếu em thật sự đi, cùng lắm mỗi tuần anh sẽ bay tới gặp em."
“Nếu anh mệt thì sao?”
“Vậy thì em là người đến gặp anh.”
“Nếu chúng ta đều mệt thì sao?” Hạ Hạ có trăm ngàn câu hỏi vì sao.
“Vậy anh sẽ không gặp em nữa.” Tạ Hoài bị những câu hỏi của cô làm cho khó chịu. Anh ôm cô đè lên giường, “Tụi mình mới xa nhau có ba năm, anh không tin em có thể quên được anh.”
…..
Hạ Hạ tìm người quản lý ký túc xá ở tầng hai và giải thích chuyện đã xảy ra với cô. Người giám sát ký túc xá cầm chìa khóa lên lầu gõ cửa.
Thái Vân không thể tiếp tục giả vờ ngủ, chỉ có thể xuống giường mở cửa. Cô ta mặc một bộ váy ngủ bằng lụa trắng, tóc xõa tung sau gáy, thoạt nhìn có vẻ yếu ớt.
Cô ta giả vờ mới tỉnh dậy, ngơ ngác hỏi: “Sao vậy thầy?”
Quản lý: “Tại sao em lại khóa cửa nhốt bạn cùng phòng của mình?"
Thái Vân ngây thơ nói: “Em không biết, có lẽ buổi tối sau khi tắm rửa về em vô ý khóa lại. Em không có ý đó. Hạ Hạ, ở một mình khóa lại chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Cậu đi ra ngoài trễ về không gõ cửa à? Mình đang ngủ nếu gõ cửa không mở thì gõ thêm vài lần nữa. Muộn rồi lại còn mời thầy lên.”
Thái Vân ở trong hội sinh viên đã lâu ai cũng biết nên có danh tiếng, quản lý ký túc xá không biết ai trong số hai cô gái đang nói dối. Cuối cùng không thể chịu đựng được, thầy ấy bày bảo họ đi ngủ sớm và rời đi.
Sau mười hai giờ, điện trong ký túc xá tự động ngắt. Hạ Hạ ngồi vào bàn bật đèn sạc của mình lên.
Cô ta thu dọn đồ đạc trên bàn, kéo rèm trên giường lại lạnh lùng nhìn chỗ cô, đôi mắt mờ mịt trong đêm tối.
Cả hai đã mâu thuẫn từ năm nhất và vẫn chưa làm hòa với nhau cho đến tận bây giờ. Họ đã quen với việc chế nhạo nhau hàng ngày. Nhưng cô tự hỏi liệu có phải vì đã là năm cuối và ngày tốt nghiệp đang đến gần. Có một số mâu thuẫn, oán hận đã mọc mầm từ lâu, không thể che giấu được nữa. Nó vọt ra khỏi mặt đất trong nháy mắt mọc thành một cây cao chót vót, giờ là thời điểm không chút đắn đo trút quả xuống đất.
Trong bốn năm qua, bất cứ khi nào Hạ Hạ giành được học bổng, giành vị trí thứ nhất không bao giờ khiến cô ta bận tâm. Hạ Hạ đã cướp đi cơ hội học trao đổi, chỉ tiêu nghiên cứu, người cố vấn yêu thích và chủ đề luận văn yêu thích của cô ta.
Nhưng bất cứ khi nào Thái Vân nghĩ đến việc Hạ Hạ bước lên bục tranh chức lớp trưởng vào năm nhất và cuối cùng nhường chức lại, bằng giọng điệu bố thí. Một ngọn lửa không thể dập tắt lại bùng lên trong lòng Thái Vân.
Sau khi Thái Vân xác nhận mình đậu vào trường cao học, cảm xúc đầu tiên này sinh trong lòng cô ta không phải là vui mừng. Ngược lại, cô ta hả hê vì được nhận vào cao học nhưng Hạ Hạ thì không. Cảm giác bị đè nén suốt bốn năm cuối cùng cũng được dịp bộc lộ.
Thái Vân đột nhiên chế nhạo: "Điểm cao nhất có ích gì? Nếu không thể bỏ tâm trí ra khỏi việc học, ngoài việc học ra thì cô làm được gì khác?"
Cô ta không giỏi bằng Hạ Hạ nếu xét về điểm số, nhưng điểm thực hành và hoạt động của cô ta cao nhất trong trường, và cô ta được bổ nhiệm vì điểm tổng thể cao. Cô ta có cảm giác vượt trội mà bản thân tự coi đó là điều đương nhiên.
Hạ Hạ không thề quan tâm đến các hoạt động ở trường vì còn bận làm việc bán thời gian để kiếm tiền. Còn Thái Vân không phải bận tâm chuyện này, làm việc bán thời gian hoàn toàn là lãng phí cuộc sống trong mắt Thái Vân, người không lo lắng về điều kiện vật chất.
Môi trường sống và trải nghiệm sống đều khác biệt, có một số thứ đã định sẵn là không thể đồng cảm được.
Hạ Hạ bình thường cứ để cô ta mắng, nhưng Thái Vân thấy cô không có phản ứng gì, càng trở nên điên tiết hơn.
Sự im lặng của Hạ Hạ đối với cô ta dường như rất chói mắt, vì khiến cô ta có vẻ càng giống một ả tâm địa độc ác. Cô ta mất bình tĩnh, hất cặp sách và sách giáo khoa của Hạ Hạ xuống đất.
Hạ Hạ đứng dậy xách hai cái xô nhựa đi ra ngoài, rõ ràng Thái Vân là người gây sự trước. Nhưng cuối cùng cô ta lại là người run lên vì tức giận, như đấm phải bông, không gây ra chút tổn hại nào cho Hạ Hạ.
Cô ta bình tĩnh lại một lúc, cởi giày rồi đi ngủ, nằm ngửa nhìn chiếc giường phía trên đầu.
Năm phút sau, Hạ Hạ mang hai cái xô trở lại.
Cô nhìn quanh phòng rồi đến gần giường Thái Vân, bước tới, mở rèm của Thái Vân, đổ ào một xô nước đầy lên trên giường.
Thái Vân phát ra một tiếng kêu thảm thiết, run rẩy vì nước mang theo cơn lạnh buốt cuối thu. Mái tóc đen ướt đẫm hai bên tai, cô ta chật vật như một con chó sắp chết đuối, ánh mắt sợ hãi.
Hạ Hạ lật đáy xô lên, úp trên mặt bàn, làm ướt hết sách, rồi ném xô xuống đất, cúi xuống nhặt một xô nước khác.
Thái Vân gào lên: "Hạ Hạ, mày đang làm gì vậy! Sao mày dám--"
Hạ Hạ cười khẩy rồi đặt chiếc xô đầy vào tủ quần áo của mình.
Sau khi mọi việc xong xuôi, cô nắm lấy cánh tay lạnh giá của Thái Vân, kéo cô ta ra khỏi giường.
Thái Vân cắn môi, ánh mắt căm hận nhìn cô.
“Tính tình tôi không tốt, sở dĩ tôi bao dung cô lâu như vậy là vì chưa đến mức không cần phải nể nang nhau. Nhưng cô đừng có mà chọc tức tôi.”
Cô chậm rãi nói, nhưng không giấu được sự lạnh lẽo trong giọng nói: “Tôi là người như thế nào mà chưa từng chứng kiến thủ đoạn hèn hạ lại còn ấu trĩ của cô?”
Cánh tay Thái Vân đau nhức, cô ta muốn rút tay ra, lại phát hiện dù cố gắng thế nào cũng không thể thoát khỏi xiềng xích của cô gái có vẻ yếu đuối trước mặt. Cô ta chưa bao giờ biết Hạ Hạ lại mạnh như vậy, cũng chưa bao giờ cô ta thấy Hạ Hạ trông như thế này. Da đầu cô ta tê dại.
Hạ Hạ buông cô ta ra, cô ta biết mình không thể đánh bại Hạ Hạ, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tao sẽ nói với cô Dịch, Hạ Hạ, mày chờ đó!"
Cô ta lấy điện thoại di động ra gọi cho Dịch Mỹ Hiền, Hạ Hạ lấy chiếc đồng hồ báo thức cổ điển, cô ta đặt trên bàn để trang trí. Phía sau đồng hồ có hai chiếc lò xo sắt nhô ra. Đành tự mình làm vậy. Cô không chút chần chừ đập đồng hồ báo thức vào trán, rồi lại đánh lần thứ hai vì chưa vừa ý. Cô chỉ hài lòng đặt nó xuống cho đến khi nhìn thấy vết máu dính trên đồng hồ.
Hạ sách này đều là những thứ còn sót lại khi đối phó với Hạ Quân, nhưng lại vừa vặn dùng đối phó với Thái Vân.
Cô không bị thương nặng, nhưng bị sưng tấy và có một số vết máu đỏ ngầu, nhưng vết máu này dính trên đồng hồ báo thức của Thái Vân mới có thể khiến việc giải thích trở nên khó khăn cho cô ta.
Hạ Hạ cầm đồng hồ báo thức trong tay, không hề coi trọng ý định của cô ta chút nào: “Để xem tôi tạt nước vào người bạn cùng phòng, hay cô dùng v*t c*ng đánh vào đầu bạn cùng phòng, cái nào nghiêm trọng hơn nhé.”
“Gọi đi, bây giờ gọi tiếp đi. Nếu cô không dám, tôi giúp cô."
Thái Vân gần như phát điên, xấu hổ nhìn Hạ Hạ nhưng lại không dám hó hé gì.
Hạ Hạ nhướn mày nhìn cô ta một cái, sau đó quay người lại tiếp tục đi ngủ.
Thái Vân đêm đó không ngủ, nệm ướt, quần áo cũng ướt sũng, ban đêm mất điện nên không còn nước nóng để tắm. Cô ta sợ gọi điện ầm ĩ, Hạ Hạ sẽ nói cô ta là người đánh trước, cô ta cũng không dám nói với giáo viên nữa. Thái Vân ngồi co ro trên chiếc ghế đẩu quấn trong chiếc áo khoác không thấm nước.
Gió mùa thu đang đến, cô ta run rẩy vì lạnh, trên mặt mang theo oán hận, nhưng lại không dám khiêu khích Hạ Hạ lần nữa.
Hạ Hạ ngủ ngon lành, cả đêm không mộng mị, nhắm mắt ngủ cho đến rạng đông.
…
Buổi sáng khi ăn cơm, Tạ Hoài nhìn thấy trên trán Hạ Hạ có một miếng gạc, liền hỏi cô chuyện gì xảy ra.
Hạ Hạ đang muốn nói tự mình đánh mình, nhưng lại sợ Tạ Hoài tức giận, cô trợn mất làm bộ: “Em cùng Thái Vân cãi nhau không phải vì cái gì. Cô ta đêm qua..."
Nói xong, cô vươn mặt đến trước mặt Tạ Hoài, nũng nịu nói: “Anh Hoài, anh thổi thổi cho em một cái đi.”
“Có phải Thái Vân đánh em không?” Tạ Hoài tháo băng cứu thương ra xem.
Hạ Hạ mơ hồ nói: “Không phải, lúc đánh nhau em vô tình đụng vào tường.”
Tạ Hoài không nói gì.
Ngày hôm đó cùng nhau ăn sáng xong, Hạ Hạ liên tục không gặp Tạ Hoài suốt một tuần. Tin nhắn cô gửi cho anh cũng im hơi không có phản hồi. Hạ Hạ biết anh bận nên cũng không nghĩ nhiều, cô chỉ nhắn tin đúng giờ cho anh mỗi sáng và tối, dặn anh uống ít rượu và ăn đầy đủ.
Lúc trưa đang ăn cơm ở quán ăn ven đường, Chúc Tử Du nói với cô: “Thái Vân đang bị người của hội sinh viên điều tra.”
Hạ Hạ không để ý nhiều đến tổ chức hội sinh viên, thậm chí còn không biết bọn họ làm gì.
“Trường đại học thường tổ chức các trò chơi thể thao, trò chơi bóng rổ, tiệc chào mừng và các hoạt động khác. Kinh phí chi ra được do bộ phận quan hệ đối ngoại giữ, bằng cách tìm kiếm tài trợ từ các doanh nghiệp. Họ cũng là bộ phận kiếm được nhiều tiền nhất trong toàn hội sinh viên, nên Thái Vân phải vắt óc lắm mới vào được.”
Chúc Tử Du nói: “Khi cô ta còn là bộ trưởng, các chuyện khoản do bộ phận đối ngoại luôn rất khó hiểu.”
“Nhưng sao hội sinh viên lại đột nhiên kiểm tra cô ta?” Hạ Hạ hỏi.
Chúc Tử Du nghi ngờ nhìn cô: “Cậu không biết thật à?”
“Tại sao mình phải biết?"
“Bởi vì là Tạ Hoài đến tìm văn phòng hiệu trưởng để tố cáo, anh ta không nói cho cậu biết sao?"
Hạ Hạ sững sờ, Chúc Tử Du nói: “Tân Phổ nói cho mình biết, lúc đầu Thái Vân bị tiền bối Khương Cảnh Châu phát hiện, nhưng bộ đối ngoại vốn đã luôn như vậy, các bộ trưởng kế nhiệm đều phải bòn chút tiền. Tiền bối Cảnh Châu đã từ chức chủ tịch. Nếu Tạ Hoài không phải vì muốn xử lý Thái Vân, mới lôi đống rắc rối này lên. Cho đến tận lúc ra trường, Thái Vân đã làm tới cái gì cũng không có ai biết.
‘Cậu nói chuyện này là Tạ Hoài đã kể với Tân Phó, Tạ Hoài đã quay lại trường học rồi à?’
‘Không phải Tạ Hoài vẫn luôn ở TSo? Hôm qua mình nhìn thấy anh ấy ở căng tin, anh ấy đang ăn một mình, mình còn thắc mắc tại sao anh ta không đi cùng cậu."
Hạ Hạ nói: “Không có.”
Cô mỗi ngày đều dành thời gian ở thư viện, việc không gặp Tạ Hoài ở trường là chuyện bình thường. Nhưng Tạ Hoài có thời gian quay lại trường ăn tối, mà lại không trả lời tin nhắn của cô thì có hơi kỳ lạ.
Hạ Hạ vẫn nói chuyện bình tĩnh với Chúc Tử Du, nhưng cô không ăn được gì nữa, cô không có ý định đi làm vào buổi chiều, buổi tối cũng không có thời gian ôn bài ở thư viện. Cô đọc lại tin nhắn mấy ngày nay gửi cho Tạ Hoài, sau đó mới nhận ra Tạ Hoài có lẽ đang giận cô, nhưng tại sao anh lại tức giận?
Hạ Hạ nghĩ nghĩ, cảm thấy Tạ Hoài nhất định là tức giận vì cô đã chủ động từ bỏ Hải Đại. Khi đó, Tạ Hoài chưa kịp nói gì thì cô đã bỏ chạy.
Hạ Hạ ngồi không yên nữa, thu dọn đồ đạc định quay lại đỗ dành bạn trai.
Có một con đường nhỏ từ thư viện trở lại ký túc xá, đến đường mờ ảo và có nhiều cây cối, ít người qua lại. Hạ Hạ vừa lo lắng vừa đi đường tắt về ký túc xá. Đi được nửa đường, cô nghe thấy tiếng bước chân theo sau mình. Vừa định quay người lại, một đôi tay từ phía sau đưa lên che miệng cô, hơi nóng của cơ thể anh áp sát vào lưng cô.
Tạ Hoài vẫn không buông tay đang che miệng cô, anh giống như một con chó sói, mũi dúi vào cổ Hạ Hạ hôn ngửi.
Hạ Hạ ậm ừ vài tiếng, nhưng anh lại như điếc tai.
Mãi đến khi cô nhẹ nhàng đưa lưỡi l**m lòng bàn tay anh, Tạ Hoài mới buông cô ra.
“Anh Hoài.” Hạ Hạ lập tức cầu xin tha thứ, “Nếu anh định làm Bích Đông*, anh có thể lật em lại được không?”
Tư thế hiện tại của cô thực sự không ổn, người ta toàn đối mặt với nhau, còn cô lại bị kẹp giữa ngực của Tạ Hoài và thân cây. Thật là xấu hổ.
Tạ Hoài lạnh lùng nói: “Không.”
Anh túm lấy gáy cô nói: “Anh đã đợi em một tuần rồi, em đã biết mình sai ở đâu chưa?”
“Em biết rồi.” Hạ Hạ vội vàng nói: “Em không nên đổi trường mà không bàn bạc với anh, nhưng thực sự tất cả, không phải là vì mong muốn trong tình yêu à. Em đã cân nhắc kĩ vì sau này chúng ta sẽ ở lại Nam Thành, nên không cần phải lãng phí thời gian cho những mối quan hệ trong thời gian học cao học, ở một thành phố khác......Aaaa---”
Cô mới nói được nửa chừng thì nhận được một cái tát vào mông từ Tạ Hoài, tiếng hét thoát ra từ miệng cô vang vọng rất lâu trong rừng cây.
Hạ Hạ chờ hồi lâu, mới chậm rãi phát ra một thanh âm từ trong kẽ răng: “Đau…”
“Anh hỏi lại lần nữa, em có biết mình làm chuyện gì không?”
Hạ Hạ từ nhỏ đã bị đánh rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên cô bị đánh như vậy. Cô xấu hổ và khó chịu, nhưng Tạ Hoài lại có thái độ cứng rắn. Anh lại đưa tay tát mông cô vài cái nữa, anh dùng 100% sức lực trong mỗi cái tát, khiến mông cô tê dại.
Hạ Hạ vốn đã bướng bỉnh, nhưng tính tình của cô càng tồi tệ hơn sau khi bị anh tát, một cách thiếu tôn trọng như vậy. Cô tức đến mức mắt ươn ướt, nhưng vẫn không chịu nhượng bộ anh, hét lên: “Em không sai! Anh mới sai mà còn dám đánh em!”
“Khốn nạn, anh đã phớt lờ em còn đánh em đau như vậy, anh không còn yêu em nữa sao?”
Tạ Hoài dùng ngón tay của mình đẩy mở tóc trên trán cô, và chạm vào vết vảy còn rướm máu, cô đã tháo băng cứu thương.
Anh nhìn vết máu, vẻ mặt âm trầm nói: “Ai đánh em?”
Hạ Hạ bất giác co rúm người lại, cuối cùng cũng hiểu Tạ Hoài tức giận vì điều gì.
Cô vừa định nói, Tạ Hoài liền buông cô ra, rời đi.
…
Hạ Hạ luôn phải chịu đựng lúc còn nhỏ mỗi khi đánh nhau.
Người lớn trong thôn coi thường Ngô Lệ, nói xấu sau lưng bà. Bọn trẻ ở thôn nghe được, mỗi khi gặp Hạ Hạ trên đường, bọn chúng thường không giấu được ác ý, mắng chửi cô, tệ nhất là xúm vào đánh cô.
Hạ Hạ sẽ đánh trả khi bị bắt nạt, có khi cô không thắng được và bị vài đứa trẻ đẩy xuống đất dẫm đạp. Nhưng nếu không đánh lại, cô chỉ càng sợ hãi hơn.
Cha mẹ của những đứa trẻ đó đến để yêu cầu giải thích. Hạ Quân không quan tâm đứa nào bắt đầu trước. Ông ta chỉ tát thẳng vào mặt Hạ Hạ khi họ yêu cầu ông ta trả tiền thuốc. Từ đó trở đi, Hạ Hạ mỗi lần để thắng trận đều cố tình để lại vết thương trên người. Mỗi khi có người đến tìm, cô sẽ ngồi trên chiếc ghế nhỏ với đôi mắt ngấn lệ, vén ống quần lên, để lộ vết bầm tím bên trong.
Hạ Quân là một kẻ vô lại, ông ta toàn cười toe toét khi thấy Hạ Hạ bị thương, ông ta còn quay lại và xin tiền chữa bệnh từ cha mẹ bọn trẻ kia.
Dựa vào trải nghiệm thời thơ ấu mục nát của mình, Hạ Hạ không cho rằng làm như vậy có gì sai trái, thay vào đó cô đã tự coi đó là một phương tiện để bảo vệ bản thân.
---Những việc mình làm có tệ đến thế nào, chỉ cần mình bị thương thì người khác sẽ không thể buộc tội mình được.
Hạ Hạ đuổi kịp Tạ Hoài, muốn xin lỗi nhưng không thể.
Cô chỉ có thể đổi chủ đề: “Việc Thái Vân hình như là chuyện lớn, nhà trường có trừng phạt cô ta không?”
“Anh Hoài, anh có đói không? Tụi mình đi ăn khuya đi. Nghe nói ngoài cổng tây có mở một tiệm đồ ngọt."
“Sao anh biết hôm nay em đi đường tắt? Anh đã đi theo em à?"
…
Tạ Hoài đi không quay đầu lại, Hạ Hạ chỉ có thể cố ý ném mình xuống đất, kêu một tiếng.
Tạ Hoài quay lại, thì thấy cô gái đang vấp phải bậc thang bên đường, ngã sấp mặt.
Anh ban đầu không có ý định để ý đến cô, nhưng khi nhìn thấy cô ngã xuống đáng thương như thế, anh không khỏi mềm lòng. Anh vừa ngồi xổm bên cạnh Hạ Hạ thì cô gái giả vờ ngã đột nhiên vòng tay qua cổ anh. Tạ Hoài đứng thẳng người, cô gái được anh trực tiếp bế lên, hai chân vòng qua eo anh, treo trên người anh.
“Anh Hoài" Cô mỉm cười.
Tạ Hoài hai tay buông thõng ở bên cạnh người, Hạ Hạ nắm lấy tay anh đặt ở dưới mông mình, để bản thân không bị ngã.
Tạ Hoài: “Vừa rồi bị đánh còn chưa đủ sao?”
Hạ Hạ nói: “Anh cứ đánh em cho đến khi nhẹ nhõm đi, em hứa sẽ không kêu đau nữa.”
Cô mỉm cười nịnh nọt: “Đánh xong nhớ phải xoa một cái.”
Nhưng cơn giận của Tạ Hoài lại không dễ dàng tiêu tan như vậy.
Sáng hôm đó Hạ Hạ nói vết thương của cô là do đánh nhau, ánh mắt cô luôn lảng tránh. Tạ Hoài không nói gì, nhưng trong lòng anh lại không tin, Hạ Hạ sợ anh bốc đồng nên không dám nói ra sự thật. Nên anh đã kín đáo chặn đường Thái Vân và hỏi cô ta, nhưng Thái Vân nhất quyết cho rằng chính Hạ Hạ tự đánh mình.
Tạ Hoài nhớ tới Hạ Hạ từng dùng gạch đánh chính mình, đổ tội Hạ Quân, nên cô có thể làm ra chuyện như vậy một lần nữa.
Anh phớt lờ Hạ Hạ suốt một tuần, muốn cô tự kiểm điểm và đến gặp anh thừa nhận sai lầm của mình. Tuy nhiên, Hạ Hạ không hề nhận ra rằng anh đang tức giận, cuối cùng cô vẫn gửi tin nhắn cho anh một cách ngu ngốc. Vẫn là anh không kìm được, đến tính sổ với cô.
Tạ Hoài thật sự muốn nổi giận với cô, nhưng giờ cô lại treo trên người anh như thế này, xúc tu của cô cộng thêm thân thể mềm mại, ngọn lửa hừng hực trong lòng anh lại bị đập tắt.
Tạ Hoài sắc mặt lạnh lùng nói: "Sao em cứ luôn giải quyết vấn đề như thế này?”
“Em luôn giải quyết theo cách này.” Hạ Hạ không nghĩ có gì sai trái, “Em cũng muốn đánh cô ta và cào vào mặt cô ta, nhưng nếu em đánh rồi, gia đình cô ta sẽ gây rắc rối cho em. Bây giờ không phải vẫn tốt sao? Thái Vân không còn dám kiêu ngạo nữa, cũng không dám mách với cô vấn rằng em tạt nước vào cô ta…vậy mà anh…”
Cô nhẹ nhàng nắm lấy lỗ tai Tạ Hoài: “Anh Hoài tố cáo Thái Vân là vì trút giận thay em sao?”
Tạ Hoài thản nhiên nói: “Thái Vân vẫn còn là sinh viên, nhà trường không thể làm gì cô ta, chỉ có thể yêu cầu cô ta trả lại tiền. Nhưng việc vi phạm này sẽ được ghi trong hồ sơ, Đại học Hải Nam có lẽ sẽ không cho cô ta vào học nữa.”
Hạ Hạ sững sờ một lát: “Thật tàn nhẫn, anh Hoài, anh thật tàn nhẫn.”
Tạ Hoài: “Làm sai thì phải chịu trách nhiệm, chỉ cần em không tranh không đoạt. Sự cạnh tranh ở trường cao học rất khốc liệt, đến mức Thái Vân ở đó cũng đủ để người khác báo cáo cô ta 10.000 lần."
Hạ Hạ cười cười hôn anh: “Anh Hoài đối với em là tốt nhất.”
Tạ Hoài không bị cô hôn mua chuộc, lạnh lùng nói: “Xuống”
“Em không!” Hạ Hạ nghe vậy lập tức ôm chặt lấy anh, “Em sẽ không xuống cho đến khi anh bình tĩnh lại.”
“Xuống" Tạ Hoài lặp lại.
“Không, em không.” Hạ Hạ nũng nịu ôm lấy anh, “Anh Hoài, đừng bỏ em xuống.”
Tạ Hoài đành phải giữ nguyên tư thế này, bế cô về ký túc xá. Sự thể hiện tình cảm cởi mở và chân thành như vậy ở trường khiến những người đi ngang qua phải liếc mắt nhìn. Nhưng Hạ Hạ không hề xấu hổ mà yên tâm tựa cằm vào vai Tạ Hoài. Trên đường đi, cô gặp Chúc Tử Du đang mua đồ uống trong siêu thị. Cô ấy còn vẫy tay mỉm cười.
Lúc đến ký túc xá, cơn giận của Tạ Hoài gần như đã tiêu tan.
Anh đặt Hạ Hạ xuống, vuốt tóc cô ra khỏi trán: “Để anh xem nào”
Ánh mắt anh vẫn nặng trĩu, Hạ Hạ nhịn không được hỏi: "Anh vẫn muốn đánh em à?"
Tạ Hoài hỏi: “Sao không?”
Hạ Hạ bặt mắn nói: "Ở đây nhiều người quá, về nhà hẳn đánh, sau khi trở về đánh như thế nào cũng được."
Thấy Tạ Hoài im lặng, cô kéo mạnh quần áo của anh: “Được không?”
Tạ Hoài lặng lẽ nhìn cô một hồi, nói: “Quá khứ là quá khứ, hiện tại là hiện tại.”
“Bây giờ em đã có bạn trai, bạn trai em có thể bảo vệ em, khi có chuyện xảy ra em không cần phải nhịn, cũng không cần phải giải quyết bằng cách làm tổn thương chính mình. Đêm đó em đã hứa với anh như vậy mà. Em có thể đối phó với Thái Vân. Đúng, nhưng em đang làm gì? Em đang đối phó với Thái Vân hay chính mình?”
Tạ Hoài: “Xin em hãy nghĩ đến anh nữa, anh vốn tưởng Thái Vân đánh em để gây sự, nhưng cuối cùng em lại tự đánh chính mình thế này, em có biết anh cảm thấy thế nào không?"
Hạ Hạ im lặng một lúc rồi xin lỗi: “Em xin lỗi."
Theo thói quen, điều đầu tiên cô nghĩ đến khi xảy ra chuyện không phải là gây phiền phức cho người khác mà là tự mình giải quyết. Nhưng như Tạ Hoài đã nói, hiện tại không giống quá khứ, cô có bạn trai có thể bảo vệ mình. Có nhiều việc cô không cần làm một mình, cô hiểu nhưng phải mất một thời gian để thay đổi thói quen này.
Hạ Hạ suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Vậy sau này nếu có người ức h**p em, em có thể nói cho anh biết không?"
Tạ Hoài: “Em nghĩ thế nào?"
Hạ Hạ nghiêng đầu, kỳ quái nhìn anh: “Nếu có người đánh em, anh có đánh hắn thay em không?"
Tạ Hoài hỏi: “Ai?”
Hạ Hạ vỗ tay: “Có người vừa đánh em bảy phát, mỗi cái tát đều rất đau, anh có thể giúp em dạy hắn một bài học được không?"
Tạ Hoài: "..."
“Anh không tự đánh được bản thân, nhưng không sao đâu.” Hạ Hạ cười ranh mãnh, chỉ vào cột đèn đường trước mặt, “Nếu anh thực sự yêu em thì cứ ôm mông nằm xuống đi. Em sẽ giúp anh dạy cho hắn một bài học, nhưng tay em yếu, có lẽ phải đánh rất nhiều lần mới đủ đau.”
Tạ Hoài không nghe cô nói nhảm nữa, anh thản nhiên nói: “Cái đó không gọi là đánh.”
Anh nhìn Hạ Hạ, khóe môi nhếch lên: “Gọi là tình thú.”
---------------------------------------------
Chú thích:
(*) Bích đông: hành động giống Kabedon bên Nhật. Trong manga hay anime, na9 hay đập tay dồn nu9 vô tường á.
Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Story
Chương 96
10.0/10 từ 17 lượt.
