Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du

Chương 78


Tạ Hoài đến một khu dân cư kiểu cũ theo địa chỉ do cảnh sát cung cấp.


Trước mắt đang diễn ra phiên chợ Tết sôi động, Hạ Hạ kéo anh bước vào.


Tạ Hoài: “Em muốn mua cái gì à?”


Hạ Hạ: “Tất nhiên là em muốn mua. Anh đã từng thấy ai đi tay không vào nhà người khác trong dịp Tết Nguyên Đán chưa?”


“Người đàn ông của cô ta suýt g**t ch*t em, em còn muốn tặng quà Tết cho cô ấy à?” Tạ Hoài sốt ruột nói: “Mua một hộp cháo bát bảo thôi.”


Hạ Hạ ngồi xổm trước quầy hàng, cân mấy quả hồng và trái cây sấy khô, mua thêm mấy cân hoa quả.


"Trả tiền thôi" Hạ Hạ tính xong tiền, ra hiệu Tạ Hoài thanh toán.


Tạ Hoài nói: “Anh để cho em mua đồ cho cô ta đã là tốt rồi, em còn muốn anh trả tiền?”


"Vậy ai sẽ trả tiền? Muốn em trả tiền à?" Hạ Hạ chỉ vào chóp mũi của mình.


Tất nhiên là không, Tạ Hoài nghĩ.


Việc yêu cầu vợ trả tiền khi đi mua sắm cùng nhau, không phải việc của một người chồng có thể làm ra.


Nhưng mỗi khi nghĩ đến người mà Hạ Hạ định đưa những thứ này cho, anh lại cảm thấy có chút miễn cưỡng khi trả tiền.


Nhưng lúc đút tay vào túi, anh bỗng dừng lại.


Hạ Hạ hỏi: “Sao thế?”


Tạ Hoài ngượng ngùng: “Anh không có tiền.”


Vào đêm giao thừa, anh chỉ gom góp được hơn một triệu, còn xa so với số tiền Hồ Thư Vinh yêu cầu. Anh lo Hồ Thư Vinh trước thời gian trôi qua sẽ làm tổn thương Hạ Hạ, nhưng anh không dám trì hoãn, vì vậy anh chỉ có thể nhét mấy đồng tiền vàng mã vào đáy hộp và che nó bằng tiền thật để đi đến sông Ngọa Long. Anh chất hơn một triệu tiền mặt vào hộp, nhưng hộp bị bỏ lại trên cầu, từng tờ tiền đều bị Hồ Thư Vinh lấy đi.


Hạ Hạ khô khan hỏi: “Một triệu, đi hết rồi à?”


Tạ Hoài ậm ừ, Hạ Hạ vẻ mặt chán nản, nhăn mặt nói: "Lãng phí."


"Với số tiền đó, anh tìm được bạn gái mới luôn đấy."


Tạ Hoài nhéo eo cô, Hạ Hạ * rỉ, đáng thương xoa xoa phần thịt mềm mại trên eo mình: “Anh Hoài, sao anh lại nhéo em?”


Tạ Hoài ánh mắt cảnh cáo: "Nói lại lần nữa."


Hạ Hạ cười khúc khích, lấy tiền ra tự trả, cô ném đồ cho Tạ Hoài xách, rúc vào trong ngực anh, còn kéo mạnh góc áo anh.


Tạ Hoài không cho cô mở ra, nhéo lỗ tai cô:


"Anh yêu cầu em nói lại, đêm đó em đòi anh kết hôn với Triệu Sơn Kỳ, nếu bây giờ em dám nói lại, anh liền đồng ý."


Hạ Hạ nịnh nọt móc ngón út của anh, nhẹ nhàng cọ vào người anh, hứa sẽ không bao giờ đùa như vậy nữa, trước khi Tạ Hoài nhấc tay cô ra.


Nhiệt độ cơ thể anh nóng như bếp than nướng, Hạ Hạ rúc vào trong ngực anh, cảm thấy trên đời không có gì an toàn hơn vòng tay của Tạ Hoài, cho dù phía trước có sương mù không thể phá vỡ và vô số nguy hiểm.


"Chỉ có em." Tạ Hoài đột nhiên nói.


Hạ Hạ nhìn anh, chàng trai cúi đầu hôn lên mái tóc bồng bềnh của cô: “Đời này chỉ có em.”


Hai người mặc kệ đường phố ồn ào sau tai, đôi mắt của Tạ Hoài không bao giờ rời khỏi Hạ Hạ.


Người con gái nằm trong đôi mắt ấy, sáng ngời lấp lánh, sáng tựa ánh mặt trời.


Cuộc đời này chỉ có em mà thôi.


Tạ Hoài nói: “Cho nên, đừng nói những lời như vậy nữa, nó sẽ làm anh buồn bực.”



Hạ Hạ đứng ở ngoài cửa an ninh, bấm chuông cửa hai lần.


Giọng nói cảnh giác của một người phụ nữ vang lên: “Ai?”


"Xin chào." Hạ Hạ lễ phép hỏi: "Tôi đang tìm Trần Lan, cô ấy có ở đây không?"


Một tia sáng lóe lên trong mắt mèo, người phụ nữ vội vàng nói: "Không, cô tìm nhầm nhà rồi."


Hạ Hạ nhìn lại số cửa trên tờ giấy để chắc chắn mình không nhìn nhầm chỗ. Cô kiên nhẫn nói: "Tôi biết chị là Trần Lan, chị có thể mở cửa được không? Tôi có chuyện muốn nói với chị."


Trong phòng không có động tĩnh gì, trong cầu thang yên tĩnh chỉ có tiếng Tạ Hoài đứng ở cửa gõ gõ mấy hạt thông.


Tạ Hoài quăng vỏ hạt thông vào thùng rác dưới chân: “Làm sao vậy?”



Trong nhà chỉ có thể nghe thấy tiếng trẻ con khóc.


Tạ Hoài vỗ nhẹ mẩu vụn vỏ thông còn sót lại trên tay, đặt một nắm hạt thông vừa mới bóc vào lòng bàn tay Hạ Hạ.


Anh dùng nắm đấm không khách khí đánh rầm rầm vào cửa: "Trần Lan, mở cửa đi."


Giọng anh bình tĩnh nhưng có ý đe dọa: “Hôm nay là Tết Nguyên đán, ai cũng phải giữ thể diện. Tin chồng cô bị công an bắt ngày hôm qua chắc vẫn chưa lan truyền kịp. Nếu cô không sợ tôi sẽ làm ầm ĩ cả xóm biết thì cứ tiếp tục làm con rùa rụt cổ đi."


Tạ Hoài nhìn thấy có người đang nhìn thì mỉm cười, quay người sang gõ cửa nhà hàng xóm.


Người hàng xóm mở cửa, ngơ ngác: "Anh là ai?"


Tạ Hoài đứng ở cửa cười tinh quái: "Có biết người ở đối diện không? Người đàn ông của cô ấy..."


Lời còn chưa dứt, Trần Lan() vẻ mặt âm trầm ra mở cửa: "Vào đi."


Tạ Hoài dẫn Hạ Hạ vào nhà.


Hạ Hạ đưa những thứ mình mua cho Trần Lan, nhưng Trần Lan lại không muốn, lạnh lùng nói: "Mấy người không có gì muốn nói với tôi sao? Nói xong thì nhanh chóng rời đi."


Đôi mắt người phụ nữ đờ đẫn và trông có vẻ mệt mỏi.


Cô ấy mặc bộ đồ ngủ có cổ tay xẻ tà, mái tóc khô xơ và rối bù, nhìn mọi người bằng ánh mắt lạnh lùng.


Hạ Hạ không để ý thái độ của cô, ngọt ngào cười nói: "Chị dâu.. Tôi tới đây để cảm ơn anh Tống mấy ngày trước đã giúp đỡ tôi."


Anh Tống mà cô nhắc đến chính là Phán Tử bên cạnh Hồ Thư Vinh.


Ánh mắt Trần Lan thoáng động, nhưng thay vào sau đó là cảnh giác và không tin tưởng.


Cô ấy khịt mũi và quay mặt về phía chiếc đồng hồ trên tường, nhìn chằm chằm vào chiếc kim giây đang tích tắc mà không thèm nhìn bọn họ.


Tạ Hoài nhìn cách bài trí trong nhà, đồ đạc và trang trí đều cũ kỹ, bốn vách tường ố vàng, ghế sofa hư hỏng, sàn nhà gồ ghề, ngay cả kẹo và hạt dưa trên bàn ăn cũng không có, chỉ có hai quả cam teo tóp.


--Nơi này cho thấy hoàn cảnh sống của chủ nhân nó vô cùng chật vật.


Tiếng khóc của trẻ sơ sinh bỗng ré lên khiến người nghe phải đau lòng, Tạ Hoài hỏi: “Cô không đi dỗ nó sao?”


Trần Lan đang canh chừng, còn Hạ Hạ thì đặt đồ mừng năm mới lên bàn cà phê.


Khi đi ngang qua siêu thị mẹ và bé ở tầng dưới, cô đặc biệt dẫn Tạ Hoài vào mua một bộ quần áo sơ sinh và hai lon sữa bột cao cấp.


Ánh mắt Trần Lan rơi vào hộp sữa bột.


“Anh Tống nói anh ấy có một cô con gái hai tháng tuổi rất đáng yêu.” Hạ Hạ mỉm cười, “Tôi có thể gặp nó được không?”


"Cô còn nói anh ấy giúp cô, cô cũng biết con gái của anh ấy mới hai tháng tuổi, vì cái gì muốn hại anh ấy?" Trần Lan nghe cô liên tục nhắc đến chồng mình, vẻ mặt lãnh đạm càng lúc càng kích động, “Anh ấy không những cứu cô, cô lại vô ơn, còn dẫn cảnh sát đi bắt anh ấy?”


Ngược lại, Hạ Hạ nhìn bình tĩnh hơn rất nhiều: “Nếu tôi muốn hại anh ấy thì hôm nay tôi đã không đến đây.”


“Chồng chị chưa làm điều gì có tội, nếu dừng tay bây giờ, anh ấy có thể phải ngồi tù vài năm, nhưng nếu tiếp tục đi theo Hồ Thư Vinh thì sao? Ông ta sẽ làm bất cứ thứ gì vì tiền. Chị có nghĩ đến việc để chồng chị giết người phóng hỏa, sau đó bị kết án tù chung thân chưa?”


“Người hại anh ấy là Hồ Thư Vinh, không phải tôi.” Cô hỏi: “Chị có biết Hồ Thư Vinh không?”


Trần Lan hai mắt đỏ hoe: “Cảnh sát đã tới rồi, những gì có thể nói tôi đã nói rồi, còn lại tôi không biết.”


Tạ Hoài hỏi: “Là bởi vì không biết, hay là bởi vì không dám nói?”


Anh đang nghịch chiếc gạt tàn trên bàn cà phê, dùng ngón tay đẩy nó xoay tròn trên mặt bàn đá cẩm thạch: "Tôi biết thủ đoạn của Hồ Thư Vinh, cô sợ nói nhiều sẽ bị trả thù. Tôi hiểu điều này."


“Dù sao con gái của hai người còn nhỏ như vậy, tôi phải suy nghĩ kỹ.” Anh cười đổi chủ đề, “Nhưng nếu cô có chuyện giấu giếm không chịu nói, cô cũng không sợ tôi trả thù sao? Chồng cô đã giúp Hạ Hạ là đúng, nhưng dù sao nếu anh ấy không mở khóa nhà tôi thì Hạ Hạ đã không bị bắt cóc ”.


"Chúng ta có thù oán gì à? Cô tự mình quyết định đi."


Trần Lan rơi vào căng thẳng, Hạ Hạ muốn bảo Tạ Hoài đừng dọa cô ấy, nhưng môi cô vừa cử động, Tạ Hoài đã nắm tay cô lại.


Vẻ mặt nghiêm nghị của Tạ Hoài lạnh lùng và hung bạo đến mức bất cứ ai nhìn vào cũng phải khiếp sợ.


"Nói cho tôi biết cô biết cái gì rồi, Hồ Thư Vinh vĩnh viễn sẽ không có cơ hội trả thù cô."


“Nhưng nếu cô không nói cho tôi biết, khi Hồ Thư Vinh tìm được tôi, tôi nhất định sẽ nói ra sự thật về việc anh Tống cởi trói cho Hạ Hạ trước khi rời đi. Người dưới quyền của hắn lại phản bội hắn, cô cho rằng hắn sẽ đối phó với cô thế nào?"


Tạ Hoài nhàn nhạt nói: "Cảnh sát tuân thủ pháp luật, đối với chồng cô đã rất khoan dung rồi, nhưng tôi lại khác."


"——Miễn là tôi có thể đạt được mục tiêu của mình, tôi có thể làm bất cứ điều gì."


Trần Lan tức giận chỉ mặt anh mắng: "Con gái tôi mới hai tháng tuổi, làm như vậy thì có khác gì dã thú đâu? Anh là đồ độc ác!"


"Đúng như vậy đấy” Tạ Hoài cười thay vì tức giận, trong lời nói cực kỳ lạnh lùng khiến Trần Lan rùng mình. “Nói cho tôi biết, hoặc là chờ Hồ Thư Vinh tới báo thù, cô cứ lựa chọn”


Cô ấy cho bọn họ vào vì thấy Hạ Hạ có nụ cười rạng rỡ, trông như một cô bé dịu dàng, nhưng bây giờ cô đã bắt đầu sợ Tạ Hoài.



Thân thể Trần Lan run lên, môi trắng bệch, tức giận đến suýt tắt thở.


Tạ Hoài buông tay Hạ Hạ ra rồi lại siết chặt lòng bàn tay cô.


Hạ Hạ lập tức hiểu ý của anh.


——Trần Lan ban đầu lo lắng cho sự an toàn của gia đình mình. Thái độ dịu dàng và thiện ý của cô không đá động được cô ấy. Chỉ có thể đáp lại bạo lực bằng bạo lực, cư xử cứng rắn và bất hảo, đồng thời phá vỡ hàng rào phòng thủ tâm lý của cô ấy từng chút. Để cô ấy hiểu rằng người trước mặt không dễ gây rối, để đạt được mục tiêu nhanh nhất và hiệu quả nhất.


Tạ Hoài chỉ là uy h**p lúc đầu, nên sau khi nói những lời gay gắt xong, anh cần Hạ Hạ đóng vai người nhẹ nhàng khuyên nhủ.


Một lạnh một nóng, một đỏ một trắng, hầu hết mọi người đều dễ cuốn theo những chiêu trò như vậy.


Hạ Hạ ôm Tạ Hoài kéo xuống, ấm áp nói: “Đừng dọa cô ấy.”


Cô nói giọng bình tĩnh, hơi cụp đôi mắt dịu dàng: “Tạ Hoài nói năng không suy nghĩ, chị đừng có hiểu lầm anh ấy. Anh Tống đã giúp tôi, tôi sẽ không bao giờ lấy oán báo ân.”


“Anh ấy đã âm thầm cởi trói cho tôi…” Cô dùng ánh mắt chân thành nhìn Trần Lan, “Nếu tôi chứng minh với cảnh sát rằng anh ấy không làm hại tôi, chắc chắn bản án của anh ấy có thể được giảm nhẹ.”


"Chỉ cần chị chịu nói ra những gì chị biết, tôi nhất định sẽ báo cảnh sát ngay, được không?"


Trần Lan im lặng.


“Tại sao tôi phải tin cô?” Cô ấy mỉa mai nói: “Những người đó là những người trung thành nhất, nếu tôi phản bội họ, nếu bị phát hiện thì gia đình tôi sẽ đau khổ. Tại sao tôi lại tin việc anh ta nói Hồ Thư Vinh sẽ không có cơ hội trả thù tôi. Nếu thật sự có năng lực đó, nhiều năm như vậy, sao anh ta vẫn không thể thoát khỏi nợ nần?"


“Đã nhận nợ của cha mình, tôi nhất định phải trả. Trả nợ là chuyện đương nhiên, không có gì có thể bỏ được.” Tạ Hoài nhíu mày nghiêm nghị, “Nhưng ông ấy uy h**p tôi bằng thứ quan trọng nhất của tôi và bây giờ, tôi phải bắt đầu xây dựng mọi thứ lại từ đầu."


"Cảnh sát muốn hắn sống, còn tôi muốn hắn chết."


Tạ Hoài lạnh lùng nói: “Tôi muốn hắn chết hơn bất kỳ người nào trên đời này, lý do này còn chưa đủ sao?”


Trần Lan bắt đầu do dự.


Chiếc gạt tàn trên tay Tạ Hoài rơi xuống, tàn thuốc đổ xuống đầu ngón tay anh: “Nguy hiểm và lợi ích chỉ có tương đối, xem bản thân có dám đánh cược hay không.”


Trần Lan trầm mặc hồi lâu, thấp giọng nói: “Có một người luôn bên cạnh Hồ Thư Vinh tên là Cường Tử, tình nhân của anh ta đang ở trong một tiệm làm tóc trên đường Nam Kinh. Ngoài cửa có biển đèn đỏ, trong đó có mấy thanh niên và mấy cô gái nữa. Tôi từng làm nhân viên thu ngân ở siêu thị trên đường Nam Kinh, tôi đã thấy anh ta vào tiệm làm tóc đó vài lần khi làm ca đêm.”


Tạ Hoài cau mày: “Chỉ là tình nhân thôi sao?”


"Họ có yêu nhau không tôi không biết." Trần Lan cắn môi, mơ hồ nói: “Nam Kinh đường xa, nếu bọn họ còn ở Chương thành, có lẽ bây giờ đều đang ở nơi đó… Cường Tử đã đi theo Hồ Thư Vinh từ rất lâu. Hơn mười năm nay, anh ta đã tham gia vào mọi việc Hồ Thư Vinh chỉ đạo. Chỉ cần anh ta bị bắt, những việc Hồ Thư Vinh đã phạm phải sẽ bị lôi ra toàn bộ...”


"Anh đã hứa với tôi..” Trần Lan nghẹn ngào, “Anh phải khai với cảnh sát, cha của con tôi không phải là người xấu…”


Hạ Hạ đưa khăn giấy cho cô ấy.


Đứa bé im lặng được một lúc rồi lại khóc ré lên. Trần Lan nhanh chóng chạy vào phòng an ủi nó.


Hạ Hạ đi theo cô ấy.


Phòng trẻ được trang trí ấm cúng và tinh tế hơn, không tương thích với phòng khách nguệch ngoạc và tồi tàn. Giấy dán tường màu hồng, chiếc giường màu ngà mềm mại, tấm thảm màu be phủ đầy búp bê đủ kích cỡ, trên khung ảnh trên tủ sách bên cạnh, Trần Lan và Phán Tử đang ôm nhau cười nói ngọt ngào.


Buổi tối, bóng mây phản chiếu ngoài cửa sổ, ánh sáng lờ mờ chiếu vào mắt Hạ Hạ.


Cô cúi đầu xuống và nhìn thấy, một tia sáng chiếu vào một góc nhỏ của chiếc gối dưới cổ đứa bé.


Đứa bé ngừng khóc, làn da trên má mềm mại hơn cả thạch, dưới cái nhìn của Hạ Hạ, bé con bỗng cười khanh khách.


Tạ Hoài đứng ở phía sau cô, Hạ Hạ quay đầu nhìn anh nở nụ cười tươi như hoa.


Anh mỉm cười dịu dàng đáp lại.


Lúc đó, Hạ Hạ đột nhiên cảm thấy, tuy vẫn còn là đầu xuân, nhưng trên mặt cô lại có một làn gió ấm áp thổi qua.


Trong không gian khép kín này, không khí vẫn có thể thổi từ mọi hướng từ lỗ thông gió của cửa sổ và từ các vết nứt trên sàn nhà.


Hạ Hạ nhắm mắt lại, như thể cô có thể ngửi thấy mùi ẩm sau cơn mưa, cùng mùi cỏ xanh rì trong gió chiều.


Tạ Hoài đến gần nôi, nhưng Trần Lan vẫn có chút cảnh giác, đưa tay ngăn cản.


Tạ Hoài từ trong ngực áo khoác lấy ra hai tờ tiền màu hồng, cúi người kẹp tiền dưới đệm, coi như tiền lì xì.


Đứa trẻ cười toe toét, đôi môi hồng hào phun ra những bong bóng tròn như cá vàng.


Tạ Hoài dùng đầu ngón tay chọc nhẹ gò má của đứa bé, cảm giác mềm mại mịn màng, tràn đầy sự sống non nớt.


---Đứa bé là khởi đầu cho một cuộc sống hoàn chỉnh và mới mẻ được tắm trong ánh mặt trời mọc và mặt trăng lặn.



Đêm mát mẻ.


Sau trận bão tuyết, mây mù dày đặc trên bầu trời tan đi, lộ ra vầng trăng lạnh lẽo.



Tạ Hoài lại đề nghị ăn một bữa tối, nhưng Hạ Hạ vẫn lắc đầu.


"Vậy em muốn làm gì?" Tạ Hoài hỏi.


Hạ Hạ bước đi trên con đường tuyết phía trước, quay đầu lại nhìn anh: “Em chỉ ở bên anh thôi.”


Cô đứng trong ánh sáng và bóng tối rời rạc của ngọn đèn đường, ánh sáng dịu dàng rơi vào lông mày, khuôn mặt cô trở nên mơ hồ như bước ra từ cõi mơ.


Tạ Hoài lặng lẽ nhìn cô, như thể anh cũng đang say trong mộng.


Thấy khách sạn ở phía trước, Tạ Hoài dừng lại.


Hạ Hạ đứng cách đó mấy mét, dang rộng vòng tay, chiếc áo khoác Tạ Hoài mua rất to, mặc vào người có chút thùng thình, giống như một con gấu mềm.


“Anh Hoài, anh lại đây.” Cô nhướn mày, cười vui vẻ như đang gọi một con chó con.


Tạ Hoài ôm lấy cô.


Góc phố nhộn nhịp lúc này im lặng, mọi tiếng ồn ào, xe cộ, pháo hoa vang vọng bên tai hai người đều im bặt.


Hạ Hạ vùi mình vào ngực anh, cọ * vào người anh hơn cả mèo con, cô vò đầu bứt tóc rồi mới ngẩng đầu lên: “Đêm đó ở sông Ngọa Long, cảnh sát chưa đến. Nếu không phải em uy h**p Tôn Phong lái xe đến trước mặt anh, anh đã định làm gì?”


Tạ Hoài: “Anh biết em sẽ để hắn lái xe tới.”


Anh cười nghịch ngợm: “Chị Hạ thông minh như vậy, sao chị ấy lại không nghĩ ra biện pháp chứ? Hơn nữa, chúng ta có thần giao cách cảm, anh có thể cảm nhận được suy nghĩ của em…”


Hạ Hạ nghiêm túc nói: "Nghiêm túc đi"


Tạ Hoài ngừng vẻ mặt đùa cợt, lặng lẽ nhìn cô: “Nếu anh nói anh không có dự định gì, em có hối hận khi ở bên anh không?”


Hạ Hạ hỏi: “Vì sao lại hối hận?”


Tạ Hoài không có trả lời, nhưng cô lập tức đọc được đáp án trong mắt anh.


Hạ Hạ nghiêng đầu suy nghĩ: "Ngày đầu tiên chúng ta ở bên nhau, anh đã hỏi em, 'Em có sợ không'?"


"Tất nhiên là em phải cân nhắc những rủi ro khi hẹn hò với anh, nhưng tình cảm của em dành cho anh vượt xa những nỗi sợ hãi đó."


"Nói em không sợ chết là nói dối, em vẫn có chút sợ hãi. Nhưng anh đã không hối hận liều mạng cứu em, em đương nhiên cũng sẽ không hối hận." Cô cười ngọt ngào, "Nếu cho em nghĩ lại, cho dù Tử Thần có đến nắm tay em đi chăng nữa, điều đó nghe cũng không quá đáng sợ."


Hạ Hạ mím môi: "Không có anh, sống cũng vô nghĩa. Em đã từng thấy thế giới này thật nhàm chán. Cho đến khi gặp được anh, em muốn dùng hết sức mình để sống xứng đáng với cuộc đời này. So với việc không có anh ở bên cạnh, những thứ khác không có gì đáng sợ."


Hạ Hạ nghiêm túc nhìn anh, ánh mắt trong veo: “Em không sợ hãi hay hối hận, em muốn cùng anh sống thật tốt.”


“Còn anh thì sao?” Hạ Hạ hỏi: “Anh định để em lại một mình rồi cùng Hồ Thư Vinh chết à?”


Tạ Hoài ôm cô vào lòng: “Làm sao anh có thể chịu đựng mà làm vậy được?”


“Hạ Hạ...” Anh gọi cô, quay đầu ngửi mùi thơm trên tóc cô, giọng khàn khàn, “Em sẽ ở bên anh mãi mãi phải không?”


Không đợi cô gái trả lời, anh đã siết chặt vòng tay và ôm cô bằng hết sức lực, mạnh đến mức muốn hòa tan cô vào xương và máu của mình.


Anh thì thầm vào tai cô, vừa nóng bỏng vừa độc đoán, thay cô quyết định mọi thứ: “Khi anh quay lại, em phải ở bên anh mãi mãi.”


"Em gọi anh là anh Hoài nhiều năm như vậy, em đã dụ dỗ anh, còn hay giả vờ đáng thương, em khiến anh mê muội đến mức chỉ có thể nhìn thấy mỗi một mình em."


“Em phải chịu trách nhiệm với anh.” Tạ Hoài nghiêng đầu, đôi môi nóng bỏng chạm vào khuôn mặt mịn màng của cô, “Anh không còn muốn dành cả cuộc đời mình cho bất cứ ai ngoại trừ em.”


"Khi anh quay lại, anh sẽ không bao giờ rời xa em nữa."



Hạ Hạ ở trong khách sạn năm ngày, ban ngày không ra khỏi cửa, ngoại trừ việc mua đồ ăn ở tầng dưới.


Ban đêm, cô khóa cửa ra vào và cửa sổ, buộc dây chống trộm rồi kéo tủ tivi ra chặn cửa lại.


Cô ngủ vào ban ngày và xem phim truyền hình vào ban đêm. Chỉ cần nghe thấy một chuyển động nhỏ nhất, cô lập tức tắt video và nút tắt báo thức trên điện thoại.


Khi đi ra ngoài, Hạ Hạ thỉnh thoảng có cảm giác như có ai đó đang theo dõi mình. Cô không chắc cảm giác mơ hồ đó có phải là thật hay không. Cho dù đó là sự thật thì dòng người ở trung tâm thành phố cũng rất đông, những ngày nghỉ lễ hàng năm, những người đó lại càng bị cảnh sát truy đuổi, và họ cũng không dám làm gì cô trên đường phố ồn ào.


Hạ Hạ luôn nhớ tới những lời Tạ Hoài nói với cô trước khi rời đi, cô nhất thời không dám thả lỏng.


Cô ban ngày ngủ quá nhiều, ban đêm lại mất ngủ, thường xuyên quấn chăn, xem qua những tin nhắn trước đây của mình và Tạ Hoài, không khỏi đọc đi đọc lại.


Khi họ gặp nhau lần đầu, việc liên lạc của họ chỉ giới hạn trong danh sách đặt bữa ăn mà Hạ Hạ đã soạn cho Tạ Hoài.


Tạ Hoài hoặc không trả lời, hoặc chỉ trả lời "ừm" hoặc "ồ". Trong số rất nhiều tin nhắn có tin nhắn về việc Tạ Hoài từng chuyển tiền cho cô, cô nghèo đến mức không đủ tiền mua một chiếc chăn bông nên tháng đầu tiên cô phải dựa vào Tạ Hoài.


Dần dần Tạ Hoài nói nhiều hơn, cũng có nhiều chuyện để nói hơn.


Anh sẽ mời Hạ Hạ đi ăn với anh vào buổi tối, nhờ cô xuống trông coi quầy hàng, còn gọi cô đến dự tiệc cùng Triệu Nhất Lôi và Khương Cảnh Châu.



Tạ Hoài bề ngoài có vẻ hơi cộc cằn nhưng lại rất ý tứ trong chuyện riêng tư.


Sau khi Hạ Hạ ngất xỉu trên sân trường do đau bụng kinh khi huấn luyện quân sự, Tạ Hoài sẽ nhắc cô uống nhiều nước nóng mỗi tháng trước kỳ kinh.


Khi anh nhắc nhở cô lần đầu tiên, Hạ Hạ vẫn còn bối rối và trả lại phong bì đỏ năm tệ mà anh gửi thêm.


Tạ Hoài không chịu nhận, cho nên Hạ Hạ ân cần nói: [Anh Hoài, anh cho em nhiều tiền quá rồi.


Tạ Hoài lạnh lùng trả lời: [Lợi ích của nhân viên.


Hạ Hạ không hiểu: [Ý anh là gì?


Tạ Hoài càng lạnh lùng hơn: [Đi mua đường nâu.


Hạ Hạ nhìn đến tin nhắn này, không khỏi ở trên giường cười khúc khích.


Cô vừa cười vừa đau bụng. Khi vào phòng tắm, cô phát hiện mình đang tới kỳ kinh nguyệt, thay q**n l*t rồi nằm lại trên giường, điều hòa nhiệt độ cao nhất nhưng không làm cô bớt đau. Cô nằm nghiêng một lúc rồi ấn ấn vào bụng dưới.


Đã lâu rồi cô mới cảm thấy khó chịu đến thế, Hạ Hạ đau đến mức mê sảng.


Khi cô ở Nam Thành, Tạ Hoài đã từng đưa cô đến gặp một bác sĩ y học cổ truyền Trung Quốc, nhưng không phải lúc nào cô cũng có thể đến đó. Lúc họ sống cùng nhau là mùa thu đông, mỗi khi đến kỳ kinh, Tạ Hoài sẽ làm nóng chăn điện trước, quấn cô vào trong chiếc kén tằm rồi quấn thêm chăn . Anh sẽ đun nóng ba bình nước nóng. Một cái để sưởi ấm đôi chân của cô, một cái để sưởi ấm bụng cô, thêm một chiếc giường ấm áp.


Sau khi mọi việc xong xuôi, anh chui vào chăn ôm cô, dùng đôi bàn tay nóng hổi đặt trên bình nước nóng nhẹ nhàng xoa bụng cô.


Lúc đó tuy rất đau đớn nhưng có Tạ Hoài ở bên cạnh, cô cảm thấy được nâng đỡ về mặt tinh thần, vị ngọt của tình yêu khiến thần kinh cô tê dại, khiến cô thường xuyên cảm thấy nỗi đau vẫn có thể chịu đựng được. Bây giờ Tạ Hoài không có ở đây, cô không khỏi khó chịu. Những đợt đau đớn khôn tả nối tiếp nhau ập đến, giống như đất lở làm toàn thân cô như sắp ngất đi.


Hạ Hạ mở mắt ra, nhìn thời tiết khó lường ngoài cửa sổ qua lớp kính mờ.


Trời mới nắng được vài ngày, cô chưa kịp nhìn kỹ mặt trời thì mây đã tụ lại ở phía xa.


Hạ Hạ chịu đau suốt đêm, mãi đến rạng sáng cô mới ngủ được.


Vỏ gối ướt đẫm mồ hôi, hai má cô trắng bệch và nhợt nhạt.


Nhạc chuông điện thoại di động của cô vang lên lớn như chuông báo động, Hạ Hạ tỉnh dậy sau giấc ngủ.


Là số máy lạ từ thành phố Chương, Hạ Hạ đang buồn ngủ. Bên ngoài đường thì ồn ào náo nhiệt.


Một giọng nữ nhẹ nhàng gấp gáp hỏi: “Cô là người nhà Tạ Hoài đúng không?”


Hạ Hạ bị ù tai trong thời gian ngắn, nhất thời cô đột nhiên không nghe được bất kỳ âm thanh nào. Sau một lúc choáng váng, thính giác của cô đã trở lại bình thường. Lòng bàn tay cầm điện thoại ướt đẫm mồ hôi, đôi vai gầy gò không khỏi run rẩy.


"Đây là bệnh viện nhân dân số một thành phố Chương..."


"...Xin hãy đến bệnh viện ngay với CMND và thẻ bảo hiểm y tế của bệnh nhân. Nếu ở nhà có giấy hiến máu thì nhớ mang theo nhé."


Đôi mắt Hạ Hạ đen kịt lại, thế giới quay cuồng.



Sáng sớm còn kẹt xe.


Hạ Hạ ngồi ở ghế sau xe taxi, không nói gì, ngơ ngác nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ.


Người tài xế là một người đàn ông miền Bắc điển hình. Anh ta trò chuyện với cô, nhưng anh ta nói một mình rất lâu mà không nhận được phản hồi nào, đành mỉm cười tiếp tục lái xe.


Anh ta bật hệ thống liên lạc nội bộ trong taxi thì nghe thấy giọng nói của một nhóm đàn ông.


"Đã xảy ra một vụ tai nạn ô tô trên đường Nam Kinh và con đường đang được phong tỏa. Tất cả xe cảnh sát và xe cấp cứu đều có mặt vào sáng sớm nay. Ước tính tình hình giao thông sẽ khó lưu thông thuận lợi trong thời gian ngắn sắp tới. Mong người dân vui lòng không đi qua đường Nam Kinh vào hôm nay."


"Sao anh không nói sớm cho tôi biết? Tôi vừa đi qua đường Nam Kinh, đường đầy máu, xe cấp cứu chở người ta ra ngoài còn được phủ vải trắng."


"Không chỉ là vải trắng. Khi tôi đến đó, có người chết bên đường, đầu lăn ra giữa đường. Những người đi trên xe tôi tình cờ nhìn thấy đều nôn ra khắp ghế sau".



Con đường phía trước tắc nghẽn. Hạ Hạ ngơ ngác nhìn lên, nhìn thấy một góc phố quen thuộc.


Tuyết trên những lá thông nhô ra khỏi bức tường sau đám đông đang tản đi, tỏa ra ánh sáng màu xanh ngọc lục bảo dưới ánh nắng.


Xe cứu thương lao vút qua phía trước, tài xế trợn tròn mắt.


Anh ta vô tình nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy một số cảnh sát đang dựng dây ở lối vào khu dân cư, mặt đất tràn lan máu.


"Hôm nay sao có nhiều chuyện kỳ ​​lạ xảy ra vậy." Người lái xe nhấc máy bộ đàm lên, "Trước cổng khu nhà của gia đình nhà máy thép cũng đang giăng hàng rào, còn có một đám cảnh sát đang vây quanh, không biết chuyện gì đang xảy ra."


Vừa nói, anh vừa liếc nhìn cô gái ngồi ghế sau qua gương chiếu hậu.


Cô tựa người vào cửa sổ, đầu ngón tay nắm chặt chiếc vòng Bồ đề trên cổ tay.


Mắt cô rơi ra ngoài cửa sổ. Người lái xe nhìn dọc theo và thấy một chiếc cáng được khiêng ra từ cổng khu dân cư, trên đó có một người phụ nữ mình đầy máu.


Ánh nắng yếu ớt chiếu vào mặt cô gái khiến khuôn mặt xinh đẹp của cô càng xanh xao, tái nhợt như tờ giấy.


Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du Story Chương 78
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...