Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Chương 71
Năm mới đang đến gần, sinh viên được nghỉ phép, các công ty lân cận tổ chức họp mặt thường niên sớm, tạo không khí đón năm mới.
Trong cửa hàng mấy ngày nay không có khách, giao thừa sắp đến nên Tạ Hoài đóng cửa nông gia trang. Ở nhà mua thịt bò và cà chua về làm bánh bao.
Anh muốn tự mình làm bột mì, nhưng sau khi tốn một thời gian dài làm bột ướt, anh đã gọi cho Hạ Hạ để được giúp đỡ.
Hạ Hạ vừa tan làm, đang đi dạo ở ga tàu điện ngầm thì nhìn thấy bức ảnh Tạ Hoài gửi, không khỏi bật cười.
Nhiệt độ ở Nam Thành ngày càng thấp hơn, Hạ Hạ đứng khoanh tay bên ngoài vạch màu vàng của tàu điện ngầm, trò chuyện với đồng nghiệp.
Bóng của cô hiện lên trên cánh cửa kính trước mặt, mặc quần jean, áo len trắng thủng lỗ chỗ, áo khoác màu xanh quân đội, trên đầu đội chiếc mũ len vành tròn.
Cô gái trong ảnh phản chiếu có làn da trắng ngần và thanh tú, cùng đôi mắt hạnh sáng ngời.
Tóc được uốn thành từng lọn mỏng, dài đến thắt lưng, hơi bồng bềnh ở hai bên thái dương.
Hạ Hạ đưa tay vén mái tóc rối bù của cô ra sau tai.
Ngoại hình của cô không thay đổi nhiều trong vài năm qua, nhưng cách ăn mặc và khí chất của cô thoạt nhìn không còn giống một học sinh trung học non nớt nữa. Nhưng, thực ra trông cô cũng chẳng thay đổi gì nhiều lắm.
Tạ Hoài: "Sao hôm nay em tan ca trễ vậy? Từ nay về sau để anh đón em về."
Hạ Hạ cùng đám người chen vào tàu điện ngầm, đành đổi điện thoại sang tai khác: “Không cần đâu mà.”
Thời tiết càng ngày càng lạnh, Cục Dân chính lại cách nhà khá xa, bởi vì Tạ Hoài thức khuya thêm khả năng miễn dịch kém vì mỗi ngày phải chở cô đi lại hai lần trong gió lạnh mùa đông.
Hạ Hạ từ chối để anh đón cô mà muốn bắt tàu điện ngầm về.
Hạ Hạ về đến nhà, vừa mở cửa đã được Tạ Hoài ôm vào lòng.
Anh lấy chiếc túi trên tay cô xuống, kéo cô vào nhà: “Mau tới giải cứu bánh bao——”
Bột của anh trông như bùn, Hạ Hạ phải rửa tay rồi cho thêm bột mì vào trộn lại từ đầu. Sau đó, cô lại băm nhỏ nhân thịt thô của Tạ Hoài, thêm gia vị vào trộn đều lần nữa.
“Anh mua bánh bao đông lạnh làm sẵn cũng được mà.” Hạ Hạ thái thịt đến đau nhức tay, nằm trên ghế sofa * rỉ: “Mệt chết em rồi”
"Đừng có than, anh chỉ vì muốn làm bánh bao cho em ăn thôi."
“Em lại nghĩ anh muốn làm em mệt chết.” Hạ Hạ nói: “Đấm bóp cho em đi.”
Tạ Hoài ngoan ngoãn nói: “Được.”
Anh bước tới, Hạ Hạ quay người nhìn thoáng qua ánh mắt của anh, theo bản năng nói: "Thôi quên đi, ờ——"
Tạ Hoài cười đến khiến Hạ Hạ lại * rỉ: “Em bảo anh xoa eo, anh đừng có chạm vào –”
Mặt Hạ Hạ đỏ bừng sau khi bị anh bắt nạt, trong mắt cô đầy nước. Trông cô còn ngây thơ và quyến rũ hơn cả trước đây. Sau khi xoa đầu cô, anh lại cù cô.
Hạ Hạ giãy giụa không có hiệu quả, chỉ có thể giả vờ khóc lóc, nhưng đã lâu cô không giả vờ đáng thương nữa, kỹ năng diễn xuất của cô cũng kém đi một chút, Tạ Hoài không tin nên lại ép, cào Hạ Hạ cho đến khi Hạ Hạ bị nhột không chịu nổi phải vừa khóc vừa mắng anh.
Tạ Hoài đau lòng khi nhìn thấy cô gái vừa khóc vừa mắng mình, không dám gây thêm chuyện gì nữa, nhưng Hạ Hạ vẫn không ngừng khóc, như thể mình đã bị oan ức nặng nề.
Tạ Hoài thề với trời rằng nếu còn cù cô một lần nữa, anh sẽ thành chó, sau khi chọc cả hai cùng cười, anh lại quay lại nấu ăn.
…
Vào ngày 29 tháng 12 âm lịch, Hạ Hạ được nghỉ lễ.
Sáng sớm, Tạ Hoài dậy sớm, chuyển vali đến trạm bảo vệ ở tầng dưới, sau đó lại lên lầu đánh thức Hạ Hạ.
Mới năm giờ sáng, Hạ Hạ đã bị anh đánh thức, ánh mắt choáng váng.
Tạ Hoài đẩy cô vào phòng tắm đánh răng, Hạ Hạ vừa mới tỉnh lại, tay chân mềm nhũn, toàn thân tựa vào anh, giống như một con búp bê mềm mại làm bằng vải.
Tạ Hoài ấn bàn chải đánh răng điện mở ra nhét vào miệng cô, Hạ Hạ miễn cưỡng tỉnh lại.
Cô lo lắng cả đêm qua vì muốn gặp mẹ Tạ Hoài. Cô sợ mẹ Tạ Hoài không thích mình nên ép cô chia tay với Tạ Hoài. Trước đó, cô đề nghị Tạ Hoài về một mình còn mình ở lại Nam Thành. Đến năm mới, dù Tạ Hoài có khuyên thế nào cô đều lắc đầu, thậm chí còn định lấy điện thoại di động ra để hoàn tiền vé nhưng Tạ Hoài đã kìm lại và trừng phạt để cô nghe lời.
Sau khi ngủ suốt đêm, những suy nghĩ bất an trong lòng Hạ Hạ lại quay trở lại làm phiền cô.
“Mẹ anh không thích em thì phải làm sao? Nếu dì ấy cho rằng em không xinh đẹp, không tốt thì sao?.”
Hạ Hạ vẻ mặt buồn bã tự tạo áp lực cho mình, ngũ quan nhăn lại, “Nếu dì ấy cho em năm triệu để em rời xa anh thì sao? Bằng không, tốt nhất là em không nên đi --”
“Năm triệu?” Tạ Hoài lạnh lùng nói: "Vậy thì bà ấy cũng keo kiệt quá.”
Hạ Hạ bị Tạ Hoài thu dọn đồ đạc ném lên taxi, sau đó lại thu dọn ném lên máy bay.
Khi máy bay hạ cánh xuống thành phố Chương, trời đang có tuyết rơi.
Hạ Hạ đã lâu không hít thở không khí phương Bắc, bước ra khỏi sân bay, cô run rẩy trong gió lạnh rồi chui vào taxi.
Tạ Hoài hỏi: “Lạnh đến vậy sao?”
Hạ Hạ gần như sợ chết khiếp: “Nếu mẹ anh ghét em thì phải làm sao?”
Tạ Hoài: "..."
Hạ Hạ nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên hét lớn: “Dừng xe.”
Cô chạy đến tiệm hoa ven đường: “Em muốn mua quà cho mẹ anh, dì thích hoa gì?”
Tạ Hoài sờ sờ gáy: “Không biết nữa, anh còn chưa từng mua.”
Hạ Hạ chọn ra mấy nụ hoa huệ thơm, lại cắm hoa thạch thảo vào, dùng giấy hoa màu nhạt gói thành một bó.
Chợ hoa mùa đông gần cuối năm có bốn mươi mốt bông hoa huệ, bó hoa của Hạ Hạ giá mấy trăm tệ, Tạ Hoài muốn trả, nhưng Hạ Hạ đã giữ tay anh lại.
“Em trả.” Cô kiên trì.
Tạ Hoài: “Mấy ngày nữa nó cũng sẽ héo. Nếu có tiền, em cũng có thể mua thịt cho anh.”
"Nhưng em muốn mua nó." Hạ Hạ nhẹ nhàng nói.
Cô đã nhìn thấy bức ảnh của Kiều Như trên điện thoại di động của Tạ Hoài. Thời gian không để lại quá nhiều dấu vết về người phụ nữ ở độ tuổi bốn mươi này. Bà mặc một chiếc áo bằng vải lanh màu xanh đậm, tóc búi cao bằng một chiếc kẹp tóc bằng gỗ. Dịu dàng và trang nghiêm, khi cười môi hơi cong nhẹ, bà ấy giống như làn gió của rừng núi, chỉ cần nhìn thấy cũng khiến trái tim và tâm hồn bạn được thanh lọc.
Kiều Như từng sống một cuộc sống giàu có. Bà có thể cắm hoa, pha trà, nướng bánh và tập yoga khi rảnh rỗi.
Tạ Hoài hiếm khi đề cập đến cuộc sống của anh sau khi phá sản với cô, nhưng cô có thể đoán được một số manh mối. Ngôi nhà mà gia đình Tạ Hoài ở bây giờ là ngôi nhà cũ của gia đình cậu anh, anh sẽ trả tiền thuê nhà hàng tháng. Phần lớn tài sản trước đây của ba anh đã bị tòa án tịch thu, căn nhà và chiếc xe đứng tên Kiều Như cũng được bán để trả nợ.
Tạ Hoài sẽ gửi về nhà một số tiền cố định 20.000 nhân dân tệ mỗi tháng. Kiều Như cả đời làm nội trợ. Bà không biết làm bất cứ công việc nhà nào khác. Nhưng bà cũng có thuê một cửa hàng nhỏ và mở lớp dạy làm bánh. .
Kiều Như nhất định sẽ thích hoa, Hạ Hạ khẳng định.
Cô cũng chắc chắn rằng Kiều Như đã nhiều năm rồi chưa mua cho mình một bó hoa nào.
…
Không ai dọn tuyết trong khu dân cư cổ kính, chỉ để lại một hàng dấu chân giữa đường.
Thời tiết lạnh giá, tuyết tan đóng băng khiến chân dễ trượt khi dẫm lên. Có tuyết dày chất đống trên cây thông hai bên đường. Tạ Hoài đi ngang qua, rung thân cây một cách trẻ con để rắc tuyết rơi xuống Hạ Hạ.
Hạ Hạ trông lại nghiêm túc, trịnh trọng hơn cả lúc đi phỏng vấn.
Một giây trước khi Kiều Như mở cửa, cô gần như phải niệm A Di Đà Phật trong lòng.
Hơi ấm từ phòng truyền đến còn tay chân Hạ Hạ lại lạnh buốt.
Kiều Như ngoài đời trông trẻ hơn trong ảnh, làn da trắng ngần và thanh tú, trạng thái của bà cũng không thua kém gì Hạ Hạ hai mươi tuổi. Đôi mắt của bà ấy sáng và không có nếp nhăn ở khóe mắt, ngoại trừ một vài sợi tóc trắng nhỏ mọc sau tai.
Đối diện cửa ra vào có một miếu thờ, trong đó có thờ tượng Phật. Kiều Như vừa mới thắp hương trước khi đi ra, trong phòng tràn ngập hương thơm nồng nàn của gỗ đàn hương.
Ngay lúc Hạ Hạ đang định cúi đầu chào hỏi thì Kiều Như mang dép bông bước ra khỏi cửa và ôm cô vào lòng.
Bà ấy mặc đồ ở nhà, dáng người rất gầy, nhưng thân thể vô cùng ấm áp. Cằm bà còn trìu mến xoa xoa vai Hạ Hạ, lòng bàn tay chạm vào sau đầu cô.
"Chào con nhé, Hạ Hạ." Kiều Như nhẹ giọng nói: "Bác là mẹ của Tiểu Hoài."
Hạ Hạ được bà ôm vào lòng, ngửi được mùi hương đàn hương trên người bà, tâm tình căng thẳng trong nháy mắt cũng được giải tỏa.
Cô đỏ mặt thì thầm: "Con chào dì."
Kiều Như kéo cô vào nhà, giúp cô cởi chiếc áo khoác phủ đầy tuyết rồi treo lên.
Tạ Hoài chậm rãi đi theo, nhìn thấy Kiều Như kéo Hạ Hạ ra khỏi mình, trìu mến ôm cánh tay cô, anh có chút không vui, nhưng không nói gì.
Kiều Như đã dọn dẹp nhà cửa trước khi họ trở về, cửa sổ sáng sủa sạch sẽ, hệ thống sưởi sàn vừa phải, không khí khô ráo từ lòng bàn chân bốc lên.
Trên bàn cà phê là cà chua bi, quất, các loại hạt và kẹo dưa do Kiều Như chuẩn bị. Hạ Hạ ngồi trên ghế sofa, đôi mắt bà không rời khỏi khuôn mặt xinh đẹp của cô gái, ánh mắt tràn đầy yêu thương. Bà quay đầu lại, nhìn Tạ Hoài cầm hoa mới nhớ tới mình còn một đứa con trai.
Tạ Hoài đưa hoa cho bà: “Hạ Hạ tặng hoa cho mẹ.”
Kiều Như nhận lấy, dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào cánh hoa đang chớm nở: "Cám ơn Hạ Hạ, bác sẽ cắm bình ngay bây giờ. Tết này, nó sẽ được đặt trong phòng khách."
Màu đỏ do lạnh trên mặt Hạ Hạ vừa mới nhạt đi, giọng nói vẫn vô cùng nhỏ và rụt rè: "Cảm ơn dì."
Tạ Hoài: "?"
Kiều Như sửng sốt, dịu dàng nhìn cô.
Hạ Hạ lo lắng nhận ra mình đã nói sai điều gì đó, vội vàng xua tay sửa lại: "...Không, ý con là không có gì. Chỉ cần dì thích, dì, con...con con rất hạnh phúc."
Kiều Như không khỏi bật cười, thấy Hạ Hạ có chút dè dặt, liền cầm bình hoa đi vào bếp cắm hoa, giao phòng khách cho hai người.
Tạ Hoài lại gần, ngồi xổm trên ghế sofa, ôm Hạ Hạ vào lòng: “Anh đã nói với em rồi, mẹ anh là người tốt, em có thể đừng rụt rè nữa được không?”
Hạ Hạ không biết vì sao hốc mắt đỏ lên: "Anh không hiểu."
“Anh chưa bao giờ tiếp xúc quá khứ của em. Dù bây giờ em không thể quay lại nhưng những điều mà những trải nghiệm đó mang lại cho em ở hiện tại sẽ không bao giờ có thể xóa bỏ được.”
Hạ Hạ cụp mắt xuống, "Lúc nhìn dì, em..hoàn toàn có thể tưởng tượng được ngày xưa dì ấy đã sống cuộc sống như thế nào, dì từng thanh nhã và thanh tú ra làm sao, đó là thứ đã khắc sâu vào xương tủy dì ấy ”.
“Nhưng em…” Cô ngập ngừng, “Nếu là mẹ em và gia đình em, em cũng không dám nghĩ tới.”
Tạ Hoài sửng sốt.
"Em sợ gặp gia đình của anh cũng sợ để anh gặp gia đình em."
“Nếu mẹ anh không thích em, hoặc bố mẹ em không thích anh, em sẽ rất buồn.”
Hạ Hạ nói rất nhỏ, sợ Kiều Như ở trong bếp nghe thấy: “Dì thực sự thích em sao? Dì không phải vì mặt mũi của anh nên mới khách sáo với em như vậy phải không? Bằng không, tốt nhất em không nên ăn Tết ở đây. Đã hơn một năm anh không về nhà, chắc dì ấy muốn ở bên anh nhiều hơn ”.
Dù ý tứ trong lời nói của cô không quá rõ ràng , nhưng Tạ Hoài lại hiểu ý cô.
Hạ Hạ có sự tự ti.
Lúc hai người còn chưa có nhiều tiền, cô giấu kỹ, Tạ Hoài không để ý.
Nhưng khi cô bước vào vòng tròn cuộc đời anh và gặp Kiều Như, nỗi sợ hãi ẩn sâu trong lòng cô, nỗi sợ hãi không được thừa nhận vì xuất thân gia đình, lan tràn không thể kiểm soát.
Đó chính là căn nguyên của tâm bệnh khi cô cùng Bình Gia Bằng ở bên nhau. Tin đồn lọt vào tai cô những ngày đó là cô hẹn hò với anh ta vì nghèo khó. Dù cô không nói gì nhưng căn bệnh đó đã lén lút lưu lại từng lời nói trong trái tim cô.
Cô biết Tạ Hoài sẽ không quan tâm đến chuyện này, nhưng cô vẫn không khỏi nghĩ tới.
"Em thật ngốc!" Tạ Hoài cười nói, "Phượng hoàng rụng lông cũng không bằng gà*, cho dù có tự ti thì người đó đáng ra phải là anh."
“Mẹ anh không phải vì anh mà khách sáo với em, bà ấy đang cố gắng lấy lòng em, em không thấy sao? Em biết anh nợ rất nhiều tiền nhưng em vẫn không chịu rời đi, bằng lòng làm bạn gái anh. Đứa ngốc như em mà bỏ chạy, khó mà tìm được đứa ngốc khác”
Tạ Hoài nhéo mặt cô: “Em đã hiểu chưa?”
"Tiểu Hoài." Kiều Như ở trong bếp gọi anh.
Tạ Hoài lại gần hôn lên môi Hạ Hạ, thấy Kiều Như sắp quay lưng lại, uy h**p: “Nếu em còn dám nghĩ lung tung, tối nay anh Hoài sẽ xử lý em.”
Kiều Như đặt bông hoa huệ vào một chiếc bình màu xanh nhạt và dùng kéo cắt tỉa cành và lá.
Bà mỉm cười và nói: “Biểu hiện vừa rồi của mẹ như thế nào?”
Tạ Hoài vui vẻ cười: "Không tệ, con có thể trao thưởng."
"Hạ Hạ hình như có chút lo lắng, phải không?" Kiều Như lo lắng, "Có phải vừa rồi nhìn mẹ quá nghiêm khắc không?"
Tạ Hoài: "Không nghiêm khắc, chỉ là..."
Anh nói một cách nghiêm túc và trịnh trọng: “Vốn dĩ con không muốn nói điều này, vì sợ ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa mẹ chồng và con dâu, nhưng mẹ ơi, mẹ có thể đừng ôm Hạ Hạ khi con đến được không? Mẹ cứ nắm tay cô ấy. Hiện tại tụi con đang yêu nhau. Mấy chuyện để bạn trai làm bị mẹ giành hết rồi. Con còn làm gì được nữa?"
Kiều Như cười: “Yo yo, thật không thể tưởng tượng được, con thậm chí còn ghen tị với mẹ mình.”
Kiều Như đã chuẩn bị sẵn nguyên liệu cho bữa trưa, bao gồm bốn món mặn và một món canh, những thứ này bà đều biết trước từ Tạ Hoài rằng Hạ Hạ thích ăn.
Bà tỉa hoa đặt sang một bên, thản nhiên hỏi: “Hạ Hạ, tối nay con ngủ với bác hay ngủ trong phòng? Nếu con ngủ trong phòng, buổi chiều bác sẽ lấy chăn cho con."
"Còn con có thể ngủ trên ghế sofa vào ban đêm."
“Ngủ trên sô pha?” Tạ Hoài nói: "Mẹ đang đùa con à?”
Kiều Như: “Con đã hai mươi tuổi rồi, ngủ trong phòng mẹ cũng không bằng…”
“Ai muốn ngủ trong phòng của mẹ?” Tạ Hoài vẻ mặt có chút đắc ý, “Hạ Hạ ngủ với con”
Kiều Như sửng sốt một chút, sau đó giơ tay đánh vào đầu anh.
“Còn nữa, mẹ.” Tạ Hoài nhìn bộ quần áo vải lanh mỏng manh của bà, bà đã mặc bộ quần áo này nhiều năm rồi, không có một sợi chỉ thừa, trông tươm tất và thoải mái. Bà ấy có thể mặc nó ra đường mà không có vấn đề gì.
“Ở nhà chỉ có ba người thôi, cứ ăn mặc bình thường.”
Anh mím môi: "Mẹ dọa sợ Hạ Hạ rồi, mẹ biết không? Em ấy vốn đã căng thẳng rồi, mẹ còn mặc bộ lễ phục như vậy lại khiến Hạ Hạ sợ gần chết."
Kiều Như nhìn trang phục của mình, rửa tay rồi trở về phòng ngủ.
Vài phút sau, bà bước ra và thay một chiếc quần rộng còn sót lại từ thời trung học của Tạ Hoài và một chiếc áo màu trắng lộ đường viền.
Bà mỉm cười đẩy hoa quả đến trước mặt Hạ Hạ: “Hạ Hạ, ăn nhiều một chút.”
…
Hội chứng gặp cha mẹ của Hạ Hạ cuối cùng cũng thuyên giảm sau khi dùng bữa với Kiều Như.
Cô muốn giúp Kiều Như nấu ăn nhưng sợ bên cạnh Kiều Như lại không nói được gì. Không bao lâu bà đã ăn xong bữa ăn. Bà ấy rất cẩn thận trong lời nói khi ăn, chưa bao giờ đề cập đến gia đình hay cuộc sống riêng tư của Hạ Hạ. Thỉnh thoảng bà ấy sẽ hỏi về cuộc sống của hai người họ ở trường, và hầu hết thời gian sẽ kể cho Hạ Hạ nghe kỉ niệm xấu hổ lúc nhỏ của Tạ Hoài.
Hạ Hạ chưa bao giờ trải qua không khí gia đình ấm cúng như vậy, cô cảm thấy ấm áp đến muốn khóc.
Ăn xong, Kiều Như không cần cô rửa bát, lôi Tạ Hoài vào phòng bếp, còn bà dẫn Hạ Hạ đi xem những cây sen đá và lô hội bà trồng, còn hưng phấn nói với cô hoa thủy tiên sắp nở.
Ngày 29 tháng 12 âm lịch, cũng là lúc đi mua đồ Tết, Tạ Hoài dẫn hai người đi trung tâm mua sắm mua quần áo.
Kiều Như rất cẩn thận, không quấy rầy Tạ Hoài quá nhiều, cũng không ôm Hạ Hạ nữa.
Bà lặng lẽ đi phía sau cô, nhưng Hạ Hạ cảm thấy cô đi một mình không thích hợp, nên chủ động giảm tốc độ, nắm lấy cánh tay bà.
Cô và Kiều Như giống mẹ con hơn cả mẹ con ruột.
Kiều Như luôn nở nụ cười ôn hòa, kéo Hạ Hạ vào cửa hàng thử quần áo mà không thèm nhìn giá cả, cho đến khi đi đến buồn ngủ, bà mới để Tạ Hoài trả tiền.
Bộ quần áo đắt tiền nhất của Hạ Hạ là chiếc áo gió trị giá hơn một nghìn nhân dân tệ mà Tạ Hoài đã mua cho cô vào năm đó. Cô đã lén xem qua bảng giá của bộ quần áo Kiều Như đưa cho cô trong phòng thử đồ, trái tim cô tan nát khi nhìn thấy. Cô nhìn thấy niêm yết giá năm nghìn sáu mươi sáu nhân dân tệ.
Cô ngại nếu nói Kiều Như những bộ quần áo đắt tiền quá nên cô cũng không muốn mặc thử. Định lấy ra và nói rằng chúng không vừa.
Tạ Hoài và Kiều Như đứng ở góc phòng thử đồ nói chuyện.
“Không phải mẹ đã dạy con cách đối xử với con gái sao?”
Giọng điệu Kiều Như không hài lòng. Bà cầm áo khoác của Hạ Hạ, một tay chạm vào chất liệu trên đó.
“Con chỉ mua loại quần áo này cho Hạ Hạ thôi à?”
Hạ Hạ đỏ mặt. Chiếc áo khoác này là sản phẩm trái mùa cô mua trong dịp giải phóng mặt bằng vào mùa hè. Cô ở trong trường không có nhiều tiền sinh hoạt. Cô nghĩ cũng không có gì to tát nhưng bộ váy này hiển nhiên không lọt vào mắt Kiều Như.
Hạ Hạ xấu hổ, nhưng khi nghe được những lời tiếp theo của Kiều Như, ánh mắt cô lại nóng lên.
Tạ Hoài không biết gì về chất lượng vải, ngơ ngác: “Cô ấy tự mua mà.”
"Quần áo của con thì sao?" Kiều Như bình tĩnh hỏi so với chất liệu cao cấp hơn nhiều của Tạ Hoài.
Tạ Hoài: “Hạ Hạ cũng mua cho.”
Kiều Như: “Bây giờ con không còn một mình nữa. Yêu đương có thể quan tâm đến bạn gái nhiều hơn được không?”
Bà lạnh lùng dạy dỗ Tạ Hoài.
"Không giống như trước kia, con không cần phải quá vất vả kiếm tiền nữa, con bé sẵn sàng cùng con chia sẻ vui buồn, sao con không thể đối xử tốt với con bé?"
Tạ Hoài khó chịu: "Có thể đừng nghi ngờ con được không? Con không đối xử tốt với Hạ Hạ chỗ nào."
Lúc sau, anh hỏi: “Hồ Thư Vinh thật sự đi rồi sao?”
“Cậu của con nhờ người hỏi thăm, nói Hồ Thư Vinh đi về phía nam…”
Tấm rèm phòng thử đồ bên cạnh mở ra, một cô gái xinh đẹp bước ra tay cầm vài bộ quần áo.
Cô không nhìn thấy Hạ Hạ đang đứng ở góc tường, ngẩng đầu liền nhìn thấy Tạ Hoài và Kiều Như.
Trần Mạn Hi: "Tạ Hoài? Cậu đi mua sắm với dì à? Chào dì."
Kiều Như rõ ràng biết cô, nhướn mày, ánh mắt lướt qua Trần Mạn Hi như không nghe thấy, quay đầu nhìn thùng rác.
Trần Mạn Hi xấu hổ một lát, sau đó nhìn về phía Tạ Hoài: "Cậu trở về khi nào?"
Đôi mắt của Tạ Hoài giống hệt Kiều Như. Anh cong môi cười không nói một lời.
Kiều Như nhìn thấy Hạ Hạ đi ra, liền chủ động lấy quần áo trong tay cô, đưa cho người phục vụ: "Mau gói lại đi. Con dâu tôi thích cái này."
Trần Mạn Hi: "..."
…
Đó là một đêm lạnh lẽo, Trần Mạn Hi đi thang máy lên bãi đậu xe tầng một, khuôn mặt xinh đẹp phủ đầy sương giá.
Cô lái chiếc xe của gia đình đi mua sắm, sau khi lên xe, cô phát hiện xe bên trái và bên phải đậu quá gần, kỹ năng lái xe của cô không tốt nên việc lùi xe trực tiếp chắc chắn sẽ gây ra vết xước.
Thấy có người ngồi trên xe cạnh mình, cô mở cửa sổ rồi gõ vào kính xe đối diện.
Nhưng người trong xe không trả lời cô.
Cô bước xuống xe, tức giận dùng túi xách đập cửa sổ xe đối phương: "Anh có thể nhường đường được không? Làm sao tôi có thể đi khi xe sát nhau như vậy được?"
Cô vừa dứt lời, hai người đàn ông đội mũ trùm đầu đen, đeo khẩu trang bước xuống xe, thô bạo tóm lấy cô kéo lên xe.
Trần Mạn Hi bị sốc, mặt tái mét. Cô giơ chân đá thì bị người đàn ông đấm vào bụng dưới. Cô cong người như con tôm vì đau đớn.
Người đàn ông ngồi trên ghế lái quay đầu lại, nhìn cô đầy * tà: “Anh ơi, cô ấy là Trần Mạn Hi.”
Trần Mạn Hi cảm thấy thanh âm này nghe quen quen. Cô ngẩng mặt lên, nhìn thấy một khuôn mặt hình như đã từng gặp ở đâu đó, nhưng nhất thời lại không nhớ ra.
Người đàn ông ngồi ở ghế phụ, đeo kính râm, đội mũ lưỡi trai thấp che mặt, ậm ừ sau khi nghe thấy.
Anh ta tháo kính râm ra rồi nhìn cô chăm chú qua gương chiếu hậu.
Trần Mạn Hi đột ngột cảm thấy lạnh lẽo.
“Người phụ nữ của Tạ Hoài?” Anh ta hỏi.
Trần Mạn Hi theo bản năng lắc đầu: "Không, tôi không phải."
Người đàn ông ngồi trên ghế lái nói: “Mẹ kiếp, cô nói cái quái gì vậy? Cho dù không phải người phụ nữ của Tạ Hoài thì cô vẫn là người phụ nữ mà Tạ Hoài quan tâm nhất phải không? Những việc nó làm cho cô năm đó rầm rộ như vậy, còn dám nói rằng nó không thích cô?"
Trần Mạn Hi che bụng, cuối cùng cũng nhớ ra hắn là ai.
Cô nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôn Phong."
Hồ Thư Vinh chán nản nghịch nghịch chân kính râm trong tay: “Tạ Hoài nợ tiền tôi, cô nên biết. Gần đây tôi định ra ngoài để tránh bị chú ý, nhưng tiền nong của tôi có chút eo hẹp, tôi muốn bắt nó xuất hiện trả lại số tiền nó nợ tôi ngay lập tức, tôi luôn cảm thấy khó chịu vì chưa tìm được con tin."
"Vẫn phải phiền cô để đi cùng chúng tôi."
Trần Mạn Hi: “Tôi không quen Tạ Hoài, mẹ anh ấy ở nhà, sao anh không bắt cóc bà ấy đi?”
Người đàn ông bên cạnh cô cười lạnh: “Năm đó tôi bắt cóc mẹ nó, được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt nửa tháng, ai dám động vào mẹ nó nữa?”
"Vậy anh có thể bắt cóc bạn gái của anh ta!" Trần Mạn Hi hét lớn: "Bạn gái của anh ta đang ở tầng trên trung tâm thương mại, vừa rồi bọn họ cùng nhau đi mua sắm. Tạ Hoài và tôi đã chia tay từ hồi trung học, anh ta cũng không thích tôi từ lâu rồi. Anh bắt cóc tôi cũng vô dụng."
Cô sợ đến mức bật khóc: “Những gì tôi nói đều là sự thật. Bạn gái của anh ấy tên là Hạ Hạ, cô ấy học cùng trường đại học với anh ấy.”
"Hạ Hạ hiện tại hẳn là đang ở trong nhà anh ta. Nếu không tin thì đi xem thử đi!"
-------------------------------------------------
Chú thích:
(*) Phượng hoàng rụng lông cũng không bằng gà: Câu này chỉ sự sa cơ thất thế sẽ bị người thấp hơn mình trước đây coi thường.
Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Story
Chương 71
10.0/10 từ 17 lượt.
