Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du

Chương 58


Ngôi làng phải nghiên cứu nằm sâu trong núi.


Nhóm khởi hành từ Nam thành, chịu đựng chuyến đi xe buýt kéo dài mười giờ, sau đó là xe ba bánh điện của dân làng địa phương. Cuối cùng họ đến nơi nghỉ ngơi vào lúc mười một giờ đêm.


Quán trọ trên núi quá nhỏ không đủ chỗ cho tất cả mọi người nên ủy ban thôn đã đặc biệt sắp xếp một số sân trống để sinh viên ở.


Những ngôi nhà được xây bằng gạch xám. Trận mưa gần đây đã làm tường ẩm ướt, trong những ngày oi bức này, côn trùng và rắn có thể bò lên ở khắp mọi nơi.


Một con chó săn đuôi đen trong sân nhe ​​răng đe dọa những người mới đến. Thái Vân hoảng sợ nhảy dựng lên, hét lớn, núp sau lưng Khương Cảnh Châu và túm lấy cánh tay anh. Khương Cảnh Châu cau mày nhưng theo phép lịch sự cơ bản của một quý ông, anh cũng không né tránh, mặc dù anh đã rút cánh tay ra.


Hạ Hạ lớn lên trong thôn hoang dã, đã từng gặp đủ loại chó dữ, cũng từng đánh nhau với rất nhiều con. Cô huýt sáo gọi con chó săn, con vật hung dữ trước đó vẫn gầm gừ với Thái Vân, bất ngờ vẫy đuôi.


Hạ Hạ vỗ đầu nó: “Tên nó là gì?”


Trưởng thôn đáp: “Vượng Tài.”


Ông ta cười nói: “Đừng sợ, tôi mang Vượng Tài tới đây là để bảo vệ mọi người, nó không cắn đâu.”


“Vượng Tài” Hạ Hạ cười ngọt ngào nói, chỉ vào Thái Vân, “Cắn cô ấy đi.”


Thái Vân: “…”


Trong khi Vượng Tài ngồi đó ngốc nghếch thè lưỡi ra, Hạ Hạ lấy một cây xúc xích từ trong túi ra, vẫy trước mũi nó rồi làm động tác như thể muốn ném nó vào Thái Vân.


Vượng Tài nhìn chằm chằm cây xúc xích ch** n**c dãi, vô tình cũng liếc nhìn Thái Vân.


Thái Vân gần như sợ đến mất lý trí, hét lớn: “Hạ Hạ, cô dám—”


Hạ Hạ cười gian xảo, lộ ra hai răng nanh nhỏ hai bên, khom người xuống, mở gói xúc xích ra cho chó ăn.


Thái Vân quay sang giáo sư: “Thưa thầy, em không ở lại đây được. Có chó, em không thể ở đây một ngày nào được.”


Trưởng thôn mỉm cười: “Nếu cháu sợ, tôi có thể xích con chó lại.”


Thái Vân hung hăng trừng mắt nhìn Hạ Hạ: "Có ích lợi gì? Ai biết có người cố ý thả nó ra cắn tôi không?"


Hạ Hạ nhướn mày, đáp lại ánh mắt của cô ta bằng thái độ thờ ơ lạnh lùng.


Thái Vân: “Em không ở lại đâu, không phải chúng ta có trợ cấp lưu trú trong thời gian nghiên cứu sao? Có một quán trọ ở cổng thôn, em sẽ ngủ ở đó.”


Hạ Hạ không để ý tới lời cô ta nói, cho chó ăn xong rồi xách vali đi vào trong.


Khương Cảnh Châu, trưởng nhóm sinh viên của chuyến đi nghiên cứu này, chịu trách nhiệm sắp xếp chỗ ở trong khi các giáo viên kiểm tra tiến độ dự án. Vốn dĩ hai cô gái ở chung một phòng giờ Thái Vân chọn ở nhà trọ, anh ấy giao phòng cho Hạ Hạ ở một mình.



Hạ Hạ vào phòng, dọn dẹp sơ qua rồi sắp xếp giường và đồ đạc.


Nhiệt độ trên núi là ba mươi lăm độ, thậm chí không giảm ngay cả vào ban đêm.


Hạ Hạ toát mồ hôi hột. Điện thoại của cô đã hết pin trong suốt chuyến đi, cô đi sạc điện thoại rồi vào thẳng phòng tắm.


Phòng tắm chỉ có vòi sen đơn giản với lưu lượng nước không ổn định.


Bên cạnh đó là một thùng nước lớn trong vắt với tấm biển bìa cứng ghi dòng chữ: [Nước tắm].


Sau khi tắm mát, Hạ Hạ trở về, thấy điện thoại của mình tràn ngập tin nhắn từ Tạ Hoài.


Anh đã gọi cho cô hơn hai mươi cuộc và gửi hàng chục tin nhắn WeChat.


Trước khi cô kịp đọc, anh lại gọi lần nữa.


Tạ Hoài: “Sao em không nghe điện thoại?”


Hạ Hạ đáng thương trả lời: “Điện thoại của em hết pin rồi.”


“Còn trước đó thì sao?”


“Không có tín hiệu ở vùng núi.”


Cơn giận của Tạ Hoài tan biến, anh lẩm bẩm: “Anh đã liên lạc với em cả ngày trời.”


Hạ Hạ kẹp điện thoại giữa vai và tai, vừa sắp xếp đồ đạc vừa nói chuyện: “Anh đang làm gì vậy?”


Sau vài giây im lặng, Tạ Hoài nói: “Viết bản kiểm điểm trong văn phòng, ba mươi ngàn chữ, không được sao chép. Phó khoa sẽ dùng hệ thống kiểm tra đạo văn.”


Hạ Hạ ôm chặt điện thoại, lăn ra giường cười ha hả.


“Anh rơi vào tình cảnh này là do em, em còn cười!” Tạ Hoài không vui, “Cứ cười đi, tối nay anh Hoài sẽ lái xe điện tới xử lý em.”


Hạ Hạ nhịn cười, nghiêm túc nói: “Em giúp anh viết nhé, một trăm tệ một ngàn chữ.”


“Em thiếu tiền lắm à?”


“Đương nhiên.” Hạ Hạ tính toán rõ ràng, “Em đã từ chối nhiều đợt thực tập cho chuyến nghiên cứu này, nếu không thì em lấy đâu ra tiền sinh hoạt học kỳ sau?”


“Được, vậy thì viết đi.” Tạ Hoài nói, “Năm trăm tệ một ngàn chữ, viết hay thì thêm phần thưởng.”


Hạ Hạ hỏi: “Phần thưởng gì?”


Tạ Hoài vẫn im lặng.



Hạ Hạ thành thật hỏi: “Em có thể tự yêu cầu phần thưởng không?”


Tạ Hoài nói: “Được thôi, mọi thứ của anh đều là của em. Muốn gì được nấy”


“Anh có thể nhắc lại những gì anh đã nói trên đài phát thanh hôm nay không?”


Tạ Hoài trả lời không chút do dự: “Không.”


“Ngay cả một mong muốn nhỏ nhoi này anh cũng không đáp ứng, thế mà còn nói muốn gì được nấy.” Hạ Hạ khịt mũi, “Anh là đồ đàn ông tồi.”


Tạ Hoài sợ nghe cô gọi anh là đồ tồi: "Bất cứ điều gì trừ điều đó."


“Vậy thì—” Hạ Hạ cười gian xảo, “Tiền bối Cảnh Châu nói anh thức khuya viết thư tình hai ngàn chữ cho em, lần sau gặp mặt anh có thể đọc cho em nghe không?”


“Suy nghĩ kỹ rồi hãy trả lời.” Giọng điệu của Hạ Hạ mang theo sự đe dọa, “Nếu anh cứ tiếp tục không chịu, em sẽ rất thất vọng. Mà nếu Hạ Hạ thất vọng, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”


Lần này Tạ Hoài không nói không nữa mà trực tiếp cúp máy.



Những ngày nghiên cứu trên núi thật đơn điệu và mệt mỏi. Mỗi ngày đều phải đến thăm dân làng và các thành viên ủy ban, trò chuyện và ăn uống với họ, tham gia vào các hoạt động hàng ngày của địa phương như trồng lúa giống và làm việc trên đồng ruộng. Mọi người đều trở về trong tình trạng kiệt sức; hầu hết sinh viên hoặc ngủ hoặc ở trong phòng chơi điện thoại.


Hạ Hạ sống một mình một sân, sau khi trở về sẽ làm bản kiểm điểm của Tạ Hoài trên máy tính xách tay.


Mặc dù Tạ Hoài không liên lạc với cô sau khi cúp máy, Hạ Hạ vẫn vui vẻ, khi những cô gái khác đến sân hỏi cô đang làm gì, cô cũng vui vẻ nói cho họ biết.


“Mình đang giúp Tạ Hoài viết bản kiểm điểm.”


“Tại sao cậu lại viết cho Tạ Hoài?”


Ánh mắt Hạ Hạ dịu lại, không hề nhắc đến chuyện tiền nong: “Anh ấy có chuyện thì mình phải xử lý. Hơn nữa, anh ấy vì mình mà gặp rắc rối, nếu mình có thể giúp anh ấy chia sẻ gánh nặng cũng tốt.”


Một cô gái tò mò hỏi: “Nghe nói Tạ Hoài đi làm ăn ở ngoài trường, kiếm được nhiều tiền lắm đúng không?”


Hạ Hạ: “Mình không biết nữa.”


Cô gái không tin cô ấy.


Hạ Hạ không giải thích thêm nữa.


Cô ngồi ngoài hành lang tận hưởng làn gió buổi tối, những ngón tay thon dài gõ phím trên bàn phím máy tính xách tay.


Sau khi cô gái đến thăm thì rời đi, con chó nằm ở góc phòng đột nhiên sủa nhiều lần vào cánh cổng gỗ.


“Vượng Tài,” Hạ Hạ gọi, “im lặng đi, chị ở bên cạnh đang ngủ.”



Vượng Tài ngừng sủa nhưng vẫn nhìn chằm chằm ra cửa.


Hạ Hạ liếc nhìn phía cửa rồi cầm máy tính xách tay đi vào trong.


Hôm nay vòi hoa sen lại không hoạt động tốt. Khi cô dùng gáo múc nước từ thùng để tắm, cô đột nhiên nghe thấy một loạt tiếng động ngoài sân, tiếp theo là tiếng nổ lớn khiến những chiếc hộp gỗ ở góc phòng đổ xuống.


Hạ Hạ quấn khăn tắm quanh người, nhanh chóng lau khô mái tóc ướt đẫm của mình.


Cô nhìn qua khe cửa phòng. Sân phía trong không có đèn tối đen như mực.


Trong bóng tối, tiếng sủa của Vượng Tài ngày một lớn hơn, phát ra những âm thanh * rỉ gầm gừ như thể đang ngậm thứ gì đó trong miệng.


Tai của Hạ Hạ dựng hết lên khi cô nghe thấy tiếng bước chân lê trên mặt đất.


Vài ngày trước, có một sinh viên nữ đã bị những người đàn ông địa phương quấy rối bằng lời nói khi đang đi bộ một mình vào ban ngày. Những người đàn ông này sau đó đã đến gõ cửa nhà cô vào ban đêm, gây ra một sự xáo trộn khá lớn trong nhóm nghiên cứu.


Sau khi biết được điều này, Trưởng thôn đã giải thích tình hình địa phương: đây là một nơi xa xôi hẻo lánh, có nhiều người đàn ông độc thân suy nghĩ còn lạc hậu. Ông khuyên các cô gái nên khóa cửa vào ban đêm và tránh ra ngoài một mình.


Sau khi nghe vậy, sắc mặt Thái Vân tái nhợt, không muốn ở lại nhà dân, cô ta yêu cầu một nam sinh ở cùng mình. Giáo sư lo lắng cho sự an toàn của cô ấy, đã sắp xếp thêm một phòng cho Khương Cảnh Châu qua quán trọ để trông nom cô.


Hạ Hạ trước kia cũng không coi trọng chuyện này, bên ngoài còn có một con chó, ban đêm đều khóa cửa, chỉ cần Vượng Tài không sủa, chắc chắn mọi thứ đều an toàn.


Nhớ lại phản ứng kỳ lạ của Vượng Tài lúc nãy, cô cảm thấy bất an.


Tiếng bước chân tiến lại gần hơn, vấp phải thứ gì đó trên mặt đất.


Người đó khẽ chửi thề: “Đệtt—”


Ngay khi nghe thấy giọng nói đó, Hạ Hạ liền cứng người.


Cô vừa mở cửa đã được Tạ Hoài ôm chầm lấy.


Tạ Hoài đã đi suốt ngày dưới cái nóng ba mươi độ, áo phông của anh lúc ướt lúc khô.


Cơ thể anh mang theo mùi mồ hôi mặn chát, khiến cô vô thức hít thở sâu nhiều lần để ngửi mùi hương đó.


Vừa tắm xong, làn da của Hạ Hạ mát lạnh, như thể đang ôm một cục đá mềm trong tay.


Bị Tạ Hoài giữ chặt, cô không thể cử động, chiếc khăn tắm cũng dần nới lỏng theo chuyển động của họ.


Cô đỏ mặt, đẩy mạnh vai anh: “Anh Hoài, sao anh lại ở đây?”


Tạ Hoài không buông cô ra mà còn ôm chặt cô hơn.


Anh cúi đầu, không chào hỏi hay nói chuyện phiếm, đôi môi ấm áp của anh khẽ chạm vào d** tai mềm mại của cô.



"Vẫn gọi anh là đồ đàn ông tồi sao?"


“Anh là đồ đàn ông tồi.”


Gần như không thể kiềm chế bản thân khỏi bất kỳ hành động nào khác, anh nghiến răng bên tai cô.


“Em suốt ngày quyến rũ anh. Ông đây cứ vậy mẹ nó bị em ăn sạch đến chết.”


“Dụ dỗ anh phát thanh vì em, chịu trách nhiệm vì em, viết bản kiểm điểm vì em—”


Hạ Hạ phản đối: “Em từ khi nào lại dụ dỗ—”


Đôi mắt tròn ngây thơ của tiểu cô nương ngước lên nhìn, nhưng trước khi kịp nói hết câu, cô cảm thấy Tạ Hoài buông tay.


Cô có chút bối rối, đột nhiên, đôi tay anh ôm lấy khuôn mặt cô, rồi không báo trước, đôi môi anh hạ xuống.


Hạ Hạ véo mặt Tạ Hoài bằng một tay trong khi đặt tay còn lại giữa môi họ như một rào cản.


Nụ hôn nồng nhiệt của Tạ Hoài rơi xuống lòng bàn tay cô.


Hạ Hạ chớp mắt nhắc nhở: “Năm triệu.”


“Anh không muốn chờ nữa.” Hơi thở ấm áp của Tạ Hoài v**t v* lòng bàn tay cô, anh nhẹ nhàng hôn lên đó. “Em sợ à?”


Hạ Hạ biết rằng câu "Em sợ à" của anh không phải là về nụ hôn anh muốn trao cho cô ngay lúc này, cũng không phải về việc anh làm cô sợ khi trèo qua tường vào lúc nửa đêm.


Anh đang hỏi về tương lai—một tương lai bao gồm toàn bộ cuộc sống chưa biết trước của họ ở phía trước.


Nếu cô lắc đầu nói không, tương lai của cô sẽ gắn liền với anh, tràn ngập vô vàn điều chưa biết, những cơn bão và sóng gió có thể ập đến, không còn chỉ là nỗi lo của riêng Tạ Hoài nữa, mà là những thử thách mà họ sẽ cùng nhau đối mặt.


Nhưng đôi mắt của Hạ Hạ vẫn sáng ngời và ấm áp, tràn ngập ánh sáng không gì có thể dập tắt.


Cô vòng tay qua cổ Tạ Hoài, cười ngọt ngào: “Em chưa từng nói em sợ.”


Vô số cảm xúc rực rỡ lóe lên trong mắt Tạ Hoài. Anh cúi đầu, dùng môi mình khóa chặt đôi môi mềm mại của cô. Hạ Hạ tan chảy trong vòng tay anh. Hơi thở của họ nóng bỏng, làn da chạm vào nhau cũng nóng bỏng; Hạ Hạ gần như không thở được.


Trăng treo cao, làn gió đêm luồn qua khe cửa, nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt họ, mát mẻ và dịu dàng.


Trong sân, Vượng Tài hú lên phấn khích, cào cấu mặt đất gạch đá xanh.


Hạ Hạ khẽ kêu một tiếng, sau đó bị Tạ Hoài kéo vào lòng, ép vào tường.


Lòng bàn tay của Tạ Hoài đỡ lấy lưng cô, hấp thụ lực va chạm.


Môi anh khẽ tách khỏi môi cô, tạo cho Hạ Hạ cơ hội để thở.


Ngay khi Hạ Hạ ngước nhìn anh với đôi má ửng hồng, anh lại dịu dàng hôn cô lần nữa, kéo sát người đến không để lại khoảng trống nào giữa họ.


Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du Story Chương 58
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...