Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Chương 43
Ông chủ nhà bị đánh thức khỏi giường bởi cuộc gọi của Hạ Hạ, mặc quần đùi, lê đôi dép bước từ khu chung cư đối diện để đi thông tắc bồn cầu vào giữa đêm.
Sau khi Hạ Hạ sắp xếp xong nhu yếu phẩm hàng ngày và đồ ăn đã mua, cô quay lại nhìn thấy Tạ Hoài đang chăm chú nghe điện thoại ở bàn ăn.
Chủ nhà đeo khẩu trang thò đầu ra khỏi phòng tắm: “Anh bạn trẻ, đến giúp tôi với.”
Tạ Hoài lười biếng đáp: “Không, hôi lắm.”
“Hôm qua anh không thông tắc bồn cầu à?” Chủ nhà hỏi.
“Đúng vậy” anh trả lời.
“Tại sao hôm qua anh không phàn nàn về mùi?”
Vẫn giữ nguyên phong thái bình thản, Tạ Hoài thong thả đi tới: “Mỗi lần dùng đều bị tắc, ông nên thay bồn cầu này sớm đi thôi.”
Chủ nhà phản bác: “Tiền thuê nhà chỉ 300 tệ một tháng. Anh mong đợi gì? Muốn một cái bồn cầu bằng ngà voi à?”
“Nếu không thay cũng được,” Tạ Hoài nói, “Chỉ cần ông không ngại đến thông tắc mỗi ngày là được.”
Chủ nhà vui vẻ giơ cây chà bồn cầu lên như muốn đánh anh. Tạ Hoài bịt mũi giúp ông thông đường ống.
Sau khi chủ nhà đi rồi, Tạ Hoài mới nhận ra một điều. Sáng nay, họ đã thỏa thuận để Hạ Hạ dọn dẹp, nhưng cuối cùng vẫn là anh làm. Anh đã nói sẽ dạy cho cô một bài học – nếu anh bỏ qua cho cô lần này, với thái độ ngày càng ngang ngược của cô, ai biết cô sẽ làm gì tiếp theo.
Tạ Hoài đi tìm cô còn Hạ Hạ đã lẻn vào phòng sau khi cất đồ mua ở siêu thị. Anh gõ cửa, nhưng không có ai đáp lại. Khi anh thử vặn tay nắm, cửa bị khóa từ bên trong.
“Hạ Hạ,” anh bình tĩnh nói, “Mở cửa ra, tôi cần nói chuyện với em.”
Hạ Hạ đứng ở cửa lắng nghe, Tạ Hoài đứng bên ngoài, bóng anh che khuất ánh sáng trong phòng khách, chỉ để lại ánh sáng mờ nhạt qua khe cửa.
Cô chạy về giường, giữ khoảng cách an toàn rồi ngọt ngào đáp lại: “Có chuyện gì vậy, anh Hoài? Em đã lên giường rồi.” Cô cố gắng làm nũng anh để thoát khỏi rắc rối: “Trễ rồi, ngày mai chúng ta nói chuyện được không?”
“Đã lên giường rồi à?” Tạ Hoài thản nhiên nói. “Thôi bỏ đi.”
Hạ Hạ nghe thấy anh rửa mặt trong phòng tắm, sau đó tắt đèn. Khe cửa tối sầm lại, theo tiếng đóng cửa, anh đã trở về phòng.
Giống như một chú thỏ cảnh giác, Hạ Hạ đợi thêm năm phút nữa cho đến khi mọi thứ yên tĩnh lại mới đứng dậy tìm khăn tắm và q**n l*t. Cô đã không tắm trong hai ngày nên cảm thấy khó chịu vì dính nhớp – cô muốn phải tắm xong mới đi ngủ.
Vừa mở cửa, một bóng đen lướt qua trước mặt cô, còn chưa kịp nhìn rõ bóng dáng Tạ Hoài trong bóng tối, anh đã bế cô lên vai, vác vào phòng khách.
Tạ Hoài dễ dàng vác cô lên như xách gà con, một tay khống chế để cô khỏi giãy dụa, khi đi ngang qua công tắc, anh nhanh tay bật đèn phòng khách.
Tạ Hoài thả cô xuống ghế sofa. Tóc anh vẫn còn ướt sau khi tắm, nước nhỏ giọt từ đuôi tóc. Anh đứng trước mặt Hạ Hạ, lặng lẽ nhìn cô bằng đôi mắt đen sâu thẳm phát ánh sáng yếu ớt.
Anh muốn trả thù cô bằng chính trò mà cô đã dùng với anh sáng nay.
Hạ Hạ nắm chặt khăn tắm: “Đừng có làm gì hết! Với mối quan hệ hiện tại của chúng ta, nếu làm vậy, người chịu thiệt sẽ là anh!”
“Ồ?” Tạ Hoài đáp lại bằng giọng điệu đặc trưng của mình. “Em có chắc không?”
Anh cúi xuống, đặt tay lên ghế sofa.
Khi đến gần, mùi chanh thoang thoảng từ sữa tắm của anh xộc vào mũi Hạ Hạ, khiến má cô ửng hồng còn giọng nói trở nên lắp bắp:
“A..anh..anh đang làm gì thế? Nam nữ thụ thụ… đừng có đến gần.”
“Em dám lừa tôi” Tạ Hoài đè chặt bả vai cô, gắt gao đè chặt cô trên ghế sofa, trầm giọng nói, “Tôi không phải đã nói sẽ dạy cho em một bài học sao?”
Từng tế bào trong cơ thể Hạ Hạ run rẩy vì lời nói của anh. Ở khoảng cách gần như vậy, hơi thở hòa quyện vào nhau, cô thấy mình say đắm bởi mùi hương tươi mát của anh. Tâm trí cô trống rỗng và phân tán trong giây lát, nhớ lại rất nhiều chuyện trong quá khứ.
Tạ Hoài cúi đầu nhìn cô.
Cô gái mặc chiếc váy ngủ màu xanh nhạt dài tới bắp chân, có quai đeo mỏng để lộ đôi vai đầy và cánh tay trắng như cánh sen.
Tiểu Hạ trước kia thật đáng yêu, lại ngoan ngoãn, giống như một chú thỏ nhỏ nép mình bên cạnh anh vậy.
Hạ Hạ hiện tại cũng rất đáng yêu, thông minh, lại xảo quyệt, là một tiểu hồ ly tinh có thể dùng một lời nói để thao túng anh, chỉ cần một cái liếc mắt tức giận cũng có thể khiến anh cam tâm chịu đòn mà không hề nghĩ đến việc trả đũa.
Dù ngoan ngoãn hay xảo quyệt, những đặc điểm này đều là bản chất của cô, và anh không bao giờ thấy bất kỳ đặc điểm nào trong số này là không phù hợp với Hạ Hạ.
Tất cả mọi thứ thuộc về cô thì đều tốt.
Tạ Hoài lặp lại bằng giọng trầm ấm: “Tôi đã nói sẽ dạy cho em một bài học mà.”
“Không được cãi.” Tay của Tạ Hoài di chuyển xuống eo cô.
Tâm trí Hạ Hạ trống rỗng trong chốc lát, tràn ngập suy nghĩ: Tạ Hoài đang đè mình xuống ghế sofa! Tay anh ấy đang ở trên eo mình! Mình đang mặc váy ngủ còn anh ấy vừa mới tắm! Trong một đêm tuyệt đẹp với làn gió dễ chịu! Sẽ có điều gì đó tuyệt vời phải xảy ra vào một đêm như này, đúng không?
Trước khi Tạ Hoài kịp nói gì, cô đã tưởng tượng ra hàng trăm tình huống để anh chiếm tiện nghi mình.
Sau đó, khi đổi góc nhìn, cô cũng tự tưởng tượng ra phản ứng của mình.
Cô cần phải từ chối một cách thích hợp, tỏ ra khó gần và trước tiên phải khóc lóc kêu lên: “Anh Hoài, không—anh không thể—”
Trước tiên cô phải vờ tỏ ra bảo thủ, sau đó đến lúc thích hợp, giả vờ bất lực, yếu ớt nằm dưới sự kiểm soát của anh ấy. Như vậy, cô không chỉ có thể hưởng thụ, mà còn có thể khơi dậy sự đồng cảm của Tạ Hoài. Sau tất cả, anh thậm chí có thể sẽ ôm cô vào lòng, dịu dàng hôn đi những giọt nước mắt giả tạo của cô.
Chắc chắn Tạ Hoài sẽ làm như cô ấy nghĩ, đúng không?
Hạ Hạ nghĩ, với ánh trăng và thời điểm như vậy, nếu không làm gì thì anh ấy không thể được gọi là đàn ông.
Đầu ngón tay của Tạ Hoài hầu như không chạm tới eo cô, nhưng tâm trí Hạ Hạ đã lướt qua vô số khả năng, kịch bản được viết sẵn.
Kết quả, Tạ Hoài không làm theo kịch bản của cô, đầu ngón tay hơi cong lại, cù vào eo cô.
Hai điểm nhạy cảm trên eo của Hạ Hạ phản ứng gần như ngay lập tức, tất cả những cảnh tượng lãng mạn trong đầu cô đều biến mất ngay lập tức khi cô bật cười.
Tạ Hoài lạnh lùng nói: “Em cho rằng có thể lừa được tôi sao?”
“Dám gọi tôi là chó à?”
“Dám đánh tôi trên phố à?”
“Còn dám bắt tôi dọn nhà vệ sinh?”
Mỗi câu nói, anh lại cù vào eo cô một lần.
“Em dám giả bộ như một cô gái ngoan ngoãn ngây thơ, cố gắng giành được sự cảm thông và lòng tốt của tôi đúng không?”
Hạ Hạ cười đến mức nước mắt trào ra, tiếng kêu thảm thiết của cô làm hàng xóm trên dưới đều có thể nghe thấy qua trần nhà. Cô muốn động đậy, nhưng đôi tay của Tạ Hoài như gọng kìm, khiến cô không thể thoát ra được.
“Nếu tôi không dạy cho em một bài học, em sẽ quên luôn họ của mình?” Tạ Hoài hỏi, “Còn dám làm vậy không?”
Nước mắt của cô gái đọng lại trên khuôn mặt, trông vừa trong sáng vừa đáng thương.
Trái cổ của Tạ Hoài khẽ lên xuống, đối mặt với ánh mắt cầu xin đáng yêu của cô gái, trái tim anh rung động, nhưng anh vẫn nói: "Mơ đi, tôi sẽ không bao giờ tin em nữa."
Anh chỉ trêu chọc Hạ Hạ chút thôi, nhưng ai mà biết được cô gái kia sẽ bất chấp mọi thứ khi nhận ra không được tha thứ?
Cô lấy hết dũng khí rồi bất ngờ vung chiếc khăn trên tay vào đầu Tạ Hoài.
“Đồ chó Tạ Hoài! Ai muốn cầu xin anh? Đừng có mà nghĩ đến chuyện đó!”
Hạ Hạ hung hăng nói: "Tên khốn thối tha, nếu có gan thì hãy cù chết tôi đi, nếu không, còn để lại cho tôi chút hơi thở, tôi nhất định sẽ báo thù!"
Vừa dứt lời, một vật thể lạ bay ra từ trong khăn, rơi thẳng xuống đầu Tạ Hoài.
Anh lấy nó xuống, vật đó rất nhẹ và mềm, được làm bằng vải cotton.
Một hình tam giác nhỏ, màu xanh nhạt có in hình con vịt màu hồng nhạt.
“Tôi sẽ trả thù, anh nghe rõ chưa!” Đôi mắt Hạ Hạ ngấn lệ vì nhột, cảm xúc dâng trào, “Sau này anh phải đóng cửa phòng tắm cẩn thận, nếu không tôi sẽ…”
Tạ Hoài đưa vật đó đến trước mắt Hạ Hạ, cô lau đi nước mắt, nhìn xem trong tay anh là thứ gì.
— Đó là bộ đồ lót sạch mà cô đã chuẩn bị để thay sau khi tắm.
Những lời chửi rủa và nói nặng lời của Hạ Hạ đột nhiên dừng lại.
Hai má cô vốn đã đỏ vì khóc, giờ chuyển sang màu đỏ đậm hơn. Đôi môi hồng của cô hơi hé mở, toàn thân đông cứng tại chỗ.
Chỗ bị đánh trên mặt Tạ Hoài bỗng ngứa ran kỳ lạ. Mũi anh dường như vẫn còn ngửi thấy mùi xà phòng thoang thoảng từ q**n l*t mới giặt.
Anh vừa mới tuyên bố sẽ không buông tha cho Hạ Hạ, nhưng bây giờ anh không thèm dạy bảo cô nữa. Trước khi Hạ Hạ kịp nhận ra biểu cảm bất thường của anh, anh đã lao trở lại phòng mình.
Cánh cửa đóng sầm lại, khiến Hạ Hạ bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng.
q**n l*t của cô đã bị Tạ Hoài ném lên ghế sofa, cô nhặt lên, té lăn qua lăn lại trên ghế sofa, che đầu bịt tai:
“Ahhhhhh!”
— Ném q**n l*t vào đầu Tạ Hoài, cô gặp may khi anh không giết cô ngay tại chỗ đúng không?
Hạ Hạ thậm chí không thể tức giận được nữa, cô chạy chân đất đến cửa phòng Tạ Hoài và gõ cửa.
“Anh Hoài?”
Không có âm thanh.
Hạ Hạ thành tâm nói: “Xin lỗi, em không cố ý.”
Vẫn không có tiếng động nào.
Tạ Hoài dựa vào cánh cửa, ngửa đầu ra sau, thở dài.
Căn phòng tối đen như mực, đầu óc hỗn loạn, anh nghĩ tại sao mình lại đi trêu chọc cô khi mọi thứ vẫn đang ổn. Cô là một tiểu hồ ly xảo quyệt, nếu cô muốn giở trò với anh một chút thì cứ kệ đi. Sau khi đùa giỡn với cô, cuối cùng anh lại trở thành người xấu hổ nhất.
Cơ bắp anh căng cứng, có ngọn lửa âm ỉ trong lòng không cách nào dập tắt được, Hạ Hạ cứ đến khiêu khích anh, khiến anh bất giác bồn chồn.
“Nếu anh tức giận, đừng giữ trong lòng. Anh có thể ra ngoài và cù em thêm một chút, coi như đó là lời xin lỗi của em.”
“Anh Hoài?” Hạ Hạ liên tục gõ cửa.
“Tôi không tức giận.” Tạ Hoài cố gắng kiềm chế bản thân. “Đi ngủ đi.”
“Anh nói anh không tức giận, nhưng vừa rồi mọi chuyện vẫn ổn, sau đó anh đột nhiên chạy về phòng.” Hạ Hạ nhẹ giọng nói, “Nếu anh muốn chọc em, anh có thể ném q**n l*t lại lên đầu em, mỗi người đều bị, chúng ta sẽ hòa.”
“Tôi đã nói là tôi không tức giận mà, kêu em đi ngủ, em không hiểu sao?” Tạ Hoài sốt ruột nói.
Hạ Hạ nghe được sự bực bội trong giọng nói của anh, tâm trạng cô chùng xuống, cô quay người đi về phòng mình.
Cô đã làm anh khó chịu, cô nghĩ một cách hoang mang.
Sau khi đi vài bước, cô lại nhận ra điều gì đó.
Tạ Hoài ở bên trong rất yên tĩnh, không phát ra tiếng động nào.
Hạ Hạ đột nhiên hỏi: “Tạ Hoài, anh xấu hổ à?”
Tạ Hoài im lặng hồi lâu, đúng lúc Hạ Hạ nghĩ rằng anh đang dùng sự im lặng để phủ nhận, anh lại đáp lại bằng giọng khàn khàn, trầm thấp một cách bất thường: “Cút đi.”
Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Story
Chương 43
10.0/10 từ 17 lượt.
