Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Chương 38
Những cây phượng tím ở phía nam thành phố nở hoa chỉ sau một đêm.
Hoa liễu tung bay khắp thành phố, còn hoa anh đào sắp lụi tàn. Ánh nắng mùa xuân rực rỡ xóa tan mọi dấu vết của cái lạnh u ám khi giao mùa.
Hạ Hạ ngẩng đầu khỏi sách giáo khoa tiếng Anh, xoa xoa cái cổ đau nhức. Triệu Thế Kiệt phấn khích chạy từ trong vườn ra, cầm quả bóng: “Hạ Hạ, để tôi cho chị xem cái này.”
Cậu đặt một chiếc lá liễu trước mặt cô, tinh nghịch quan sát phản ứng của cô.
Hạ Hạ cúi xuống gần hơn – có một con sâu đang bò trên lá liễu.
Hôm trước, Triệu Thế Kiệt chưa hoàn thành bài tập buổi chiều nên Hạ Hạ đã phàn nàn với Triệu Kim Tùng và bị phạt không được chơi bóng đá vào buổi tối hôm đó.
Đứa trẻ này đang tìm cách trả thù.
Hạ Hạ mỉm cười, nhặt con sâu lên rồi đặt lên áo phông của mình.
Triệu Thế Kiệt, người chỉ dám chạm vào côn trùng bằng một cây gậy nhỏ, đã bị hành động của cô làm cho sửng sốt đến mức hét lên, hất con sâu bướm ra xa.
Hạ Hạ đứng dậy thu dọn đồ đạc: “Làm xong hai bài tập này, tuần sau chị sẽ kiểm tra. Nếu em không làm, chị sẽ bắt cả một hộp sâu bướm ném hết lên giường em.”
Tiểu quỷ vương ngang ngược Triệu Thế Kiệt, người đã sống mười ba năm, cuối cùng đã gặp được đối thủ của mình là đại yêu vương không sợ thứ gì Hạ Hạ. Đại yêu vương không hề động lòng trước những lời đe dọa hay cầu xin, không chỉ trừng phạt cậu bằng cách giao bài tập mà còn dọa cậu bằng sâu bướm. Cậu trông hoàn toàn thất bại. Sau khi Hạ Hạ rời đi, cậu thậm chí không thèm chơi bóng đá, buồn bã mở vở bài tập ra để giải bài tập trên bàn.
Hạ Hạ rời khỏi khu dân cư đi về phía trạm xe buýt thì một chiếc BMW dừng lại bên lề đường.
Cửa sổ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt của Triệu Kim Tùng: “Về trường à? Để tôi chở cháu đi.”
Hạ Hạ: “Không cần đâu, cháu phải đi nơi khác.”
Triệu Kim Tùng: “Bây giờ là giờ cao điểm, không thể đón xe buýt, gần đây cũng không có taxi, tôi đưa cháu đi.”
Sau một lúc do dự, Hạ Hạ lên xe: “Cháu phải đến trại tạm giam.”
Triệu Kim Tùng rẽ ở ngã tư, lái xe về phía ngoại ô thành phố.
Ông là một người đàn ông lịch thiệp, lịch sự, có giọng nói và nụ cười điềm đạm.
Trong xe tràn ngập hương nhan, Triệu Kim Tùng mặc một bộ vest màu xám bạc, vẻ mặt đắc ý: “Đi đón Tạ Hoài?”
Ông cười nói: “Đừng nhìn tôi như vậy, tôi đương nhiên sẽ chú ý đến thằng nhóc mà Sơn Kỳ thích. Những chuyện này cũng không khó để tìm hiểu.”
“Chú lái xe đưa cháu đến đó vì để gặp cháu hay là gặp Tạ Hoài?”
“Cả hai” Triệu Kim Tùng nói, “Thế Kiệt luôn muốn biết cháu và Sơn Kỳ thích mẫu con trai nào. Tôi cũng tò mò.”
Ông quay lại liếc nhìn Hạ Hạ: “Hôm nay váy của cháu đẹp lắm.”
Hạ Hạ: “Cảm ơn ạ”
Triệu Kim Tùng cười một cách mơ hồ, Hạ Hạ chú ý tới chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út bàn tay trái cầm vô lăng của ông.
“Dạy học mệt lắm đúng không?” Ông nói, “Thế Kiệt là đứa trẻ không nghe lời, nhất định đã gây cho cháu rất nhiều phiền phức.”
Hạ Hạ nói: “Trẻ con thích đùa giỡn là chuyện bình thường, Thế Kiệt rất ngoan, lại dễ thương nữa.”
Triệu Kim Tùng nói cảm ơn, ánh mắt vẫn dừng lại trên người Hạ Hạ, nhẹ giọng nói: “Những cô gái cùng tuổi với cháu là đáng yêu nhất, đây là thời điểm cháu nên tận hưởng tuổi trẻ, sống tự do. Làm việc vất vả như vậy, còn làm thêm nữa, người nhà không thấy thương sao?”
Ông ấy nói: “Ngay cả tôi cũng thấy đau lòng cho cháu.”
Hạ Hạ giật mình, quay mặt đi: “Cảm ơn chú quan tâm, nhưng cháu không thấy khó khăn gì.”
Những cây phượng tím dọc hai bên đường đang nở rộ, những cánh hoa màu tím rải rác trên mặt đường nhựa từ đầu đường đến cuối đường, nhìn từ xa trông giống như một bức tranh sơn dầu.
Sau nửa tháng, nhìn lên bầu trời, ánh nắng chiều làm mắt Tạ Hoài hoa mắt, anh hơi nheo mắt, lấy điện thoại ra xem giờ.
Sáu giờ, mặt trời vẫn tròn trịa.
Anh nhìn cổng trại giam.
Hứa Đại Long cười nói: “Vì một cô gái mà chịu khổ như vậy, cậu có hối hận không?”
Tạ Hoài thản nhiên đáp: “Hối hận vì không đá hắn thêm vài cái.”
Hứa Đại Long cười ha hả: “Anh thích thái độ của cậu, người trẻ tuổi kiêu ngạo là tốt, kiêu ngạo cho cậu động lực.”
Con trai của Hứa Đại Long lái xe đến đón ông, ônh vòng tay qua vai Tạ Hoài: “Đi nào, Tiểu Tạ, để anh Hứa chở cậu về trường nhé.”
Tạ Hoài lạnh lùng nói: “Không cần đâu”
Anh nhìn về phía cuối con đường nhựa, nơi những cành cây và hoa phượng tím nặng nề che khuất tầm nhìn của anh. Không có xe hay người đi bộ nào.
Hứa Đại Long hỏi: “Có người đến đón cậu không?”
Anh ấy nói: “Không biết”
Chỉ có Hạ Hạ biết hôm nay anh được ra ngoài, nhưng cô không nói là sẽ đến.
Một chiếc xe BMW M6 từ từ tiến đến từ ngã tư xa xa, Hạ Hạ bước ra khỏi ghế.
Triệu Kim Tùng hạ cửa sổ xe xuống, ánh mắt dừng lại ở giữa Hạ Hạ và Tạ Hoài: “Lên xe, tôi chở hai người về trường.”
Cặp má to của Hứa Đại Long phồng lên, híp mắt lại, nhỏ giọng nói: "Tiểu Tạ, người đàn ông kia nhìn bạn gái của cậu không bình thường. Anh đã thấy rất nhiều người giống như anh ta, cuộc sống thoải mái, tiền bạc không chỗ tiêu, có thể nuôi ba bốn sinh viên đại học cùng một lúc. Chiếc M6 của anh ta không rẻ, nhiều cô gái trẻ thích những người đàn ông trung niên thành đạt như này. Cậu nên cẩn thận."
Tạ Hoài thản nhiên nói: “Ông ta chỉ là một ông già, Hạ Hạ sẽ không thích ông ta đâu.”
“Họ không thích những ông già, họ thích tiền của họ. Những cô gái trẻ ngày nay thực tế lắm,” Hứa Đại Long nói. “Cậu nghĩ anh ta chỉ là một ông già, nhưng anh nói cho cậu biết, nếu hai người so sánh, cậu chưa chắc có thể cạnh tranh với anh ta. Bất kỳ cô gái nào không ngốc đều sẽ chọn anh ta.”
“Ai mà chưa từng có tiền cơ chứ?” Tạ Hoài nói, “Tôi từng lái xe BMW M6 như xe đụng để giải trí. Hạ Hạ đã từng trải qua tất cả, cô ấy không phải là người như vậy.”
Hạ Hạ đi tới, Tạ Hoài nói: “Anh đi đi, hôm khác chúng ta sẽ liên lạc lại.”
Hứa Đại Long vừa rời đi, Tạ Hoài đã không còn giữ được bình tĩnh nữa, hỏi Hạ Hạ: “Người đó là ai?”
Triệu Kim Tùng ngồi ở ghế lái, phong thái điềm tĩnh như một người đàn ông trưởng thành, nhìn Tạ Hoài như nhìn một đứa trẻ chưa trưởng thành.
Tạ Hoài trừng mắt nhìn lại với vẻ không thân thiện, ánh mắt sắc bén đầy thù địch.
Triệu Kim Tùng: “Tôi là bố của Sơn Kỳ.”
“Chào chú Triệu.” Tạ Hoài thản nhiên nói, “Cảm ơn chú đã đưa Hạ Hạ đến đây. Chú có muốn cùng chúng tôi dùng bữa tối không?”
Triệu Kim Tùng nhìn thấu sự thù địch của anh: “Không cần đâu, tôi còn nhiều việc khác phải làm. Nếu có lúc nào cần giúp đỡ thì cứ gọi điện cho tôi.” Câu cuối cùng là nói với Hạ Hạ.
Sau khi chiếc BMW biến mất khỏi tầm nhìn, Tạ Hoài hỏi: “Có chuyện gì mà phải tìm ông ta?”
Hạ Hạ: “Vậy em nên tìm ai?”
Tạ Hoài nói: “Em thật sự đáng đánh đòn, lâu rồi anh Hoài không dạy bảo em một bài học.”
Hạ Hạ cúi đầu, thà nhìn hoa rơi dưới chân còn hơn nhìn anh. Tạ Hoài xoay người định rời đi, nhưng cô lại nắm lấy cổ tay anh.
“Đợi đã.” Cô dịch chuyển đến trước mặt anh. “Để em nhìn anh.”
Tạ Hoài đã gầy đi, mặc dù trước giờ anh vẫn gầy nhưng trông khỏe mạnh.
Sau nửa tháng không gặp, xương hàm của anh trở nên sắc nhọn hơn, nước da cũng có phần nhợt nhạt vì phải ở trong nhà giam tránh xa ánh nắng mặt trời.
Hạ Hạ nói: “Anh gầy đi rồi.”
Cổ tay Tạ Hoài bị cô nắm chặt, ánh mắt rơi vào đôi bàn tay trắng nõn của cô gái, anh không khỏi nhớ lại giấc mơ chân thực và sống động đêm qua. Trong mơ, Hạ Hạ vừa trong sáng vừa quyến rũ, dùng thân thể đẫm mồ hôi ôm chặt lấy anh. Cô mềm mại vô cùng, cắn chặt cổ anh, đôi môi và chiếc lưỡi mịn màng giam cầm linh hồn anh trong giấc mơ, không thể thoát ra được trong suốt một thời gian dài.
Tạ Hoài cảm thấy mình như một con thú, một tên thô lỗ, khiến người ta khóc thảm thiết, trong mơ vẫn không ngừng nghĩ đến cô, trong mơ cũng không thể ngừng khao khát cô. Trên đời này không có ai đáng khinh hơn anh. Nếu Tạ Hoài trẻ tuổi biết một ngày nào đó anh sẽ trở nên thảm hại như vậy, cậu ta nhất định sẽ tức giận đến chết.
Khi những người khác nói rằng họ thích anh, Tạ Hoài luôn từ chối, nói rằng anh không muốn lãng phí thời gian.
Nhưng khi nhắc đến Hạ Hạ, anh lại giả vờ không quan tâm vì không muốn Hạ Hạ tốn thời gian vì anh.
Hạ Hạ cắn môi hỏi: “Bên trong không cho anh ăn no sao? Có đánh anh không?”
“Không có” Tạ Hoài lấy lại tinh thần, “Đi ăn tối với anh đi.”
Tạ Hoài gọi 200 tệ phần rượu Mao Đài và tự mình ăn hết một tô cơm đầy.
Hạ Hạ ngồi đối diện anh, tay cầm bát.
“Mấy ngày nay khi anh đi vắng, Nguyên Thái giúp anh quản lý việc giao hàng, thỉnh thoảng em cũng tới giúp.”
“Chị Yến xử lý hậu quả rồi, chị ấy nói tên họ Lý sẽ không dám gây chuyện nữa, chị ấy muốn mời chúng ta đi ăn tối khi anh ra ngoài."
Tạ Hoài đưa cho cô một miếng thịt bò rồi rót đầy cốc nước mận chua của cô.
Một người nói chuyện, một người ăn, tựa như giữa bọn họ chưa từng có sự ngượng ngùng nào. Hạ Hạ đã một tháng không nhìn anh tử tế, bây giờ có cơ hội ngồi cùng nhau trong hòa bình, trong lòng cô lại chua xót.
“Anh Hoài, cảm ơn anh,” cô buông đũa xuống, nhẹ giọng nói, “Quên chuyện ngày hôm đó đi. Anh nói đúng, em rất ích kỉ, anh đừng đối xử tốt với em nữa. Em biết anh nghĩ gì về em.”
“Anh chẳng nghĩ gì cả,” Tạ Hoài nói.
Anh thanh toán hóa đơn dẫn Hạ Hạ đi theo phía sau anh.
“Em biết anh không thích em, em chỉ như một món đồ yêu thích đối với anh,” Hạ Hạ nghiêm túc nhìn anh, “Anh chỉ thương hại em, đồng cảm với em, nhìn em vật lộn trong biển khổ, anh vô tình đi ngang qua giúp đỡ. Em ích kỉ, em đã ướt sũng rồi, nhưng lại muốn làm anh ướt theo.”
Tạ Hoài đứng trước mặt cô, cô không thể kiềm chế được nỗi buồn, nói ra tất cả những suy nghĩ mà cô đã trăn trở trong đầu suốt cả tháng qua.
Cô cúi đầu, tỏ ra ngoan ngoãn và phục tùng.
Tạ Hoài nhìn chai nước nhựa rỗng trong tay, đột nhiên nhớ tới lúc Hạ Hạ đánh nhau trên phố.
— Vẻ mặt lạnh lùng, đầy tức giận, chỉ trong vài động tác đã đè một người đàn ông xuống đất rồi đánh anh ta cho đến khi anh ta * rỉ ôm đầu.
Trong những ngày bị giam giữ, mỗi lần nghĩ đến chuyện này, anh đều cảm thấy khó hiểu. Cô gái trong trạng thái đó hoàn toàn khác với thường ngày, bộ dạng hung dữ của cô thậm chí còn khiến anh có chút bất ngờ. Anh không thể hiểu nổi Hạ Hạ là thật sự bị khiêu khích hay là cô vẫn luôn giả vờ dịu dàng với anh, hay anh chỉ tình cờ chứng kiến bản chất thật của cô vào ngày hôm đó.
Tạ Hoài cầm chai nhựa lên.
Anh giơ tay lên, thử đánh vào đầu Hạ Hạ.
“A!” Hạ Hạ che đầu, “Sao anh lại đánh em?”
Tạ Hoài không thể nói là anh đang thử phản ứng của cô.
Anh suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Tại sao người họ Triệu lại chở em đi?”
Hạ Hạ ngây thơ nói: “Em là giáo viên của con trai ông ấy, em không bắt được taxi nên ông ấy đề nghị chở em đến đây.”
“Ông ấy giàu có như vậy, có thể tìm được bất kỳ người phụ nữ nào ông ấy muốn, cần gì lại quan tâm đến em?”
“Ồ?” Tạ Hoài tiếp tục đánh cô, tóc của Hạ Hạ đã rối tung lên.
Hạ Hạ chỉnh lại tóc: “Anh Hoài, anh đừng đánh em nữa được không?”
“Không được” Tạ Hoài khẩn trương nói, “Hắn có ý đồ xấu! Hắn muốn theo đuổi em đấy! Hắn chỉ là một lão già gian manh, đáng sợ!”
Chai nhựa trong tay anh ta phát ra tiếng lách tách, Hạ Hạ tức giận vì anh đánh mình, hét lớn: “Đừng đánh em nữa! Đúng đấy, ông ấy muốn theo đuổi em!”
Tạ Hoài: “Sao lại hét lên? Không phân biệt được ai là anh, ai là ‘em trai’ nữa sao?”
Hạ Hạ nổi giận, không nhịn được nói: “Ai muốn làm ‘em trai’ của anh?”
Tạ Hoài nói: “Sao, em muốn làm cha tôi sao?”
Anh chỉ nói vậy một cách hời hợt, nhưng khi thấy biểu cảm của cô gái thay đổi, anh nhớ ra mọi chuyện bây giờ đã khác.
— Khi Hạ Hạ nói ra những lời này, không còn là lời nói đùa nữa, trong lời nói của cô ẩn chứa nhiều suy nghĩ tinh tế và nhạy cảm của một cô gái nhỏ.
Và lời nói của anh có phần gây tổn thương.
Ngay lúc Tạ Hoài định chuộc lỗi, Hạ Hạ mệt mỏi nói: “Làm mẹ”
Cô bình tĩnh nói: “Triệu Kim Tùng muốn theo đuổi em, Triệu Sơn Kỳ muốn theo đuổi anh, nếu hai chúng ta cùng cố gắng thêm một chút, vài năm nữa, có lẽ anh sẽ phải gọi em là mẹ vợ.”
Tạ Hoài: “……”
Anh sửng sốt đến nỗi không nói được lời nào.
Hạ Hạ xoay người rời đi, Tạ Hoài không khỏi nhìn lại chai nhựa trong tay.
Hạ Hạ vẫn luôn dùng giọng điệu ôn hòa nhẹ nhàng nói chuyện với anh, chưa từng lớn tiếng như vậy, vừa rồi cô quát anh là chuyện chưa từng có, anh khó mà tin nổi.
Nhưng anh không thể dựa vào điều này mà nói Hạ Hạ đang giả vờ dịu dàng được, đúng không?
Tạ Hoài nghĩ: Đến cả thỏ cũng cắn khi bị dồn vào chân tường, anh đã ức h**p cô nhiều như vậy, cô hét vào mặt anh một lần cũng là chuyện bình thường.
Nghĩ vậy, tay anh lại trở nên bồn chồn.
Giống như một đứa trẻ tinh nghịch, tràn đầy năng lượng và sự vui vẻ, anh một lần nữa gõ nhẹ chai nhựa vào đầu cô gái.
Hạ Hạ quay lại, lạnh lùng nhìn anh.
Tạ Hoài chớp chớp mắt, sau đó chiếc chai đã bị giật mất khỏi tay anh.
Cô xoay chai lại, đập vào đầu anh, đánh anh một cách dữ dội: “Anh bị sao thế? Anh đánh ai? Thử đánh thêm lần nữa xem! Đánh em thêm lần nữa, em sẽ giết anh luôn, anh có tin không!”
Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Story
Chương 38
10.0/10 từ 17 lượt.
