Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du

Chương 35


Trong hai tuần liên tiếp, Hạ Hạ luôn trong tâm trạng buồn chán và cáu kỉnh.


Suy nghĩ của cô liên tục đảo lộn giữa “Tạ Hoài là một tên khốn, mình sẽ không bao giờ nói chuyện với anh ấy nữa” và “Thật ra Tạ Hoài không sai, anh ấy chỉ là không thích mình, tình yêu không thể cưỡng cầu”.


Khí chất u ám của cô quá mạnh mẽ khiến Chúc Tử Du không dám trêu chọc, Triệu Sơn Kỳ không dám nói chuyện với cô, ngay cả Triệu Thế Kiệt, người cai trị như một vị vua ở nhà, cũng sẽ lặng lẽ bỏ quả bóng đá của mình và chạy về phòng học từ vựng khi thấy Hạ Hạ bước vào.


Cô không nỡ mắng Tạ Hoài trước mặt anh, trút giận lên người khác cũng không đúng, chỉ có thể tuyệt vọng đè nén xuống. Sau một hồi, cô cảm thấy tinh thần mình đã sụp đổ.


Vào cuối tuần, Hạ Hạ nhận được tin nhắn từ Chị Yến hỏi xem cô có thời gian làm thêm không.


Công việc này là làm người mẫu cho một cửa hàng Taobao bán tất. Cửa hàng có yêu cầu nghiêm ngặt về vóc dáng và khuôn mặt của người mẫu, nhưng họ trả lương khá cao – bốn trăm nhân dân tệ cho một ngày chụp.


Địa điểm quay chụp là một tòa nhà văn phòng ở trung tâm thành phố. Hạ Hạ đến vào lúc chín giờ sáng theo như đã thỏa thuận.


Chủ cửa hàng là một thanh niên họ Lý. Nhiếp ảnh gia gọi anh ta là anh Lý, nhưng Hạ Hạ không muốn gọi anh ta là anh, mà lịch sự gọi anh là Lý tiên sinh.


Phòng chụp ảnh được thuê chưa đến 100 mét vuông. Hơn một nửa không gian chất đầy hàng hóa, túi đóng gói dùng một lần. Ở một góc nhỏ, họ đã đặt một chiếc gương toàn thân, thảm lông và vải phông nền màu hồng. Mặc dù không gian lộn xộn, nhưng những bức ảnh chụp ra trông sẽ khá mới mẻ và sạch sẽ.


Anh Lý nhìn Hạ Hạ một lượt, vẻ mặt hài lòng: “Lần này Lưu Yến() tìm cho tôi một người mẫu tốt. Em bao nhiêu tuổi rồi?”


Hạ Hạ nói: “Gần mười chín rồi.”


Anh Lý đưa cho cô một bộ đồng phục thủy thủ: “Vào phòng thử đồ thay ra đi.”


“Phòng thử đồ” của anh là một không gian hẹp được bao quanh bởi rèm cửa, một bên là tường, một bên là rèm cửa, cho dù Hạ Hạ có thân hình mảnh khảnh, quay người cũng sẽ chạm vào tường.


Anh Lý đang ở ngay bên ngoài rèm cửa, sắp xếp tất để chụp ảnh. Hạ Hạ nhanh chóng thay quần áo, lúc đang thắt chiếc nơ đỏ trên bộ đồng phục thủy thủ, rèm cửa đột nhiên bị kéo ra.


Cô giật mình quay lại nhìn người đàn ông nhiếp ảnh gia lực lưỡng đang đứng bên ngoài.


Thấy cô đã mặc đồ xong, nhiếp ảnh gia có chút chán nản chép miệng: “Xin lỗi, không biết có người bên trong.”


Anh Lý: “Em mặc xong rồi thì đến thử tất đi.”


Tất cả những chiếc tất anh chuẩn bị đều là tất cao đến đùi có ren trắng. Khi Hạ Hạ mặc chúng vào, nhiếp ảnh gia không chỉnh sửa thiết bị mà chỉ đứng nhìn.



“Đôi chân rất đẹp” anh trao đổi ánh mắt với anh Lý. “Những người mẫu Lưu Yến tìm thấy trước đây đều có đôi chân to, đen, tỷ lệ không cân xứng. Tôi đã dành cả đêm để chỉnh sửa mà vẫn không thể lưu những bức ảnh đó được. Với cô gái này, chúng ta chỉ cần điều chỉnh màu sắc, không cần chỉnh sửa nhiều.”


Hạ Hạ miễn cưỡng cười: “Chúng ta có thể bắt đầu chụp được chưa?”


Anh Lý lắc đầu: “Hai chân của em không nên thẳng như vậy, hãy dang rộng ra một chút.”


Anh ta ra hiệu bằng cả hai tay mà không đợi Hạ Hạ kịp phản ứng, anh ta đã khom người xuống kéo hai bắp chân cô ra.


Hạ Hạ đang đi tất, cảm giác khi chạm vào vừa lạ lẫm vừa nhột nhạt.


Cô lùi lại: “Cứ nói cho tôi biết anh muốn tạo dáng thế nào, tôi tự làm được.”


Anh Lý mỉm cười.


Trong suốt buổi sáng, Hạ Hạ đã thay hơn mười đôi tất. Nhiếp ảnh gia rất khắt khe và kỳ lạ – một lúc thì bắt cô ngồi trên bệ cửa sổ, một lúc thì nằm trên thảm, rồi lại bắt cô treo ngược người trên ghế sofa với hai chân vắt qua lưng ghế.


Hạ Hạ không nhúc nhích: “Tôi mặc váy ngắn, tư thế đó lộ liễu quá.”


Nhiếp ảnh gia thô lỗ nói: “Cô sợ cái gì? Tôi không chụp ảnh đồ lót hay vùng kín của cô đâu.”


Hạ Hạ: “Chúng ta thử tạo dáng khác xem.”


"Có chuyện gì với cô vậy?" nhiếp ảnh gia nói. "Anh Lý trả cho cô rất nhiều tiền để chụp ảnh, cô không chỉ thiếu chuyên nghiệp mà còn cư xử như công chúa."


Ánh mắt của Hạ Hạ dần trở nên lạnh lẽo.


Anh Lý hòa giải: “Chúng ta nghỉ trưa một lát, chiều tiếp tục chụp”


Đồ ăn đã đến giao đến, nhiếp ảnh gia tới mở hộp đồ ăn.


Hạ Hạ đứng ở một bên nhìn anh Lý đang khom người sắp xếp đồ đạc, nhặt một đôi tất Hạ Hạ đã đi lên ngửi ngửi.


Anh quay lại thì thấy Hạ Hạ đang nhìn nhưng không tỏ ra ngại ngùng gì: "Chúng ta sẽ không chụp tất đùi vào buổi chiều nay, mà sẽ chuyển sang quần tất. Cửa hàng của chúng tôi bán nhiều quần tất hơn, đặc biệt là quần tất đen hở đáy. Nếu em muốn kiếm tiền, tôi có thể thêm em vào nhóm khách hàng VIP của chúng tôi. Có rất nhiều người mua ở đó nhưng không đủ người bán. Đối với một cô gái xinh đẹp như em, bán một đôi tất cũ hàng tháng lương ba nghìn nhân dân tệ sẽ không thành vấn đề."


Hạ Hạ hỏi: “Cửa hàng của anh tên là gì?”


Anh Lý nói cho cô biết cái tên đó. Hạ Hạ lấy điện thoại ra tìm kiếm thì phát hiện cửa hàng của anh không chỉ bán tất thông thường mà còn bán tất kh*** g**.



Cô cười ngọt ngào: “Xin lỗi đã gây rắc rối cho anh. Tôi sẽ không đòi tiền công hôm nay. Tôi sẽ đi ngay bây giờ.”


Cô cúi xuống nhặt quần áo, nhưng khi cô định rời đi thì nhiếp ảnh gia đã chặn cô lại: “Nếu bây giờ cô đi thì chúng tôi tìm đâu ra người mẫu khác?”


Anh đặt tay lên vai Hạ Hạ, Hạ Hạ nhíu mày: “Buông ra.”


Nhiếp ảnh gia: “Chúng ta đã thỏa thuận chụp cả ngày. Cô phải chụp tất hở đáy trước khi rời đi.”


Hạ Hạ: “Nếu tôi không làm thì sao?”


Người đàn ông: “Vậy thì cô sẽ không được đi đâu hết.”


Anh Lý: “Đừng bắt nạt Hạ tiểu thư.” Anh ta nói vậy nhưng không hề có ý định ngăn cản.


Hạ Hạ gạt bàn tay đầy lông của nhiếp ảnh gia ra và đẩy anh ta qua, nhưng thay vì đi ra cửa, cô đi vào phòng tắm và khóa cửa lại sau lưng.


Cô thay lại quần áo, lấy điện thoại ra, ngồi trên bồn cầu gọi cho chị Yến.


Chị Yến im lặng vài giây sau khi nghe câu chuyện của cô.


Cô cúp máy, ngay lập tức Hạ Hạ nghe thấy tiếng điện thoại của anh Lý reo ở bên ngoài.


Giọng nói của chị Yến vang lên rõ ràng: “Lý, tôi không quan tâm anh làm chuyện kinh tởm gì, nhưng nếu anh dám quấy rối cô gái tôi giới thiệu, đêm nay tôi sẽ đến nhà anh và (bíp**) mẹ anh. Thả cô ấy ra và nếu anh thiếu một xu tiền công của cô ấy, tôi sẽ (bíp***) cả cha anh nữa.”


Anh Lý không hề tức giận mà ngược lại còn bình tĩnh: “Lưu Yến, cô thiên vị”


Hạ Hạ tin rằng chị Yến không biết chuyện này. Nhiếp ảnh gia đã nói rằng những cô gái mà cô giới thiệu trước đó không đặc biệt hấp dẫn, có thể đó là lý do tại sao họ không bị quấy rối. Nghe giọng điệu hoàn toàn không lo lắng của anh Lý, Hạ Hạ biết tình huống này là khá rắc rối.


Trong khi anh Lý nghe điện thoại trong phòng, nhiếp ảnh gia đứng canh cửa phòng tắm.


Anh ta cơ bắp và lực lưỡng – Hạ Hạ phải ngửa đầu ra sau để nhìn anh ta. Anh Lý tuy gầy hơn, nhưng vẫn cao khoảng 1,8 mét.


Hạ Hạ đứng dậy tìm khắp phòng tắm, bên cạnh bồn rửa có một bình xịt. Cô đổ nước ra và pha chất tẩy rửa bồn cầu với nước sạch vào.


Anh Lý vừa gọi điện thoại xong với chị Yến, không dám đợi thêm nữa, Hạ Hạ muốn mở cửa phòng tắm khi anh ta vẫn còn trong phòng.


Nhiếp ảnh gia chặn cửa: “Cuối cùng cũng quyết định ra ngoài rồi à?”



Hạ Hạ lấy ra cái bình giấu sau lưng, xịt chất tẩy rửa bồn cầu đã pha loãng vào mặt anh ta. Nhiếp ảnh gia che mắt, gào thét.


Mặc dù không nhìn thấy, nhưng gã vẫn đưa tay ra túm lấy Hạ Hạ. Cô nhanh nhẹn né sang một bên, đầu gối đập mạnh vào háng anh ta. Người đàn ông quỳ xuống ôm chặt hạ bộ. Anh Lý nghe thấy tiếng động đi ra, Hạ Hạ vội vàng mở cửa chạy ra ngoài.


Thang máy không ở tầng này. Hạ Hạ chạy vào cầu thang thoát hiểm chạy bộ xuống.


Cô nghe thấy tiếng hai người đàn ông chạy đuổi theo mình nên không dám dừng lại một giây nào, chạy xuống tám tầng một mạch.


Khi cô đến tầng một, thang máy cũng dừng lại ở đó, người đàn ông bước ra: “Mày nghĩ mình đang chạy đi đâu vậy?”


Hạ Hạ chạy thục mạng nhưng bị bắt lại giữa đường.


Nhiếp ảnh gia nắm lấy cánh tay cô, khuôn mặt vẫn còn đỏ vì đau: “Mày nghĩ rằng sau khi gây thương tích là có thể chạy được sao? Sẽ không dễ dàng như vậy đâu.”


Hạ Hạ không thể trốn thoát, nhưng bây giờ đã ra bên ngoài, cô không còn sợ nữa.


Cô ngước đôi mắt sáng ngời lên, mỉm cười nhìn anh: “Vậy anh muốn làm gì?”


Những người qua đường dừng lại xem khi họ thấy hai người đàn ông vây quanh lôi kéo một cô gái nhỏ.


"Mày nhìn cái đ*o gì thế!" nhiếp ảnh gia hét lên một cách mất kiên nhẫn. "Con kh*n này xịt nước tẩy bồn cầu vào tao. Thay vì đứng đây nhìn, sao mày không về nhà và nhìn chằm chằm vào (bíp**) của mẹ mày đi."


Hắn hung dữ và tàn bạo đến nỗi tiếng hét của hắn làm những người xung quanh phải hoảng sợ.


Người đàn ông nói: “Mày hỏi tao muốn làm gì à?”


Anh ta chỉ xuống dưới hạ bộ: “Mày đá tao đau lắm, l**m cho lành đi nhé?”


Người đàn ông cười nham hiểm: “Sau đó, tụi mình sẽ (bíp**) tất hở đáy rồi tính tiếp. Gọi Lưu Yến cũng vô ích – mày nghĩ cô ta có thể cứu mày sao?”


Nói xong, anh nhận thấy nét mặt của cô gái không hề sợ hãi mà ngược lại còn bình tĩnh đến lạ thường.


Cô lạnh lùng hỏi: “Nếu tôi từ chối thì sao?”


Người đàn ông nhướn đôi lông mày đen rậm đầy đe dọa và vỗ nhẹ vào mặt cô. Mặc dù động tác này không gây đau đớn, nhưng lại mang tính xúc phạm: "Mày nghĩ rằng có ai dám xen vào khi tao đang dạy dỗ mày không?"


Hạ Hạ tháo ba lô xuống: “Hôm nay anh làm tôi điên lên rồi đấy.”



Cô ngồi lên người hắn, mặt không chút biểu cảm: "Mày không phải muốn đánh sao? Đến đây đi. Nếu mày có bản lĩnh thì giết tao luôn đi. Còn mày mà không giết được tao, tao cũng sẽ g**t ch*t tất cả bọn mày!"


Khương Cảnh Châu: “Là Hạ Hạ sao? Tôi không chắc lắm, hay là chúng ta qua xem thử?”


Cô gái bên kia đường đang chiến đấu dữ dội và liều lĩnh. Đầu gối của cô ấn mạnh vào bụng người đàn ông còn một tay nắm chặt tóc anh ta trong khi tay kia đấm đá anh ta, nhắm vào toàn những điểm yếu. Tốc độ đấm và góc độ khéo léo của cô cho thấy cô là người có kinh nghiệm đánh nhau.


Người đàn ông hồi phục lại rồi dùng sức mạnh của mình đẩy Hạ Hạ ra.


Ngay lúc anh ta định đè cô xuống, Hạ Hạ đã linh hoạt cong chân lên gối và đá vào ngực anh ta, khiến anh ta bay đi. Anh Lý từ phía sau lao đến, nắm lấy cánh tay Hạ Hạ kéo cô lên. Nhiếp ảnh gia đứng dậy chửi thề và vung tay định tát cô.


Giọng nói của Tạ Hoài lạnh như băng: “Chờ cái gì nữa.”


Hạ Hạ đã kìm nén cảm xúc tiêu cực của mình trong nửa tháng nên bây giờ sử dụng trận đánh này như một lối thoát để giải phóng mọi thứ. Mặc dù bị đánh rất khó chịu, nhưng cô hầu như không cảm thấy đau đớn. Cô cảm thấy như có một cỗ máy vĩnh cửu bên trong mình, chuyển hóa tất cả sự tức giận của cô thành sức mạnh, mang lại cho cô năng lượng vô tận.


Anh Lý giữ cô lại để cô không thể di chuyển. Cô nhìn nhiếp ảnh gia lấy một chai bia từ thùng rác.


Trong khoảnh khắc anh ta vung chai bia về phía đầu cô, tâm trí của Hạ Hạ lại không nhớ lúc Hạ Quân dùng chai rượu đập vào đầu cô khi còn nhỏ, trong đầu cô chỉ toàn là Tạ Hoài.


– Nếu mình bị thương, Tạ Hoài có thương hại mình không?


Hạ Hạ không nhịn được nghĩ đến điều này, lại nhìn vào chai bia, cô phát hiện mình thầm hy vọng người đàn ông kia sẽ đánh cô mạnh hơn một chút, tốt nhất là cho cô một trận chấn động não.


Tuy nhiên, cơn đau như mong đợi đã không đến. Bàn tay của người đàn ông dừng lại giữa không trung, cổ tay dày của anh ta bị một bàn tay có đốt ngón tay rõ rệt siết chặt.


Như trong mơ vậy, Hạ Hạ nhìn thấy Tạ Hoài đột nhiên xuất hiện sau lưng mình.


Sắc mặt Tạ Hoài u ám và lạnh lẽo.


Anh nắm rất chặt – ngay cả người đàn ông cơ bắp kia cũng không thể thoát khỏi tay anh.


Hạ Hạ nhìn anh, chờ anh nói điều gì đó.


Kiểu như “Thử đụng vào ‘em trai’ tao lần nữa xem” hay “Ai cho mày can đảm đụng vào người của anh Hoài”… đại loại thế.


Nhưng Tạ Hoài không nói gì cả.


Không biểu lộ cảm xúc, anh giật lấy chai bia từ tay người đàn ông rồi đập mạnh vào đầu anh ta.


Người đàn ông kêu lên đau đớn khi máu từ mảnh kính vỡ chảy xuống thái dương.


Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du Story Chương 35
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...