Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du

Chương 32


Mùa xuân đã đến. Hoa anh đào nở rộ khắp khuôn viên trường Đại học Nam Kinh, tô điểm cho trường một màu hồng rực rỡ, những bông hoa tươi điểm xuyết trên mọi cành cây.


Sau kỳ nghỉ lễ, một tòa nhà lắp ghép đã được dựng lên trên Đường Xuân Hòa làm điểm nhận hàng. Trước đây, tài xế chuyển phát nhanh sẽ để lại các gói hàng ở đâu đó dọc đường và nhắn tin cho sinh viên ra nhận hàng trong vòng hai giờ, điều này gây bất tiện cho cả hai bên. Bây giờ với điểm nhận hàng, sinh viên có thể nhận hàng bất cứ lúc nào trước 9 giờ tối.


Mấy ngày trước, Hạ Hạ đi căng tin, thấy Tạ Hoài đang nán lại gần tòa nhà lắp ghép, nói chuyện với người phụ trách, hôm nay khi cô đi ngang qua, anh đã ngồi vào bên trong, xử lý các gói hàng một cách thành thạo.


“Anh Hoài, anh đã ăn gì chưa?” Hạ Hạ hỏi.


Tay Tạ Hoài phủ đầy bụi đen, anh lau vào quần rồi trả lời: “Chưa”


Hạ Hạ đến căng tin mua hai suất ăn, sau đó ngồi bên trong tòa nhà lắp ghép để bầu bạn với Tạ Hoài trong bữa tối.


Khi học sinh tan học, mọi người bắt đầu đến lấy và gửi bưu kiện. Tạ Hoài vừa ăn được vài miếng thì lại phải đứng dậy làm việc. Hạ Hạ lột tôm trong bát, xếp lên cơm, sau đó chuyển hành lá và ớt chuông anh không thích vào bát của mình.


Sau khi khách hàng gửi bưu kiện đi, Tạ Hoài vẫn ngồi xổm trên mặt đất dùng băng dính quấn hộp lại. Kỹ thuật của anh vẫn chưa thành thạo lắm, bưu kiện dán đầy băng dính trông giống như xác ướp.


Hạ Hạ dùng đũa gắp một miếng tôm đưa đến bên miệng anh, Tạ Hoài há miệng ăn.


"Sao anh quyết định làm công việc này?" cô hỏi.


Tạ Hoài nói: “Tôi không thể bán hàng rong cả đời được, đúng không?”


Anh nhìn lên tòa nhà lắp ghép rộng khoảng mười mét vuông trước mắt, vẻ mặt không mấy hài lòng. "Tạm thời thì ổn, chúng ta cứ tiếp tục xem thế nào."


Hạ Hạ rất tinh mắt, sau khi ăn cơm với Tạ Hoài nhiều lần, cô đã thuộc lòng tất cả sở thích ăn uống của anh, những món ăn cô làm cho anh đều là những món anh thích.


Tạ Hoài nhanh chóng ăn xong, sau đó lấy một hộp mứt hoa quả bọc giấy dầu từ trong ngăn kéo ra, mở ra, bỏ vào miệng cô: “Ngọt không?”


Quả mứt có vị ngọt thanh, thanh mát mà không ngấy. Hạ Hạ gật đầu: “Mua ở đâu vậy?”


“Bạn học khoa phần mềm đem từ quê, mẹ cậu ấy tự tay làm. Không thể mua ở cửa hàng.” Tạ Hoài cất hết số mứt còn lại vào túi cô “Em thích thì giữ lấy.”


Bàn tay của Tạ Hoài thò vào túi áo của Hạ Hạ, đè nặng lên quần áo của cô.


Anh mỉm cười lén lút, giống như một cậu bé mười tuổi vừa lấy trộm kẹo ở nhà để tặng cho cô gái mình thích.


Khi Hạ Hạ trở về ký túc xá sau giờ học trưa, Triệu Sơn Kỳ đang phát đồ ăn nhẹ.


Cô ấy đang cầm một hộp hoa quả ngâm, cùng với hai mươi hộp khác xếp trên sàn cạnh chân cô ấy, trông còn xa hoa hơn cả một cửa hàng tiện lợi nhỏ.


Hạ Hạ nhìn chằm chằm vào những loại trái cây ngâm trong tay mình – loại mà Hạ Hạ đã khẳng định là không thể mua được ở cửa hàng thông thường mà vô cùng sửng sốt.


Thái Vân nói: “Cậu biết không, những thứ này cũng khá ngon đấy.”


Triệu Sơn Kỳ hưng phấn nói: "Đúng không? Mình mua hai hộp cho mọi người trong nhà, cậu cũng nên mua một ít đi, vừa bổ dưỡng, vừa rẻ."


Thái Vân: “Sao cậu kích động như vậy, cũng không phải cho cậu kiếm được tiền, cậu vui vẻ cái gì?”


Triệu Sơn Kỳ cười tươi: “Mình chỉ vui vì thấy anh ấy kiếm được tiền thôi.”


Hạ Hạ mở WeChat, học kỳ này, Tạ Hoài chưa từng giao đồ ăn, cũng đã rất lâu rồi cô không mở tin nhắn nhóm.



Tuần trước, Tạ Hoài đã đăng một số tin nhắn trong nhóm – ảnh về các loại mứt trái cây và mã QR. Ngay khi anh xuất hiện, mọi người bắt đầu hỏi khi nào anh Hoài sẽ giao đồ ăn nữa, nói rằng họ đã chán đồ ăn căng tin sau những ngày đi học này. Một số người trêu anh về việc bắt đầu nhận quảng cáo, hỏi anh được trả bao nhiêu cho mỗi quảng cáo.


Tạ Hoài thản nhiên nói chuyện một lúc rồi đáp: [Mùi vị thực sự rất ngon, ngay cả Hạ Hạ nhà chúng ta cũng nói là ngon.]


Hạ Hạ nhìn thấy tin nhắn này, lặng lẽ liếc nhìn Triệu Sơn Kỳ.


Ai cũng có thể thấy Triệu Sơn Kỳ thích Tạ Hoài, nhưng anh vẫn luôn hờ hững với cô ấy. Ở trường, ngoại trừ Hạ Hạ và Tân Phổ, anh vẫn giữ thái độ xa cách với mọi người. Nhưng Triệu Sơn Kỳ không nản lòng. Sống như một tiểu thư được hưởng đặc quyền trong hai mươi năm, mọi thứ đều diễn ra theo ý mình, cuối cùng cô ấy gặp phải trở ngại là Tạ Hoài, cô ấy không những không bỏ cuộc mà còn có vẻ thích sự lạnh lùng của anh.


Triệu Sơn Kỳ lúc đặt hàng chắc chắn đã nhìn thấy tin nhắn của Tạ Hoài, chắc chắn cũng biết quan hệ thân thiết giữa Hạ Hạ và anh, nhưng cô ấy chưa từng phản ứng gì, chưa từng ghen tị, cũng chưa từng đến khẳng định mình trước mặt Hạ Hạ.


Vì Triệu Sơn Kỳ không có lý do gì để ghen tị.


Hạ Hạ thầm nghĩ, giữa cô và Tạ Hoài chẳng có gì đặc biệt cả, chỉ là anh trai và em gái mà thôi.


Cô nhìn chằm chằm Triệu Sơn Kỳ, chìm vào suy nghĩ cho đến khi Triệu Sơn Kỳ mỉm cười với cô: "Hạ Hạ, cậu có muốn ăn không?"


“Không,” Hạ Hạ lắc đầu, sau đó bị cảm giác bảo vệ lãnh thổ thôi thúc, nói thêm, “Tạ Hoài đã cho mình một ít rồi.”



Làn gió ấm áp nhẹ nhàng.


Mùa xuân là mùa khiến người ta lười biếng và buồn ngủ. Phía trước lớp học, giọng nói đều đều của cô giáo dạy môn tự chọn đang đọc sách giáo khoa khiến mọi người buồn ngủ.


Tạ Hoài ngồi bên cửa sổ ở hàng ghế sau, đã ngủ được tám giấc rồi.


“Đối với sinh viên năm nhất, việc lập kế hoạch cuộc sống có tổ chức tốt là rất quan trọng cho bốn năm tiếp theo và thậm chí là toàn bộ cuộc đời của các bạn…”


Mặt trời đã lên cao, Hạ Hạ cũng đang buồn ngủ.


Cô chống cằm tì vào lòng bàn tay, giả vờ lắng nghe trong khi mắt đã nhắm nghiền.


“Còn mười phút nữa là hết giờ học. Lấy một tờ giấy ra và viết kế hoạch cuộc đời của bạn…”


Hạ Hạ đang ngủ gật thì khuỷu tay cô trượt đi khiến đầu cô đập mạnh xuống bàn.


Tạ Hoài đang ngủ gần đó giật mình tỉnh giấc, cô giáo trên bục giảng cũng quay lại vì nghe tiếng động.


Tạ Hoài dụi đôi mắt buồn ngủ, vẫn chưa tỉnh hẳn.


Hạ Hạ hỏi bạn học phía sau về bài tập của giáo viên, sau đó xé hai tờ giấy từ vở ra đưa cho Tạ Hoài.


Tạ Hoài lơ đãng cầm bút lên bắt đầu viết.


Hạ Hạ nhẹ giọng nói: “Hôm qua Sơn Kỳ phát đồ ăn vặt ở ký túc xá, mua rất nhiều hoa quả ngâm.”


“Triệu tiểu thư thật giàu có, không có gì lạ khi cô ấy có thể mua bao nhiêu tùy thích.” Tạ Hoài đột nhiên trở nên phấn chấn, khom người lấy hai hộp từ trong túi treo trên bàn ra, đưa cho Hạ Hạ. “Em không cần ăn của cô ấy đâu. Tôi đặc biệt nhờ bạn tôi lấy thêm một ít, em cứ giữ lấy.”


Tạ Hoài nói tiếp: “Đừng cho Thái Vân, cô nương kia có ý đồ xấu. Cũng đừng cho Triệu Sơn Kỳ, cô nương này cũng có ý đồ xấu. Còn Chúc Tử Du thì càng không.”


Hạ Hạ hỏi: “Tại sao?”


“Tôi không thích Chúc Tử Du,” Tạ Hoài nói, “Cô ấy luôn dẫn em đi mua sắm, còn tôi thì không có ai ăn cùng khi làm ca đêm.”



“Nguyên Thái không phải đang giúp anh sao?”


“Không muốn ăn cùng cậu ta.” Tạ Hoài nhíu mày, “Cậu ta toàn xem anime trên điện thoại, khi tôi nói chuyện thì chỉ biết cười ngốc nghếch.”


Hạ Hạ dùng bút vẽ nguệch ngoạc trên giấy: “Anh vẫn giao đồ ăn đúng không? Tử Du nhờ tôi hỏi anh, lâu lắm rồi cô ấy không ăn cơm nướng phố Bắc.”


Tạ Hoài lắc đầu: “Giao hàng mang về kiếm tiền quá chậm, chỉ là công việc vất vả mà lương lại ít. Sau khi trả hết chi phí hàng tháng, hầu như không còn gì để tiết kiệm cho những thứ khác. Tôi sẽ ra ngoài và tìm hiểu một số công việc khác sớm thôi. Tôi có rất nhiều khách trong nhóm của mình, tất cả đều là khách hàng tiềm năng, không thể lãng phí được.”


Hạ Hạ không hỏi anh định làm gì.


Tạ Hoài có cân nhắc của mình, rất thận trọng, sẽ không làm những việc khiến mình bất lợi.


“Hai em sinh viên đang ngủ và bây giờ đang nói chuyện,” cô giáo đi quanh lớp, nhìn vào kế hoạch cuộc sống của sinh viên. “Để cô xem các em đã viết gì.”


Cô ấy lấy tờ giấy từ tay Hạ Hạ, trên đó không có chữ viết gì, chỉ có một hình vẽ người que đơn giản.


“Nếu có thể vẽ được kế hoạch cuộc đời của em, thì có thể nộp coi như bài tập về nhà. Nếu cách tiếp cận của em mới lạ – tôi thậm chí có thể cho em điểm A+,” giáo viên nói. “Nhưng chỉ với một hình que, làm sao tôi có thể hiểu được ý nghĩa của nó?”


Hạ Hạ ngượng ngùng cầm lại tờ giấy, gấp lại bỏ vào sách giáo khoa.


Trước đó, khi đang nói chuyện với Tạ Hoài, sự chú ý của cô đã bị phân tán, cô đã vẽ thêm một chiếc vòng tay vào cổ tay của hình người que.


Cô xé một tờ giấy mới và nghiêm túc suy ngẫm về vấn đề lập kế hoạch cuộc đời, thử nghĩ một lĩnh vực mà cô chưa từng mạo hiểm thử sức trước đây.


Hạ Hạ trước đây hiếm khi nghĩ đến tương lai. Những ngày tháng lúc nhỏ của cô quá cay đắng, chỉ toàn là bài tập nặng nề và cảnh nghèo đói bám lấy cô như những con giòi mà cô không thể thoát ra. Tương lai – đặc biệt là tương lai mà cô có thể tự mình lên kế hoạch – là một thứ xa xỉ.


Giống như hỏi một người đang đói về giấc mơ của họ vậy – chắc chắn họ sẽ khạc nhổ vào bạn, nguyền rủa rằng khi họ thậm chí còn không thể ăn no, thì làm sao họ có thể nói về giấc mơ được?


Hạ Hạ vừa mới thoát khỏi ngưỡng nghèo đói, câu hỏi này thực sự làm cô bối rối.


Cô giáo cầm bài tập của Tạ Hoài lên – chữ viết của anh còn xấu hơn cả chữ gà bới.


Vẻ mặt của giáo viên trở nên nhăn nhó. Hạ Hạ nghiêng đầu nhìn, thấy tờ giấy chỉ có một chữ được viết đi viết lại. - Tiền.



Ở ký túc xá.


Triệu Sơn Kỳ thở dài: “Em trai mình từ nhỏ đã được cưng chiều, thật là phiền phức, tháng này đã đuổi ba gia sư đi rồi, ngoại trừ bố mình ra, không ai có thể quản được thằng bé.”


Thái Vân: “Trẻ con chỉ cần bị đánh vài cái là ngoan ngay thôi.”


“Đánh đòn nó ư? Nó là đứa con cưng quý giá của bố mình. Hôm nọ, khi một gia sư bắt nó viết từ vựng để phạt, nó đã phàn nàn với bố sau đó bố mình đã đuổi gia sư đó ngay ngày hôm sau.”


“Những gì nhà mình cần bây giờ là một giáo viên kiên nhẫn, tốt bụng, có thể xử lý những đứa trẻ khó bảo,” Triệu Sơn Kỳ nói. “Tốt nhất là một cô gái – thằng bé thường cư xử tốt hơn một chút với những cô gái xinh đẹp. Còn nếu là một giáo viên nam, nó có vô số mánh khóe để hành hạ họ.”


Thái Vân đang sơn móng tay, thản nhiên đáp: “Đừng lo, chắc chắn sẽ tìm được ai đó thôi.”


Học kỳ này cô ấy đã bắt đầu hẹn hò với một anh chàng năm ba, hiện là chủ tịch hội học sinh và là cấp trên trực tiếp của Khương Cảnh Châu.


Hôm đó là thứ sáu, cô ấy đã trang điểm lộng lẫy sau khi tắm để đi hẹn hò.


“Sơn Kỳ, tối nay mình không về, thay mình kiểm tra phòng nhé.”



Sau khi nói xong, Thái Vân rời đi, Chúc Tử Du hôm qua đã trốn học để đi du lịch với một số người bạn trực tuyến, chỉ còn lại Hạ Hạ và Triệu Sơn Kỳ ở lại ký túc xá.


Triệu Sơn Kỳ ngồi ở bàn làm việc viết ghi chép cho môn học chính, Hạ Hạ đi xuống lầu lấy quần áo từ máy giặt treo lên ban công. Cả hai đều không nói gì, căn phòng im lặng không nghe được chút gì.


Nhiệt độ giảm vào ban đêm còn những hạt mưa rơi lộp độp vào cửa sổ.


Hạ Hạ đang đeo tai nghe học tiếng Anh thì có người vỗ vai cô, cô quay lại thì thấy Triệu Sơn Kỳ đang đứng sau lưng mình.


Tóc mái của cô ấy ướt rượt, áo phông thì ướt một nửa, cô ấy đang cầm bộ quần áo mới treo của Hạ Hạ.


“Trời mưa rồi” cô cười giải thích, đưa quần áo cho Hạ Hạ, “Cậu đang luyện nghe, nên mình không gọi cậu.”


Hạ Hạ vội vàng nói: “Cảm ơn.”


Quần áo không còn nhỏ giọt nữa. Cô treo chúng ở đầu giường, còn Triệu Sơn Kỳ thì trèo lên giường, kéo rèm lại chơi điện thoại.


Trời mưa ngày một nặng hạt hơn.


Vào lúc 10:30 tối, khi Hạ Hạ đang luyện nghe giữa chừng, đèn trong ký túc xá đột nhiên tắt.


Đèn bàn của cô có thể sạc nhưng sau khi mất điện thì không dùng được nữa. Triệu Sơn Kỳ lăn người trên giường, vén rèm lên: “Hạ Hạ, mất điện à?”


Hạ Hạ tháo tai nghe ra: “Mình đi hỏi quản lý ký túc xá.”


Cô đi xuống cầu thang. Hành lang tối đen như mực, có rất nhiều cô gái đã tụ tập tại văn phòng quản lý ký túc xá.


Người quản lý ký túc xá nói bằng giọng đặc sệt của thành phố Nam: “Mất điện rồi, mất điện rồi, tất cả các em hãy quay lại và đợi đến mai đi.”


Hạ Hạ quay lại thì thấy Triệu Sơn Kỳ mặc một chiếc váy ngủ trắng tinh đang đứng ở hành lang: “Khi nào thì có điện trở lại?”


Hạ Hạ nói: “Quản lý ký túc xá bảo chúng ta phải đợi đến ngày mai.”


Cô cầm chậu rửa mặt và bàn chải đánh răng đi vệ sinh, lúc cô quay lại, Triệu Sơn Kỳ vẫn còn ở hành lang.


Hành lang không có đèn, nhưng vẫn có nhiều cô gái ở đó, khiến nơi này khá nhộn nhịp ngay cả lúc 11 giờ đêm.


“Sơn Kỳ” Hạ Hạ gọi lớn: “Cậu không vào sao?”


Triệu Sơn Kỳ đi vào, Hạ Hạ khóa cửa lại, thay đồ ngủ, lên giường, định chơi điện thoại một lát rồi ngủ. Đột nhiên, bên ngoài lóe lên một tia chớp, tiếp theo là tiếng sấm rền, Hạ Hạ nhìn thấy một bóng người in trên tấm rèm giường màu sáng của mình. Cô giật mình bật ngồi dậy.


Cô mở rèm ra và thấy Triệu Sơn Kỳ đang đứng ở đó.


Triệu Sơn Kỳ vẻ mặt như sắp khóc: “Mình sợ sấm sét. Hạ Hạ, tối nay mình ngủ cùng cậu nhé?”


Cô ấy vừa nói một cách ngập ngừng vừa c*n m** d***.


Cô biết quan hệ giữa cô và Hạ Hạ rất tế nhị, đột nhiên đưa ra yêu cầu như vậy thật khó xử, nếu không phải vì cô sợ quá, cô cũng không muốn làm phiền Hạ Hạ.


Hạ Hạ sửng sốt một lát, sau đó tránh ra để nhường chỗ.


Triệu Sơn Kỳ trèo lên, giường trong ký túc xá rất nhỏ, cho dù hai cô gái nhỏ nhắn nằm cũng có chút chật chội.


Hạ Hạ giũ chăn xuống đất, sau đó ra hiệu cho Triệu Sơn Kỳ nằm vào bên trong.



“Mình hay xoay người trong lúc ngủ, mà thanh chắn giường này cũng không cao lắm,” Hạ Hạ cười nói, “Mình sợ nửa đêm sẽ đẩy cậu xuống, nên cậu ngủ ở phía trong nhé.”


Triệu Sơn Kỳ nhìn cô với ánh mắt biết ơn, hai người cùng chui vào chăn.


Hạ Hạ cất điện thoại đi và nhắm mắt lại, cố gắng chìm vào giấc ngủ.


Vào đêm xuân ấm áp, cả hai cô gái đều chỉ mặc váy ngủ.


Làn da của họ mềm mại và mịn màng, mỗi người đều có mùi hương riêng thoang thoảng. Chiếc chăn ấm áp, tay hoặc chân họ thỉnh thoảng chạm vào nhau, cảm giác thân mật và thoải mái.


“Này, cậu có muốn làm gia sư không?” Triệu Sơn Kỳ đột nhiên hỏi.


Hạ Hạ đang gần như ngủ thiếp đi thì bị tỉnh dậy từ cơn mơ màng vì lời nói của cô ấy.


“Mình sẽ làm” cô nói, “nhưng rất khó để tìm được việc làm gia sư hợp pháp. Mình đã thử nhiều lần rồi, nhưng tất cả đều là các công ty lừa đảo.”


“Nếu cậu muốn làm gia sư thì có thể dạy em trai mình” Triệu Sơn Kỳ nói. “Nó học lớp bảy. Mặc dù bình thường nó nghịch ngợm, nhưng lại rất dịu dàng với con gái. Bố mẹ mình đã ly hôn, mẹ mình ở nước ngoài, thường thì chỉ có bố và người giúp việc ở nhà. Bố mình rất tốt.”


Hạ Hạ suy nghĩ một lát: “Tốt nhất là không nên…”


“Đừng từ chối mình vì lý do khác trừ khi cậu thực sự không muốn làm” Triệu Sơn Kỳ nói. “Mình không yêu cầu cậu làm gia sư vì lý do cá nhân đâu. Cậu có thành tích tốt và tính cách tốt, mình cũng biết hoàn cảnh của cậu. Mình không cố gắng hạ bệ ai - mình chỉ cần giúp đỡ.”


Đôi mắt cô ấy lấp lánh trong bóng tối.


Hạ Hạ có chút ngượng ngùng khi bị nhìn thấu: “Mình chưa từng làm qua, sợ rằng sẽ không làm tốt.”


“Không sao đâu” Triệu Sơn Kỳ cười nói, “Chỉ cần cậu có dạy tốt em trai mình, bảo đảm thằng bé hoàn thành bài tập là được.”


Cô ấy rúc sâu hơn dưới chăn với nụ cười tươi: "Vậy là được rồi – ngày mai về nhà cùng mình nhé."


Hạ Hạ đồng ý.


Cô đang định ngủ thì bị Triệu Sơn Kỳ đánh thức, bây giờ cô không tài nào ngủ lại được nữa.


Triệu Sơn Kỳ cũng không hề có dấu hiệu buồn ngủ.


Cô ấy nằm nghiêng đối diện với Hạ Hạ, không nhịn được hỏi: "Mình cảm thấy từ khi vào trường, cậu càng ngày càng xa cách với mình, có phải vì mình thân với Thái Vân không?”


Hạ Hạ nói: “Không phải”


Cô thực sự không thân thiết với Triệu Sơn Kỳ, chỉ duy trì mối quan hệ bạn cùng phòng cơ bản, gần đây vì Tạ Hoài mà mọi chuyện trở nên hơi ngượng ngùng.


Nhưng lý do ban đầu Hạ Hạ giữ khoảng cách với Triệu Sơn Kỳ thực sự không phải vì Thái Vân.


Triệu Sơn Kỳ và cô là hai kiểu người khác nhau hoàn toàn, tính cách trái ngược nhau, xuất thân và kinh nghiệm sống cũng khác nhau rất nhiều. Cho dù có thân thiết, cũng không có nhiều điều để nói. Hơn nữa, trong thời gian đầu đi học, Thái Vân thường nói xấu cô nghèo, nên việc thân thiết với Triệu Sơn Kỳ làm có vẻ như cô có động cơ không tốt.


“Không phải vì Thái Vân…” Triệu Sơn Kỳ lẩm bẩm: “Vậy thì nhất định là vì Tạ Hoài?”


Hạ Hạ vẫn im lặng, nhìn Triệu Sơn Kỳ.


Cả hai đều hiểu chuyện tình cảm của nhau, nhưng trước đêm nay, chưa ai từng nhắc đến.


“Cậu thấy mình phiền phức sao?” Giọng Triệu Sơn Kỳ rất thấp, “Tạ Hoài không thích mình, nhưng mình vẫn theo đuổi anh ấy, tìm mọi cách để tạo cơ hội ở bên anh ấy, thậm chí phải tốn tiền.”


“Nhưng mình thực sự không thể làm gì khác, mình chỉ thích mỗi Tạ Hoài.” Triệu Sơn Kỳ nghiêm túc nhìn cô, hỏi: "Cậu có hiểu cảm giác đó không? Hạ Hạ, cậu có thích Tạ Hoài không?”


Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du Story Chương 32
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...