Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Chương 21
Hạ Quân đi ra khỏi hành lang, trước khi kịp nhìn rõ người trước mặt, đã bị một cái bao tải trùm qua đầu cuối cùng bị ép ngồi vào xe. Ông cố gắng vùng vẫy, nhưng Khương Cảnh Châu và Lương Nguyên Thái ngồi hai bên, mỗi người đè một bên vai ông ta xuống ghế.
Không thể động đậy, đành phải im lặng. Một lát sau, ông ta mới chợt hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, cười lạnh nói: “Hạ Hạ, mày tự làm khổ mình rồi.”
Cabin xe vẫn im lặng; không ai trả lời ông ta. Đầu bị trùm trong bao tải, mũi thở phì phò làm cho vải rung lên theo.
Hạ Quân cười nham hiểm: “Tao còn chưa tính sổ với mày, mày đã tới tìm tao rồi.”
“Định kêu người trả thù tao sao? Tao mà xuất hiện với vẻ đầy thương tích ngay sau khi ra tù, nếu bị cảnh sát phát hiện ra, chẳng phải mày sẽ là người tiếp theo vô đó sao?”
“Mày đã từng bị giam qua chưa?” Giọng ông ta khàn khàn, “Mỗi ngày đều là khoai tây luộc và củ cải hầm. Với bản tính yếu đuối của mày, có thể chịu đựng được dù chỉ một lần trong đó không?”
Ông ta tiếp tục nói chuyện một mình, nhưng như bản nhạc giao hưởng chỉ có mỗi giọng nam trầm.
Chiếc xe chạy nhanh, sự im lặng xung quanh khiến Hạ Quân trở nên lo lắng, ông ta bắt đầu nói năng không kiềm chế, phun ra những lời chửi thề th* t*c.
Tạ Hoài liếc nhìn Hạ Hạ. Cô gái đang quấn mình trong áo khoác, đeo tai nghe, và bật nhạc ở mức âm lượng lớn nhất. Ánh mắt cô rơi vào cảnh vật bên ngoài - bầu trời sâu thẳm được tô điểm bằng những đám mây màu xám chì, ánh sáng cam của đèn đường, bóng cây đung đưa, đường chân trời xa xăm và những vì sao sáng - bất cứ thứ gì ngoại trừ người đàn ông thô lỗ ở ghế sau, người liên tục gọi cô là "gái đi*m" và "con qu* cá*".
Tạ Hoài đưa tay nhẹ nhàng xoa tóc cô, Hạ Hạ quay đầu nhìn anh, thấy anh đang mỉm cười.
Tạ Hoài ngẩng đầu, nhìn vào mắt Khương Cảnh Châu trong gương: “Bảo hắn im lặng.”
Khương Cảnh Châu lấy túi trên đầu Hạ Quân ra, nhìn thấy người, ông ta liền chửi ầm lên: "Mày mau thả tao ra, nếu không tao làm ma cũng sẽ thành ma ám mày. Tao sẽ không bao giờ buông tha đâu – xem ai sống lâu hơn ai!”
Khi Khương Cảnh Châu định rút một miếng giẻ bẩn nhét vào miệng hắn, Tạ Hoài nói: "Đợi đã."
Anh lấy một hộp đinh ghim từ trong túi ra, vẻ mặt hờ hững: "Dùng cái này đi. Dạo này tôi thiếu ngủ, tiếng động nhỏ nhất cũng sẽ làm tôi đau đầu."
Qua gương chiếu hậu, Hạ Hạ nhìn thấy Khương Cảnh Châu cười bất đắc dĩ.
Anh dùng sức mở hàm của Hạ Quân ra, nhét từng chiếc đinh ghim vào miệng ông ta, sau khi nhét mười chiếc đinh vào, Khương Cảnh Châu dùng băng dính bịt miệng lại.
Hạ Quân định hét lên, Khương Cảnh Châu thản nhiên nói: “Đao kiếm không có mắt, nếu ông phát ra âm thanh nữa, mấy cây kim này có thể trượt xuống thực quản ông.”
Hạ Quân không dám lên tiếng, nhưng ánh mắt lại hung dữ trừng trừng nhìn Hạ Hạ.
Tạ Hoài dừng xe trước một công trường xây dựng bỏ hoang.
Lúc Lương Nguyên Thái và Khương Cảnh Châu kéo Hạ Quân ra ngoài, Tạ Hoài vẫn đứng im, tháo vòng hạt bồ đề ra, đeo vào cổ như đeo vòng cổ.
Hôm nay anh mặc áo phông trắng, trông rất hiền lành, nhưng hạt bồ đề màu nâu trên nền màu trơn lại thêm chút hoang dã và phản nghịch, tạo nên một vẻ đẹp không thể diễn tả thành lời. Tạ Hoài trông giống như một tên côn đồ nhưng hiền lành.
Sau khi suy nghĩ một lúc, Hạ Hạ cảm thấy không có cách mô tả nào phù hợp hơn.
“Rốt cuộc anh muốn tôi nhìn thấy điều gì?” Hạ Hạ ngơ ngác hỏi. “Giết người không phải là lựa chọn, đánh hắn cũng không giải quyết được vấn đề gì. Ông ta rất cố chấp, không thể dùng vũ lực chế ngự được. Hôm nay đánh, ngày mai ông ta sẽ lại xuất hiện thôi.”
“Ai nói tôi muốn đánh?” Tạ Hoài cười nhạt, “Hạ Hạ, chúng ta cược một ván đi.”
“Cược gì thế?”
“Tôi sẽ không động đến hắn, nhưng tôi sẽ đảm bảo hắn không bao giờ dám đến gần em nữa,” Tạ Hoài nói. “Nếu hôm nay hắn bị trầy xước một chút, tôi sẽ thua. Muốn chơi không?”
Hạ Hạ dừng lại một chút rồi hỏi: “Cược gì?”
Khóe môi Tạ Hoài cong lên thành nụ cười sâu hơn: “Nếu tôi thua, em hãy hôn tôi một cái.”
Hạ Hạ đỏ mặt hỏi: “Nếu anh thắng thì sao?”
Tạ Hoài nhìn cô, vẻ mặt tràn đầy sự tinh nghịch của tuổi trẻ, giọng nói chậm rãi: “Vậy thì tôi sẽ hôn ngược lại em”
Hạ Quân nằm trên mặt đất, miệng nhét đầy đinh ghim, bất kỳ chuyển động nào cũng khiến đinh ghim dịch chuyển và đâm vào bên trong má và lưỡi. Ông ta không dám nuốt, sợ rằng mình có thể vô tình nuốt phải đinh ghim. Nước bọt của gã tràn đầy miệng cho đến khi nó rỉ ra qua các khe hở trên băng dính, nhiễu xuống cằm.
Tạ Hoài đi về phía ông ta cũng thấy vẻ kinh hãi hiện rõ trên mặt gã. Mặc dù hai người kia là người ra tay, nhưng gã không ngốc – gã có thể nhận ra Tạ Hoài mới là người chủ mưu chính.
Tạ Hoài ngồi xổm trước mặt gã, Hạ Quân khẽ kêu một tiếng, Tạ Hoài hỏi: “Muốn tao tháo băng dính ra không?”
Anh cười lạnh, túm lấy gáy áo của Hạ Quân, kéo ông ta đi về phía tòa nhà bỏ hoang.
Tuy Tạ Hoài không có cơ bắp như Triệu Nhất Lôi, nhưng vẫn có sức mạnh đáng kinh ngạc, có thể dễ dàng kéo một người thân hình to lớn như Hạ Quân.
Chân và lưng của Hạ Quân cọ vào mặt đất khi bị kéo lên cầu thang như một bao khoai tây.
Tòa nhà bỏ hoang này đã có từ nhiều năm, cầu thang phủ đầy bụi.
Đến lúc Tạ Hoài kéo Hạ Quân lên nóc nhà, người gã toàn là bụi, mắt mũi toàn là sạn, muốn ho nhưng không thể ho được vì đinh ghim và nước bọt trong miệng, chỉ có thể phát ra tiếng * rỉ khàn khàn từ cổ họng.
Hạ Quân ngước nhìn Tạ Hoài đang đứng phía trên mình.
Phía sau anh là bầu trời đầy sao, nhưng đôi mắt anh lại mang vẻ lạnh lẽo đến mức ngay cả ánh sao mùa thu còn ấm áp hơn.
Ánh mắt đó khiến lòng Hạ Quân dấy lên nỗi sợ hãi sâu sắc – Tạ Hoài sắp b*p ch*t gã.
Ông ta muốn hắt hơi mà không thể, hơi thở bị tắc nghẽn, đầu quay cuồng còn nước bọt gần như sắp trào lên mũi.
Mỗi giây ngạt thở dài như cả một thế kỷ. Ngay lúc gã ta nghĩ mình sắp chết, lại có người xé toạc băng dính, Hạ Quân nằm dài trên mặt đất, phun hết mọi thứ trong miệng ra.
Ông ta mở mắt ra thì thấy Tạ Hoài đang ngồi xuống tảng đá trước mặt.
Hạ Quân nôn khan mấy lần, cúi đầu xuống mặt đất phủi bụi trên mặt.
Nhìn xung quanh, gã thấy họ đang ở tầng cao nhất của tòa nhà bỏ hoang. Công trình xây dựng này chưa bao giờ hoàn thành, để lại ba mặt không có tường, mở ra bầu trời đầy sao rực rỡ.
Thỉnh thoảng, cơn gió mùa thu thổi qua mặt họ tạo nên tiếng xào xạc.
Miệng Hạ Quân đầy máu, nhưng bản chất thật sự của hắn không thể kiềm chế được, hắn cười lạnh: “Lúc tao bằng tuổi mày, đi đánh nhau trong băng đảng, mày thậm chí còn chưa thành một con tinh tr*ng trong tinh h*àn của cha mày.”
Khương Cảnh Châu cong môi chế giễu: “Đánh nhau? Thiếu gia nhà tụi tao cả đời chưa từng phải đi đánh nhau hội đồng.”
Hạ Quân nghe Cảnh Châu gọi Tạ Hoài thì hơi dừng lại: “Mày muốn lừa ai? Mày muốn bênh vực con tiện nhân kia nên mới đánh tao, nhưng mày lại không dám giết tao sao?”
Tạ Hoài nhìn gã chằm chằm: “Nếu như tao giết mày thì sao?”
Hạ Quân nói: “Mày không dám đâu.”
Tạ Hoài chỉ vào Lương Nguyên Thái: “Mày có biết cha mẹ cậu ấy là ai không?”
Sự dũng cảm của Hạ Quân hơi chùng xuống khi gã nhìn người đã đánh mình trước đó, những ký ức đau đớn ùa về.
Tạ Hoài thản nhiên nói: “Cho dù cậu ấy có đánh mày tàn tật, cũng không có cảnh sát nào ở Nam Thành dám điều tra cậu ấy.”
Hạ Hạ liếc nhìn Lương Nguyên Thái.
Cậu ấy nở nụ cười ngốc nghếch, chăm chú lắng nghe lời nói của Tạ Hoài, hoàn toàn không nhận ra Tạ Hoài đang lợi dụng mình để uy h**p Hạ Quân.
Tạ Hoài nắm tóc Hạ Quân kéo lên, hỏi: “Mày biết tao là ai không?”
“Mày nói tao không dám giết mày.” Vẻ mặt anh lạnh lẽo, không chút cảm xúc, “Vậy để tao cho mày biết tao có dám hay không nhé”
Khương Cảnh Châu lấy một sợi dây thừng từ trong túi ra, một đầu buộc vào cột bê tông trên mái nhà, đầu còn lại buộc vào mắt cá chân của Hạ Quân.
Tạ Hoài nắm lấy cánh tay bị gãy của Hạ Quân rồi kéo ông ta về phía rìa tòa nhà không có lan can.
Hành động của anh khiến vết thương cũ của Hạ Quân rách ra trầm trọng, ông ta phải rú lên vì đau đớn.
Đây là tầng thứ bảy, khi Hạ Quân nhận ra chuyện gì đang xảy ra thì Tạ Hoài đã đẩy nửa người gã xuống khỏi mép tầng.
Hạ Quân cuối cùng cũng hoảng sợ nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh: “Mày muốn làm gì!”
Tạ Hoài buông tay, thản nhiên nói: “Đi chết đi.”
Anh buông tay, cơ thể của Hạ Quân lập tức rơi thẳng xuống từ nóc tòa nhà tầng bảy.
Khu vực này rất hẻo lánh, trong đêm yên tĩnh, không có âm thanh nào khác ngoại trừ tiếng ầm ầm thỉnh thoảng của máy bay trên cao, cùng với tiếng hét chói tai của Hạ Quân.
Hạ Hạ chạy tới: “Tạ Hoài, anh điên rồi à!”
Tạ Hoài đứng ở mép mái nhà, quay lại nhìn cô một cách dịu dàng.
Hạ Hạ: “Không chỉ là chuyện ông ấy phải chết – anh phải vào tù vì tội giết người đấy!”
Cô nằm trên mặt đất nhìn xuống thì thấy mắt cá chân của Hạ Quân bị trói bằng dây thừng, cơ thể gã lơ lửng trong không trung giữa tầng bốn và tầng năm.
Ông ta nói năng không mạch lạc, hét lên the thé: “Kéo tôi lên – nhanh kéo tôi lên với, tôi cầu xin anh—”
Khương Cảnh Châu kéo Hạ Hạ lên: “Đây là dây leo chuyên nghiệp, tôi buộc tới ba sợi, cho dù chân ông ta có gãy thì sợi dây cũng không đứt”
“Các người đi quá xa rồi.” Sắc mặt Hạ Hạ tái nhợt vì bị Tạ Hoài đẩy ra trước đó.
“Em cảm thấy như vậy là quá đáng sao?” Tạ Hoài nghịch chuỗi hạt bồ đề lấy ra từ cổ.
Anh mỉm cười ngọt ngào, mọi dấu vết của sự tàn nhẫn và nhẫn tâm đã biến mất, một lần nữa trở thành chàng thanh niên hiền lành nhưng tinh quái.
“Không có gì đâu,” Khương Cảnh Châu cười nói, “Em hẳn là chưa từng thấy cậu ấy…”
Anh ấy nhìn Tạ Hoài: “…Thiếu gia năm đó hung dữ hơn nhiều.”
"Em đã từng thấy cảnh hàng vạn pháo hoa chưa?” Khương Cảnh Châu bình tĩnh nói, tựa hồ đã quen với những chuyện như vậy từ lâu, “Khi có người đắc tội với cậu ấy, cậu ấy sẽ buộc năm mươi vạn pháo hoa vào người đó, rồi đốt cháy.”
Hạ Hạ cứ nghĩ hành động hiện tại của Tạ Hoài đã là đỉnh cao của sự điên rồ, nhưng cô không ngờ Tạ Hoài trước đây còn đáng sợ hơn thế.
Mười ngàn quả pháo là chuyện hiếm; một quả pháo có thể nổ trong ba phút.
Ngay cả một sợi dây buộc vào cơ thể ai đó cũng có thể khiến da thịt họ bị thương; năm mươi sợi dây cùng nổ tung có thể sẽ khiến tứ chi bị gãy nát và máu cùng thịt bắn tung tóe.
Cô lắp bắp: “Sau đó thì sao?”
Khương Cảnh Châu thản nhiên nói: "Sau hơn mười tiếng nổ, người kia sợ đến mức ngất xỉu. May mắn thiếu gia kịp thời dập lửa, nếu không, đây đã là năm thứ ba cậu ấy ở trại giam vị thành niên rồi."
Hạ Hạ dừng một chút, sau đó hỏi Khương Cảnh Châu: “Sao lại gọi anh ấy là thiếu gia?”
Đây là lần thứ hai cô nghe Khương Cảnh Châu xưng hô với Tạ Hoài như vậy, tính cả thời gian ở văn phòng hiệu trưởng Dịch Mỹ Hiền. Lần trước cô quá đau bụng nên không để ý, nhưng bây giờ cô cảm thấy cách xưng hô này có ý gì đó.
Khương Cảnh Châu cười: “Thói quen rồi, khó mà thay đổi.”
Hạ Hạ nhìn anh với vẻ nghi ngờ, nhưng Tạ Hoài lại đổi chủ đề: “Kéo ông ta lên.”
Lương Nguyên Thái và Khương Cảnh Châu cùng kéo Hạ Quân đứng dậy.
Sau khi treo ngược người lăm phút, sắc mặt Hạ Tuấn đã chuyển sang màu gan heo. Ông ta ngã gục xuống đất, sắc mặt tái nhợt và run rẩy.
Tạ Hoài hỏi: “Bây giờ đã tỉnh ra chưa?”
Cú ngã từ trên cao đột ngột khiến Hạ Quân sợ hãi tột độ, gã chỉ biết nhìn Tạ Hoài mà không biết phản ứng thế nào.
Không trả lời.
Tạ Hoài tỏ vẻ tiếc nuối: “Hình như là chưa”
Chân anh khẽ di chuyển, rồi lại đá Hạ Quân ra khỏi tòa nhà.
Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Story
Chương 21
10.0/10 từ 17 lượt.
