Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Chương 19
Hạ Hạ ngồi im trên ghế, úp điện thoại xuống để tránh nhìn thấy thông báo tin nhắn.
Cô đã chặn số của Hạ Quân, nhưng ông ta đã chuyển sang số khác còn gửi hơn hai mươi tin nhắn trong vòng nửa giờ.
[Mày thậm chí còn không đến gặp chú mình khi chú ấy đến thăm sao? Thật là vô lễ.]
[Trường của mày lớn thật, chú chưa ăn tối, dẫn chú đi tham quan căng tin nhé.]
[Ngô Lệ nói mày đã một mình đi làm ở thành phố khác. Sao thế? lén lút học đại học mà không báo cho gia đình biết à?]
…
Hạ Hạ ngồi thêm một lúc lâu nữa thì các nữ sinh lần lượt đến gõ cửa.
“Hạ Hạ, ba cậu tìm cậu, đang đợi ở dưới lầu.”
“Hạ Hạ, sao cậu không trả lời điện thoại của ba cậu? Ông ấy đang chặn người ngoài ký túc xá lại để hỏi về cậu.”
“Hạ Hạ…”
Hạ Hạ cụp mắt xuống, đèn bàn đã tắt, ánh sáng mờ nhạt, che khuất biểu cảm của cô.
Thái Vân nói: "Cho dù có xấu hổ, cũng cần phải giấu như vậy sao? Nếu cứ kéo dài như vậy, cả trường đều biết cậu có ba là công nhân xây dựng."
“Nói năng không đàng hoàng được thì ngậm miệng lại.” Chúc Tử Du đi đến trước mặt Hạ Hạ, “Mình cùng cậu xuống đó.”
Hạ Hạ đứng dậy, mỉm cười với cô ấy: “Không cần đâu.”
Hạ Quân đứng ở vị trí nổi bật nhất ở cửa ký túc xá nữ.
Ông ta mặc bộ quần áo bẩn thỉu phủ đầy bụi xi măng, chiếc mũ rơm có nhiều lỗ thủng và cơ thể tỏa ra mùi hôi thối của mồ hôi vì làm việc quá sức cả ngày.
Đôi mắt u ám của ông ta đảo qua đảo lại, nhìn vào đôi chân dài bên dưới quần short của các nữ sinh.
Thấy Hạ Hạ xuất hiện, hắn tháo mũ xuống, lộ ra mái tóc bết dầu và khuôn mặt vuông vắn dữ tợn, giữa tai trái có một vết sẹo khâu, xoắn lại như chân rết.
Hạ Hạ dừng lại cách ông ta vài mét.
Mười năm đã trôi qua, Hạ Quân đã già đi – cả về ngoại hình lẫn ánh mắt khắc khổ.
Ông ta còn có vẻ thấp hơn, mười năm trước khi Hạ Hạ phải đau đớn ngẩng cổ lên để nhìn đôi mắt lạnh lùng của ông ta. Ánh mắt ông không còn chứa đựng sự độc ác đáng sợ như khi ông ta say rượu nữa. Thời gian đã bào mòn một thứ gì đó trong ông ta.
Và trong những năm tháng đó, Hạ Hạ cũng đã trưởng thành.
Hạ Quân cười: “Nếu mày không ra ngoài, chú nhất định sẽ cho toàn trường biết.”
Hạ Hạ thản nhiên nhìn ông ta: “Ông muốn gì?”
Hạ Quân: “Ngụy Kim Hải dạy mày lễ phép thế sao? Nhiều năm không gặp, ngay cả một tiếng chú cũng không thèm gọi.”
“Ông muốn cái gì?” Hạ Hạ lạnh lùng hỏi lại.
Hạ Quân đi về phía cô, cô lùi lại một bước, lạnh lùng nói: “Phòng an ninh trường học cách đây hai trăm mét, đồn cảnh sát khu Xương Bình cách đó năm phút lái xe, tôi rất quen thuộc với cảnh sát Sài ở đồn cảnh sát gần đó, nếu ông dám đến gần, tôi sẽ lập tức gọi người đến cứu.”
Hạ Quân sửng sốt, sau đó nói: “Chú không làm gì mày cả, cảnh sát có thể làm gì?”
"Còn mày," ông ta cười gian xảo, "nếu mày gọi cảnh sát, chú mày lại muốn nghe giải thích tại sao tai tao lại bị đứt làm đôi."
Bầu trời dần tối lại, chỉ còn lại một lớp mỏng màu trắng nhạt ở đường chân trời xa xa.
Đèn đường trong trường sáng lên, đồng thời ánh đèn của phố ẩm thực ngay bên kia bức tường cũng vậy.
Tạ Hoài đạp xe điện đi tới, dừng lại ở cửa ký túc xá nữ, trên ghế sau có hộp xốp đựng trà sữa do sinh viên gọi.
Anh nhìn thấy Hạ Hạ từ xa.
Khuôn mặt cô gái lạnh như băng, không giống với vẻ ngoài dịu dàng thường ngày của cô khi ở bên anh. Người đàn ông trước mặt cô thì luộm thuộm, da nhờn bóng, trên môi nở một nụ cười th* t*c.
Tạ Hoài tháo mũ bảo hiểm rồi bước tới.
“Hạ Hạ.” Tạ Hoài đặt tay lên vai cô, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao lướt qua Hạ Quân, “Mọi chuyện vẫn ổn chứ?”
Hơi nóng bỏng từ lòng bàn tay của Tạ Hoài trên vai cô kéo dòng suy nghĩ của Hạ Hạ từ cơn giông bão mười năm trước trở về đêm yên tĩnh ở Đại học Nam Kinh.
Đây là thành phố Nam chứ không phải ngôi làng nhỏ biệt lập kia.
Mười năm sau, Hạ Quân đã già đi, cô cũng đã trưởng thành, Hạ Quân không dám làm gì ở đây, Tạ Hoài cũng không cho phép.
Cô dừng lại rồi lắc đầu nhẹ.
“Thật sự không có gì sao?” Tạ Hoài nhìn chằm chằm Hạ Quân, vẻ mặt vô cùng thù địch.
“Không có gì đâu,” Hạ Hạ nhẹ nhàng nói, “Cứ làm việc của anh đi.”
Tạ Hoài không hỏi thêm, chỉ khẽ nói: “Có việc gì thì gọi tôi.”
Sau khi Tạ Hoài lên lầu giao trà sữa, Hạ Quân ngắm nhìn bóng dáng anh đang dần khuất xa: “Bạn trai à? Hôm đó chú thấy hai người cùng nhau ăn sáng, nó còn lái xe máy nữa. Chú phải đi mấy trường mới tìm được mày, nhưng cũng không uổng công.”
Hạ Hạ sốt ruột nói: “Rốt cuộc ông muốn thế nào?”
Hạ Quân nhấc mí mắt: “Chú của mày giờ đã già rồi, từ nhỏ đã có rất nhiều bệnh tật, chỉ có thể làm việc vặt ở công trường, một tháng kiếm được tám trăm đến một ngàn. Mày biết giá cả hiện tại, số tiền đó có thể làm gì? Ngay cả tìm gái mại * cũng không đủ trả…”
“Cái tai này của chú đau khủng khiếp khi trời mưa rét, phải tốn khá nhiều tiền thuốc giảm đau. Đây là trách nhiệm của mày mà, đúng không?”
Hạ Hạ: “Tôi chỉ là một sinh viên thôi, trông tôi giống người có tiền lắm sao?”
Hạ Quân cười nói: “Ngụy Kim Hải dù sao cũng là người thành thị, nhiều năm như vậy, làm con gái cưng của ông ta, ông ta nhất định phải cho mày một ít tiền tiêu vặt hàng tháng chứ, đúng không?”
“Đúng vậy, ông ấy có đưa tiền cho tôi,” Hạ Hạ nhướng mày, “nhưng nếu tôi đưa lại cho ông, ông sẽ tiêu bao nhiêu?”
Hạ Quân: “Không phải mày có bạn trai sao? Không biết cách tiêu tiền của đàn ông á?”
Hạ Hạ dừng lại một chút, rồi hỏi: “Nếu tôi đưa tiền cho ông, có chắc ông sẽ không bao giờ đến tìm tôi nữa không?”
Hạ Quân không hứa: “Tùy vào số tiền mà mày cho.”
Hạ Hạ sờ túi lấy ra hai trăm tệ.
Cuối tuần trước, Chị Yến đã gọi cô đến giao một công việc khác, làm tiếp viên cho một buổi lễ, lương là hai trăm nhân dân tệ, đứng cả ngày.
Hạ Quân nhận tiền, cười lạnh một tiếng, đột nhiên tát vào mặt cô: “Mày nghĩ tao là ăn mày sao?”
Ông ta đã quen đánh Hạ Hạ từ khi cô còn nhỏ và không quan tâm đến việc họ đang ở nơi công cộng, đánh không chút do dự.
Những sinh viên đi ngang qua đều nhìn họ với ánh mắt tò mò, thậm chí còn thích thú hơn khi thấy người bị đánh là Hạ Hạ.
Hạ Hạ che mặt, mái tóc xõa xuống che khuất đôi mắt: “Đây là tất cả những gì tôi có.”
Hạ Quân đột nhiên cười: “Mày không phải có bạn trai sao? Tao thấy bạn trai mày ăn mặc rất đẹp.”
“Đừng có nói tới anh ấy” Hạ Hạ trừng mắt, đôi mắt hạnh nhân ngấn lệ và yếu ớt. “Anh ấy có bao nhiêu tiền cũng không liên quan đến ông.”
Hạ Quân cười kỳ quái: "Tao vừa mới nói, nó trông giàu có mà đúng không? Hạ Hạ, bản thân mày thật khá, lớn lên tìm được một người đàn ông giàu có. Nếu hôm nay mày không đưa tiền cho tao, tao sẽ ở đây chờ bạn trai mày ra ngoài, cho nó biết mày là người như thế nào."
Hạ Hạ cắn chặt bờ đôi môi tái nhợt: “Tôi có gì phải sợ anh ấy biết chứ?”
“Không có gì phải sợ nó biết sao? Mẹ mày chơi bời với tao ở thôn, tao đánh mày như chó từ nhỏ, nếu nó xuất thân từ gia đình tử tế, nó còn muốn mày nữa không?” Hạ Quân chỉ vào tai mình, “Còn cái tai này, bạn trai mày có biết mày tàn nhẫn thế nào không?”
Sắc mặt Hạ Hạ trắng bệch: “…Đừng nói cho anh ấy biết.”
“Hai ngàn tệ, tao sẽ không đòi thêm nữa, tao cần tiền để đi khám tai,” Hạ Quân nói, “Ngày mai tao sẽ đến tìm, chuẩn bị tiền đi.”
“Đừng tới đây,” Hạ Hạ vội vàng nói, “Tôi không muốn bạn học nhìn thấy.”
Cô suy nghĩ một lát: “Tôi biết công trường ở đâu, tối mai tan làm tôi sẽ tìm ông.”
…
Trà sữa Tạ Hoài mang tới là do Triệu Sơn Kỳ gọi.
Triệu Sơn Kỳ gần đây không ăn tối, mỗi tối đều gọi hai cốc trà sữa. Tạ Hoài thường không chỉ giao trà sữa, nhưng Triệu Sơn Kỳ lại phung phí tiền bạc, luôn gọi loại trà sữa đắt nhất, thêm nhiều loại topping, một cốc giá bốn mươi tệ. Tạ Hoài là người dễ thích nghi, chỉ cần được là có thể cúi đầu trước tiền.
Khi Hạ Hạ lên lầu, Tạ Hoài vẫn còn dựa vào tường cạnh phòng ký túc xá, chưa rời đi.
Anh đứng im lặng, lăn một vòng tràng hạt trong bàn tay rồi hạ xuống.
Đèn hành lang đã tắt, ánh chạng vạng rọi qua cửa sổ, ánh trăng hòa lẫn với ánh sáng nhân tạo chiếu trên khuôn mặt anh.
Anh đứng im lặng như một tác phẩm điêu khắc, nhưng ở khoảng cách gần, trong hành lang yên tĩnh như này, vẫn có thể nghe thấy nhịp tim nhè nhẹ của anh.
Trên người Tạ Hoài có một mùi hương dễ chịu, giống như chăn ấm áp của ánh nắng mùa hè, hay sương sớm trên cỏ.
Hạ Hạ không thể diễn tả chính xác được, chỉ biết là cảm giác đứng bên cạnh rất thoải mái.
“Sao anh còn chưa đi?” Ngay cả trong hành lang tối tăm, Hạ Hạ vẫn cúi đầu, không muốn Tạ Hoài nhìn thấy mặt mình.
Tạ Hoài không trả lời mà hỏi: “Người đó là ai?”
“Một người họ hàng xa” Hạ Hạ nói.
Cô không nhận ra mình trông khác thường đến thế nào trong mắt người khác, cô tin rằng mình đã che giấu rất tốt sự bất ổn cảm xúc của mình.
Đèn hành lang bật sáng, Tạ Hoài nhìn thấy gò má sưng tấy của cô, ngón tay đang lăn hạt tràng hạt của anh dừng lại.
Môi anh mấp máy, nhưng cuối cùng không hỏi cô.
Khi Hạ Hạ đi ngang qua anh để mở cửa phòng ký túc xá, Tạ Hoài gọi: “Hạ Hạ.”
Giọng nói của anh trong trẻo: “Từ khi vào trường đến giờ, tôi chưa từng thân thiết với ai, ngoại trừ em là người duy nhất tôi thấy hợp. Những lời tôi nói trước kia chỉ là muốn trêu em thôi.”
“Tôi biết nhà em ở thành phố Thường, cách thành phố Nam mấy ngàn km, nếu có người bắt nạt em ở nơi xa lạ, không có ai giúp đỡ, em có thể nói với tôi,” Tạ Hoài bình tĩnh nói, “Anh Hoài có thể không giỏi giang nhưng đối phó với người khác là sở trường của tôi.”
“Vì tôi đã thừa nhận em là ‘em trai’ của tôi, tôi sẽ coi em như ‘em trai’ của tôi để đối xử. Nếu có ai bắt nạt em thì nói cho tôi biết.”
Hạ Hạ nhất thời cảm thấy choáng váng, ngơ ngác nhìn Tạ Hoài.
Anh cong môi cười tinh quái: "Nếu gặp khó khăn thì nói với tôi nhé?"
Hạ Hạ nhẹ giọng nói: “Được.”
Tạ Hoài vẫy tay rồi rời đi, cô vào ký túc xá, dựa vào cửa thở dài.
Hai cốc trà sữa trên bàn làm việc của Triệu Sơn Kỳ vẫn chưa động đến, gần đây cô ấy nói mình đang ăn kiêng, tùy tiện vứt cốc trà sữa chưa khui vào thùng rác.
…
Hạ Hạ ngủ đến trưa ngày hôm sau, vết sưng trên mặt đã biến mất, chỉ còn lại một dấu tay mờ nhạt.
Cô mượn kem BB của Chúc Tử Du để che đi và cũng mượn luôn quần áo của cô ấy.
Phần trên là một bộ đồ hai mảnh – một chiếc áo hai dây màu đen bên trong và một chiếc áo sơ mi mỏng bên ngoài, được trang trí bằng những viên đá quý nhỏ.
Xương quai xanh thanh tú và bả vai thon thả của Hạ Hạ hiện rõ qua lớp vải trong suốt.
Hai dây mỏng manh nằm trên đôi vai hẹp, sáng bóng của cô, tạo nên nét quyến rũ nữ tính đặc trưng của các cô gái trẻ.
Chúc Tử Du bình luận: “Bộ trang phục này trông cũng đẹp đấy chứ.”
Biểu cảm của cô ấy thay đổi, đột nhiên mỉm cười hỏi: “Hạ Hạ, hôm nay cậu ăn mặc đẹp như vậy để đi hẹn hò à?”
…
Hạ Hạ xách ba lô rời đi, đầu tiên đến một quán mì bên ngoài trường để mua một bát mì bao tử, ăn chậm rãi trước khi lên xe đi dạo quanh trung tâm thương mại điện tử suốt buổi chiều.
Năm giờ chiều.
Đến giờ tan tầm, đường phố đông nghẹt người.
Hạ Hạ đứng đối diện công trường xây dựng khi những công nhân kết thúc ca làm việc và đi ra theo từng nhóm.
Hạ Quân từ trong đám đông đi ra, đi thẳng đến chỗ cô: “Tiền đâu?”
Hạ Hạ liếc nhìn những công nhân xây dựng xung quanh: “Ông muốn tôi mang nó ra ngay đây à?”
Hạ Quân cười lạnh: “Nói hay lắm, vậy thì đi theo tao.”
Nơi ở của ông ấy nằm trong một khu nhà thấp, nơi ông chia sẻ một căn phòng với vài công nhân khác. Một số ngôi nhà đã bị phá hủy một phần, để lại một nửa trong đống đổ nát với những bức tường và ngói vỡ.
Hạ Hạ dừng lại ở cửa, không muốn đi tiếp.
Nhìn xung quanh đống đổ nát hoang vắng, Hạ Quân châm một điếu thuốc cay nồng: “Được rồi thì lấy ra đi.”
Hạ Hạ nói: “Tôi không có mang tiền.”
"Ông là một người đàn ông trưởng thành có tay có chân mà lại moi tiền của một sinh viên," cô bình tĩnh nói. "Càng già càng đổ đốn, ông không biết xấu hổ sao?"
Ngón tay của Hạ Quân dừng lại, đầu điếu thuốc màu cam tỏa ra làn khói trắng mờ ảo.
Ông ta chăm chú nhìn Hạ Hạ, ánh mắt xuyên qua chiếc áo khoác mỏng của cô, dừng lại ở chiếc cổ thanh mảnh và xương quai xanh rõ nét của cô.
Mười năm trôi qua, cô gái trước mặt ông đã lớn từ một đứa trẻ có giọng nói ngọt ngào thành một thiếu nữ thanh lịch, càng ngày càng xinh đẹp dịu dàng, khiến d*c v*ng Hạ Quân ngứa ngáy không thể kiểm soát.
Ông ta dập tắt điếu thuốc: “Không có tiền? Mày có thể trả bằng thân thể của mày.”
Hạ Hạ nhíu mày: “Đánh mẹ tôi, còn quấy rối tôi từ nhỏ, bệnh của ông đến già rồi vẫn chưa hết? Tôi nên trả thế nào đây – Ông muốn đánh tôi để trút giận hay là cưỡng h**p tôi?”
Hạ Quân cười lạnh: "Mười năm trước mày ăn cơm của tao, uống nước của tao, sờ một chút thì có gì sai? Giống như mẹ của mày, trước mặt tao tỏ ra trong sạch, nhưng lại vẫn muốn có đàn ông quan hệ cùng, đúng không? Mày còn dám cắn đứt tai tao."
Hạ Hạ: “Quấy rối thì là quấy rối đừng tỏ ra như chính nhân quân tử vậy.”
Hạ Quân giẫm nát tàn thuốc dưới giày, đột nhiên đưa tay về phía Hạ Hạ.
Hạ Hạ né sang một bên, nhưng tay ông ta không nhắm vào người cô, mà là vào ba lô của cô. Ông ta giật nó ra khỏi lưng cô, mở khóa và lấy ra một máy ghi âm đang chạy.
Hạ Quân: “Hạ Hạ, bản lĩnh của mày còn chưa đủ, một kẻ liều lĩnh đến mức cắn đứt tai tao, lại không sợ hãi muốn không đưa tiền chỉ bằng mấy câu, định nói tao tống tiền và quấy rối – mày nghĩ tao ngu sao?”
Ông ta ném chiếc máy ghi âm cô mua sáng hôm đó xuống đất rồi giẫm nghiền nát nó.
Hạ Hạ không phản ứng gì, chỉ im lặng nhìn: “Vậy ông muốn làm gì?”
Dù sao thì cô cũng biết máy ghi âm không thể dùng làm bằng chứng được – đã quá nhiều năm trôi qua để điều tra, bản ghi âm chỉ để tham khảo trong tương lai.
Hạ Hạ lấy điện thoại ra bấm một dãy số, Hạ Quân theo bản năng muốn bắt lấy.
Hạ Hạ giơ điện thoại lên cao: “Bạn trai tôi biết tôi đang gặp ai và ở đâu. Nếu ông dám động vào tôi, anh ấy sẽ gọi cảnh sát gông cổ ông.”
Hạ Quân bị dọa sợ, ông biết lời Hạ Hạ chỉ muốn đe dọa, nhưng không sai.
Cô sẽ không đến gặp ông một mình nếu không có sự chuẩn bị.
Ông ta đã phá hủy máy ghi âm của cô nhưng không thể động đến một sợi tóc trên đầu cô. Ngay cả khi cô gọi cảnh sát, họ sẽ bắt ông ta mà không cần lý do.
Hạ Hạ đứng đó gọi điện.
Sau vài hồi chuông, Tạ Hoài trả lời bằng giọng “xin chào” bình tĩnh trên loa ngoài.
Hạ Hạ cầm điện thoại, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Hạ Quân: “Tôi đang ở bên ngoài dãy nhà chung cư đối diện công trường xây dựng giai đoạn 3 của Bích Giới Viên. Người đi cùng là Hạ Quân ở huyện Bình Hương, thành phố Thường. Tất cả thương tích trên người tôi hôm nay đều là do ông ta đánh. Nếu tôi không về, nhớ gọi cảnh sát.”
Hạ Quân: “…”
Hạ Hạ đã cúp máy trước khi Tạ Hoài kịp nói.
Sắc mặt Hạ Quân tối sầm lại: “Mày giỡn mặt tao sao?”
Hạ Hạ không nói cho ‘bạn trai’ biết trước cô sẽ đi đâu.
Việc nói thông tin này trước mặt anh ấy chẳng khác nào biến anh ấy thành trò cười.
Hạ Hạ: “Ông vẫn còn tự phụ lắm, đối phó với loại người như ông, tôi căn bản không cần chuẩn bị trước.”
Vừa dứt lời, tay Hạ Quân đã tát vào mặt cô.
Ông ta khạc nhổ: “Con qu* cái.”
“Đánh tôi phải không?” Ánh mắt Hạ Hạ tối lại, cúi xuống nhặt một viên gạch.
Hạ Quân chế giễu: “Cái gì, tay chân gầy gò như mày, muốn đánh trả tao sao? Con gái của một con đi*m mẹ, cả nhà mày đều đi*m!”
Hạ Hạ bất ngờ nhếch môi, giơ tay lên, không chớp mắt mà đập mạnh viên gạch vào đầu mình.
Viên gạch vỡ tan khi va chạm, máu lập tức chảy ra từ trán cô.
Hạ Hạ vứt nửa viên gạch vỡ đi và nhặt nửa viên gạch mới.
Máu chảy xuống thái dương, nhưng cô không hề tỏ ra đau đớn, thậm chí không nhíu mày.
"Sao ông nghĩ là tôi vẫn để ông bắt nạt tôi?" Cô đập viên gạch thứ hai vào đầu mình, máu nhuộm đỏ làn tóc mỏng, thấm vào chân tóc.
Cô tự giật cổ áo mình, xé toạc quần áo một cách thô bạo, giọng nói run rẩy vì đau đớn: “Tôi chỉ ước gì ông chết quách đi.”
Hạ Quân kinh hãi nhìn theo, đưa tay giật lấy viên gạch trên tay cô để ngăn chặn hành động tự làm hại mình.
Hạ Hạ dùng cạnh sắc nhọn của viên gạch vỡ ấn vào động mạch ở cổ, nghiêng đầu, dùng lực nhẹ, vẽ một đường máu trên cổ.
“Tôi không biết rõ lắm lực tay của mình, lần sau chắc có thể cắt đứt động mạch đấy” ánh mắt cô nghiêm nghị, “Ông đã xé rách quần áo của tôi, ông còn làm tôi bị thương.”
“Nếu hôm nay tôi chết ở đây, sẽ có một cuộc điều tra ngắn, cảnh sát sẽ lật lại những gì đã xảy ra trong quá khứ. Ông có động cơ giết người cộng lời tố cáo của tôi cùng rất nhiều con mắt ở công trường xây dựng đã nhìn thấy tôi rời đi cùng ông – ông là kẻ giết người!!”
Giọng nói của Hạ Hạ lạnh như băng: “Bây giờ ông dám chạm vào tôi nữa không? Cứ thử chạm vào tôi xem.”
Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Story
Chương 19
10.0/10 từ 17 lượt.
