Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Chương 17
Sáu giờ sáng,
Tạ Hoài đứng duỗi người trên bậc thềm bên ngoài đồn cảnh sát.
Quán ăn sáng bên cạnh vừa mới mở cửa, anh gọi một cốc sữa đậu nành với hai chiếc bánh quẩy.
Hạ Hạ nhất quyết trả tiền để cảm ơn chuyện đêm qua nên mua thêm một bát đậu phụ với hai quả trứng trà.
Cô chỉ lấy cho mình một bát cháo trắng và một đĩa rau ngâm.
Tạ Hoài đẩy quả trứng trà về phía cô: “Cô kiếm được nhiều tiền như vậy từ việc phát tờ rơi, vậy mà ngay cả một quả trứng trà cho mình cũng không mua nổi sao?”
Hạ Hạ do dự: “Tôi không muốn.”
“Không phải cho cô ăn, tôi muốn cô lột vỏ,” Tạ Hoài thản nhiên nói.
Hạ Hạ ngoan ngoãn bóc trứng đưa cho anh. Tạ Hoài khuấy nước sốt ớt cho vào trong đậu phụ, nhanh chóng ăn hết trong vài ngụm.
Hạ Hạ ăn một cách lặng lẽ.
Đêm qua cô không ngủ ngon, dưới mắt có quầng thâm mờ nhạt. Nhưng quầng thâm nhẹ chỉ khiến da cô trông trắng hơn, lông mi cô sẽ có chút run lên khi cô nuốt nước bọt.
Ăn xong cháo, cô lấy một trăm tệ từ trong túi ra đặt trước mặt Tạ Hoài: “Đây là tiền nợ tháng này.”
Tạ Hoài không nhận, chỉ dùng khăn ăn lau nước sốt trên khóe miệng: “Nếu cô thiếu tiền thì không cần phải vội trả tiền cho tôi.”
“Tôi có thể làm được” Hạ Hạ nói, “Mỗi tuần làm thêm hai ngày là đủ rồi.”
Tạ Hoài nhận tiền, Hạ Hạ đột nhiên hỏi: “Tạ Hoài, tôi có thể hỏi anh một chuyện không?”
“Gia đình anh có ‘người quen’ không?”
Tạ Hoài dừng lại một chút, cong môi: “Sao lại hỏi thế?”
Hạ Hạ nói ra nỗi tò mò bấy lâu: “Hôm đó ở đồn cảnh sát, lúc anh đập tủ, cảnh sát sau đó còn xin lỗi anh. Tại sao lại vậy?”
Tạ Hoài im lặng sau khi nghe câu hỏi của cô.
Sau đêm qua, Hạ Hạ cảm thấy gần gũi hơn với Tạ Hoài nên nói chuyện không chút do dự, nhưng nhìn biểu cảm của anh, cô tự hỏi liệu câu hỏi của mình có mang tính xúc phạm không.
Ngay lúc cô định nói anh không cần phải trả lời thì Tạ Hoài lại lên tiếng.
Giọng nói của anh cố tình hạ thấp và khàn khàn: “Tôi đã rất cố gắng để che giấu thân phận của mình, nhưng dù sao thì cô cũng đã phát hiện ra, vậy nên tôi cũng nên nói rõ ràng thôi.”
“Trong vòng mấy chục dặm quanh nhà tôi, ai mà không biết Tạ Hoài? Các lão đại trong giới hắc đạo đều gọi tôi là anh, mỗi tháng đều phái người đến nhà tôi tế bái, chưa thấy tôi thì không đi, sau khi thấy tôi thì phải quỳ lạy, gọi tôi là cha Hoài.”
“Tôi nói với cảnh sát, nếu anh không xin lỗi, anh có muốn cược là tôi có thể gọi một cuộc điện thoại và đưa hàng trăm anh em đến đây không? Chúng tôi sẽ mang xe ủi đất đến và san phẳng đồn của anh.”
Hạ Hạ thốt lên: “Thật không thể tin được!”
Cô nhìn anh với vẻ ngưỡng mộ, ánh sao lấp lánh trong mắt.
Tạ Hoài: “..Cô tin sao?”
Hạ Hạ: “…”
Tạ Hoài thở dài: “Trên tường phòng làm việc cảnh sát dán đầy bảng đánh giá giữa năm…”
Anh mệt mỏi nói: “Anh Hoài tôi là một công dân tuân thủ pháp luật. Tôi chỉ nói với anh ta rằng nếu không xin lỗi, tôi sẽ ngồi ở hành lang đồn cảnh sát và khóc, phá hỏng cuộc đánh giá giữa năm của anh ta. Nếu khóc ở đồn cảnh sát không có tác dụng, tôi sẽ gọi đến đường dây nóng của cục cảnh sát để khiếu nại, nếu vẫn không được, tôi sẽ khóc bên ngoài văn phòng chính quyền thành phố.”
“Anh ta nói có thể bắt tôi vì tội cản trở thi hành công vụ.” Tạ Hoài cười nhạo, “Tôi bảo anh ta cứ đi đi, chừng nào chưa xin lỗi thì chuyện này còn chưa kết thúc. Sau khi được thả ra, tôi sẽ tiếp tục gây chuyện, xem danh tiếng anh ta bị hủy hoại trước hay là tôi chết trước.”
“Anh ta đã nói gì với anh vậy?” Lúc này Hạ Hạ đã trở nên hoang mang.
Tạ Hoài hung dữ như vậy, anh chỉ đe dọa cô khi cô gây ra nhiều rắc rối cho anh. Ngay cả khi bị Thái Vân sỉ nhục sau lưng, anh cũng không tức giận đến mức ném ghế và đập phá đồ đạc. Cô không thể tưởng tượng cảnh sát đã nói gì khiến anh tức giận như vậy.
“Anh ta nói gì về tôi cũng được” Tạ Hoài thản nhiên nói, “Nhưng anh ta tốt nhất …không nên nhắc đến cha tôi.”
Hạ Hạ sững sờ, chợt hiểu ra.
Người dân ở thành phố Thường hay nói năng thô lỗ – đó là đặc trưng địa phương thậm chí có thể nói đùa về cha mẹ. Những người lớn lên ở đó không nghĩ gì nhiều về điều đó, nhưng những người mới đến thì thấy điều đó rất xúc phạm.
Viên cảnh sát kia hẳn đã chửi thề một cách tùy tiện, nguyền rủa gì đó liên quan đến cha của Tạ Hoài.
Hạ Hạ thất vọng hỏi: “Vậy những lời anh nói về đàn em thế giới ngầm đều là giả à?”
“Cô đang hoài nghi điều gì vậy?” Tạ Hoài nhìn cô, “Tôi trông giống người chạy theo xã hội đen lắm à?”
“Không hẳn vậy,” Hạ Hạ liếc nhìn đôi giày của mình – anh lại đang đi đôi giày giá 28.000 nhân dân tệ.
Nếu Tạ Hoài có nhiều đàn em thế giới ngầm như vậy, thì việc đi đôi giày đắt tiền thế này cũng hợp lý. Nếu không thì cô có thể giải thích thế nào? Một người đi đôi giày 28.000 tệ phải liên tục tìm cách kiếm tiền, bán chăn ga gối đệm còn giao đồ ăn - bất kỳ ai cũng sẽ nghĩ rằng Tạ Hoài cũng nghèo như cô.
“Ồ, cái này?” Tạ Hoài tùy ý nhấc chân lên, “19,90 tệ trên Taobao, có vấn đề gì không?”
“Đừng lừa tôi,” Hạ Hạ nói. “Giày 19,90 tệ không giống thế này đâu.”
Khi nói đến giày Taobao giá 19,90 nhân dân tệ, Hạ Hạ chính là chuyên gia.
Bất kể là về chất lượng hay hình thức, đôi giày của Tạ Hoài không thể nào có giá 19,90 tệ hay thậm chí là 199 tệ. Nhưng cô chưa nhìn thấy đủ nhiều đôi giày đắt tiền để đưa ra phán đoán chắc chắn.
“Hàng nhái như này…” Hạ Hạ suy nghĩ một lát, “Ít nhất cũng phải 300 tệ chứ nhỉ?”
Tạ Hoài cười.
Hạ Hạ nghi ngờ hỏi: “Có phải tôi đoán quá cao không?”
“Cao đến mức nực cười,” Tạ Hoài đứng dậy, đội mũ bảo hiểm xe máy lên đầu Hạ Hạ, “Đi thôi, anh Hoài đưa cô về trường.”
Mặt trời mọc ở phía đông, chiếu ánh sáng ban mai rực rỡ khắp nơi.
Đường phố trở nên đông đúc hơn, công nhân bắt đầu đến công trường xây dựng ở phía bên kia đường.
Tạ Hoài leo lên xe máy: “Bám chặt vào.”
Hạ Hạ trèo lên ghế sau.
Cô ngồi vững vàng, nhưng trong giây lát, cô cảm thấy không khí quanh tai bỗng trở nên lạnh và ẩm ướt, khiến cánh tay cô nổi da gà.
Cô nhìn lại – những công nhân xây dựng đang đi theo cặp và nhóm để ăn sáng ở phía bên kia đường, tất cả đều mặc quần short dài đến đầu gối và áo lót màu trắng.
Một nhóm công nhân xây dựng giờ đang ngồi ở chỗ cô vừa ngồi. Người đàn ông đối diện với cô đội một chiếc mũ rơm rộng vành, để lộ khuôn mặt vuông vắn dưới vành mũ hơi cong lên. Làn da của ông ta vàng sẫm vì nhiều năm làm việc dưới ánh nắng mặt trời, chiếc mũi khoằm, đôi môi nâu sẫm bên trên một chòm râu dê nhỏ ở cằm.
Ánh nắng buổi sáng không nóng, nhưng Hạ Hạ lại thấy biển hiệu vàng lấp lánh của quầy hàng ăn sáng chói đến mức nhức mắt dưới ánh nắng mặt trời.
Cô theo bản năng vòng tay qua eo Tạ Hoài.
Tạ Hoài nhìn xuống cổ tay thon nhỏ của cô gái đang ôm chặt lấy eo mình, cong môi: “Tôi có nói là cô được ôm tôi à?”
Người đàn ông ở đằng xa cúi đầu ăn, có cảm giác sởn gai ốc vì bị nhìn lén rồi biến mất.
Hạ Hạ dụi mắt, nghĩ rằng mình chắc chắn đã nhìn nhầm.
Cô hơi nới lỏng vòng tay ôm lấy eo Tạ Hoài, nhưng anh đột nhiên đánh lái xe máy về phía bồn hoa gần đó.
Hạ Hạ giật mình, vội vàng ôm chặt anh lại: “Tạ Hoài, anh điên rồi sao?!”
Tạ Hoài chỉnh lại xe máy ngay trước khi đâm vào luống hoa.
Anh cười như đứa trẻ sau khi đùa thành công: “Không thể tùy ý ôm người ta rồi buông tay. Nếu đủ can đảm thì tiếp tục ôm đi chứ.”
Lúc Tạ Hoài và Hạ Hạ trở về ký túc xá sau một đêm ra ngoài, trên đường đi họ gặp Khương Cảnh Châu.
Khương Cảnh Châu hỏi: “Tối qua tôi nhắn tin cho hai người, sao không ai trả lời thế?”
Điện thoại của Tạ Hoài đã chết máy ở đồn cảnh sát, anh hỏi: “Có kiểm tra phòng à?”
Khương Cảnh Châu: “Không có, cô Dịch muốn hai người sáng nay đến phòng cô ấy làm bài kiểm tra bù. Tối qua tôi muốn nói cho hai người biết để hai người xem lại sổ tay. Cô ấy rất coi trọng bài kiểm tra này, nếu ba lần thi trượt, sẽ ảnh hưởng đến đánh giá của cố vấn.”
Tạ Hoài không hiểu: “Tại sao tôi phải thi lại?”
Khương Cảnh Châu nhìn anh: “Tạ Hoài, cậu có ngốc không? Bài thi quy tắc thứ hai của cậu chỉ được 36 điểm, cậu không biết như vậy là tệ lắm à?”
Tạ Hoài: “……”
Anh quay lại nhìn chằm chằm Hạ Hạ, nhưng Khương Cảnh Châu lại nói: “Nhìn cô ấy cũng vô ích thôi, cô ấy cũng không qua khỏi.”
Hạ Hạ lẩm bẩm: “Tôi đã nói là tôi không biết đáp án rồi mà, tôi bảo không được, anh vẫn nhất quyết chép bài của tôi.”
Môi Tạ Hoài mấp máy, nhưng sau khi trừng mắt nhìn cô một lúc lâu, vẫn không thốt ra được lời nào.
Hạ Hạ: “Nhưng anh Hoài, tôi có thể bù đắp cho anh.”
Biết rằng mình sẽ trượt kỳ thi, cô đã mượn cuốn sổ tay của Triệu Sơn Kỳ sau đó học trong hai ngày, hoàn toàn tự tin rằng mình sẽ qua được vào lần tới.
Tạ Hoài không hề vui mừng hay nhẹ nhõm, anh quay người đi về phía phòng tư vấn. Hạ Hạ đi theo, cố gắng chuộc lỗi – dù sao thì, Tạ Hoài không chỉ là chủ nợ và ông chủ của cô, mà còn là người đã lái xe máy của anh qua mấy con phố ở quận Xương Bình để cứu mạng cô tối qua.
“Hoài ca, đợi tôi một chút, cho tôi thêm một cơ hội nữa.”
…
Trong suốt những năm làm cố vấn, Dịch Mỹ Hiền chưa từng gặp học sinh nào phải làm ba bài kiểm tra bù nội dung chỉ là quy định của trường. Bên dưới vẻ ngoài lạnh lùng, cô cảm thấy có chút đồng cảm với trình độ thông minh của họ. Cô phát bài kiểm tra và rời đi mà không ở lại giám sát, để họ tự do trong văn phòng của cô.
Hạ Hạ hoàn thành bài kiểm tra trong hai mươi phút rồi vội vã đẩy nó về phía Tạ Hoài: “Anh Hoài, tin tôi đi. Nếu tôi thất bại lần nữa, tôi sẽ đứng bằng tay trong khi ...bị tiêu chảy, tôi sẽ phát trực tiếp việc.. ăn sh-”
Bất chấp sự thành tâm của cô, Tạ Hoài vẫn đẩy bài kiểm tra mà không chút do dự.
Niềm tin của anh dành cho cô đã hoàn toàn tan biến: “Tôi hẳn là tin cô.”
Anh không nhịn được chỉ trích: “Với trí thông minh của mình, làm sao cô có thể vào được Đại học Nam Kinh? Cô có gian lận trong kỳ thi tuyển sinh đại học không? Ba mươi sáu điểm? Tôi có thể đạt điểm cao hơn nếu suy nghĩ bằng mông và trả lời bằng ngón chân.”
“Còn livestream ăn c-?” Tạ Hoài lạnh lùng nói, “Đừng hòng lừa tôi ăn.”
Hạ Hạ: “……”
Một tuần sau, Hạ Hạ nghe được chuyện mâu thuẫn giữa Tạ Hoài và Dịch Mỹ Hiền.
Mọi chuyện bắt đầu từ việc Tạ Hoài lại trượt kỳ thi nội quy.
Bài kiểm tra theo quy định của trường đã ảnh hưởng đến đánh giá thành tích của cố vấn. Tạ Hoài đạt 48 điểm trong lần thử đầu tiên, 36 điểm trong lần thứ hai và 29 điểm trong lần thứ ba, ảnh hưởng nghiêm trọng đến điểm đánh giá của Dịch Mỹ Hiền– điều không thể tha thứ đối với một người cầu toàn như cô ấy.
Vốn nổi tiếng là người nóng tính trong số các cố vấn, không ai trong trường dám khiêu khích cô.
Sáng hôm đó, người ta kể rằng cô đã nổi cơn thịnh nộ trong văn phòng, mắng Tạ Hoài lớn tiếng đến mức có thể nghe thấy ở cách đó mấy lớp học.
Sau khi quá mệt mỏi, Dịch Mỹ Hiền ngồi xuống uống trà, giọng khàn khàn: “Nếu không tự làm được, sao không chép bài của Hạ Hạ? Tôi rời khỏi phòng rồi mà anh vẫn không chép được? Đồ ngốc đầu đất, trong suốt những năm dạy học của tôi, tôi chưa từng gặp học sinh nào ngu như anh. Đồ ngốc sinh ra đồ ngốc, đúng là đồ vô dụng.”
Tạ Hoài có thể chịu được việc bị mắng một hai lần, thậm chí tám mười lần.
Nhưng sau khi bị quát mắng suốt một giờ, anh bắt đầu thấy khó chịu.
Khi tức giận, biểu cảm của Tạ Hoài gần như không thay đổi so với bình thường.
Anh nhìn Dịch Mỹ Hiền, cười khẩy: “Lão sư, em cam đoan, em không phải là học sinh đầu tiên ngu ngốc như vậy mà cô gặp, mà còn là học sinh cuối cùng.”
Những người có mặt ở đó đều nghĩ rằng anh đang cố gắng xoa dịu cô ấy, cho đến một tuần sau họ mới hiểu được ý nghĩa đằng sau lời nói của anh.
—Trong vòng một tuần, Tạ Hoài đã thi lại năm bài kiểm tra, lần nào cũng viết bài ngay ngắn và đầy đủ, nhưng chưa bao giờ đạt trên hai mươi điểm.
Khi Dịch Mỹ Hiền nhận ra chuyện gì đang xảy ra, cô ấy phải bật cười vì tức giận.
Vì quá mệt mỏi để mắng anh lần nữa, cô in một trăm tờ giấy kiểm tra ném cho Tạ Hoài: “Anh thích kiểm tra phải không? Được, mỗi ngày đến làm một tờ cho đến khi anh đậu.”
Tạ Hoài không nói lời nào, chỉ cười một cách phản nghịch và hời hợt.
Từ đó trở đi, sáng nào anh cũng đến văn phòng của Dịch Mỹ Hiền, nghĩ ra những câu trả lời ngẫu nhiên để hoàn thành bài kiểm tra trước khi đến lớp.
Việc này có vẻ đơn giản, nhưng để duy trì được cũng đòi hỏi rất nhiều ý chí.
Lúc đầu, Dịch Mỹ Hiền rất nhiệt tình. Cô thường bắt đầu làm việc lúc chín giờ, nhưng để xứng với quyết tâm của Tạ Hoài, cô ép mình đến sớm hơn một giờ chỉ để giám sát bài kiểm tra của anh.
Sau hai tuần thức dậy sớm, mắt thâm quầng và thiếu ngủ trầm trọng, cuối cùng cô không thể chịu đựng được nữa nên đã giao chìa khóa phòng làm việc cho Khương Cảnh Châu để quản lý thay.
Khương Cảnh Châu ban ngày đi học, buổi tối họp hội sinh viên, sau một tuần dậy sớm, anh cũng mệt mỏi, dứt khoát đưa chìa khóa cho Tạ Hoài tự mình mở văn phòng.
Tạ Hoài thức dậy lúc bảy giờ, sắp xếp đồ dùng học tập một cách có phương pháp, đến văn phòng của Dịch Mỹ Hiền lúc bảy giờ ba mươi để làm bài kiểm tra và kết thúc vào tám giờ ba mươi để tham gia lớp học buổi sáng.
Giống như một chiếc đồng hồ báo thức chính xác, anh ấy luôn xuất hiện đúng giờ mỗi ngày, bất kể mưa hay nắng.
Dịch Mỹ Hiền thường đến trường với tâm trạng vui vẻ, nhưng khuôn mặt cô luôn tối sầm lại trong vài giây khi nhìn thấy bài kiểm tra của Tạ Hoài trên bàn làm việc.
Có lúc Tạ Hoài dậy muộn không ăn được cơm ở căng tin, anh sẽ mang đồ ăn sáng đến để ăn trong khi làm bài kiểm tra, lúc thì là bánh bao, lúc thì là bánh nhân thịt, lúc thì là bánh quẩy. Sau khi vứt túi nilon vào thùng rác, sáng sớm mở ra, văn phòng của cô sẽ có mùi dầu ăn.
Dịch Mỹ Hiền gần như phát điên vì anh.
Sáng nay khi Dịch Mỹ Hiền mở cửa phòng làm việc, căn phòng trong lành không có mùi, bài kiểm tra của Tạ Hoài vẫn được đặt ngay ngắn trên bàn như thường lệ.
Bên cạnh tờ giấy kiểm tra là một cốc sữa đậu nành táo đỏ ấm.
Trong suốt những năm làm cố vấn, Dịch Mỹ Hiền nhận được rất nhiều quà tặng từ sinh viên, cả công khai lẫn kín đáo. Cô theo bản năng nghĩ rằng đây là quà hòa giải của Tạ Hoài, nhưng cô chưa bao giờ thấy món quà nào tồi tệ như vậy.
—Một cốc sữa đậu nành táo đỏ, ba nhân dân tệ năm mươi xu.
Mặc dù trong lòng khinh thường, cô vẫn cảm thấy có phần tự hào.
Ngay cả một sinh viên có vấn đề như thế này, hiếm khi gặp trong nhiều năm, hóa ra cũng không khó xử lý như vẻ bề ngoài.
Các thành viên hội sinh viên thường thích tụ tập tại văn phòng của cô thành từng nhóm nhỏ để trò chuyện sau giờ học buổi sáng.
Dịch Mỹ Hiền ngồi giữa đám sinh viên như một ngôi sao được vệ tinh bao quanh, vừa nói chuyện phiếm, mắt cô nhìn thấy sữa đậu nành táo đỏ, miệng khô khốc.
Cô cắm ống hút vào và vừa nhấp vài ngụm thì Tạ Hoài xuất hiện ở cửa như một bóng ma.
Anh lười biếng dựa vào khung cửa, đôi mắt hơi khác lạ, nụ cười tươi vẫn trên môi: “Cô Dịch, em quên mang sữa đậu nành rồi.”
Tất cả học sinh trong phòng đều nhìn vào cốc sữa đậu nành trong tay cô.
Dịch Mỹ Hiền: “……”
Tạ Hoài nhìn chằm chằm tay cô ấy: “A, đã uống rồi sao? Thôi bỏ đi.”
Anh ấy có vẻ khá hối hận.
Có nhiều học sinh đứng xem như vậy, Dịch Mỹ Hiền không giữ được thể diện nên quát lớn: “… Đừng để ý, đây, để tôi trả tiền cho anh.”
Lúc này, bất kỳ ai sáng suốt cũng sẽ nói: “Không, không, làm sao tôi có thể lấy tiền của một giáo viên được?”
Tạ Hoài không có chút nhạy cảm nào, anh thong thả bước vào văn phòng.
“Chỉ ba đồng thôi, bình thường em không nên để giáo viên trả tiền,” anh cười, “Nhưng cô là một giáo viên ngay thẳng, chính trực, em sợ cô sẽ thấy có lỗi khi lấy đồ của sinh viên.”
Dịch Mỹ Hiền lấy ví ra, bên trong chỉ có tờ một trăm tệ, sắc mặt tối sầm lại.
Tạ Hoài lục túi và đặt một nắm tiền lẻ từ các đợt buôn bán trước đây lên bàn.
Anh trấn an Dịch Mỹ Hiền: “Cô đừng lo, vẫn có thể đổi được.”
…
Vào lúc sáu giờ tối, ánh hoàng hôn phủ một màu vàng cam, khiến ký túc xá của các cô gái chỉ còn lại một nửa ánh sáng.
Triệu Sơn Kỳ đang nấu cháo trong nồi điện, từng lớp hơi nước trắng bốc lên trong không trung.
Chúc Tử Du cười cười, dựa vào ghế: "Thật tốt khi giao cho Tạ Hoài. Người khác có thể chỉ sau lưng phàn nàn về Dịch Mỹ Hiền, nhưng sao anh ta lại làm ra chuyện như vậy? Mình nghe nói sau khi Tạ Hoài đi, Dịch Mỹ Hiền trong văn phòng tức giận đến mặt tái mét."
Nghe thấy tên Tạ Hoài, Triệu Sơn Kỳ quay lại: “Tạ Hoài thật trẻ con.”
Cô hỏi Hạ Hạ, người vẫn chưa tham gia cuộc trò chuyện: “Hạ Hạ, cậu thân với Tạ Hoài, cậu có biết sao cậu ấy làm vậy không?”
Hạ Hạ đang làm bài tập tiếng Anh ở bàn học, dừng viết: “Tạ Hoài có lẽ không nghĩ gì cả.”
Cô cảm thấy Triệu Sơn Kỳ nói đúng, Tạ Hoài chỉ là tính tình trẻ con, không hơn không kém, đây không phải lần đầu tiên bị Dịch Mỹ Hiền mắng, nhưng là lần đầu tiên anh phản kháng.
Hạ Hạ nghĩ rằng Dịch Mỹ Hiền đã nói trúng chỗ yếu của Tạ Hoài, giống như vụ cảnh sát ở thành phố Thường.
Dịch Mỹ Hiền không mắng anh thi trượt, mà mắng anh ngu ngốc, thậm chí không biết chép đáp án. Nếu đổi lại tình huống khác, nếu Tạ Hoài bị bắt quả tang chép bài nên bị mắng, có lẽ anh sẽ không lên tiếng. Nhưng trong tình huống này, bất kỳ ai cũng sẽ tức giận.
—Không mắng người đi sao chép, mà lại mắng người tự chính mình làm.
Tạ Hoài giống như một đứa trẻ con.
Dù khi trẻ con, một số thứ không thể làm anh bận tâm, trong khi một số thứ khác lại được anh đặc biệt coi trọng.
Thái Vân từ bên ngoài trở về, ba người biết cô có quan hệ thân thiết với Dịch Mỹ Hiền nên đồng loạt dừng cuộc nói chuyện trước đó.
Thái Vân đặt mấy tờ đơn trước mặt Hạ Hạ, lạnh lùng nói: “Đơn xin trợ cấp cho học sinh nghèo, điền vào rồi đưa cho tôi.”
Hạ Hạ cầm lấy tờ giấy, nhìn một chút. Thủ tục xin trợ cấp nghèo khó rất phức tạp, trước tiên phải có tờ khai nghèo khó cá nhân, đóng dấu của sở ban ngành tại quê nhà, cuối cùng là phải có người tư vấn liên lạc với phụ huynh, thậm chí có khi còn đến tận nhà để xác minh tình hình.
Hạ Hạ trả lại mẫu đơn cho Thái Vân: “Tôi chưa từng nói muốn xin hỗ trợ, đưa cho người khác đi.”
Thái Vân vẻ mặt giễu cợt: “Tiểu Hạ, cậu giả vờ cái gì? Cậu ăn còn không đủ ăn, còn ở đây làm bộ làm tịch?”
Biểu cảm của Hạ Hạ vẫn bình tĩnh: “Ừm, mọi điều cậu nói đều đúng. Nhưng dù tôi không đủ tiền ăn, tôi cũng sẽ không trộm gạo của nhà cậu, cậu khỏi lo cho tôi.”
Thái Vân: “Tùy.”
Cô ấy cười lạnh: “Ồ, quên nói với cậu, tôi vừa gặp người họ hàng là công nhân nhập cư của cậu ở tầng dưới, người đó có chuyện muốn thương lượng với cậu, muốn cậu xuống dưới.”
Hạ Hạ ngơ ngác: “Người thân là công nhân nhập cư gì?”
Thấy bọn họ sắp cãi nhau, Triệu Sơn Kỳ vội vàng xen vào: “Tối qua khi mình và Thái Vân ra ngoài ăn, ở cổng trường gặp một người đàn ông ăn mặc giống như công nhân nhập cư, còn liên tục hỏi mọi người có biết Hạ Hạ không, còn nói là họ hàng của cậu, thế là mình có đưa số điện thoại của cậu cho người đó. Họ không liên lạc với cậu sao?”
Hạ Hạ nhíu mày vẻ khó hiểu: “Mình không có người thân ở thành phố Nam Kinh này.”
Vừa nói xong, điện thoại của cô reo lên, là số điện thoại lạ từ thành phố Thường.
Cô trả lời một cách bình tĩnh.
Đầu dây bên kia là một người đàn ông có giọng khàn khàn, như thể có đờm đặc mắc kẹt trong cổ họng mà ông ta không thể ho ra được:
“Tao biết ngày hôm đó tao lỡ mất không nhìn thấy mày. Hạ Hạ, mày khiến tao tìm lâu thật đấy.”
Giọng nói đó vừa lọt vào tai, đầu óc Hạ Hạ như nổ tung, bàn tay cầm điện thoại cứng đờ.
Ở đằng xa, mặt trời dần lặn rồi biến mất sau những bóng núi tầng tầng lớp lớp.
Trên bầu trời chỉ còn lại những đám mây ánh hoàng hôn màu đỏ thẫm, hòa lẫn một cách mơ hồ vào khoảng không như trôi lạc giữa thiên đường, bay vào dãy núi.
Tay Hạ Hạ run lên, điện thoại rơi xuống sàn.
Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Story
Chương 17
10.0/10 từ 17 lượt.
