Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Chương 10
Tạ Hoài đi ra khỏi quán trà sữa, ném chìa khóa cho Hạ Hạ: “Đi mang xe tới đây.”
Khi Hạ Hạ mang xe điện đến cho Tạ Hoài, anh đang đứng bên vệ đường mua bánh.
Bánh cuốn được phết nước sốt ớt ngọt, bên trong có trứng rán, xúc xích, bột chiên, rau diếp và khoai tây thái sợi, phủ bên trên là đậu phộng giã nhỏ và rau ngâm… Chỉ cần liếc nhìn là đã có thể nếm được hương vị.
Tạ Hoài đứng ăn bánh cuốn, thấy Hạ Hạ đang nhìn mình, anh khẽ nhấc bánh lên: “Muốn ăn không?”
Hạ Hạ đã ăn nhiều bữa bánh bao khô khốc ở căng tin và thèm thứ gì đó có hương vị hơn, nhưng cô không thể chi mười tệ để mua một chiếc bánh.
Cô nhìn Tạ Hoài: “Nếu tôi nói muốn, anh Hoài có mời tôi không?”
Tạ Hoài trả lời một cách thản nhiên: “Anh Hoài không ngại mời con gái ăn, nhưng tôi sợ mình không kiềm chế được, cô không dám ăn đâu.”
Hạ Hạ hỏi: “Tại sao tôi lại không dám ăn?”
“Cô không sợ tôi hạ độc cô sao?” Tạ Hoài thành thật nói: “Nếu tôi đãi cô một miếng, tôi sẽ không nhịn được bỏ độc vào trong đó.”
Hạ Hạ: “…”
Ăn được một nửa miếng bánh, Tạ Hoài hỏi: “Cô có biết đi xe điện không?”
Hạ Hạ nói: “Biết.”
Tạ Hoài: “Cô lái xe, tôi ngồi ăn.”
Hạ Hạ lên xe, Tạ Hoài nhìn dáng người nhỏ nhắn của cô, nghi ngờ hỏi: “Thật sự biết sao? Nếu cô làm tôi ngã…”
Hạ Hạ: “Thật ra, ba tôi cũng có xe điện, tôi thường đi mua thuốc cho mẹ.”
Thật ra Hạ Hạ lái xe điện tốt hơn Tạ Hoài, vì Tạ Hoài đang ăn nên cô giữ tốc độ chậm.
Họ gặp một vài chiếc xe trên đường đi. Những cây cọ dọc hai bên đường tươi tốt, lá xanh mướt, vài làn gió mang theo mùi cỏ tươi mới thấm đẫm nước mưa.
“Cô lái xe rất tốt” Tạ Hoài khen ngợi một cách hời hợt.
Vừa dứt lời, Hạ Hạ không phát hiện ra ổ gà nên bánh xe rung lên, suýt nữa hất Tạ Hoài ngã.
“Cô lại bị sao thế!” Nửa cây xúc xích của Tạ Hoài bay ra khỏi vỏ thì anh hét lên, “Tôi khen cô một câu mà cô đã kiêu ngạo vậy?”
Hạ Hạ phản đối: “Không thể trách tôi vì có ổ gà mà!”
Mặt đường không bằng phẳng, Tạ Hoài ngồi nghiêng, không vững, anh đưa tay qua người Hạ Hạ để nắm lấy ghế.
Cô gái vừa vặn lưng dịch chuyển thân thể, tay Tạ Hoài đáp xuống eo cô, bánh xe lại đâm vào ổ gà, khiến anh loạng choạng suýt ngã về phía sau, anh phải vội vàng ôm eo cô giữ thăng bằng.
“Ah—” Hạ Hạ hét lớn, “Buông ra————”
Màng nhĩ của Tạ Hoài gần như muốn vỡ ra, vừa định bỏ tay ra, anh phát hiện tay lái trong tay Hạ Hạ đã lệch hướng, hướng thẳng đến lan can ven đường.
Anh hét lên: “Cẩn thận nhìn đường—”
Bánh xe đâm vào ổ gà thứ ba, Tạ Hoài ngã vào luống hoa ven đường, bánh trước đập vào lề đường, cả Hạ Hạ và xe đều ngã xuống đường.
Má cô đỏ như những rặng mây chiều hoàng hôn, những giọt nước mắt còn đọng lại nơi khóe mắt.
Chiếc xe điện phát ra âm thanh nhỏ như tiếng thở khó nhọc như người bệnh.
Hạ Hạ không bị thương mà chạy đến bồn hoa để kiểm tra Tạ Hoài.
May mắn thay, đất của luống hoa khá mềm, không có cây bụi cứng, chỉ có cỏ ba lá và hẹ được trồng ở đó.
Tạ Hoài không hề hấn gì, nhưng toàn thân phủ đầy đất đỏ, quần áo mới và đôi giày trị giá 28.000 nhân dân tệ của anh dính đầy cỏ và bùn.
Nửa chiếc bánh cuốn còn lại nằm dưới chân anh, vụn đậu phộng và lá rau diếp phủ đầy nước sốt rải rác tán loạn trên mặt anh.
Tạ Hoài gỡ lá rau diếp trên mặt xuống, vẻ mặt như người chết, bình tĩnh như thể đã mất hết nhiệt huyết và hy vọng sống: “Thành thật mà nói, không phải chỉ là một miếng bánh sao. Nếu cô muốn ăn thì cứ nói. Tôi đâu nhỏ nhen như vậy phải không?”
“Từ vụ trấn áp mại * đến chuyện không giải thích giúp tôi, đến bài kiểm tra bốn mươi tám điểm, còn có chuyện này nữa – rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì mà cô ghét tôi đến vậy? Nếu cô có vấn đề với tôi thì cứ nói ra. Đừng có mà dây dưa với tôi nữa.” Tạ Hoài nhìn cô, “Cô có vấn đề với tôi à?”
Sắc đỏ trên mặt Hạ Hạ vẫn chưa phai, đôi mắt vẫn còn ngấn lệ: “Không có vấn đề gì, chỉ là—”
“—da tôi nhột.”
“Anh có biết nhột là gì không? Tôi không thể kiểm soát được việc run rẩy khi bị chạm vào.”
“Anh nên nói tôi trước khi ôm eo tôi, tôi hoàn toàn không có sự chuẩn bị nào cả.”
Tạ Hoài phủi bụi bẩn trên mặt rồi cố gắng đứng dậy, nhưng đầu gối anh đột nhiên tê dại.
Hạ Hạ khom người xuống, xắn ống quần lên, thấy đầu gối đã tím tái: “Trông nghiêm trọng quá, chúng ta có nên đến bệnh viện không?”
Tạ Hoài nhìn chằm chằm vào đầu gối mình vài giây, cảm xúc dâng trào trong mắt, tâm trạng không ổn định.
Hạ Hạ chấp nhận số phận của mình. Lỗi là ở cô, cô không cố gắng phản kháng hay chống cự, chuẩn bị đối mặt với cơn giận dữ của anh.
Tạ Hoài không hề tức giận với cô.
Anh nhảy một chân lên xe điện, lưng thẳng tắp kiên quyết: “Tôi sẽ không bao giờ để cô lái xe nữa. Cho dù tôi chỉ còn một chân, cho dù tôi phải bò về trường, tôi cũng sẽ không đi cùng cô.”
Hạ Hạ đề nghị: “Để tôi gọi taxi, anh về trường trước, tôi lái xe về.”
Tạ Hoài chống chiếc xe điện lên, chiếc xe cũ kỹ được mua từ một khu chợ trời phát ra những âm thanh khò khè như sắp chết.
Tạ Hoài cố gắng khởi động lại nhưng chiếc xe không chịu di chuyển.
Ba giây sau, chiếc xe im bặt, nằm bên vệ đường như một con chó vô hồn.
“Cô có phát hiện không?” Ánh mắt Tạ Hoài dừng lại trên chiếc xe điện.
Sau một hồi im lặng, anh lên tiếng: “Kể từ khi gặp cô, tôi toàn dính xúi quẩy.”
Hạ Hạ: “…”
Mùa mưa ở Nam Thành vào tháng Tám. Đến tháng Chín, mưa liên tục cũng đã tạnh, nhưng thay vì chào đón cái mát mẻ của mùa thu, mặt trời lại trở nên cực kỳ khắc nghiệt. Vào ngày đầu tiên huấn luyện quân sự, mặt trời chói chang trên đầu, tia cực tím dữ dội bao bọc trong ánh nắng mặt trời, và sau cái nóng thiêu đốt, mùi cao su nồng nặc lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của sân.
Những sinh viên mới đứng nghiêm dưới ánh nắng chói chang.
Sinh viên được miễn huấn luyện vẫn không được phép rời khỏi sân tập. Hạ Hạ ngồi cùng mấy cô gái ở rìa sân, còn mấy cậu con trai thì rải rác xa hơn.
Tạ Hoài dựa vào ghế dưới tán dù che nắng, nhai thân cỏ đuôi cáo.
Tối qua, đầu gối của anh ấy chuyển sang màu tím vì ngã, anh đã đến phòng y tế để đánh giá chấn thương.
Bác sĩ không cấp cho anh giấy miễn trừ đào tạo, chỉ cấp cho anh năm ngày nghỉ ốm để nộp đơn xin thuốc, và kiểm tra lại sau năm ngày để xác định xem anh có cần được miễn trừ hay không.
Hạ Hạ đi cùng Tạ Hoài, chứng kiến cảnh anh trơ tráo quấy rầy bác sĩ bằng tài diễn xuất của mình ngay trước giờ đóng cửa.
Lúc thì khóc vì đau chân, lúc thì khóc vì đau lưng, rồi đến lúc lại đau tay.
Bác sĩ bực bội hỏi: “Cuối cùng đau ở đâu vậy?”
Tạ Hoài yếu ớt nói: “Cháu vừa mới gặp tai nạn, bây giờ đau nhức khắp người.”
Anh chỉ vào Hạ Hạ: “Người phụ nữ này đâm vào cháu, không tin thì hỏi cô ấy đi.”
Hạ Hạ miễn cưỡng nói: “Cháu đã đâm vào cậu ấy.”
Bác sĩ không thể đưa ra kết luận chắc chắn nào lại bị thuyết phục bởi sự kết hợp giữa lời nịnh hót và hành động như làm nũng của anh.
Vì vậy, khi Tạ Hoài rời khỏi phòng y tế, anh đã xin được giấy miễn huấn luyện quân sự, trên đó có ghi nguệch ngoạc dòng chữ “thương tích ở chân”.
Điện thoại của Hạ Hạ kêu hai tiếng bíp, có tin nhắn từ Tạ Hoài.
Hôm qua, sau khi làm hỏng xe của Tạ Hoài, cô đã tình nguyện trả tiền sửa chữa và chi phí y tế cho anh, nhưng như thường lệ – trả góp.
Tạ Hoài tính toán rồi gửi số tiền cho cô.
Hạ Hạ thở dài, nợ nần chồng chất, dù vài gánh nặng cũng nhẹ đi, nợ càng nhiều, cô càng không muốn quan tâm.
Đến chín giờ sáng, Tạ Hoài không thể ngồi yên được.
Anh đỗ chiếc xe điện của mình bên ngoài sân rồi xin đi vào nhà vệ sinh nhiều lần, mỗi lần trở về đều mang theo hai thùng xốp đựng trà sữa do Triệu Nhất Lôi giao.
Thời gian huấn luyện quân sự được quy định chặt chẽ, thời gian bắt đầu và nghỉ ngơi cũng được nêu rõ trong thông báo.
Anh tính toán thời gian thật hoàn hảo – vừa đúng lúc trà sữa được mang ra, đội huấn luyện đã tản ra để nghỉ giải lao.
Tạ Hoài dán mã QR lên tấm biển các tông ở phía trước thùng làm mát bằng bọt.
Tấm bìa ghi bằng bút đen: Trà sữa mười tệ một cốc, giảm giá năm tệ khi thêm vào WeChat.
Chi phí sinh hoạt ở Nam thành rất cao, ngay cả nước đóng chai cũng có giá hai tệ năm mươi. Trà sữa năm tệ thực tế là mức giá thấp nhất có thể.
Thời tiết hôm nay nóng đến mức khiến mọi người đổ mồ hôi, nước mang vào buổi sáng sau hai giờ trên sân đã trở nên ấm hơn, mà trà sữa của Tạ Hoài vẫn còn lạnh như băng. Rất nhanh, một đám học sinh tò mò đã tụ tập xung quanh anh.
Tạ Hoài không ngờ lại có nhiều người mua như vậy nên không thể tự mình xử lý được.
Anh vẫy tay với Hạ Hạ: “Đến giúp tôi thu tiền.”
Vẻ mặt gian xảo hiện lên trên mặt Hạ Hạ: “Tại sao tôi phải làm thế? Anh sẽ trả tiền cho tôi khi giúp anh chứ?”
Tạ Hoài: “Tôi còn phải cung cấp phòng ở, tiền ăn, còn có bảo hiểm xã hội nữa sao? Hôm qua cô làm tôi ngã đấy…”
“Chuyện hôm qua chúng ta đã giải quyết xong rồi, tôi sẽ trả tiền xe và thuốc men, sau khi trả tiền thì chúng ta hòa, đừng nhắc đến chuyện đó nữa.” Hạ Hạ ngắt lời anh, “Hơn nữa, anh có thật là gặp xui xẻo à, nếu tôi không làm anh ngã, anh làm sao được miễn huấn luyện?”
“Tôi có thể giúp anh thu tiền, lương tám tệ một giờ, nhận hay không nhận, nếu không, tôi đi ngay.” Cô nheo mắt, “Nhanh lên, tôi đếm đến ba.”
Tạ Hoài nhìn thẳng vào mắt cô, đồng tử của cô gái đen nhánh, đôi mắt sáng ngời, sạch sẽ như chưa từng dính bụi trần.
Anh đưa ví tiền lẻ vào tay cô, lạnh lùng nói: “Cẩn thận đấy, cẩn thận đếm nhầm, nếu không anh Hoài này sẽ đánh cô.”
Giờ nghỉ buổi sáng có hai đợt, mỗi đợt hai mươi phút.
Trà sữa của Tạ Hoài vừa rẻ vừa ngon, với hơn tám trăm người ở sân phía đông, hai trăm cốc đã bán hết sạch trong một buổi sáng.
Nhiều sinh viên đã thêm WeChat của Tạ Hoài để tiết kiệm năm nhân dân tệ. Sau khi chấp nhận yêu cầu kết bạn của họ, Tạ Hoài đã thêm họ vào một nhóm WeChat. Anh ấy đã đăng một thực đơn trà sữa kèm giá vào nhóm, sau đó là một tin nhắn: [Đối với các hương vị khác, hãy đặt hàng trực tiếp trong nhóm, không mất phí giao hàng.]
Hạ Hạ cũng có mặt trong nhóm sau đó bị ấn tượng với sự nhạy bén trong kinh doanh của anh khi chứng kiến cách tiếp cận này.
Kể cả khi anh không kiếm được lợi nhuận từ việc bán trà sữa với giá năm nhân dân tệ một cốc, anh cũng không bị lỗ.
Điều quan trọng nhất của kinh doanh không phải là lợi nhuận trước mắt mà là cơ sở khách hàng và mối quan hệ. Tạ Hoài đã lên kế hoạch lâu dài, sẵn sàng kiếm ít tiền hơn vào ngày đầu tiên để thu hút khách hàng.
Đại học Nam Kinh có bốn sân vận động, với hơn năm nghìn sinh viên năm nhất theo học.
Tạ Hoài thay đổi khu vực mỗi nửa ngày, tạo ra bốn nhóm WeChat trong hai ngày bằng phương pháp tương tự.
Buổi sáng, anh và Hạ Hạ phải đến sân phía đông để điểm danh, trong lúc luyện tập không thể ra ngoài, chỉ có thể lén đi trước giờ nghỉ hai mươi phút, lấy cớ đi vệ sinh. Triệu Nhất Lôi vẫn luôn cầm trà sữa đợi ở cổng trường.
Sau khi lấy hàng, Tạ Hoài sẽ lái xe điện cùng Hạ Hạ và trà sữa đến một chỗ khác, căn thời gian hoàn hảo để đến nơi vừa đúng lúc người hướng dẫn thổi còi nghỉ giải lao.
Sau đó, không còn gì để nói nữa. Như Tạ Hoài đã nói, khuôn mặt đẹp trai đến tàn khốc của anh không phải là không hợp lí.
Không chỉ việc anh tích cực đưa số liên lạc WeChat của mình ra để mọi người thêm vào – với vẻ ngoài và khí chất lạnh lùng, nổi loạn đó, chỉ cần ngồi ở rìa sân cũng sẽ thu hút một nhóm con gái liếc nhìn. Một số người táo bạo hơn thậm chí có thể đến hỏi thông tin liên lạc cá nhân của anh.
Hai trăm cốc trà sữa thực sự chỉ là chuyện nhỏ.
Ngoại trừ một lần kiên quyết về tiền lương, Hạ Hạ luôn cư xử rất đúng mực, thể hiện hình ảnh ngoan ngoãn và dễ bảo.
Cô tỉ mỉ tính sổ sách và nghiêm túc. Sau vài ngày, Tạ Hoài thấy cô hữu ích và cũng giao cho cô nhiệm vụ ghi chép đơn hàng, bảo cô biên soạn đơn hàng của nhóm vào buổi tối trong thời gian nghỉ ngơi và đưa trước cho Triệu Nhất Lôi để chuẩn bị trà sữa cho ngày hôm sau. Trong lúc đó, anh vẫn tiếp tục trông coi quầy hàng nhỏ của mình trên đường Xuân Hòa vào buổi tối, ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ bán hàng.
Sau khi Tạ Hoài hoàn thành một vòng ở cả bốn khu, anh đã trả lại giá trà sữa về giá ban đầu. Với mức giá cao hơn, tất nhiên, ít người mua hơn và phải đặt hàng trước hàng ngày, mỗi khu bán được nhiều nhất là năm mươi cốc. Mặc dù việc kinh doanh có vẻ như đã giảm, nhưng với lợi nhuận tăng trên mỗi cốc, thu nhập của Tạ Hoài không bị ảnh hưởng nhiều.
Hạ Hạ biết giá của mỗi cốc trà sữa, sau mỗi ngày sẽ tính nhẩm thu nhập một ngày của mình, sau đó chửi thầm “tên con nhà giàu chết tiệt này”.
Trong những ngày huấn luyện quân sự, Hạ Hạ thường mơ thấy Tạ Hoài nằm dài trên một ngọn núi vàng, nhìn xuống cô.
Trong mơ, cô cố gắng lấy lòng Tạ Hoài.
Tạ Hoài thậm chí còn không thèm ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngạo mạn: “Muốn bám vào chân anh Hoài sao? Cẩn thận, đừng để anh Hoài bắt được đấy.”
Trong mộng Hạ Hạ cười nịnh nọt: “Sao anh có thể nói thế? Tôi không dám đâu.”
Sau khi tỉnh khỏi giấc mơ, Hạ Hạ cũng không vội vàng đứng dậy mà trong lòng tính toán cẩn thận.
Tạ Hoài kiếm tiền quá giỏi.
Có ý tưởng, có trí tuệ và quan trọng nhất là có khả năng hành động.
Trước khi thoát khỏi tình cảnh khốn khổ của mình, cô không những phải bám vào chân Tạ Hoài mà còn phải giữ thật chặt nữa.
Cô phải tỏ ra ngọt ngào, ngây thơ, ngoan ngoãn và bắt Tạ Hoài để lại cho cô một ít nước súp còn anh cứ ăn thịt.
Không, cô thậm chí không cần nước súp.
Hạ Hạ khiêm tốn nghĩ: Chỉ cần l**m đáy bát là cô đã mãn nguyện rồi.
Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Story
Chương 10
10.0/10 từ 17 lượt.
