Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới
Chương 36
Edit by meomeocute
Họ vừa vào ngục, Minh Đào Đào lập tức ghé sát lại, nhỏ giọng nói với Từ Tiểu Hi: "Tiểu Hi, ngươi nói xem có khi nào hai ta được phúc tinh nhập thể không? Nếu không thì làm sao lại trùng hợp như vậy, đúng lúc hắn xui xẻo chứ?"
Từ Tiểu Hi cười khổ: "Ngươi đừng nói bậy, chúng ta chỉ là tiểu quỷ, lấy đâu ra phúc tinh nhập thể chứ."
Minh Đào Đào: "Vậy thì chắc là ông trời chiếu cố, thấy chúng ta bị bắt nạt nên đứng ra đòi lại công bằng."
"..."
Từ Tiểu Hi lo hắn càng nói càng xa rời thực tế, dứt khoát không tiếp lời nữa.
Chẳng bao lâu, bọn họ đến khu nghỉ ngơi. Ở đó có một lão giả xa lạ đang ngồi, mặc quan bào đen, trên tay cầm một chùm chìa khóa lớn, đùa nghịch trong tay, có lẽ là quỷ sai cai ngục mới nhậm chức.
Lão giả trông từ bi hiền hậu, thấy bọn họ bước vào liền nở nụ cười hòa nhã, khiến Từ Tiểu Hi có chút thiện cảm.
"Ba vị, đưa thẻ bài cho lão phu kiểm tra."
Tôn Bá, Minh Đào Đào và Từ Tiểu Hi đều lấy thẻ bài của mình ra cho lão kiểm tra, sau đó báo số phòng lao mình cần thi hành hình phạt.
Từ Tiểu Hi vẫn theo thứ tự từ ngoài vào trong, sắp xếp lần lượt: 7003, 7004, 9002, 9009.
Khi bước vào phòng lao số 9009, nụ cười trên mặt Từ Tiểu Hi không kìm được mà rạng rỡ hơn: "Trương Dực, ta đến rồi đây!"
Giọng nói của hắn cao lên, có thể thấy tâm trạng đang rất tốt.
Trương Dực nhận ra, liếc mắt nhìn hắn một cái.
Từ Tiểu Hi cười rạng rỡ với hắn, chủ động chia sẻ: "Trương Dực, ngươi biết không, tên quỷ sai ức h**p ta hôm qua đã bị bắt rồi!"
Trương Dực hừ lạnh một tiếng, tỏ ý đã biết.
"Sau này không cần lo hắn làm khó ta nữa." Từ Tiểu Hi cảm thán: "Thất gia đúng là anh minh thần võ, vô hình trung giúp ta một ân huệ lớn."
"Cái gì?"
Trương Dực lập tức nhíu mày, tỏ vẻ không hài lòng.
Từ Tiểu Hi bị phản ứng của hắn làm cho khó hiểu, hỏi: "Sao vậy?"
Trương Dực tức giận siết chặt nắm đấm, liếc hắn một cái lạnh lùng, giọng điệu không mấy tốt đẹp: "Đánh xong thì cút đi, đừng có chướng mắt ta."
Từ Tiểu Hi: "..."
Sao đang yên đang lành lại nổi giận rồi?
Tính tình hắn ngày càng khó đoán.
Từ Tiểu Hi không dám chọc giận hắn, chỉ đành ngoan ngoãn rút roi ra, quất xuống người hắn.
Trương Dực vốn đã bực bội, nay lại thêm từng roi giáng xuống đau đớn, tâm trạng càng thêm khó chịu.
Hắn có chút không hiểu nổi, bản thân xưa nay vốn không màng danh lợi, vậy mà tại sao vừa nghe thấy tên tiểu quỷ kia quy hết công lao cho Bạch Vô Thường, trong lòng lại khó chịu đến vậy?
Hừ, đúng là một kẻ không biết tốt xấu.
Uổng công hắn còn nghĩ đến chuyện tiểu quỷ bị ức h**p mà ra tay giúp đỡ, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.
Lúc Trương Dực còn đang suy nghĩ vẩn vơ, Từ Tiểu Hi đã nhẹ nhàng quất đủ hai trăm roi. Hắn thu roi lại, đứng tại chỗ không dám lên tiếng, có chút lo lắng bất an.
Hồng y quỷ nhận ra, ngẩng đầu lên nhìn hắn, không hài lòng nói: "Còn chưa đi?"
Nếu là ngày thường, nghe thấy câu này, Từ Tiểu Hi chắc chắn sẽ không do dự mà lập tức rời đi, nhưng hôm nay hắn lại không nhúc nhích, lấy hết can đảm hỏi: "Trương Dực, ta có thể hỏi ngươi vì sao lại giận không?"
Trương Dực mặt lạnh, phủ nhận: "Không có giận."
"..."
Lời này hoàn toàn không có chút độ tin cậy nào.
Từ Tiểu Hi tủi thân nói: "Nhưng mà ngươi hung dữ quá."
Trương Dực hừ lạnh: "Ta vốn có tính khí như vậy, không so được với Thất gia anh minh thần võ của ngươi."
"..."
Câu này nghe thật kỳ lạ.
Từ Tiểu Hi khó hiểu: "Ngươi so với Thất gia làm gì?"
Trương Dực bị hỏi đến á khẩu.
Từ Tiểu Hi tiếp tục: "Còn nữa, cái gì mà Thất gia của ta, ta còn chưa từng gặp hắn bao giờ."
Những nhân vật tầm cỡ như Hắc Bạch Vô Thường đâu phải muốn gặp là gặp được.
Trương Dực không chịu buông tha: "Chưa từng gặp mà cũng khen anh minh thần võ?"
Từ Tiểu Hi: "..."
Vì đối phương giúp hắn giải quyết một rắc rối lớn mà.
Trương Dực nhìn dáng vẻ vô tội của hắn, lời định nói ra lại nghẹn lại trong cổ họng, cứ như thể hắn đang vô cớ gây sự vậy.
Từ Tiểu Hi thấy sắc mặt hắn u ám, liền nhỏ giọng thăm dò: "Trương Dực, có phải ngươi và Thất gia có hiềm khích gì không?"
Nếu không thì tại sao chỉ vì một câu khen Thất gia mà Trương Dực lại tức giận như vậy?
Trương Dực bật cười vì giận: "Ta với hắn có hiềm khích? Hắn mà xứng sao?"
"..."
Được rồi, có thể xác định, giữa bọn họ quả thực có hiềm khích.
Từ Tiểu Hi thuận theo phụ họa: "Đúng vậy, hắn không xứng đáng khiến ngươi nổi giận."
Trương Dực không hài lòng: "Nói lại lần nữa, ta không có giận."
Từ Tiểu Hi: "… Được rồi, ta biết ngươi không có giận."
Hôm nay tâm trạng hắn tốt, không ngại dỗ dành con quỷ áo đỏ kiêu ngạo này một chút, nhưng lại sợ lỡ miệng nói sai khiến đối phương bực bội thêm, bèn chủ động chuyển chủ đề: "Đúng rồi, ta có một tin tốt khác muốn chia sẻ với ngươi."
"Ta lại kết giao được một người bạn mới, chính là con tiểu quỷ hôm trước. Tính cách hắn rất tốt, đối xử với ta cũng rất tốt, không chỉ mời ta ăn hương mà còn giúp ta tìm một Quỷ Tướng làm sư phụ."
Từ Tiểu Hi kể sơ qua về chuyện mình muốn luyện võ, Trương Dực nghe xong cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt.
Từ Tiểu Hi cũng không để ý, chia sẻ xong liền chào tạm biệt rồi rời khỏi nhà lao.
Tôn Bá làm nhiệm vụ đơn giản, đã sớm hoàn thành và rời đi. Minh Đào Đào thì chưa đi, vẫn ngồi trong khu nghỉ ngơi trò chuyện với lão quỷ sai mới đến.
Thấy Từ Tiểu Hi đi ra, Minh Đào Đào lập tức đứng dậy đi tới, còn lão quỷ sai thì đứng lên khóa cửa lao.
Minh Đào Đào hỏi: "Sao ở trong đó lâu vậy?"
Từ Tiểu Hi đồng thời hỏi: "Còn ngươi sao vẫn chưa đi?"
Minh Đào Đào đáp: "Đợi ngươi đấy. Dạo này sư phụ ta rảnh rỗi, ta cũng chẳng có gì làm. Ngươi định làm gì tiếp theo?"
Từ Tiểu Hi: "Về ký túc xá ngồi thôi."
Minh Đào Đào vui vẻ nói: "Ta đi cùng ngươi."
Từ Tiểu Hi bất đắc dĩ đồng ý.
Có lẽ vì lúc còn sống, hay ngay cả khi vừa mới chết, phần lớn thời gian hắn đều ở một mình, nên bây giờ Minh Đào Đào cứ quấn quýt như vậy khiến hắn có chút không quen.
Hắn không giỏi đối phó với kiểu người như Minh Đào Đào. Nếu đáp lại nhiệt tình, hắn làm không được; mà nếu lạnh nhạt, lại sợ đối phương hiểu lầm rằng mình không thích hắn. Nghĩ đi nghĩ lại, quả thực hơi khó xử.
Có lẽ Minh Đào Đào cũng nhận ra sự bối rối của hắn, nên chủ động giải thích rằng ở Địa phủ quá buồn chán, vì thế mới muốn bám theo hắn, còn khuyên hắn đừng áp lực quá, nếu thực sự nhàm chán, hắn sẽ tự rời đi.
Lúc này, Từ Tiểu Hi mới yên tâm.
Về đến ký túc xá, hắn lấy giấy vẽ ra tiếp tục vẽ tranh, viết nhật ký.
Minh Đào Đào tuy luôn ở bên cạnh, nhưng cũng rất hiểu chuyện, không quấy rầy hắn liên tục, nhiều nhất chỉ thỉnh thoảng nói với hắn vài câu khi hắn tạm dừng nghỉ tay.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Năm giờ sáng ở Dương gian, chuông triệu hồn vang lên.
Từ Tiểu Hi như thường lệ, cất giấy vẽ vào túi treo bên giường, sau đó đứng dậy nói với Minh Đào Đào: "Chúng ta ra cổng Đông đi."
Hôm qua, Minh Đào Đào đã hẹn với đối phương qua điện thoại về thời gian và địa điểm.
Đúng lúc này, những quỷ sai vừa từ Dương gian trở về đang lướt qua rất nhanh, từng bóng quỷ nối tiếp nhau, lớp lớp trùng trùng.
Từ Tiểu Hi và Minh Đào Đào đứng đợi ở cổng Đông, thỉnh thoảng lại nhìn vào dòng quỷ sai qua lại, đoán xem đối phương sẽ đến lúc nào.
Chờ thêm một lát, hai con tiểu quỷ đang cúi đầu trò chuyện thì một đôi giày rằn ri xuất hiện trước mắt.
Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới
Đánh giá:
Truyện Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới
Story
Chương 36
10.0/10 từ 15 lượt.
