Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới
Chương 32
Edit by meomeocute
Ngoài nhà lao, Từ Tiểu Hi dẫn tiểu quỷ đến đứng bên vệ đường ở xa.
Tiểu quỷ vẫn còn sợ hãi, ôm ngực lo lắng nói: "Con quỷ trong ngục 9009 vừa nãy hung dữ quá."
Từ Tiểu Hi thì có vẻ đã quen, cười đáp: "Hắn chỉ là tính khí hơi kém một chút thôi, thực ra cũng khá tốt đấy."
Tiểu quỷ chớp mắt, gật đầu nói: "Được rồi, hôm nay thật sự cảm ơn ngươi nhiều lắm. Nếu không có ngươi, có lẽ ta đã…"
Hắn không nói tiếp mà chuyển chủ đề với nụ cười: "Đúng rồi, ta tên là Minh Đào Đào, còn ngươi?"
Từ Tiểu Hi cười đáp: "Ta tên Từ Tiểu Hi."
Tiểu quỷ nhỏ giọng lặp lại: "Từ Tiểu Hi, cái tên đáng yêu quá, rất hợp với ngoại hình của ngươi."
Từ Tiểu Hi: "Cảm ơn, ngươi cũng rất đáng yêu."
Minh Đào Đào nở một nụ cười rạng rỡ, trên má còn xuất hiện một lúm đồng tiền nhỏ.
Từ Tiểu Hi không ngờ tiểu quỷ này lại vô tư đến vậy, dù đang trong tình cảnh này mà vẫn cười được. Y không nhịn được nhắc nhở: "Ngươi định làm gì tiếp theo?"
Nụ cười của Minh Đào Đào lập tức cứng lại, chuyển thành vẻ mặt đau khổ: "Ta cũng không biết nữa, nhiệm vụ mà sư phụ giao hôm nay chắc là không thể hoàn thành rồi."
Từ Tiểu Hi: "Nhiệm vụ gì?"
Minh Đào Đào: "Hành hình một tiểu quỷ trong ngục 7008, mỗi ngày 100 roi, kéo dài trong nửa năm."
"Mấy ngày trước đều do sư phụ dẫn ta qua, hôm nay người có việc, nên bảo ta tự đi. Thực ra ta đã sớm phát hiện ánh mắt của tên quỷ cai ngục nhìn ta có gì đó không đúng, nhưng không ngờ hắn lại to gan đến thế, dám nhân lúc này giở trò với ta."
"Haizz, đều tại ta thực lực quá yếu, phản kháng mấy lần mà không thành công."
Từ Tiểu Hi hỏi: "Vậy sau này ngươi định thế nào?"
"Còn nhiệm vụ nửa năm nữa, hắn chắc chắn sẽ tiếp tục làm khó ngươi."
Minh Đào Đào suy nghĩ một lúc rồi nói: "Chắc không sao đâu, mỗi lần đến hành hình đều có sư phụ đi cùng, sư phụ ta là lão quỷ sai của Địa Phủ, mấy lần trước ta thấy hắn đối với sư phụ ta rất nhiệt tình và kính trọng, chắc không dám làm bậy trước mặt sư phụ ta đâu."
"Hừ, lát nữa ta còn phải mách sư phụ, để sư phụ đòi lại công bằng cho ta!"
Nghe xong, trên khuôn mặt tái nhợt của Từ Tiểu Hi lộ ra vẻ ngưỡng mộ: "Thật tốt quá."
Đối phương có một sư phụ ở Địa Phủ dẫn dắt, đến lúc quan trọng còn có thể bảo vệ hắn, không giống như y…
Minh Đào Đào nhận ra tâm trạng của tiểu quỷ trước mặt bỗng nhiên sa sút, liền nghi hoặc hỏi: "Ngươi sao thế?"
Từ Tiểu Hi lắc đầu: "Không có gì."
Minh Đào Đào nói: "Ngươi đã giúp ta một việc lớn như vậy, ta mời ngươi ăn hương nhé?"
"Hả?"
Minh Đào Đào hỏi: "Ngươi còn có việc gì khác phải làm không?"
Từ Tiểu Hi lắc đầu: "Không có."
Minh Đào Đào cười: "Vậy thì tốt rồi, đi thôi, ta biết có một quầy hàng ở chợ quỷ gần đây, hương của họ ngon lắm."
Không đợi Từ Tiểu Hi từ chối, đối phương đã chủ động nắm lấy cổ tay y, nhanh chóng bay về phía Đông.
Trên đường đi, Minh Đào Đào chủ động bắt chuyện với y, bộ dạng vui vẻ hoàn toàn khác hẳn sự sợ hãi, hoảng loạn khi nãy.
Ngược lại, Từ Tiểu Hi vì thái độ nhiệt tình đột ngột của hắn mà có chút bối rối, nhưng y cũng rất mong có thêm bạn bè, nên không hề phản cảm với sự thân thiết của đối phương.
Trùng hợp làm sao, quầy hàng mà Minh Đào Đào nói đến chính là nơi trước đó Từ Tiểu Hi từng đến mua băng dính, gặp lão chủ quầy mặc áo ngắn tay, quần đùi và dép lê.
Lão vẫn giữ vẻ mặt vui tươi như trước, thấy bọn họ đến, thái độ không quá nhiệt tình, nhưng khi Minh Đào Đào nhắc đến chuyện có một câu chuyện hay để nghe, lão lập tức hào hứng, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, mời họ ngồi xuống, còn gọi cho mỗi người bốn nén hương, bảo vừa ăn vừa nói chuyện.
Minh Đào Đào cũng là một tiểu quỷ lắm lời, kể tường tận chuyện vừa rồi cho lão già nghe, còn kéo cả Từ Tiểu Hi bên cạnh bổ sung thêm.
Ba tiểu quỷ nhiều chuyện tụ lại một chỗ, đề tài trò chuyện tất nhiên là không bao giờ cạn.
Cuối cùng, lão già thậm chí không còn tâm trạng bán hàng nữa. Trong lúc đó, có tiểu quỷ khác đến hỏi giá hàng hóa, nhưng vì cắt ngang lời Minh Đào Đào, lão già tỏ ra rất khó chịu, khoát tay từ chối bán hàng rồi giục Minh Đào Đào kể tiếp.
Nhìn cảnh tượng ấy, Từ Tiểu Hi chỉ muốn thốt lên: Lão đại gia đúng là một đại gia giàu có!
Nhưng y cũng học được không ít điều khi ngồi nghe bên cạnh.
Lần đầu tiên được trải nghiệm cảnh tiểu quỷ tụ lại trò chuyện phiếm như thế này, Từ Tiểu Hi cảm thấy rất vui.
Cuối cùng, cuộc trò chuyện kết thúc khi sư phụ của Minh Đào Đào gọi điện đến, ba người đứng dậy rời đi.
Trước khi chia tay, Minh Đào Đào còn cố ý hỏi số phòng và giường ngủ của Từ Tiểu Hi, nói rằng sẽ đến tìm y chơi khi có thời gian.
Từ Tiểu Hi nói rõ thời gian nghỉ ngơi của mình, rằng lúc đó y không có ở ký túc xá, nhưng đối phương chỉ đáp: Không sao.
Về đến ký túc xá, Từ Tiểu Hi nằm trên giường, hồi tưởng lại những chuyện xảy ra trong ngày, khóe môi khẽ nhếch lên. Nhưng vừa nghĩ đến quỷ sai cai ngục, nụ cười ấy lập tức biến mất.
Minh Đào Đào có sư phụ bảo vệ, còn y thì phải làm sao?
Hôm nay thời gian bị lãng phí ở nhà lao và chợ quỷ quá lâu, y vừa nằm xuống không bao lâu, chuông gọi hồn đã vang lên.
Y thu lại tâm trạng ủ rũ, ngồi dậy xuống giường, đi về hướng Hoàn Hồn Nhai.
Một đêm bận rộn vất vả.
Từ Tiểu Hi nhét số tiền cuối cùng vào tay áo, vội vã chạy về phía cổng Bắc, đi vòng qua con đường bên trong để đến cổng Tây.
Lúc chuông báo động vang lên, y đang dẫn một nữ quỷ trung niên đến Hoàn Hồn Nhai.
Y chạy gấp đến nhà lao, vừa đến nơi liền bị quỷ gác cổng kiểm tra thẻ bài rồi mới được vào trong.
Lối đi khá dài, nhưng không bao lâu y đã đến khu vực nghỉ ngơi, nhìn về phía quỷ sai cai ngục đang ngồi trên ghế, nói: "Có thể giúp ta mở cửa ngục 7003 và 7004 không?"
Những lần trước, nghe thấy vậy, quỷ sai cai ngục đã sớm xách chìa khóa đứng dậy, nhiệt tình chào hỏi y rồi đi mở cửa ngay.
Nhưng hôm nay, sau khi Từ Tiểu Hi nói xong, đối phương vẫn không hề nhúc nhích, vẫn ngồi trên ghế với thái độ lạnh nhạt, trong ánh mắt còn có chút khinh thường.
Rốt cuộc cũng đến rồi.
Từ Tiểu Hi đã đoán trước hôm nay đối phương chắc chắn sẽ làm khó y, nhưng vẫn chưa nghĩ ra cách ứng phó.
Đối phương không để ý, y cũng đứng im tại chỗ, cứ thế hai con quỷ giằng co với nhau thật lâu.
Cuối cùng, quỷ sai cai ngục Dương Dũng là người thua cuộc trước.
Hắn cười khẩy một tiếng, giơ tay gọi Từ Tiểu Hi: "Từ Tiểu Hi, qua đây."
Từ Tiểu Hi nghe vậy, lập tức cảnh giác, đứng yên không nhúc nhích.
Dương Dũng lộ vẻ mất kiên nhẫn, lặp lại: "Ta bảo ngươi qua đây ngồi."
Tiểu quỷ áo trắng vẫn không nhúc nhích.
Dương Dũng tức giận đứng dậy, hùng hổ tiến về phía y.
Từ Tiểu Hi lập tức cảnh giác, cố giữ vững khí thế, quát lên: "Ngươi muốn làm gì?"
Dương Dũng hừ lạnh, hạ giọng nói: "Còn có thể làm gì? Ngươi phá hỏng chuyện tốt của ta, tất nhiên ta phải nói chuyện với ngươi cho rõ ràng."
Vừa nói, hắn vừa đưa tay định túm lấy cánh tay tiểu quỷ áo trắng.
Từ Tiểu Hi lập tức lùi hai bước, tránh khỏi tay hắn, tức giận quát: "Ngươi đừng động vào ta!"
"Hừ, bây giờ mới biết sợ à? Hôm qua sao lại ra sức bênh vực như thế?"
Dương Dũng nói xong, lại vươn tay ra.
Từ Tiểu Hi theo bản năng rút roi, nắm chặt cán roi, liên tục lùi về sau. Thấy hắn vẫn không chịu buông tha, y nghiến răng, vung roi quất mạnh về phía hắn.
Tuy nhiên, âm thanh sắc bén của roi quất xuống không vang lên, đầu còn lại của roi đã bị quỷ sai cai ngục chặt chẽ giữ trong lòng bàn tay.
!!!
Đối phương vậy mà lại cứng rắn đón lấy roi, Từ Tiểu Hi kinh ngạc không thôi.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, đối phương đột nhiên dùng sức, trực tiếp giật lấy roi khỏi tay tiểu quỷ áo trắng.
Cảm giác trống rỗng nơi tay khiến Từ Tiểu Hi theo bản năng muốn chạy ra ngoài.
Nhưng kết quả là đối phương lại sử dụng thuật di hình, chặn ngay trước mặt y, xoay lưng về phía lối ra, vẻ mặt ngang ngược, thấp giọng nói: "Ta muốn xem thử ngươi còn có thể chạy đi đâu!"
Ác quỷ trong hai bên phòng giam nghe thấy động tĩnh, từng kẻ một bám vào song sắt hóng chuyện, thấy cảnh này liền hò hét cổ vũ.
Lúc này, gan Dương Dũng cũng lớn dần lên. Tiếng động trên hành lang không hề nhỏ, nhân vật lớn trong phòng giam số 9009 chắc chắn có thể nghe thấy. Nếu như Từ Tiểu Hi thực sự có quan hệ gì với hắn, nhất định đối phương sẽ ra tay.
Nhưng đã lâu như vậy rồi mà bên trong vẫn không có động tĩnh, có thể thấy là trước đây mình đã nghĩ quá nhiều.
Từ Tiểu Hi thấy đối phương từng bước ép sát, hoàn toàn hoảng loạn. Y rất chắc chắn rằng nếu đánh nhau, bản thân tuyệt đối không phải là đối thủ của quỷ sai trước mặt.
Nhưng lệ quỷ áo đỏ bị xích sắt trói lại, cửa phòng giam cũng bị khóa, cho dù mình có cầu cứu thì đối phương cũng chẳng thể giúp gì được.
Thế nhưng Từ Tiểu Hi lại nhớ đến lần trước, khi sợi xích từ ô cửa nhỏ phía trên phòng giam vươn ra, quấn chặt cổ quỷ sai cai ngục, trực tiếp treo bổng hắn lên.
Nghĩ đến đây, y cắn răng, lao nhanh về phía cuối hành lang, chạy đến phòng giam số 9009, dùng sức đập mạnh vào cửa, giọng nói gấp gáp gọi: "Trương Dực!"
Quỷ sai cai ngục không ngờ y lại làm ra hành động như vậy, cầm roi ngẩn người đứng tại chỗ.
Sau lưng hắn, đám ác quỷ trong ngục vẫn đang gào thét ồn ào, nhưng Dương Dũng lại không dám dễ dàng tiến lên.
Không khí một lần nữa trở nên căng thẳng.
Hắn đang đánh cược, cược rằng nhân vật lớn trong phòng giam số 9009 sẽ không quản chuyện của Từ Tiểu Hi.
Giọng nói lạnh lùng và những lời đe dọa của đối phương hôm qua vẫn còn văng vẳng bên tai hắn, rõ ràng hắn đã nghe thấy sát ý trong lời nói của nhân vật lớn đó.
Từ Tiểu Hi nhìn ra được quỷ sai cai ngục đang e dè Trương Dực, chắc chắn lần trước đã để lại bóng ma tâm lý rất lớn cho hắn.
Y khẩn thiết cầu xin: "Trương Dực!"
Bên trong truyền ra giọng nói lạnh lùng, mất kiên nhẫn của đối phương: "Cút vào đây."
Dương Dũng toàn thân chấn động, trong đầu vang lên một tiếng ong, đứng yên bất động.
Một phút sau.
"Rầm——"
Xích sắt nện mạnh xuống cửa phòng giam, phát ra âm thanh chấn động, rõ ràng báo hiệu sự thiếu kiên nhẫn của ác quỷ bên trong.
Dương Dũng giật mình tỉnh táo lại, lập tức bước nhanh lên trước, bất chấp việc Từ Tiểu Hi đang lùi về sau, cách cửa vài bước run rẩy giải thích với ác quỷ bên trong: "Ta... ta với Từ Tiểu Hi hôm qua... hôm qua chỉ có chút hiểu lầm, ta... ta chỉ muốn dọa hắn một chút, không... không thực sự định động tay động chân."
Vừa rồi, khi hắn uy h**p Từ Tiểu Hi, hắn cố tình hạ giọng, nhân vật lớn trong phòng giam số 9009 chắc chắn không thể nghe rõ, hơn nữa bản thân cũng chưa thực sự làm ra hành động gì quá đáng.
Dương Dũng đã nghĩ sẵn trong đầu, hắn sẽ nói rằng giữa hắn và Từ Tiểu Hi chỉ là tranh cãi. Nếu đối phương không có phản ứng gì, vậy thì hôm nào đó, nhân lúc tan ca, hắn sẽ xử lý tên tiểu quỷ này.
Còn nếu nhân vật lớn trong phòng giam số 9009 thực sự ra mặt bảo vệ, hắn sẽ lập tức tỏ ra yếu thế, xin lỗi ngay.
Ở địa phủ, hai con tiểu quỷ xảy ra tranh chấp ẩu đả là chuyện rất bình thường, cho dù đối phương có chức quan lớn đến đâu cũng không thể vì chuyện này mà phạt hắn quá nặng.
Bên trong phòng giam.
Tĩnh lặng không một tiếng động.
Dương Dũng run rẩy lấy chìa khóa ra, mở cửa phòng giam, sau đó nhanh chóng lùi lại mấy bước, sợ rằng sẽ giống lần trước, bị một sợi xích bạc từ bên trong vung ra suýt đoạt mạng.
Từ Tiểu Hi thấy hắn mở cửa, lập tức lao vào trong và nhanh chóng đóng cửa phòng giam lại.
Bên trong phòng giam, Trương Dực lạnh lùng nhìn tiểu quỷ đang đứng trước mặt, im lặng không nói lời nào.
"Giờ thì biết sợ rồi?"
Từ Tiểu Hi cúi đầu, hai tay siết chặt vào nhau, không biết phải làm gì.
"Chỉ với cái bộ dạng bùn nhão qua sông, thân mình còn lo chưa xong mà còn dám ra mặt giúp tiểu quỷ khác, đúng là không biết sống chết."
Ngay từ câu đầu tiên của Từ Tiểu Hi, Trương Dực đã biết cậu đến.
Lúc nghe thấy giọng điệu hoảng loạn của Từ Tiểu Hi, còn nói "đừng chạm vào ta", hắn đã đoán được tiểu quỷ này lại gặp rắc rối.
Hắn không ra tay ngay, vì muốn Từ Tiểu Hi hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Với cái thân thể nhỏ bé yếu ớt này mà còn muốn ra vẻ anh hùng, đúng là không biết tự lượng sức.
"Rút kinh nghiệm lần này đi, xem xem sau này còn dám..."
Tiểu quỷ áo trắng đột nhiên nhào tới, hai tay nắm chặt lấy vạt áo hắn, cúi đầu trông như đang nhận lỗi.
Trương Dực lập tức nghẹn lời, câu trách mắng bị chặn ngay cổ họng.
Hắn còn muốn nói thêm vài câu, nhưng há miệng lại không biết phải nói gì, đành thôi.
Bỏ đi, đồ nhát gan, mắng nặng chút lại khóc lóc ỉ ôi, phiền chết được.
Vả lại, tiểu quỷ này bị bắt nạt hay không thì liên quan gì đến hắn.
Đúng là ở cái nhà giam rách nát này lâu quá, đến mức rảnh rỗi xen vào chuyện người khác.
"Buông ra."
Trương Dực khó chịu nói.
Từ Tiểu Hi giật mình, lập tức buông tay rồi lùi lại vài bước, kéo giãn khoảng cách với hồng y quỷ.
Lần này cậu thực sự sợ rồi.
Vốn dĩ cậu muốn ôm chầm lấy Trương Dực, nhưng chút lý trí còn sót lại nhắc nhở rằng đối phương không thích bị chạm vào.
Thế nên Từ Tiểu Hi chỉ có thể lùi một bước, thay vì ôm, cậu chọn cách nắm lấy áo hắn.
Chỉ cần có một chút tiếp xúc, cậu liền cảm thấy an tâm hơn.
Trương Dực liếc thấy đôi mắt hoe đỏ của cậu, lạnh giọng đe dọa: "Không được khóc."
Từ Tiểu Hi nhỏ giọng đáp: "Ừm", rồi cố gắng nuốt nước mắt vào trong.
Trương Dực hừ lạnh, chê bai: "Vô dụng."
Từ Tiểu Hi ấm ức nói: "Ngươi có thể đừng mắng ta lúc này không?"
"Hiện tại ta đang rất buồn, nếu ngươi còn mắng, ta sẽ không nhịn được mà khóc mất."
Lời vừa dứt, khóe mắt trái bỗng nhiên rơi xuống một giọt nước mắt.
Từ Tiểu Hi vội vàng giơ tay lau đi, cứng miệng nói: "Ta không khóc, nó chỉ vô tình rơi xuống thôi."
Trương Dực: "..."
Chết tiệt, cái con tiểu quỷ này!
Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới
Đánh giá:
Truyện Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới
Story
Chương 32
10.0/10 từ 15 lượt.
