Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới

Chương 21


Edit by meomeocute


Mấy ngày sau đó, Từ Tiểu Hi không hề nghỉ ngơi, mỗi ngày đều đến nhà lao đúng giờ để hành hình, đánh xong liền đi, không còn quấn lấy Hồng Y Ác Quỷ để lải nhải mấy chuyện vặt vãnh nữa. 


Vốn dĩ, giữa người hành hình và kẻ chịu hình phạt, quan hệ chỉ nên như vậy. 


Nhưng Trương Dực, kẻ đã quen bị tên tiểu quỷ lắm lời kia quấy nhiễu, lại có chút không quen. 


Gần đây tiểu quỷ đó bận gì vậy? 


Ý nghĩ này vừa lóe lên, hắn lập tức đè nén xuống. 


Hắn bận gì, liên quan gì đến mình chứ? 


Trương Dực nghiêng đầu, vô tình nhìn sang góc tường bên phải. 


Dưới ánh lửa quỷ xanh u ám, có một bó nhang cùng bốn thỏi vàng. 


Hắn nhớ đến hôm đó tiểu quỷ kia vui vẻ rời đi, nói là muốn xem trong địa phủ có bán giấy bút hay không. 


Trương Dực rất rõ giá cả trong Cung Dưỡng Các, với hai thỏi vàng của tiểu quỷ đó, e rằng chẳng mua nổi thứ gì. 


Vậy nên mấy ngày nay, nó vội vã qua lại như vậy, là đang gấp rút kiếm tiền sao? 


Trương Dực nhíu mày, ghét bỏ nghĩ: Không ngờ lại là một kẻ mê tiền. 


Nhưng mà, có phải tên tiểu quỷ này qua sông rút ván rồi không? Rõ ràng đã nói chia ba bảy mà. 


Ngoài Vọng Hồn Nhai, Từ Tiểu Hi vừa tiễn một bà lão đi, liền nhét hai thỏi vàng, sáu thỏi bạc, hơn hai mươi đồng tiền vào tay áo, hài lòng vỗ vỗ túi tiền căng phồng. 


Hắn do dự một chút, không biết nên vào trong lấy thêm ba tấm bài nữa, hay là ghé qua nhà lao một chuyến. 



"Thôi vậy, trước hết cứ chia tiền ra đã." 


Dù sao cũng là nhờ đối phương chỉ cách, hắn mới kiếm được nhiều tiền như vậy. 


Nghĩ vậy, Từ Tiểu Hi xoay người đi về phía Bắc Thành Môn, dự định men theo đường nội thành để đến nhà lao ngoài Tây Thành Môn. 


"Loảng xoảng loảng xoảng." 


Tiếng chìa khóa va chạm vào nhau vang lên. 


"Cảm ơn." 


Là giọng nói quen thuộc của tiểu quỷ. 


Trương Dực hơi nhấc mí mắt, nhưng khi cửa lao mở ra, hắn lại cụp mắt xuống. 


"Ta đến rồi." 


Từ Tiểu Hi chủ động chào hỏi, biết Hồng Y Ác Quỷ sẽ không đáp lại, liền trực tiếp giải thích: "Ta tới chia tiền đây." 


Lần này hắn đến, còn cố ý mượn một chiếc đèn. 


Hiện tại dương gian là ban ngày, quỷ sai trông coi hôm nay không phải gã thanh niên ti tiện kia, mà là một ông lão lớn tuổi, tính tình cũng dễ chịu hơn nhiều. Khi Từ Tiểu Hi nói muốn mượn đèn, đối phương rất sảng khoái đưa cho hắn một ngọn quỷ hỏa đã thắp sáng. 


Từ Tiểu Hi đặt ngọn quỷ hỏa xuống đất, chiếu sáng mặt sàn, sau đó khoanh chân ngồi xuống, lấy từ trong tay áo ra một túi tiền căng phồng. 


Vừa lấy tiền ra phân loại, hắn vừa giải thích với Hồng Y Ác Quỷ: "Ta thấy cứ chạy tới chạy lui chia tiền từng chút một thì hơi phiền, nên gộp lại rồi tính luôn một lượt. Ngươi yên tâm, ta không giấu tiền riêng đâu." 


Hắn đặt thỏi vàng vào một chỗ, thỏi bạc vào một chỗ, còn có một ít tiền đồng lẻ và ngân phiếu. 


Từ Tiểu Hi lấy từ trong tay áo ra hai thỏi vàng mà lần trước hắn được chia, đặt sang một bên, còn giơ tay áo lên trước mặt Hồng Y Ác Quỷ mà vẫy vẫy: "Hết rồi đấy." 


Trương Dực: "…" 



Từ Tiểu Hi đếm xong, nói: "Tổng cộng có 32 thỏi vàng, 59 thỏi bạc, 138 đồng tiền." 


Trương Dực nghe xong, có chút kinh ngạc: "Đều là mấy ngày nay ngươi kiếm được?" 


"Ừ ừ." Từ Tiểu Hi đắc ý nói: "Lợi hại chưa." 


Hắn vừa nói vừa lấy ra một xấp giấy từ trong tay áo, giơ lên cho Hồng Y Ác Quỷ xem: "Ngươi nhìn đi, nhiều thế này cơ mà." 


Từ Tiểu Hi đếm sơ qua: "Tiễn 63 tiểu quỷ." 


Hắn nghiêng đầu nhìn đống tiền trên mặt đất, hài lòng nói: "Công việc này kiếm tiền cũng khá lắm." 


Từ Tiểu Hi lại chân thành cảm ơn: "Thật sự cảm ơn ngươi rất nhiều." 


Nếu không có hắn, có lẽ bây giờ hắn vẫn còn đang lang thang dọc đường chờ đợi tiểu quỷ nào đó. 


Nói rồi, Từ Tiểu Hi cất lại xấp giấy vào tay áo, bắt đầu chia tiền.


"32 thỏi vàng, chia cho ngươi 23 thỏi, ta 9 thỏi. Bạc chia cho ngươi 42 thỏi, ta 17 thỏi. Tiền đồng toàn bộ ta lấy." 


Trương Dực nhìn hắn chia tiền, hơi nhướng mày. 


Từ Tiểu Hi ngẩng đầu hỏi: "Như vậy được không?" 


Trương Dực ngước mắt lên, giọng lạnh nhạt: "Ngươi chịu thiệt." 


Từ Tiểu Hi: "Ta biết, không sao. Cha mẹ ta nói chịu thiệt là phúc. Nhờ có ngươi, ta mới kiếm được tiền, nên chia cho ngươi nhiều hơn một chút cũng không sao." 


Hắn mở túi tiền ra, nói với Hồng Y Ác Quỷ: "Cái túi này là một dì tặng ta, bây giờ ta tặng lại cho ngươi." 


Từ Tiểu Hi vươn tay, bỏ chỗ tiền của đối phương vào túi, sau đó đi đến góc tường, tiện tay nhặt luôn bốn thỏi vàng kia cho vào trong, rồi lắc lắc túi trước mặt Hồng Y Ác Quỷ: "Ta để tạm đây cho ngươi nhé." 


Trương Dực liếc nhìn túi tiền trong góc, không nói gì. 



"Ráng cố gắng thêm vài ngày nữa là kiếm đủ 30 thỏi vàng, mua một tờ giấy viết thông thường. Tờ đầu tiên ta muốn vẽ cha trước để luyện tay, sau đó mới vẽ mẹ thật đẹp." 


Trương Dực nhìn bộ dạng mê tiền của hắn, trong lòng không khỏi thở dài. 


Tiểu quỷ này từng nói kiếp sau vẫn muốn làm con của cha mẹ mình, nhưng hắn căn bản không biết khả năng đó thấp đến mức nào. 


Chưa bàn đến chuyện cha mẹ hắn hiện tại vẫn còn sống, không biết bao giờ mới xuống Âm gian. 


Chỉ tính đến tuổi thọ của mỗi người thôi, không chỉ dương thọ khác nhau, ngay cả âm thọ cũng không giống. 


Nếu cha mẹ hắn còn sống thêm hai ba chục năm, thì dù hắn có vẽ lại cũng ích gì? Rốt cuộc vẫn sẽ quên thôi. 


Dù có nhớ được, cũng chỉ khiến bản thân thêm đau khổ mà thôi. 


Giống như hắn vậy, không thể xóa nhòa, không thể quên, nhưng cũng chẳng làm được gì. 


Lúc mới đến Âm gian, biết lão già kia là Diêm Vương, hắn từng vô cùng vui mừng, nghĩ rằng có thể chờ đến khi mẹ hết dương thọ, cả nhà đoàn tụ dưới Âm gian. 


Nhưng mấy chục năm sau, mẹ hắn xuống Địa phủ, hắn lại không còn nhớ gì về bà nữa. 


Lúc đó, hắn chẳng hề nhận ra ký ức về người và chuyện khi còn sống đang dần phai nhạt. 


Sau này, hắn lén xem Sổ Sinh Tử của lão gia gia Thôi, dựa vào bát tự của mình và lão già kia, tra ra tên mẹ khi còn sống. 


Nhìn cái tên đó, hắn cảm thấy vừa quen thuộc, vừa xa lạ. 


Còn mẹ hắn, đã sớm chuyển thế đầu thai, trở thành một đứa bé mới hai ba tuổi. 


Trương Dực không thể chấp nhận được, bèn tìm lão gia gia Thôi hỏi có cách nào giúp bà nhớ lại kiếp trước sau khi trưởng thành không. 


Lão gia gia Thôi nói không được, như vậy là trái với Thiên đạo, còn cấm hắn lên Dương gian thăm mẹ, nói rằng điều đó sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của bà. 


Sau đó, Trương Dực tìm lão già Diêm Vương kia, hỏi ông có nhớ người vợ khi còn sống không. 



Diêm Vương trầm mặc hồi lâu, chỉ nói một câu: "Không nhớ." 


Đã không nhớ nữa, thì nói gì đến chuyện có mong hay không. 


Ông chỉ biết mình từng có một người vợ khi còn sống, nhưng lại chẳng nhớ được đó là ai, tên gì, từng có những kỷ niệm gì với bà. 


Nói thẳng ra, nếu hắn không chết yểu vì chiến loạn, thì có lẽ lão già Diêm Vương kia cũng chẳng nhớ nổi hắn. 


Sổ Sinh Tử ở ngay bên cạnh, nhưng lão lại không chịu tra, chẳng qua là đang trốn tránh quá khứ mà thôi. 


Đối với quỷ con nơi Âm gian, quên đi những chuyện khi còn sống ở Dương gian thực ra lại là một chuyện tốt. 


Trương Dực thu lại suy nghĩ, nhìn tiểu quỷ vẫn đang vui vẻ ngốc nghếch kia, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, thầm nghĩ: Mặc kệ hắn đi, đã muốn lưu giữ, thì cứ cố mà lưu giữ. 


Dù gì khi đầu thai kiếp sau, uống xong bát canh Mạnh Bà, cũng sẽ quên sạch mà thôi. 


Âm gian vô vị, có việc để làm, ít nhất cũng có thể giết thời gian. 


Còn hơn là giống những tiểu quỷ khác, trôi dạt vô định, cuối cùng trở nên u ám, đờ đẫn vô hồn. 


Từ Tiểu Hi không biết suy nghĩ của Trương Dực, hắn vẫn đang chìm đắm trong niềm vui kiếm được tiền: "Tiền chia xong rồi, vậy ta đi đây!" 


Hắn còn phải tiếp tục bận rộn, kiếm thật nhiều tiền. 


Trương Dực cũng không lên tiếng giữ lại, chỉ lặng lẽ nhìn tiểu quỷ cầm theo ngọn quỷ hỏa rời đi. 


Cánh cửa nhà lao khép lại, xung quanh lại trở về với sự tĩnh lặng chết chóc.


____


*Tác giả: 


P.S: 1 thỏi vàng = 5 thỏi bạc = 50.000 đồng tiền. 


Ta tra tư liệu thấy có chỗ nói 1 thỏi vàng bằng 5 thỏi bạc, cũng có chỗ nói bằng 6 thỏi bạc, để tiện tính toán, ta quyết định lấy 5 thỏi bạc. Hiện tại, tiền tệ lưu thông ở Địa phủ chỉ có ba loại này. 


Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới Truyện Đắc Tội Thái Tử Diêm Vương, Ta Bị Để Mắt Tới Story Chương 21
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...