Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Chương 60
“Cậu nói ai cơ?”
Hoàng Tranh Tử đang chốt thời gian giao hàng với bên cho thuê trang phục, nghe thấy Trần Gia Nhất nhắc đến người đảm nhận giọng nam chính mới thay, kinh ngạc ngẩng đầu lên.
“Thịnh Tuần.”
“Là Thịnh Tuần của khoa Toán đấy à?”
Trần Gia Nhất chớp chớp mắt, không hiểu: “Anh ấy nổi tiếng lắm sao?”
Hoàng Tranh Tử hơi nản lòng, nhưng nghĩ lại, Trần Gia Nhất vốn là người đến Thẩm Yến Tây là ai cũng chẳng biết, nên việc chưa từng nghe danh Thịnh Tuần cũng là điều dễ hiểu.
“Thì cũng còn tùy xem là so với ai. Nếu so với Thẩm Yến Tây thì chắc chắn không nổi bằng rồi, nhưng Thịnh Tuần ấy à, người ta chính là Thủ khoa khối Tự nhiên của tỉnh Tô năm đó đấy. Suốt bốn năm đại học, hạng nhất chuyên ngành khoa Toán luôn thuộc về cậu ấy, lại còn ẵm luôn cả giải đôi trong cuộc thi cấp quốc gia, đích thị là một học bá chính hiệu.”
Trần Gia Nhất gật đầu: “Vậy thì xuất sắc thật.”
“Lại còn đẹp trai nữa chứ. Nghe nói gia thế cũng rất khá, bố mẹ đều là trí thức cao cấp.” Hoàng Tranh Tử toe toét cười, “Hơn nữa đến giờ vẫn còn độc thân đấy nhé.”
Trần Gia Nhất lật xem bản nhạc, vẻ mặt chẳng chút bận tâm. Hoàng Tranh Tử đã quá quen với dáng vẻ này của cô rồi, bất kể là mỹ nam cỡ nào, trong mắt Trần Gia Nhất cũng chỉ có một khái niệm duy nhất: là đàn ông.
Hoàng Tranh Tử khoác lấy cánh tay Trần Gia Nhất: “Bé yêu ơi, cậu nói xem, rốt cuộc phải là kiểu trai đẹp đẳng cấp thế nào mới lọt được vào mắt xanh của cậu đây?”
Trần Gia Nhất sững lại, trong đầu tự giác hiện lên hình ảnh giữa làn mưa bụi nơi thung lũng hai năm về trước. Đôi lông mày và ánh mắt thanh tú của chàng thiếu niên năm ấy, phóng khoáng mà rạng rỡ, ý cười đong đầy.
Khoảnh khắc đó, con người đó, dường như đã lọt vào mắt cô rồi.
Giọng nói của Đường Tống cắt ngang dòng suy nghĩ của Trần Gia Nhất: “Gia Nhất, Thịnh Tuần, hai em đối lời với nhau đi, tìm chút cảm giác phối hợp, mười phút nữa chúng ta chạy thử một lượt. Yến Thần, cậu…”
Thẩm Yến Tây bước ngang qua Đường Tống: “Tôi qua đó nghe xem sao, ngộ nhỡ có chỗ nào lạc tông thì còn biết.”
Đường Tống: “?”
Khúc nhạc này kể về một vị tướng quân trẻ xông pha nơi sa trường, người vợ mới cưới ngày ngày cầu nguyện bình an cho chàng, hai người cách biệt ngàn dặm mà vẫn một lòng nhớ thương nhau. Chất giọng của Trần Gia Nhất dịu dàng, khi ngân nga trầm thấp rất phù hợp với hình tượng nhân vật trong câu chuyện.
Phần giọng nam là do Thẩm Yến Tây sửa lại, giai điệu hào hùng hơn, thăng trầm mãnh liệt hơn, lột tả trọn vẹn sự kiên cường của vị tướng quân nơi trận mạc đẫm máu cùng nỗi vương vấn thâm tình dành cho người vợ hiền.
Giờ đây, phần đó do Thịnh Tuần thể hiện.
Thẩm Yến Tây tựa người bên cạnh bàn, nhìn hai người trên sân khấu thỉnh thoảng lại khẽ cúi đầu, lúc lại quay sang nhìn nhau, đôi lông mày anh dần chau lại.
“Hôm nay cậu rảnh rỗi thế sao?” Đường Tống bước tới, lắng nghe màn song ca của Trần Gia Nhất và Thịnh Tuần, hài lòng gật đầu: “Gia Nhất hát tốt thật đấy.”
“Ừ.”
“Thịnh Tuần giọng cũng hay.”
“Bình thường.”
“Làm gì có, tình cảm đặt vào rất đúng chỗ, diễn tả được hết những cảm xúc mà cậu muốn gửi gắm trong bản nhạc còn gì.” Đường Tống hoàn toàn không nhận ra vẻ khó chịu của Thẩm Yến Tây bên cạnh, “Chưa kể nhé, hai người này đứng cạnh nhau trông cũng thật xứng đôi vừa lứa.”
“Mắt không tốt thì đi khám đi.”
“?”
Thẩm Yến Tây nhíu mày, tầm mắt chưa từng rời khỏi sân khấu. Trong khúc nhạc có một đoạn độc thoại, cũng là do anh đặc biệt sửa lại hôm đó. Đêm tuyết giương cung, vị tướng quân nhớ vợ, viết một lá thư nhà trong quân doanh. Thẩm Yến Tây đã thêm vào đây một đoạn giai điệu, để giọng nam chính ngâm đọc nội dung lá thư.
Trên sân khấu, Thịnh Tuần cầm micro, nhìn Trần Gia Nhất đầy tình tứ: “Vợ hiền yêu dấu, mong nàng bình an.”
Thẩm Yến Tây: “…”
“Đêm nay gió bấc cuộn cát vàng, sao lạnh soi bóng giáo gươm, ta nơi trướng quân, hạ bút thành nỗi nhớ.”
Chân mày Thẩm Yến Tây càng nhíu chặt hơn, nghe thấy Đường Tống bên cạnh đắc ý: “Lời lẽ viết hay đấy chứ hả? Tôi nói cho cậu biết, tôi…”
“Bình thường.”
Đường Tống tự phụ là bậc tài tử, lập tức thấy không phục: “Cậu bảo thế này là bình thường? Thế cậu nói xem, bình thường ở chỗ nào?”
“Quá đi vào lối mòn.”
“?”
“Cái loại tình cảm hào hùng thế này, không nhất thiết cứ phải thể hiện qua mối quan hệ vợ chồng. Cha con, mẹ con, hay anh chị em cũng đều được cả.”
“Đây là kịch tình yêu sử thi mà ông anh.”
Thẩm Yến Tây liếc xéo cậu ta: “Thì thế mới bảo cậu đi vào lối mòn.”
“Cậu… Ơ, đi đâu đấy?”
“Hút thuốc.”
Thẩm Yến Tây bỏ lại hai chữ lạnh nhạt rồi quay lưng bước đi.
Đường Tống nhăn mặt: “Thật là kỳ quặc.”
Sau khi tập xong hai lượt, Đường Tống bảo mọi người nghỉ ngơi, Trần Gia Nhất đi đến bên bàn tìm bình nước. Tìm mãi không thấy bình nước đâu, đưa mắt nhìn quanh phòng học cũng chẳng thấy bóng dáng Thẩm Yến Tây.
Cô lấy điện thoại ra nhắn tin cho anh: [Anh đi rồi?]
“Gia Nhất.”
Phía sau vang lên tiếng của Thịnh Tuần, Trần Gia Nhất quay người lại, thấy cậu ấy đang đưa cho mình một chai nước ấm.
“Cảm ơn anh.” Cô cũng vừa khéo đang khát khô cả cổ.
“Nước la hán quả táo tây, giúp thanh nhiệt nhuận họng.” Thịnh Tuần vặn mở chai nước của mình, nhấp hai ngụm, “Trước đây tôi có nghe em hát bài ‘Độ Hạc Quy’, hay lắm.”
Trần Gia Nhất không ngờ Thịnh Tuần lại chủ động trò chuyện về việc này, khóe môi khẽ cong lên: “Em không chuyên nghiệp, chỉ là thu âm chung với mọi người cho vui thôi.”
“Chất giọng của em rất tốt, đôi khi thiên phú còn quan trọng hơn cả sự chuyên nghiệp.”
Trần Gia Nhất chưa biết phải tiếp lời thế nào thì vừa hay phía xa vang lên tiếng của Hoàng Tranh Tử: “Đến đây đến đây, Yến Thần mời mọi người uống nước và ăn trà chiều này!”
Cả nhóm ùa tới.
“Cảm ơn Yến Thần!”
“Cảm ơn nhé anh Yến.”
“Yến Thần chúng em luôn hoan nghênh anh, sau này ngày nào anh cũng tới nhé~”
Mọi người nhao nhao bàn tán, Thịnh Tuần im lặng một lát: “Em và Thẩm Yến Tây, rất thân sao?”
Trần Gia Nhất nhớ lại lần trước ở căn cứ huấn luyện, Thịnh Tuần đã bắt gặp cô đi cùng Thẩm Yến Tây.
“Em khá thân với Tạ Gia Nhượng, Thẩm Yến Tây lại là bạn tốt của anh ấy.”
Nhìn qua vai Trần Gia Nhất, Thịnh Tuần nhìn người đàn ông phía sau cô. Trần Gia Nhất theo bản năng quay người lại, va vào ánh mắt sâu thẳm của Thẩm Yến Tây.
Trần Gia Nhất: “…”
Thẩm Yến Tây bước lên phía trước, trên tay vẫn cầm một chiếc bình nước màu hồng: “Bình nước của em đây, Hoàng Tranh Tử nhờ anh mang qua, trong này có pha la hán quả với cam thảo, thêm nửa thìa mật ong nữa.”
Giọng anh trầm ấm, ung dung, nghe như thể anh thực sự chỉ đang thuận tay giúp đỡ một chút. Cuối cùng, anh mới liếc nhìn Thịnh Tuần một cái đầy ẩn ý: “Đồ mua bên ngoài không tốt cho sức khỏe đâu, cứ tự pha lấy mới yên tâm được.”
Trần Gia Nhất chớp chớp mắt, cảm thấy lời này của Thẩm Yến Tây có chút lạ lùng. Nhưng vì có người ngoài ở đó, cô không tiện hỏi nhiều, chỉ nhỏ giọng nói câu cảm ơn.
“Không có gì. Chai nước táo này, em còn cần nữa không?”
“Dạ? Em cũng…”
“Nếu không uống thì đưa anh đi, dạo này anh ăn uống không ngon miệng, cũng muốn uống chút gì đó chua chua.”
“?”
Trần Gia Nhất vốn không kén chọn đồ uống, nghe Thẩm Yến Tây nói vậy liền đưa chai nước táo trong tay cho anh. Đúng lúc đó Hoàng Tranh Tử đứng bên cạnh gọi cô, hỏi cô muốn chọn bánh ngọt vị nào.
“Em qua xem đây.”
Đợi đến khi Trần Gia Nhất rời đi, Thẩm Yến Tây mới thong thả vặn mở chai nước trái cây nóng trên tay.
“Thẩm Yến Tây.” Thịnh Tuần lên tiếng, sắc mặt lộ rõ vẻ không vui, “Cậu làm thế này không thấy quá bất lịch sự sao?”
Thẩm Yến Tây khẽ nhếch môi nở một nụ cười, đặt chai nước lên bàn: “Lần sau đưa nước cho con gái, nhớ vặn mở nắp chai trước nhé.”
Dứt lời, anh chẳng buồn liếc đối phương thêm lấy một cái, xoay người rời đi.
Trần Gia Nhất chọn một chiếc bánh ngọt nhỏ vị mâm xôi anh đào, xúc từng thìa một ăn một cách ngon lành. Hoàng Tranh Tử lấy một phần bánh crepe ngàn lớp vị matcha, sáp lại gần đòi đổi miếng để ăn thử cùng cô.
“Có cậu và Thịnh Tuần tham gia, chương trình của chúng ta chắc chắn sẽ bùng nổ cho xem! Để xem đến lúc đó Lâm Thiền còn làm mình làm mẩy gì ở trong ký túc xá được nữa.”
Dạo gần đây Trần Gia Nhất không về ký túc xá ở, nhưng cô cũng biết việc Hoàng Tranh Tử đã hoàn toàn cạch mặt Lâm Thiền từ ít lâu trước.
Nguyên nhân là do Lâm Thiền vốn rất coi thường tiết mục này Cổ Vận, cô ta nói tiết mục này có thể được diễn kết màn hoàn toàn là vì trước kia Trần Gia Nhất đã chơi trội trước mặt hiệu trưởng Dương nên mới được đích thân hiệu trưởng chỉ định.
Hoàng Tranh Tử nhấm nháp một chút kem matcha: “Thừa nhận người khác ưu tú khó đến thế sao?”
Trần Gia Nhất nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang đầy vẻ phẫn uất của bạn mình, đôi mắt cong lên cười dịu dàng: “Vậy thì chúng mình cùng nhau thực hiện tiết mục thật tốt, để họ không thể coi thường được nữa.”
“Tất nhiên rồi!” Hoàng Tranh Tử lại xích lại gần thêm một chút, hạ thấp giọng: “Nhất Nhất, vừa nãy mình đều nhìn thấy cả rồi nhé, Thẩm Yến Tây đặc biệt tới đưa nước cho cậu đấy. Anh ấy qua đó nói gì với cậu vậy?”
Thấy hàng mi của Trần Gia Nhất khẽ run lên, Hoàng Tranh Tử thầm kêu không ổn. Trong lòng cô bắt đầu có những suy đoán mập mờ, nhưng lại hy vọng là do mình lo lắng hão huyền. Thế nhưng nhìn dáng vẻ này của Trần Gia Nhất, lẽ nào là thật sao?
“Nhất Nhất, cậu đừng trách mình nhiều chuyện, Thẩm Yến Tây mặc dù mọi phương diện đều vô cùng xuất sắc, nhưng anh ấy có bạn gái rồi mà.”
Trần Gia Nhất đang suy nghĩ xem có nên thú thực với Hoàng Tranh Tử hay không. Nhưng nghĩ đến vết hôn từng bị đồn thổi rùm beng khắp trường, cô lại cảm thấy hơi khó mở lời.
Thấy Trần Gia Nhất im lặng, Hoàng Tranh Tử càng thêm khẳng định suy nghĩ của mình. Khổ nỗi chuyện tình cảm đâu phải muốn thu là thu, muốn thả là thả được ngay, lỡ đâu Trần Gia Nhất thật sự lún sâu vào rồi thì sao?
“Ôi trời ơi.” Hoàng Tranh Tử lay cánh tay Trần Gia Nhất để kéo cô hoàn hồn, “Ếch ba chân thì khó tìm, chứ đàn ông hai chân thì đầy rẫy ngoài đường kia kìa. Chẳng phải trước kia cậu có một đối tượng mập mờ tiềm năng sao? Cái người tặng hoa cho cậu ấy, giờ tình hình thế nào rồi?”
“Đó là hiểu lầm thôi.”
“?”
Trần Gia Nhất mím môi, thành thật khai báo: “Tớ tưởng người tặng là Thẩm Yến Tây.”
Hoàng Tranh Tử ngậm chiếc thìa nhỏ, ngẩn người ra.
Sau khi đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng, Trần Gia Nhất hít một hơi thật sâu: “Tranh Tử, thật ra tớ và Thẩm Yến Tây…”
“Nhất Nhất.” Hoàng Tranh Tử chộp lấy cánh tay Trần Gia Nhất, cười gượng gạo, “Cậu đừng nói nữa, để mình tự xâu chuỗi lại mọi chuyện đã.”
Trần Gia Nhất: “…”
Một lát sau, Hoàng Tranh Tử quay sang nhìn cô: “Ý cậu là, Thẩm Yến Tây đã có bạn gái rồi mà vẫn còn tới thả thính cậu?”
“?”
“Thế thì tra quá rồi còn gì!”
“…?” Trần Gia Nhất hơi ngẩn ra, thấy Hoàng Tranh Tử nghĩ lệch lạc đi đâu mất, cô vội vàng giải thích: “Không phải như cậu nghĩ đâu.”
“Chứ còn thế nào nữa? Nhất Nhất, cậu vẫn còn nói đỡ cho anh ta sao. Những bài đăng trên diễn đàn trường cậu cũng xem rồi đấy, bạn gái anh ta hôn anh ta thành ra như thế cơ mà.”
Trần Gia Nhất khẽ nuốt nước bọt, đôi gò má ửng hồng: “Cậu có nghĩ đến khả năng… chính tớ là người bạn gái đó không?”
“?”
Hoàng Tranh Tử chớp chớp mắt: “Cậu đang đùa tớ đấy à? Hay là đang tạo ‘biến’ gì đây?”
“…”
“Đừng có bảo với tớ là cậu đang nói thật nhé.”
Hoàng Tranh Tử chẳng chút mảy may tin tưởng.
Trần Gia Nhất im lặng một thoáng: “Chuyện này tớ lừa cậu làm gì chứ.”
Hoàng Tranh Tử không đáp lời nữa, cả người cô đờ ra.
Trần Gia Nhất quả thực không phải kiểu người hay đem chuyện này ra làm trò đùa. Hoàng Tranh Tử cũng không tin Trần Gia Nhất sẽ làm chuyện mập mờ với Thẩm Yến Tây khi anh đã có bạn gái.
“Cạch.”
Chiếc thìa trong miệng Hoàng Tranh Tử rơi xuống đất.
“Mẹ kiếp! Thẩm Yến Tây đúng là đồ khốn!!!”
“?”
Hoàng Tranh Tử quay đầu lại, ánh mắt nhìn Trần Gia Nhất vừa đau lòng, vừa xót xa lại vừa căm hận, cứ như thể đột nhiên phát hiện ra cây cải trắng mình dày công chăm bón trong nhà chẳng biết đã bị con lợn nào ủi mất từ bao giờ.
Trần Gia Nhất không nhận ra điều đó, cô chỉ cảm thấy mình đã giấu Hoàng Tranh Tử quá lâu.
“Xin lỗi nhé Tranh Tử. Tớ và Thẩm Yến Tây đã thỏa thuận từ đầu là không công khai. Trước đó lại có bao nhiêu chuyện dồn dập kéo đến nên vẫn chưa có cơ hội nói với mọi người.”
“Thật ra mỗi lần cậu kể chuyện bát quái về bạn gái anh ấy với tớ, tớ đều…”
“Có sướng không?”
“Hả?”
Hoàng Tranh Tử chớp mắt, vẻ mặt đầy háo hức: “Thẩm Yến Tây ấy, làm chuyện đó có ‘ngon’ không?”
“…”
Thấy Trần Gia Nhất đỏ mặt không nói gì, cứ cầm thìa chọc chọc vào bát bánh, dáng vẻ như có điều khó nói.
Hoàng Tranh Tử khẽ nhíu mày: “Chẳng lẽ tớ đoán sai rồi?”
“Kém lắm à?”
“.”
“Gia Nhất, Tranh Tử, mau lại đây đi,” một đàn chị gọi hai người, “Yến Thần còn mua cả Bản Lam Căn với thuốc cảm nữa, dạo này nhiều người bị cảm cúm, mọi người lại đây uống một chút để phòng bệnh nhé.”
Hoàng Tranh Tử lúc này mới vỡ lẽ: “Đây đâu phải mời chúng ta ăn trà chiều, đây là mua thuốc cho chúng ta đấy chứ.”
“Cái này đúng kiểu tình tiết ‘để được ôm em, anh đã ôm cả lớp một lượt’ đây mà.”
Hoàng Tranh Tử rùng mình nổi cả da gà: “Hai người đúng là sến súa quá đi mất.”
Trần Gia Nhất: “…”
Trong phòng tập, đàn chị đang pha Bản Lam Căn cho mọi người, Thẩm Yến Tây mua rất nhiều, anh đang đem những gói chưa bóc chia cho mọi người.
“Cảm ơn Yến Thần nhé.”
“Anh Yến, hóa ra anh cũng là người ấm áp quá nhỉ.”
“Cảm ơn, cảm ơn nhé.”
…
Mọi người cứ thế ríu rít cảm ơn, nhưng đến lượt Thịnh Tuần, Thẩm Yến Tây giơ cái túi không lên rũ rũ, khẽ nhướn mày: “Ngại quá, hết mất rồi.”
Thịnh Tuần: “…”
Buổi tập kết thúc vào lúc năm giờ, buổi tối Trần Gia Nhất còn có một tiết chuyên đề tự chọn.
Cô vừa đi về phía nhà ăn, vừa gửi tin nhắn cho Thẩm Yến Tây: [Lát nữa em đi ăn tối cùng Tranh Tử nhé]
syx: [Anh đoán được rồi]
syx: [Hoàng Tranh Tử lúc nào chẳng quan trọng hơn anh]
Trần Gia Nhất: “…”
[Tối về em sẽ bù cho anh]
syx: [Anh bảo A Việt qua đón em]
Trần Gia Nhất: [Vâng]
“Đang nhắn tin cho Thẩm Yến Tây đấy à?” Hoàng Tranh Tử đã mất cả một buổi chiều để chấp nhận sự thật rằng Trần Gia Nhất và Thẩm Yến Tây đã ở bên nhau.
Ngẫm lại mọi chuyện trước kia, thực ra đều có dấu vết cả, chỉ là cô chưa từng nghĩ theo hướng đó mà thôi.
Trần Gia Nhất quá ngoan hiền, còn Thẩm Yến Tây lại quá ngông cuồng nổi bật, người bình thường khó lòng mà liên tưởng hai người họ với nhau được.
Trần Gia Nhất tắt màn hình điện thoại: “Ừm, em nói với anh ấy là đi ăn tối với cậu.”
“Thẩm Yến Tây sẽ không thuê người ám sát tớ đấy chứ?”
“?”
Trần Gia Nhất mỉm cười.
“Thật đấy, không phải tớ đang nói quá đâu. Cậu không nhận ra chiều nay sao, lúc ở phòng tập, Thẩm Yến Tây cứ nhìn chằm chằm vào cậu với Thịnh Tuần, mặt đen như nhọ nồi ấy.”
“Sao phải đen mặt cơ chứ?”
“Ghen chứ sao nữa.” Hoàng Tranh Tử ngạc nhiên nhìn Trần Gia Nhất: “Cưng ơi, cậu yêu đương kiểu gì vậy? Bạn trai ghen mà cũng không biết à? Hay hai người yêu nhau chỉ dựa vào nhan sắc thôi?”
“…”
Trần Gia Nhất khẽ nhíu mày, cô chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Thẩm Yến Tây ghen sao?
Lớp học chuyên ngành buổi tối đến tận tám giờ rưỡi mới tan, khi Trần Gia Nhất về đến nhà đã gần chín giờ. Mở cửa bước vào, phòng khách rộng thênh thang chỉ thắp duy nhất một ngọn đèn tường, thoang thoảng trong không gian là hương hoa chuông xanh dịu nhẹ.
Cô thay giày rồi đi vào trong, bấy giờ mới nhận ra trên chiếc bàn nhỏ cạnh sofa đang đốt nến thơm, ánh sáng vàng ấm áp khẽ khàng lay động.
“Thẩm Yến Tây?”
“Ừ.”
Thẩm Yến Tây từ trong phòng bước ra, tay đang cầm khăn bông lau mái tóc còn ướt nước.
Anh khoác trên mình chiếc áo choàng tắm bằng lụa tơ tằm màu đen, chất vải mềm mại, đai lưng rộng chừng hai ngón tay thắt hờ hững. Theo động tác lau tóc, cổ áo choàng hơi trễ xuống, để lộ xương quai xanh uốn lượn đầy gợi cảm, thấp thoáng phía dưới là lồng ngực hơi ửng hồng vì hơi nước nóng, cơ bắp ẩn hiện dưới ánh đèn vàng ấm áp, mang theo vẻ nóng ẩm đặc trưng.
Trần Gia Nhất hơi ngẩn ra, thực sự không ngờ vừa về đến nhà đã bắt gặp một khung cảnh đầy vẻ phong tình và quyến rũ đến thế.
Nước lại rơi xuống hõm cổ, rồi biến mất sau lớp cổ áo.
Không khí vương vấn hương thơm thanh khiết từ sữa tắm quyện cùng hơi nóng ẩm trên người Thẩm Yến Tây. Trần Gia Nhất cảm thấy cổ họng hơi khô khốc, cô khẽ lắc đầu: “Cũng bình thường.”
“Em có muốn ăn chút gì đêm không? Anh đã dặn dì hầm chè bách hợp tỳ bà cho em rồi.”
“Dạ… được.”
Thẩm Yến Tây liếc nhìn cô: “Giờ ăn luôn, hay chờ tắm xong mới ăn?”
“Để tắm xong đi.” Trần Gia Nhất hơi khựng lại, “Em ngồi nghỉ một lát đã.”
Cô kéo chiếc ghế cạnh bàn ra định ngồi xuống, nhưng ánh mắt lại không tự chủ được mà dán chặt vào khuôn ngực của Thẩm Yến Tây.
Đai lưng của anh vốn đã lỏng, giờ lại càng tuột ra thêm, để lộ một mảng cơ bụng săn chắc.
Nhưng Trần Gia Nhất còn chưa kịp ngồi xuống đã bị Thẩm Yến Tây nhấc bổng eo, đặt cô ngồi lên trên mặt bàn.
“Ơ, em…”
Bàn tay Thẩm Yến Tây đặt sau gáy cô, nhẹ nhàng xoa bóp giúp cô thư giãn.
“Đi học mệt lắm à?”
Thực ra không chỉ có đi học, tập kịch cũng rất mệt. Đặc biệt là bây giờ cô còn tham gia biểu diễn, chiều nay đã phải đứng trên sân khấu suốt mấy tiếng đồng hồ.
Chẳng đợi Trần Gia Nhất lên tiếng, Thẩm Yến Tây đã khẽ mỉm cười: “Để anh bóp vai cho Nhất Nhất nhé.”
Vừa nghe thấy hai chữ “Nhất Nhất”, Trần Gia Nhất gần như phản xạ có điều kiện.
Thẩm Yến Tây rất hiếm khi gọi cô như vậy, trừ những lúc làm chuyện đó.
Ánh đèn mờ ảo, mái tóc ngắn ẩm ướt càng làm tôn lên đôi mắt sâu thẳm, sáng hơn hẳn ngày thường của anh. Đôi mắt Thẩm Yến Tây vốn rất đẹp, có lẽ do vừa tắm xong nên đuôi mắt còn vương chút hơi ẩm, như được tôi luyện qua làn nước ấm mềm mại.
“Sao lại nhìn anh chằm chằm thế?”
Trần Gia Nhất cong mắt cười: “Tại anh đẹp trai quá.”
Thẩm Yến Tây khẽ cười: “Đẹp đến mức nào?”
“Cực kỳ đẹp luôn.”
“Chỉ là ‘cực kỳ’ thôi sao?” Thẩm Yến Tây nhìn thẳng vào sâu trong mắt cô, “Không phải là ‘nhất’ à?”
“…”
Bốn mắt nhìn nhau, đầu ngón tay Thẩm Yến Tây hơi hạ thấp xuống, ấn vào đốt sống cổ đầu tiên của cô. Lực tay vừa phải, đủ để xua tan những cơn nhức mỏi đang tích tụ.
Trần Gia Nhất thoải mái khẽ thở hắt ra một tiếng, bờ vai đang căng cứng dần thả lỏng, cô vô thức tựa sát vào người anh. Gò má cọ vào vạt áo choàng hơi lành lạnh, rồi lại chạm vào làn da ấm nóng nơi lồng ngực anh, hơi thở tràn ngập mùi sữa tắm thanh khiết.
Như thể biết rõ xoa bóp thế nào là dễ chịu nhất, Thẩm Yến Tây lại tiến sát thêm chút nữa, để cả người Trần Gia Nhất vùi vào lòng mình.
Đầu ngón tay anh ấn chính xác vào chỗ xương nhức mỏi nhất, day nhẹ nhịp nhàng.
“Ưm…” Trần Gia Nhất lim dim mắt, cằm tựa lên vai anh, trông như một chú mèo nhỏ mềm mại đang được chủ v**t v* bộ lông.
Theo từng cử động tay của anh, cảm giác nhức mỏi dần tan biến, thay vào đó là sự tê dại râm ran lan dọc sống lưng, khiến cả đầu ngón tay cô cũng bắt đầu mềm nhũn.
“Chỗ này còn mỏi không?” Giọng Thẩm Yến Tây trầm thấp, hơi thở ấm nóng phả bên tai cô.
“Có hơi.” Trần Gia Nhất ngọ nguậy trong lòng anh, “Chỗ này, anh bóp thêm chỗ này chút nữa.”
Thẩm Yến Tây khẽ cười: “Vậy anh và Nhất Nhất có thân nhau không?”
“…?”
Trần Gia Nhất ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt nửa cười nửa không của anh.
Em và Thẩm Yến Tây thân nhau lắm à? Tôi thân với Tạ Gia Nhượng. Bạn trai cậu đang ghen mà cậu không cảm nhận được gì sao?
Cơn nhận thức muộn màng ập đến, Trần Gia Nhất sực nhớ lại lời nói của Hoàng Tranh Tử.
Thẩm Yến Tây lại siết chặt cô trong vòng tay, qua lớp quần áo mỏng manh, cơ thể hai người gần như dán chặt vào nhau không một kẽ hở.
“Nếu Nhất Nhất không trả lời được, vậy để anh hỏi cách khác nhé.”
“Hỏi… hỏi gì cơ?”
Thẩm Yến Tây đưa tay áp vào thắt lưng cô, qua lớp vải áo, lòng bàn tay anh nóng rực, ép sát cả người cô vào lồng ngực mình.
“Nhất Nhất không thân với anh…”
“Vậy có thân với ‘nó’ không?”
Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Story
Chương 60
10.0/10 từ 10 lượt.
