Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Chương 45
Vào ngày thứ ba, Trần Gia Nhất cùng Trần Diên Thanh đưa Tống Nhạn Linh đến gặp giáo sư Visp.
Phương pháp điều trị tân tiến cho các bệnh tâm thần đồng mắc đòi hỏi bệnh nhân phải được thôi miên sâu để tìm hiểu trạng thái tâm lý thực sự, vì vậy người nhà không được phép dự khán.
Trần Gia Nhất và Trần Diên Thanh đợi ở phòng nghỉ. Sắc mặt ông Thanh từ đầu đến giờ vẫn chẳng mấy tốt đẹp, đôi mày cứ nhíu chặt đầy vẻ lo âu. Cô rót cho ông một tách trà rồi khẽ khuyên: “Nếu quá trình chẩn trị có gì nguy hiểm, giáo sư sẽ cho dừng lại ngay, bố đừng quá lo lắng.”
Dẫu an ủi bố như vậy, nhưng làm sao cô có thể không lo cho được.
Chính cô cũng không ngăn nổi nỗi bất an đang dâng lên trong lòng. Người đang ở sau cánh cửa kia không phải người xa lạ, Tống Nhạn Linh cũng từng là một người mẹ dịu dàng, Trần Gia Nhất không thể nào thật sự dửng dưng.
Trần Diên Thanh thở dài: “Nếu ngày đó bố quan tâm đến mẹ con nhiều hơn một chút, có lẽ giờ bà ấy đã không đến nông nỗi này.”
Trần Gia Nhất không bình luận gì, cô vốn không thích việc cứ mãi ăn năn về những chuyện đã qua.
Trong lúc Trần Diên Thanh vẫn đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ riêng, Trần Gia Nhất lặng lẽ nhìn cánh cửa phòng bệnh trắng muốt đến lạnh lẽo, thầm tự hỏi không biết Tống Nhạn Linh đang phải trải qua những gì ở bên trong.
Trong ký ức của cô, lần đầu mẹ phát bệnh là vào năm cô học lớp mười một, nhưng những dấu hiệu bất thường thì đã xuất hiện từ sớm hơn, khoảng chừng hồi cô mới vào cấp hai.
Khi đó cô vẫn đang đi học ở Kinh Bắc, Tống Nhạn Linh và Trần Diên Thanh đã ly thân, bà sống một mình ở Vân Cảng gần hai năm. Lấy lý do quy hoạch lại tương lai cho con gái, cô chuyển trường từ Kinh Bắc về Vân Cảng để bắt đầu cuộc sống chung với mẹ.
Cũng chính từ lúc đó, Trần Gia Nhất phát hiện Tống Nhạn Linh bắt đầu hút thuốc. Không phải kiểu thỉnh thoảng nổi hứng làm một điếu, mà là hút liên tục hết điếu này đến điếu khác, hết bao này đến bao khác. Có những buổi sáng vừa thức dậy, cô đã ngửi thấy mùi khói nồng nặc trong phòng khách, đầu lọc thuốc lá vương vãi khắp nơi từ phòng tranh cho đến ban công.
Mùi thuốc lá ám qua đêm trong không gian kín cứ nồng nặc, hôi hám đến nhức cả mũi.
Cô bắt đầu ghét mùi thuốc lá cũng từ dạo ấy.
Có một lần cô đi học thêm buổi tối về, thấy bình thủy tinh, đồ sứ trong nhà vỡ tan tành dưới đất. Tống Nhạn Linh không có trong phòng, ngăn kéo ở phòng ngủ bị kéo tung, các loại lọ bối nằm lăn lóc khắp sàn.
Một phần trong đó là thuốc ngủ.
Phần còn lại ghi toàn những thuật ngữ tiếng Anh mà cô không hiểu, phải tra điện thoại mới biết đó là các loại thuốc gây k*ch th*ch và hưng phấn.
Năm đó cô mới mười bốn, mười lăm tuổi, hoàn toàn chẳng biết phải xử lý thế nào, chỉ biết gọi điện cầu cứu Trần Diên Thanh, bố nói với cô rằng mẹ đã dùng loại thuốc này một thời gian rồi, vì bị mất ngủ kinh niên.
“Thế tại sao lại còn có cả thuốc k*ch th*ch thần kinh ạ?” Trần Gia Nhất không hiểu nổi.
Sau một hồi im lặng thật lâu, Trần Diên Thanh mới lên tiếng: “Mẹ con bảo bà ấy vẽ tranh không có cảm hứng.”
Trần Gia Nhất lặng người.
“Mấy tác phẩm mới năm ngoái đều không bán được, bức bà ấy ưng ý nhất cũng chỉ đấu giá được 1,3 triệu tệ. Buổi triển lãm dự định tổ chức, bà ấy cũng hủy rồi, bảo mình vẽ chẳng ra sao, không xứng để đóng khung treo tường, cũng chẳng xứng để mở triển lãm.”
Sau này Trần Gia Nhất mới nghĩ lại, có lẽ từ lúc đó Tống Nhạn Linh đã bắt đầu gặp vấn đề về tinh thần và cảm xúc. Bà nổi danh từ khi còn rất trẻ, bức tranh đầu tay đã bán được giá hàng chục triệu tệ, điểm xuất phát của bà vốn dĩ đã là điểm đích của biết bao nhiêu người.
Và dường như, đó cũng chính là điểm kết thúc của chính bà.
Sự trầm cảm và tự hoài nghi kéo dài cuối cùng đã quật ngã người họa sĩ mỹ nhân từng một thời sống trong hoa hồng và những tràng pháo tay.
“Tôi không có, tôi không muốn thế, tôi không muốn mà…”
Bên trong phòng chẩn đoán bỗng vang lên tiếng khóc than đầy đau đớn và dồn nén của người phụ nữ. Trần Gia Nhất và Trần Diên Thanh cùng giật mình đứng bật dậy. Một lát sau, tiếng động lịm dần, cánh cửa trắng muốt được đẩy ra, giáo sư Visp bước tới.
“Giáo sư.” Trần Diên Thanh hốt hoảng bước lên phía trước. Giáo sư Visp khẽ gật đầu trấn an họ, rồi đưa mắt nhìn về phía Trần Gia Nhất.
Người phiên dịch đi cùng cho biết, liệu pháp thôi miên đã được tạm dừng, bệnh nhân hiện đang rơi vào trạng thái ngủ sâu, khoảng hai tiếng nữa sẽ tỉnh lại.
Trần Diên Thanh hỏi: “Sao rồi giáo sư? Bà ấy vừa rồi…”
“Đây là những lời tự thuật của bệnh nhân trong quá trình thôi miên vừa nãy.” Giáo sư Visp nhận lấy xấp tài liệu từ tay trợ lý.
Chuyện xảy ra vào năm Trần Gia Nhất học lớp mười, Tống Nhạn Linh đã nhớ lại những sự coi thường, mỉa mai mà bà phải gánh chịu trong thời gian đó, cả nỗi bất mãn với từng tác phẩm của chính mình, và cả những lời chì chiết không ngơi nghỉ dành cho Trần Gia Nhất.
Những lời lẽ ấy Trần Gia Nhất đã nghe đến mòn tai, giờ đây nhìn chúng hiển hiện trên mặt giấy trắng mực đen, cô lại chẳng thấy đau lòng hay bất lực như xưa nữa. Chỉ là, khi lật sang trang kế tiếp, cô chợt khựng lại.
Ngày 3 tháng 10.
Sau khi tác phẩm mới của tôi lại bị từ chối lần nữa, tôi rơi vào nỗi đau khổ và mờ mịt chưa từng thấy. Tôi nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ biết vẽ nữa, không bao giờ vẽ nổi những tác phẩm giá hàng chục triệu tệ như năm xưa.
Nhưng không sao, tôi vẫn còn con gái, con bé đã gần mười bảy tuổi rồi. Năm mười bảy tuổi tôi đã là một họa sĩ thiên tài, con gái tôi chắc chắn cũng có thể làm được.
Ngày 4 tháng 10.
Tác phẩm mới của con bé khiến tôi quá đỗi thất vọng, không có chút sức sống nào cả.
Không, thứ như vậy sao có thể gọi là tác phẩm được chứ? Đúng như lời gã chủ phòng tranh kia nhận xét về tranh của tôi, nó chỉ là rác rưởi mà thôi.
Nhưng con bé là con gái tôi mà, nó phải xuất sắc như tôi mới đúng.
Chắc chắn là có vấn đề ở đâu đó rồi.
Ngày 5 tháng 10.
Tôi đã thêm một chút thứ vào bữa tối của con bé, thứ đó có thể k*ch th*ch đại não.
Biết đâu chừng, con bé sẽ vẽ được những bức tranh đẹp hơn.
Ghi chép đến đây thì dừng lại đột ngột, toàn thân Trần Gia Nhất như có luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, máu trong người đông cứng lại.
Thêm một chút là ý gì?
Thứ gì cơ?
Có phải là mấy loại thuốc k*ch th*ch thần kinh kia của bà không?
“Bà Tống đã có biến động cảm xúc rất lớn ở đoạn này, nên việc điều trị buộc phải tạm dừng.” Giáo sư Visp giải thích.
Ánh mắt Trần Diên Thanh cũng trống rỗng trong chốc lát, ngay sau đó là nỗi sợ hãi tột độ bao trùm: “Giáo sư, thứ được thêm vào ở đây là gì vậy?”
Ông hỏi một cách dồn dập, càng làm nổi bật vẻ đờ đẫn của Trần Gia Nhất đứng bên cạnh.
“Trần tiểu thư.” Giáo sư Visp nhìn cô, “Từ thời điểm đó đến nay, cô có từng xuất hiện hiện tượng đặc biệt lệ thuộc vào thứ gì không? Hoặc có lúc nào cơ thể cảm thấy cực kỳ khó chịu không?”
Phần lớn các loại thuốc hướng thần nếu dùng lâu dài sẽ gây nghiện nặng và để lại những tổn thương không thể phục hồi cho cơ thể.
Phòng nghỉ rơi vào một sự im lặng tĩnh mịch.
Hồi lâu sau, Trần Gia Nhất lắc đầu: “Dạ không có.”
Sinh hoạt và thói quen ăn uống của cô từ trước đến nay đều rất bình thường, năm nào cũng đi khám sức khỏe định kỳ, nếu thực sự có dùng loại thuốc đó thì không thể nào không bị phát hiện ra.
Ngày 5 tháng 10.
Học kỳ một năm lớp mười một.
Những ngày đó đúng vào dịp nghỉ lễ dài ngày.
Cô nhớ ra rồi!
Hôm ấy vốn dĩ Tống Nhạn Linh bảo cô đi vẽ một bức ký họa đời thực, cô đeo bảng vẽ ra khỏi nhà, nhưng lại rẽ vào tiệm sách đối diện trường học. Cô đã ngồi ở đó đọc sách cả ngày trời, mãi đến lúc chập choạng tối mới rời tiệm sách. Trên tờ giấy vẽ vẫn là một khoảng trắng tinh, trong lòng cô chỉ mải lo nghĩ cách giải thích với Tống Nhạn Linh mà chẳng hề nhận ra trước mặt đang là đèn đỏ.
Cho đến khi một chiếc mô tô lao tới sượt qua người, cô không bị đâm trúng nhưng bảng vẽ thì văng ra xa. Người lái mô tô dừng lại cách đó vài mét, nhặt bảng vẽ trả lại cho cô rồi đưa tay chỉ lên cột đèn giao thông.
“Bạn học à, đèn đỏ phải dừng lại, đèn xanh mới được đi chứ.”
Cô vẫn còn đứng ngây ra đó, lại nghe thấy đối phương hỏi thêm: “Có sao không?”
Người ấy đội mũ bảo hiểm nên không nhìn rõ mặt, chỉ nghe giọng nói có chút lười nhác, tùy hứng.
Trần Gia Nhất nhận lấy bảng vẽ, thẫn thờ lắc đầu.
Đối phương có vẻ muốn tìm điện thoại nhưng không thấy.
“Tôi đi vội quá nên quên mang điện thoại, tôi để lại cách liên lạc cho cô, có vấn đề gì thì…”
“Dạ không cần đâu ạ. Xin lỗi anh, là lỗi của em.” Cô vội vàng xin lỗi, “Là em không tuân thủ luật giao thông.”
Vả lại cô cũng không bị va trúng, bảng vẽ vẫn còn nguyên vẹn, chỉ bị bám bẩn một chút thôi.
Đối phương trầm ngâm một lát rồi gật đầu: “Được rồi.”
Một mẩu chuyện nhỏ ngắn ngủi, Trần Gia Nhất vốn dĩ chẳng để tâm, nhưng chính vào khoảnh khắc ấy, cô chợt nảy ra cách để đối phó với Tống Nhạn Linh.
Cô tìm một khoảng đất trống, lấy màu và cọ ra tô vẽ nguệch ngoạc lên giấy, sau đó dốc hết nước trong bình tưới thẳng lên bảng vẽ và giấy vẽ.
Tối hôm đó, cô không về nhà ăn cơm mà ghé vào một tiệm hamburger gần đó. Tống Nhạn Linh không bao giờ cho phép cô ăn những thứ này, bà nói đó toàn là đồ rác rưởi.
Gần tám giờ tối Tống Nhạn Linh mới gọi điện hỏi sao cô vẫn chưa về.
Cô ngồi bên bàn trong tiệm, tự véo mình một cái đau điếng cho ch** n**c mắt, rồi hướng về phía ống nghe mà thút thít đầy tủi thân: “Tranh của con bị… bị ướt hết rồi.”
“Có một người lái xe mô tô vượt đèn đỏ.”
Hôm ấy, lạ thay Tống Nhạn Linh lại không hề trách mắng cô.
Bà chỉ nhìn chiếc bảng vẽ nhem nhuốc và bức tranh đầy vết bẩn, trong ánh mắt thoáng hiện lên nỗi u sầu khôn tả, rồi bảo cô đi luyện tập một bức khác.
“Nhất Nhất, Nhất Nhất?”
Tiếng của Trần Diên Thanh kéo Trần Gia Nhất ra khỏi dòng hồi ức, cô sực tỉnh lại.
“Nhất Nhất, bố và giáo sư Visp đã bàn bạc rồi, dựa trên tình hình hiện tại của con, tuy khả năng đó rất thấp nhưng chúng ta vẫn nên làm một đợt kiểm tra tổng quát.”
Khi Thẩm Yến Tây vội vã chạy đến bệnh viện, Trần Gia Nhất vừa mới lấy máu xong. Cuối tuần anh có trận đấu ở Yokohama, nên hôm nay phải tập luyện tại căn cứ.
Trần Gia Nhất vẫn đang giữ chặt bông trên vết tiêm: “Sao anh lại đến đây?”
“Nếu chú không gọi điện cho anh, có phải em định cứ thế giấu anh mãi không?” Giọng Thẩm Yến Tây không mấy vui vẻ, nhưng anh vẫn dịu dàng khoác áo lên vai cô, đỡ cô ra ghế nghỉ ngồi xuống rồi giúp cô nhấn giữ vết thương.
“Bao giờ thì có kết quả kiểm tra?”
“Đa phần là ngày mai, còn vài hạng mục đặc biệt thì phải đợi đến thứ sáu. Thẩm Yến Tây, anh bảo liệu em có…”
“Không đâu.”
Hai chữ chắc nịch thốt ra, không cho Trần Gia Nhất bất kỳ cơ hội nào để do dự hay tự hoài nghi.
Trên đường đến đây, Trần Diên Thanh đã kể lại toàn bộ sự việc cho anh nghe. Không phải là anh không thấy sợ hãi hay lo lắng, thậm chí anh còn phẫn nộ đến mức muốn tống Tống Nhạn Linh vào đồn cảnh sát, hành vi đó thì khác gì mưu sát có chủ đích đâu?
Nhưng suốt quãng đường đi, Thẩm Yến Tây đã tự mình trấn tĩnh lại những cảm xúc ấy. Trần Gia Nhất chắc chắn còn sợ hãi và buồn bã hơn anh nhiều, anh không thể để những cảm xúc tiêu cực của mình ảnh hưởng thêm đến cô.
Ánh mắt Trần Gia Nhất lặng lẽ, cô cố gắng đè nén những tâm trạng tồi tệ: “Sao anh biết là không, nhỡ đâu…”
“Không có nhỡ đâu gì hết.” Thẩm Yến Tây đưa tay xoa đầu cô, “Lúc anh quen em, em đang học lớp mười hai, sinh hoạt điều độ, ăn uống lành mạnh, thành tích xuất sắc, lại còn xinh đẹp nữa…”
Trần Gia Nhất khẽ kéo tay áo Thẩm Yến Tây, vì những người xung quanh đang tò mò nhìn sang với ánh mắt đầy vẻ hóng chuyện.
“Anh nói thật lòng chứ có nói quá đâu.” Dừng một chút, Thẩm Yến Tây bóp nhẹ gáy cô. Lòng bàn tay anh ấm áp và khô ráo, hơi ấm lan tỏa trên làn da như một sự an ủi, cảm giác bình yên ấy dường như thấm qua từng lỗ chân lông, truyền đến khắp cơ thể cô.
“Người như em mà cũng có vấn đề thì trên đời này chẳng còn ai bình thường, khỏe mạnh nữa đâu.”
Lời nói có phần cực đoan, nhưng Trần Gia Nhất hiểu Thẩm Yến Tây chỉ muốn cô tin rằng mình rất khỏe mạnh. Từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống của cô đều phản chiếu chức năng và trạng thái cơ thể, nếu thực sự từng dùng thuốc hướng thần, cô đã không thể như bây giờ.
Trần Gia Nhất nhìn chăm chú người đàn ông trước mặt, đôi mắt đen láy trong veo.
“Thẩm Yến Tây, có một câu anh nói sai rồi.”
“Hửm?”
“Lúc anh quen em, không phải em đang học lớp mười hai.”
Thẩm Yến Tây hơi ngẩn ra.
“Kỳ nghỉ Quốc khánh bốn năm trước, anh cũng ở Vân Cảng, đúng không?”
Ánh mắt Thẩm Yến Tây sâu thẳm, một lát sau dưới đáy mắt dần hiện lên ý cười: “Trần Nhất Nhất, sao em lại thi đỗ Đại học Kinh Bắc được thế?”
“…?”
“Trí nhớ thì kém, mà thính lực với thị lực cũng chẳng ra sao.” Thẩm Yến Tây đưa tay nhéo tai cô, ánh mắt đong đầy dịu dàng, “Hay là lát nữa chúng ta tiện thể đi kiểm tra mắt với tai luôn nhé?”
“Anh…” Trần Gia Nhất từ bối rối dần trở nên thông suốt, “Anh nhận ra em từ bao giờ?”
“Từ lúc em ôm bảng vẽ một mình ngồi trong chòi vẽ tranh ấy.”
Trần Gia Nhất hơi ngạc nhiên, hóa ra lại sớm đến thế.
Đầu ngón tay vân vê nhẹ nhàng d** tai mềm mại của cô, Thẩm Yến Tây khẽ nói: “Trần Nhất Nhất, em nghĩ anh là người thích đi bắt chuyện với người khác thế sao?”
“Mới gặp lần thứ hai, đúng ra là lần thứ ba, mà đã đưa cách liên lạc cho người ta rồi?”
Hóa ra, mọi chuyện đều có dấu vết để tìm lại.
Chỉ là do cô quá chậm chạp mà thôi.
“Thế sao anh không nói?”
Ngay cả sau khi hai người ở bên nhau, Thẩm Yến Tây cũng chưa từng nhắc tới chuyện này.
“Nói làm gì, anh đâu có định tìm em để ôn chuyện cũ.”
Vả lại, hôm đó tâm trạng cô rõ ràng là không tốt, thậm chí có thể nói là rất tệ.
Chuyện không vui thì nhắc lại làm gì? Đáng lẽ nên quên sạch đi mới phải.
Cách biệt bốn năm, mọi chuyện xảy ra vào buổi chiều muộn hôm ấy, Thẩm Yến Tây vẫn nhớ rõ như in.
Khi đó anh vừa lấy được bằng lái chuyên nghiệp, nhân dịp nghỉ lễ dài ngày nên về Vân Cảng một chuyến, hẹn bạn bè cùng đi đua xe.
Vân Cảng vào tháng mười là mùa đẹp nhất trong năm, nắng hạ vừa tan mà hơi lạnh mùa thu thì chưa tới. Đến buổi chiều tà, mây hồng ráng đỏ phủ kín chân trời, bầu trời tựa như một tấm toan bị vấy lên những mảng màu rực rỡ.
Ngay khoảnh khắc đèn đỏ chuyển sang xanh, anh vặn tay ga định tăng tốc thì thấy một bóng dáng ngây ngô trên vạch kẻ đường cho người đi bộ.
Cô gái mặc chiếc váy liền trắng, đeo bảng vẽ trên lưng, trông như một chú mèo nhỏ bị lạc đường.
Phanh xe đã không còn kịp, xe của anh chỉ vừa vặn lướt sượt qua người cô, va trúng khiến chiếc bảng vẽ bay đi.
Người này không cần mạng nữa sao?!
Anh nhặt bảng vẽ lại, định bụng hỏi xem cô có bị thương ở đâu không, nhưng đối phương lại cuống quýt xin lỗi mình không thôi.
Một cô gái rõ là xinh đẹp mà đầu óc lại ngốc nghếch thế không biết.
Vốn dĩ chuyện đến đó là kết thúc, nhưng Thẩm Yến Tây cũng chẳng biết lúc ấy mình nghĩ gì, lái đi được một đoạn rồi lại bực bội quay xe trở lại.
Lỡ đâu cô ấy vẫn cứ ngẩn ngơ không nhìn đường thì sao?
Đâu phải tài xế nào cũng có kỹ thuật lái xe tốt như anh để mà tránh kịp lúc.
Cũng không biết có bị thương chỗ nào thật không…
Anh nhờ Phương Minh mang điện thoại qua cho mình, định bụng thôi thì cứ để lại cách liên lạc cho chắc.
Lần theo con đường cũ tìm về, không ngờ lại bắt gặp cô thật.
Cô gái xinh đẹp, tĩnh lặng ấy tìm thấy một chiếc ghế nơi góc phố, mở bảng vẽ ra rồi bắt đầu tô tô vẽ vẽ. Cứ tưởng cô đang vẽ ký họa, một lúc sau mới phát hiện ra cô vẽ loạn xà ngầu cả lên.
Thẩm Yến Tây ngồi trên mô tô, đôi chân dài chống xuống đất, dừng lại bên lề đường, cố nhịn cười. Nhưng trong lòng lại không kìm được mà nghĩ: Trình độ gì thế này?
Cứ như học sinh tiểu học tập vẽ vậy.
Thế rồi lại thấy cô lấy bình nước trong túi ra, tưới ướt sũng cả giấy và bảng vẽ, rồi còn bôi thêm chút đất cát lên bảng vẽ đã ướt nhẹp.
Gấu váy trắng cũng lấm lem bẩn thỉu.
Hóa ra chẳng phải là một chú mèo lạc ngây ngô như anh tưởng.
Cảm thấy như vừa phát hiện ra một điều gì đó thú vị, anh cứ thế lặng lẽ đi theo sau cô. Thấy cô bước vào một cửa hàng McDonald’s, gọi một phần bánh vị gà nướng cùng khoai tây chiên và Coca cỡ lớn.
Bạn bè gọi điện hỏi anh đang ở đâu sao mãi chưa tới.
“Không đến nữa.”
“?”
“Thẩm Yến Tây, cậu đùa tụi này đấy à?”
Tầm mắt anh dừng lại trên dáng người cô gái cách đó không xa, nhìn cô cầm miếng khoai tây chiên ăn như thể chưa được ăn bao giờ, đôi mắt đen láy cứ lấp lánh ý cười.
“Có chút việc, mai tôi qua.”
Anh cảm thấy thật thú vị, khóe môi luôn treo một nụ cười nhàn nhạt.
Cho đến khi trời bên ngoài dần tối hẳn.
Cô nghe một cuộc điện thoại, rồi đột nhiên tự nhéo mạnh vào cánh tay mình một cái. Trên làn da trắng ngần ngay lập tức hiện lên vết bầm tím, trong đôi mắt đẹp đẽ ấy bỗng dưng ngân ngấn nước.
“Tranh của con bị… bị ướt hết rồi.”
“Có một người đi xe mô tô vượt… vượt đèn đỏ.”
“Bảng vẽ của con cũng bị anh ta đâm hỏng rồi.”
Thẩm Yến Tây không cười nổi nữa.
Trông thì rõ là một cô bé ngoan ngoãn, hóa ra bên trong lại “đen tối” thế cơ đấy.
Một lát sau, cô thu dọn đồ đạc rồi vội vã rời đi.
Hình bóng cô gái trước mắt và cô bé của bốn năm trước dần dần trùng khớp lên nhau, vẫn là đôi lông mày và ánh mắt xinh đẹp ấy, con ngươi đen láy, trong trẻo.
Lúc đó anh chưa từng nghĩ sẽ còn gặp lại cô.
Càng không ngờ rằng, sau bao nhiêu chuyện, giữa họ lại có một sợi dây liên kết sâu đậm đến nhường này.
“Vậy nên cái ngày ở trong núi, lúc anh dừng lại nói chuyện với em, anh đã nhận ra em rồi sao?” Ra khỏi bệnh viện, Trần Gia Nhất vẫn cảm thấy thật không thể tin nổi.
“Có gì mà lạ đâu.” Thẩm Yến Tây giúp cô quàng lại khăn len cho ngay ngắn, “Một cô gái xinh đẹp như thế này, đã gặp một lần thì sao có thể quên được.”
“…”
“Chiều nay em muốn làm gì, có muốn đi lái mô tô không? Hoặc là, anh đưa em đi chơi trò khác.”
Trần Gia Nhất biết Thẩm Yến Tây không muốn cô cứ mãi chìm đắm trong nỗi buồn, dù sao người đó cũng là Tống Nhạn Linh, là mẹ ruột của cô.
“Em không sao đâu, em đã…”
“Làm sao mà không sao cho được.” Thẩm Yến Tây rất muốn ôm cô vào lòng, nhưng trước cổng bệnh viện người qua kẻ lại tấp nập, cô chắc chắn sẽ không đồng ý.
“Trần Nhất Nhất, nếu thấy buồn thì em cứ khóc ra đi.”
“Em không hay khóc đâu.” Trần Gia Nhất khẽ nở nụ cười, ánh mắt bình thản, dịu dàng: “Nếu là trước đây, có lẽ em sẽ đau lòng lắm. Nhưng giờ em dần hiểu ra rồi, người muốn làm hại em không phải mẹ em, mà là một Tống Nhạn Linh đang mang bệnh nặng.”
“Thẩm Yến Tây, họ là hai người khác nhau, đúng không anh?”
Cô dường như đã thông suốt được vài chuyện, nhưng vẫn rất cần một sự khẳng định từ người khác.
Thẩm Yến Tây gật đầu, vén lọn tóc mai ra sau tai cho cô: “Ừ, em hiểu thế là đúng đấy.”
Trước cổng bệnh viện xe cộ đông đúc, ánh mắt Trần Gia Nhất có chút thẫn thờ, Thẩm Yến Tây lại nắm chặt lấy tay cô: “Trần Nhất Nhất, nhìn đường kìa.”
Trong khoảnh khắc ngẩn ngơ ấy, cô nhìn ánh đèn đỏ phía bên kia đường.
Thời gian như giao thoa, tựa hồ lại quay về mùa thu năm ấy.
Cô ngước mắt nhìn người đàn ông bên cạnh: “Nếu em mà nhìn đường thì giờ người em đang nắm tay là kẻ khác rồi.”
Thẩm Yến Tây: “?”
Lát sau, Trần Gia Nhất lại mím môi: “Em học cùng trường với anh suốt một năm trời, chẳng lẽ anh chưa từng nhìn thấy em sao?”
Thẩm Yến Tây liếc nhìn đôi môi khẽ chu lên của cô, hồng hào mềm mại, khi mím lại càng tạo nên một đường cong đầy đặn.
Đúng là chưa từng thấy thật.
Hồi đó anh chẳng mấy khi để ý đến đám con gái trong trường, tâm trí đều dồn hết vào đua xe, tất nhiên cũng phải chia một phần cho việc học hành nữa.
Thẩm Yến Tây khẽ bóp ngón tay cô: “Em học ở Trung học số 1 Vân Cảng mà chưa từng nghe đến cái tên Thẩm Yến Tây à?”
“Sao nào, Thẩm Yến Tây nổi tiếng lắm à?”
Cô giữ vẻ mặt tinh tế nhỏ nhắn hơi nghiêm lại, đầu nghiêng nghiêng như đang dò xét anh.
Thẩm Yến Tây khẽ cười: “Cũng đúng, Trần Nhất Nhất không cần phải biết, Thẩm Yến Tây sẽ tự mình tìm đến tận cửa.”
Đột nhiên, Trần Gia Nhất không nhịn được nữa mà bật cười thành tiếng.
Ánh nắng đầu đông rạng rỡ, rơi vào đáy mắt đang tràn ngập ý cười của cô.
“Thẩm Yến Tây, anh biết không, ngày đó nếu không phải anh đâm bay bảng vẽ của em, có lẽ em đã về nhà đúng giờ rồi.”
“Trần Nhất Nhất, em ngốc à, chuyện đó có gì mà vui.”
Trần Gia Nhất mặc kệ trước cổng bệnh viện người qua kẻ lại, cô buông tay Thẩm Yến Tây ra, vòng tay ôm lấy eo anh.
“Vui chứ ạ.” Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt.
Hoặc giả, đúng như Thẩm Yến Tây nói, có lẽ cô thực sự là đứa trẻ được ông trời ưu ái.
Thế nên, ông trời mới đưa Thẩm Yến Tây đến trước mặt cô, giúp cô thoát được một kiếp nạn.
Và còn tạo ra cơ hội để họ được gặp lại nhau.
“Trần Nhất Nhất, em giữ kẽ một chút đi.” Chạm phải những ánh nhìn xung quanh, lần đầu tiên Thẩm Yến Tây cảm thấy hơi ngại ngùng, chủ yếu là vì ánh mắt Trần Gia Nhất quá đỗi nồng nhiệt, như thể đang quyến rũ anh làm chuyện xấu vậy.
Nhưng anh vẫn đưa tay ôm chặt lấy cô gái trong lòng: “Muốn ôm thì tìm chỗ nào vắng vẻ, anh cho em ôm cho đã thì thôi.”
Trần Gia Nhất bỗng dưng buông tay, vành tai thoáng chốc đỏ ửng, cô mới sực nhận ra đây là đường cái đông đúc người qua lại.
Cô muốn thoát khỏi vòng tay của Thẩm Yến Tây, nhưng cánh tay đang chắn ngang sau eo cô lại siết rất chặt: “Thẩm Yến Tây, đang ở ngoài đường mà.”
Ừ, vẫn còn biết là đang ở ngoài đường cơ đấy.
Biết cô da mặt mỏng, Thẩm Yến Tây mới buông tay ra: “Anh còn tưởng em định hôn anh ngay tại đây luôn chứ.”
“?”
Thẩm Yến Tây liếc cô một cái, nắm lại tay cô: “Dù sao thì ánh mắt em nhìn anh lúc nãy cũng rất nồng cháy.”
“…”
“Trần Nhất Nhất, sao em cứ dùng ánh mắt để trêu chọc anh thế nhỉ? Em có biết hành động này gọi là gì không?”
“Gì ạ?”
“Nhìn lén đầy tà niệm.”
“???”
Trần Gia Nhất muốn bịt tai lại, nhưng lại bị Thẩm Yến Tây choàng vai kéo nửa người vào lòng.
Cả hai lên xe, Thẩm Yến Tây nổ máy. Trận đấu tại chặng Nhật Bản sắp tới, tuy không có áp lực gì lớn nhưng hai ngày này anh vẫn phải đến căn cứ để tập luyện.
“Anh đưa em về trường trước nhé.”
Trần Gia Nhất nhìn người đàn ông có đường nét gương mặt anh tuấn bên cạnh.
Thật ra cô biết tên anh từ rất sớm, sớm hơn nhiều so với những gì anh nghĩ.
Không phải là năm lớp mười hai, khi ấy cô vừa học văn hóa vừa học vẽ ở trung tâm bên ngoài, việc giao lưu với bạn bè hàng ngày không nhiều, bạn bè cũng ít. Khối cấp ba của Trung học số 1 Vân Cảng có đến mấy nghìn người, học sinh khóa khác cô chỉ biết vài người có ảnh dán trên bảng tin của trường.
Sau này vào dịp kỷ niệm thành lập trường, cô nhìn thấy tên anh trong danh sách cựu học sinh ưu tú mới biết Thẩm Yến Tây hóa ra là đàn anh khóa trên của mình. Cô hỏi cô bạn cùng bàn, người kia ngạc nhiên vô cùng: “Thẩm Yến Tây á, cậu không biết thật à?”
Cô bạn cùng bàn lúc đó là một cô gái có má lúm đồng tiền rất duyên, tên là Trâu Hiểu Nhã.
Chắc là đọc được câu trả lời qua nét mặt của cô, Trâu Hiểu Nhã chỉ tay ra phía nhà thi đấu ngoài cửa sổ: “Cậu có muốn ra xem không, trên tường nhà thi đấu có bao nhiêu là tên anh ấy đấy.”
“Hả?”
Hôm đó tan học, cô thật sự đã chạy ra sân vận động xem thử.
Nhiều vô kể, đây là còn sau khi trường vừa mới sơn lại một lần hồi nửa năm trước.
Vài chỗ còn khắc cả lên thân cây ngô đồng bên lối đi.
Có những lời tỏ tình chẳng chút e dè, trực tiếp ghi thêm mấy chữ “em thích anh” ở ngay phía sau.
Hóa ra, có nhiều người thích anh đến thế.
Lúc ấy, cô đã có cách liên lạc của Thẩm Yến Tây rồi, vốn dĩ định nhắn tin nói với anh chuyện này qua Wechat, nhưng lại thấy đường đột quá. Mãi đến kỳ nghỉ hè, khi hai người đã xác định quan hệ, cô mới nhắc lại chuyện cũ.
Lúc đó Thẩm Yến Tây bế cô ngồi trên đùi mình, làm vẻ mặt rất đau khổ: “Trần Nhất Nhất, giờ em mới biết cơ đấy.”
Cô hơi ngượng ngùng: “Em xin lỗi, em vốn chẳng mấy khi quan tâm đến mấy chuyện này, nên là…”
“Chuyện này có gì mà phải xin lỗi.” Tiếng cười vang lên, Thẩm Yến Tây lại chạm nhẹ lên môi cô: “Bây giờ biết cũng chưa muộn.”
“Thế anh…”
“Bạn gái không quan tâm đến anh, chẳng lẽ không cho phép anh đau lòng một tí sao?”
“… Em đâu có không quan tâm anh.”
“Ồ, thế em gọi một tiếng đàn anh nghe xem nào?”
Trần Gia Nhất lại nhất quyết không chịu.
Trong ánh mắt anh ẩn chứa ý xấu, bảo cô gọi đàn anh chắc chắn là chẳng có ý đồ gì tốt đẹp cả.
Chiếc xe dừng lại trước cổng phía Tây của Đại học Kinh Bắc. Ngày kia Thẩm Yến Tây sẽ cùng đội đua xuất phát đi Yokohama.
“Ngày mai chưa chắc anh đã về được.”
Trần Gia Nhất gật đầu: “Em sẽ xem anh thi đấu.”
Thẩm Yến Tây khẽ ừ một tiếng, nhìn cô chằm chằm như đang đợi cô biểu hiện điều gì đó.
Trần Gia Nhất khẽ cắn môi, rướn người lại gần hôn nhẹ lên má anh.
“Đàn anh, cố lên nhé.”
Bốn chữ thốt ra rất khẽ.
Dứt lời, Trần Gia Nhất định xuống xe thì bị Thẩm Yến Tây giữ chặt sau gáy.
Thẩm Yến Tây nhìn xoáy vào cô, ánh mắt sâu thẳm: “Em vừa gọi anh là gì?”
“Đàn anh.”
Trần Gia Nhất nhỏ giọng lặp lại một lần nữa. Đầu ngón tay đặt sau gáy cô khẽ m*n tr*n làm cô rụt vai lại. Lần trước khi nhờ anh giúp viết ý kiến sửa đổi quy chế câu lạc bộ, cô cũng từng gọi như vậy, phản ứng của anh lúc đó dường như cũng rất lớn.
Yết hầu khẽ chuyển động, giọng Thẩm Yến Tây trở nên khàn đặc: “Gọi lại lần nữa xem.”
“Đàn anh…”
Đột nhiên, Thẩm Yến Tây rướn người tới, giữ chặt gáy cô rồi đặt lên một nụ hôn. Nụ hôn của anh không mấy dịu dàng, giữa lúc môi lưỡi quấn quýt, anh cạy mở hàm răng cô, khơi gợi lấy sự ngọt ngào trong khoang miệng.
Tim Trần Gia Nhất đập nhanh đến mức gần như không thở nổi, đây là cổng trường, tai mắt khắp nơi, họ có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào.
“Thẩm…” Cô khó khăn lắm mới thốt ra được nửa cái tên từ kẽ răng.
Đôi môi ấm nóng của Thẩm Yến Tây áp sát môi cô, khẽ khàng m*n tr*n.
Yết hầu anh khẽ rung lên, giọng điệu càng thêm trầm khàn.
“Phải làm sao đây, anh chẳng muốn đi Yokohama nữa rồi.”
“Đồ đạc em gửi đến căn hộ rồi, em để địa chỉ chỗ anh đấy, muộn nhất là ngày kia anh sẽ nhận được thôi.”
“…”
Những ngón tay trắng trẻo nắm chặt lấy chiếc áo khoác đen, lớp vải bị vò thành những nếp nhăn sâu hoắm.
“Trần Nhất Nhất.”
“Chủ nhật thi xong anh sẽ về ngay.”
Môi lưỡi vẫn còn quyến luyến, Thẩm Yến Tây lặp lại một lần nữa.
“Ngay trong đêm anh sẽ về.”
Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Story
Chương 45
10.0/10 từ 10 lượt.
