Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Chương 29
Lưng Thẩm Yến Tây hơi cứng lại, bước chân khựng hẳn tại chỗ.
Có những người, gan bé như thỏ, ấy vậy mà lại dám làm những chuyện tày trời.
Giờ đây, đã trêu chọc người ta xong, cô lại im thin thít.
“Trần Nhất Nhất.” Thẩm Yến Tây gọi tên cô, rồi tiếp tục bước đi, giọng nói mang theo chút khàn khàn vì vừa được thỏa mãn, “Cái gan giật dây quần anh lúc trước đâu rồi?”
Trần Gia Nhất nằm phục trên lưng anh không nói, nhưng những ngón tay ẩn trong ống tay áo rộng lại không kìm được mà co rúm lại.
Lúc hôn cô không nghĩ nhiều, chỉ là muốn hôn. Còn bây giờ… đầu óc cô quay cuồng, nghĩ mãi không ra, Trần Gia Nhất dứt khoát quyết định tiếp tục giả vờ ngủ.
Thẩm Yến Tây cũng không quay đầu lại, chỉ cúi mắt cười nhẹ, “Trần Nhất Nhất, em thử giả vờ ngủ nữa xem.”
Trần Gia Nhất: “…”
“Tối qua dựa vào người anh giả vờ ngủ thì thôi đi, còn vừa nãy là tính sao?”
Lúc anh nói câu này, lồng ngực rung lên, truyền qua sống lưng cô, gõ vào tim Trần Gia Nhất một cách dịu dàng và lơ đãng. Hàng mi đang nhắm chặt của cô khẽ run lên, hóa ra, anh biết tối qua cô giả vờ ngủ…
“Hôm nay có vui không?” Thẩm Yến Tây bỗng nhiên đổi chủ đề, hệt như đang hỏi chuyện thường ngày.
Trần Gia Nhất khẽ ừ một tiếng, vừa đáp xong cô mới nhận ra mình đã tự làm lộ.
Bộ óc bị cồn tê liệt quả nhiên không dùng tốt được.
Thẩm Yến Tây vẫn vững vàng ôm lấy đầu gối cô, cõng cô đi lang thang vô định trên con đường lớn ở Xương Bình.
“Em căng thẳng làm gì, anh có nói không cho hôn đâu.” Anh cười khẽ, “Giấy đăng ký kết hôn cũng đã ký với em rồi, còn bận tâm bị em chiếm chút tiện nghi này sao?”
Trần Gia Nhất: “…?”
“Với lại, em chiếm tiện nghi của anh đâu phải một hai lần, anh quen rồi.”
Trần Gia Nhất: “…”
Ngay lúc Trần Gia Nhất đang ngạc nhiên không biết người này còn có thể nói ra lời lẽ không đứng đắn nào nữa, Thẩm Yến Tây lại hỏi: “Có muốn vui hơn không?”
Trần Gia Nhất hơi không theo kịp mạch suy nghĩ của anh.
“Có muốn nghỉ buổi học sáng mai không?”
“?”
“Trần Nhất Nhất.” Giọng Thẩm Yến Tây trầm thấp, mang theo chút cám dỗ, “Không trốn học một lần, đời sinh viên của em sẽ không trọn vẹn.”
Trong lúc còn đang mải suy nghĩ về câu nói đó, Trần Gia Nhất đã bị Thẩm Yến Tây nhét vào trong xe. Ngoài cửa sổ xe, màn đêm mênh mông, những ánh đèn neon cuối cùng của khu trung tâm dần biến mất khỏi tầm mắt, chiếc xe lao nhanh về phía ngoại ô.
Trần Gia Nhất tựa người vào ghế phụ, đầu óc mơ màng, nhưng vẫn còn khá tỉnh táo.
“Chúng ta đi đâu vậy?”
“Gia đình em đổi ý, không đồng ý chuyện của hai ta nữa, anh định đưa em bỏ trốn.”
“…”
Trần Gia Nhất hạ cửa kính xe xuống một chút, gió ùa vào mang theo hơi lạnh ẩm ướt của cây cỏ và đất đai, luồn vào khoang mũi.
“Không lạnh à?”
Trần Gia Nhất lắc đầu.
Cô không thấy lạnh, thậm chí trong lòng còn âm ỉ nóng lên.
Đây là lần đầu tiên cô làm một chuyện như vậy, phóng nhanh trong đêm khuya, mạo hiểm trốn học, lao tới một nơi vô định. Cảm giác k*ch th*ch mang hơi hướng “làm trái quy tắc” này khiến khóe môi Trần Gia Nhất không ngừng cong lên.
Ánh mắt Thẩm Yến Tây thoáng thấy đường cong trên môi cô, đáy mắt anh cũng dấy lên ý cười.
Chiếc xe đi thẳng đến lưng chừng núi, sương mù ngoài cửa sổ ngày càng dày đặc, bao bọc một lớp mỏng quanh thân xe.
Thẩm Yến Tây giảm tốc độ, ánh đèn pha màu vàng xuyên qua màn sương, tạo nên một vùng ánh sáng mờ ảo.
“Trong núi lạnh lắm.” Cửa sổ xe theo đó được anh kéo lên.
Trần Gia Nhất cũng dần nhận ra con đường này, đi lên nữa chính là chùa Từ Ân.
“Hôm đó, anh cũng ở chùa Từ Ân sao?”
Thẩm Yến Tây hơi khựng lại, ngón tay nắm vô lăng chợt siết chặt, khẽ ừ một tiếng, “Đi cùng bà nội lễ Phật.”
“Anh… lễ Phật?”
“Không giống à?” Ánh mắt liếc qua, khóe mắt anh mang theo nụ cười lơ đãng.
Đương nhiên là không giống.
Một người như anh, sao có thể cầu thần khấn Phật, anh chỉ cảm thấy cầu thần chi bằng cầu mình.
Ngón tay dài của Thẩm Yến Tây khẽ gõ lên vô lăng, “Ừ, anh lừa em đấy.”
Trần Gia Nhất: “…”
“Thật ra anh đi cầu duyên.”
“?”
Vậy thì còn vô lý hơn nữa.
Thẩm Yến Tây lại nghiêng đầu, ánh mắt rơi trên người cô, “Bồ Tát ở chùa Từ Ân quả nhiên rất linh nghiệm.”
Trần Gia Nhất: “…”
Một lúc sau, chiếc xe cuối cùng cũng xuyên qua những lớp sương trắng dày đặc, đi đến bãi đất bằng phẳng trên đỉnh núi. Khoảnh khắc cửa xe được kéo ra, làn gió núi lạnh buốt hòa lẫn hương thông xanh mát ập vào mặt, Trần Gia Nhất rụt vai lại, rồi đầu ngón tay cô lại được Thẩm Yến Tây nắm lấy.
Bàn tay ấm áp của anh ôm trọn tay cô, những ngón tay dài có khớp xương rõ ràng từ từ đan vào kẽ tay cô.
Anh hình như rất thích mười ngón đan chặt với cô.
Vừa xuống xe, Trần Gia Nhất lập tức sững sờ.
Phóng tầm mắt ra xa, những ngọn núi phục dưới chân, không bị ánh đèn thành phố che lấp, những vì sao lấp lánh như kim cương vỡ, dày đặc, trải kín cả bầu trời đêm.
Đây là cảnh tượng không thể thấy được trong thành phố Kinh Bắc.
Cô không kìm được thốt lên kinh ngạc.
Đôi mắt tràn ngập ánh sáng, suốt quãng đường đi theo Thẩm Yến Tây đến chỗ lan can, khóe môi Trần Gia Nhất luôn nở một nụ cười nhẹ.
“Có muốn đứng lên đó không?”
“Á?” Trần Gia Nhất nhìn hàng lan can cao quá nửa người trước mặt, theo bản năng lắc đầu, nhưng cô lại bị Thẩm Yến Tây ôm ngang eo nhấc bổng lên, “Đừng… Thẩm Yến Tây. Em…”
Thẩm Yến Tây giữ chặt eo cô, trực tiếp bế cô đặt ngồi trên lan can, Trần Gia Nhất vẫn chưa hết kinh hoàng, nắm chặt vai anh, lồng ngực phập phồng, phía sau là gió núi lồng lộng, anh là chỗ dựa duy nhất của cô.
“Em muốn xuống…”
Nhưng ngay sau đó, cô lại bị thu hút bởi khung cảnh rộng lớn hơn bên cạnh.
Dải ngân hà lấp lánh, như thể có thể chạm tới được.
“Thích không?” Thẩm Yến Tây hỏi.
“Thích.” Đôi mắt Trần Gia Nhất tràn ngập ý cười, trả lời thẳng thắn và chắc chắn, cô theo bản năng muốn giơ tay lên, nhưng lại sợ mình sẽ bị ngã.
“Không sao, anh sẽ luôn đỡ lấy em.”
Dứt lời, Thẩm Yến Tây giữ lấy bàn tay vẫn đang nắm chặt trên vai anh, kéo cô dang rộng cánh tay, cảm nhận gió núi lướt qua kẽ tay.
“Cảm giác thế nào?”
“Cảm giác…” Trần Gia Nhất nghiêng đầu ngước nhìn bầu trời đầy sao, “Ở đây không có thời gian.”
Mọi ồn ào đều được màn đêm và gió núi gột rửa sạch sẽ, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và lộng lẫy vô biên.
Trần Gia Nhất mỉm cười, nhưng trong khoảnh khắc cúi mắt lại nhìn thẳng vào đáy mắt Thẩm Yến Tây, nơi chứa đựng sự tập trung và dịu dàng, như thể đã nghiền nát những vì sao và lắng đọng chúng vào trong mắt.
Cồn dường như đã bắt đầu lên men, Trần Gia Nhất bỗng có chút mơ hồ, không rõ là những ngôi sao đã rơi vào mắt anh, hay ánh sáng trong mắt anh đã ngưng tụ thành dải ngân hà mà chỉ mình cô có thể nhìn thấy lúc này.
Gió đêm thổi gò má cô ửng hồng, một sự ấm áp âm thầm lan tỏa. Tim đập loạn nhịp, Trần Gia Nhất khẽ gỡ tay Thẩm Yến Tây ra, bám lấy vai anh, “Anh… anh thả em xuống đi.”
Thẩm Yến Tây nhìn chăm chú vào cô, đôi mắt đen láy, sáng rực, thu lại vẻ lơ đãng thường ngày, tựa như mực đậm không thể hòa tan trong đêm tối.
Bị ánh nhìn sâu đậm ấy tập trung, Trần Gia Nhất cảm thấy chút hơi nóng nhỏ bé kia có dấu hiệu bốc lên, bàn tay to đang siết chặt eo cô thít lại, cô nín thở.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn gang tấc, Trần Gia Nhất thậm chí còn thấy rõ hình bóng mình đang bối rối trong mắt Thẩm Yến Tây.
Ngay khi cô nghĩ rằng Thẩm Yến Tây sẽ làm điều gì đó, bàn tay đang ôm ngang eo cô lại đột ngột nới lỏng.
Thẩm Yến Tây hơi kéo giãn khoảng cách giữa hai người, “Trên núi lạnh, cứ đứng đây thổi gió mãi sẽ bị cảm.”
“…À.” Trần Gia Nhất lơ mơ gật đầu, hai tai đỏ bừng. Cô cụp mắt lướt qua Thẩm Yến Tây, nhanh chóng đi về phía chiếc xe.
Tiếng bước chân ổn định theo sau lưng, cô cảm thấy xấu hổ vì khoảnh khắc tim mình vừa mới xao động.
“Trần Nhất Nhất.”
Ngay khi Trần Gia Nhất vừa đi đến bên xe, Thẩm Yến Tây bỗng nhiên gọi tên cô.
Trần Gia Nhất hơi giật mình, trong khoảnh khắc cô vừa quay nửa người lại, trời đất quay cuồng.
Thân hình khẽ chao đảo, lưng cô đã tựa vào cửa xe, Thẩm Yến Tây cúi người xuống, gần như cùng lúc cô đứng vững, hai tay anh cũng chống lên cửa xe, hoàn toàn giam giữ cô trong không gian nhỏ hẹp này.
Hơi thở nam tính hòa cùng gió núi trong trẻo, ngang ngược chiếm lấy mọi giác quan của Trần Gia Nhất.
“Thẩm…”
Ngay giây tiếp theo, Thẩm Yến Tây cúi đầu, với một tư thế áp đảo hoàn toàn, không để lại cho cô nửa phần không gian để do dự hay chạy trốn, vững vàng khóa chặt đôi môi cô.
Đầu óc Trần Gia Nhất trống rỗng.
Cảm giác chạm trên môi mềm mại, nhưng nhiệt độ lại nóng bỏng, mang theo sự chiếm đoạt đầy tính xâm lấn, hết lần này đến lần khác ngậm lấy, m*t mát và nghiền nát. Hơi thở bị tước đoạt hoàn toàn, cảm giác choáng váng ập đến từng đợt.
Trần Gia Nhất đành phải túm lấy vạt áo trước ngực Thẩm Yến Tây, cô muốn đẩy anh ra một chút, giành lấy cơ hội hít thở dưỡng khí, nhưng những ngón tay lại vô thức co rúm lại, siết chặt mảnh vải trong tay hơn.
“Trần Nhất Nhất, mở miệng.”
Giọng đàn ông trầm khàn.
Khoảnh khắc Trần Gia Nhất hơi ngẩn ra, Thẩm Yến Tây lại lần nữa hôn lên môi cô, cô theo bản năng muốn giãy giụa, nhưng bị anh giữ chặt bàn tay đang loạn xạ.
Sự phản kháng nhỏ nhoi của cô trước mặt anh yếu ớt đến mức không chịu nổi một đòn, chỉ có thể mặc cho anh đòi hỏi và lấy đi.
Khớp hàm bị cạy mở, tiến sâu, quấn quýt. Cả cuống lưỡi cũng hơi ê ẩm.
Trong những nhận thức hỗn loạn, điều duy nhất rõ ràng là Thẩm Yến Tây đang giữ chặt gáy cô, đầu ngón tay có vết chai mỏng của anh ấn vào cổ cô, buộc cô phải ngẩng đầu lên, khiến môi hai người càng thêm khít sát, không còn một kẽ hở nào.
Cho đến khi dưỡng khí trong lồng ngực gần như cạn kiệt, hơi thở cô rối loạn, toàn thân tê dại, ngay cả sức lực để chống cự cũng dần tan biến.
Thẩm Yến Tây mới hơi lùi lại một chút, chóp mũi chạm vào chóp mũi cô, hơi thở ấm nóng phả lên đôi môi hơi sưng đỏ của cô.
“Đồ ngốc, ngay cả cách lấy hơi cũng quên rồi.”
Giọng Thẩm Yến Tây khàn đặc, mang theo một tiếng th* d*c rất khẽ, ánh mắt anh nhìn cô còn khiến tim cô nóng bỏng hơn cả dải ngân hà lấp lánh trên trời.
Ngực Trần Gia Nhất phập phồng, đôi mắt đen láy ướt át ánh lên những gợn nước, tay cô vẫn chống trên lồng ngực cứng rắn của anh, cách lớp áo, cô vẫn có thể cảm nhận được cơ bắp đang căng cứng và cuồn cuộn.
Màn đêm đặc quánh, xung quanh tĩnh lặng.
Thẩm Yến Tây lên tiếng, giọng nói khẽ khàng, “Trần Nhất Nhất, phải làm sao đây…”
“Anh muốn bắt nạt em.”
Hơi thở nóng bỏng quấn quýt vào nhau, ánh mắt Thẩm Yến Tây tựa như một tấm lưới dày đặc không chút kẽ hở, hai má Trần Gia Nhất đỏ bừng, hơi thở vẫn chưa ổn định, “Chuyện đó… ở đây ư?”
Chết tiệt.
Thẩm Yến Tây đưa tay kéo cửa xe, giữ chặt eo Trần Gia Nhất, rồi ấn cô vào trong xe.
Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Story
Chương 29
10.0/10 từ 10 lượt.
